[ Mật Danh: Yêu Em ] – 1. Bước vào cạm bẫy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Mật Danh: Yêu Em ] - 1. Bước vào cạm bẫy

Array
(
[text] =>

Jimin chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì một quyết định đơn giản, cuộc đời cậu lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Mùa hè năm nay đáng lẽ phải là khoảng thời gian vui vẻ nhất với Jimin. Vừa tốt nghiệp cấp 3, tương lai rộng mở, và đầy những kế hoạch dang dở. Nhưng tất cả nhanh chóng bị đảo lộn khi cậu vô tình rơi vào một cái bẫy được giăng sẵn.

Jimin lớn lên trong một gia đình bình thường. Cậu không dư dả nhưng cũng không quá thiếu thốn, chỉ là luôn khao khát có thể tự lập, không phải dựa dẫm vào bố mẹ. Khi thấy một tin tuyển dụng công việc lương cao, không cần kinh nghiệm, làm việc tại nước ngoài, Jimin đã không do dự mà liên hệ ngay.

Người tuyển dụng nói chuyện rất thuyết phục. Ông ta bảo đây là công việc văn phòng đơn giản , lương tháng hàng ngàn đô. “Chỉ cần biết sử dụng máy tính, không áp lực,” ông ta nói. Hơn nữa, vé máy bay, chỗ ở, tất cả đều được công ty lo liệu cho, cậu không cần bỏ ra chút chi phí nào.

Jimin đã bị thuyết phục hoàn toàn.

Cậu không nói với gia đình, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc, nghĩ rằng sau khi kiếm đủ tiền sẽ trở về với một cuộc sống tốt hơn.

Nhưng cậu không ngờ, mình đã bước vào một cái bẫy mà làm cho cuộc sống của mình đảo lộn.

Từ lúc đặt chân xuống sân bay, Jimin đã cảm thấy có gì đó sai sai. Người đón cậu không phải là nhân viên công ty mà là một nhóm đàn ông xa lạ. Họ không đeo bảng tên, không có đồng phục, mà chỉ mặc đồ bình thường, khuôn mặt lạnh lùng.

“Đi theo bọn tao” một trong số họ nói, giọng cọc cằn, không hề lịch sự.

Jimin hơi ngạc nhiên nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo. Cậu nghĩ có lẽ đây là cách làm việc của họ. Nhưng khi bị nhét vào một chiếc xe tải thay vì taxi, cảm giác lo lắng bắt đầu dâng lên.

Đường phố lướt qua nhanh chóng, và rồi cảnh đông đúc của phá bắt đầu thay đổi, cảnh vật bên ngoài dần trở nên hoang vắng. Xe không chạy về khu trung tâm mà hướng ra vùng ngoại ô thành phố.

Jimin siết chặt điện thoại, định gửi tin nhắn cầu cứu, nhưng đột nhiên một bàn tay thô bạo giật lấy nó.

“Mày không cần cái này nữa đâu,”

Người đàn ông ngồi bên cạnh lạnh lùng nói, rồi ném chiếc điện thoại ra ngoài cửa sổ.

Tim Jimin đập mạnh.

Lúc này cậu mới thực sự hiểu, mình đã bị lừa. Cậu đã bị lừa tới một nơi, một nơi không có lối thoát

Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà lớn với những lớp hàng rào cao vút. Từng lớp dây thép gai vây kín xung quanh, bảo vệ bởi những kẻ mặc áo đen cầm gậy điện. Cửa xe mở, một người đàn ông khác bước đến, có vẻ như là kẻ phụ trách.

“Hàng mới?”

Hắn nhìn lướt qua Jimin, ánh mắt lạnh lùng không mang chút cảm xúc.

“Phải. Nhóc con này bị lừa dễ dàng lắm.”

Những tên kia cười khẩy, còn Jimin thì cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

Cậu bị kéo ra khỏi xe, đẩy vào bên trong mà không có cơ hội phản kháng.

Phía sau cánh cửa sắt, có hàng trăm con người khác, đa phần đều là thanh niên trẻ tuổi như cậu, ai cũng mang ánh mắt tuyệt vọng.

Jimin nuốt khan.

Cậu đã mắc kẹt trong một nơi mà có lẽ không thể nào thoát ra được nữa.

Jimin bị đẩy vào một căn phòng nhỏ, nơi đã có sẵn vài người khác đứng đó. Căn phòng chật chội, ánh đèn mờ nhạt, mùi ẩm mốc bốc lên không khí ngột ngạt đến khó thở.

Mọi người đều im lặng, ánh mắt trống rỗng như đã mất đi hy vọng. Một số người trông tiều tụy, có người thậm chí còn bị thương tới nỗi phải nằm bẹp ở một góc sàn bẩn thỉu. Jimin giật mình lùi lại một chút theo phản xạ, dù sao thì cậu cũng chỉ vừa mới trưởng thành.

” Lại một đứa nữa bị lừa rồi ” một người trong nhóm lên tiếng, giọng khàn đặc.

Jimin siết chặt tay, cảm giác bất an càng lúc càng lớn.

Khoảng một giờ sau, cánh cửa sắt mở ra. Một gã đàn ông cao lớn bước vào, ánh mắt sắc lạnh quét qua cả nhóm.

” Nghe đây ” hắn nói, giọng nghiêm khắc, quất cái roi da xuống sàn bê tông làm mọi người đều co rúm lại.

“Từ giờ, chúng mày sẽ làm việc ở đây. Không có chuyện trốn thoát đâu, đừng phí công.”

Hắn đưa tay chỉ về phía màn hình máy tính trong góc phòng.

“Việc của chúng mày là ngồi đó và lừa người khác. Dùng bất cứ cách nào cũng được, nói dối, dụ dỗ, miễn là lấy được tiền của chúng nó.”

Jimin nín thở. Cậu không tin nổi vào tai mình.

Lừa đảo?

Cậu chưa từng nghĩ rằng mình sẽ bị ép làm chuyện như thế này.

“Không, tôi không làm” Một cậu thanh niên đứng bật dậy và nói lớn.

Gã đàn ông cười lạnh, ngay tức thì rút ra một cây gậy điện. Không nói thêm một lời, hắn dí mạnh nó vào đùi người vừa lên tiếng.

“A!!!”

Tiếng hét vang lên giữa căn phòng nhỏ, khiến ai cũng run rẩy nhắm tịt mắt.

“Hiểu chưa?” Gã đàn ông nghiêng đầu nhìn từng người một. “Ở đây, chúng mày không có quyền lựa chọn.”

Jimin siết chặt nắm tay. Lúc này cậu mới hiểu, mình thực sự đã rơi vào địa ngục.

Ngày hôm sau, Jimin lại bị áp giải đến một căn phòng khác. Cánh cửa kim loại đóng sập phía sau phát ra âm thanh khô khốc, dội vang trong không gian trống rỗng. Vẫn là sàn bê tông lạnh lẽo khiến bước chân cậu vang lên sắc gọn; vẫn là mùi ẩm mốc quen thuộc bốc lên từ những bức tường nứt vụn, len lỏi vào từng hơi thở. Nhưng ở đây, ánh sáng dường như nhiều hơn một chút. Vệt sáng yếu ớt rơi xuống từ ô cửa sổ nhỏ bị song sắt che kín, khiến cả căn phòng trông như đang giả vờ nhân từ.

Một người đàn ông ngồi sau chiếc bàn làm việc cũ sờn, đôi tay đan vào nhau trước ngực. Ánh mắt hắn nhìn cậu chậm rãi, từ trên xuống dưới, lạnh như thép, vô cảm đến mức gần như tàn nhẫn. Không cần cất lời, khí thế của hắn đã đủ khiến căn phòng vốn im lìm càng thêm nặng nề, như thể không khí cũng bị kéo căng đến mức muốn nổ tung.

Jimin bất giác cảm thấy áp lực siết lấy mình. Gót chân như dính vào nền, hơi thở trở nên mỏng và cứng. Sống lưng cậu thẳng đơ, căng như dây đàn, vừa vì sợ hãi vừa vì cố giữ lấy chút tự trọng mong manh còn sót lại. Chỉ trong khoảnh khắc đứng trước ánh mắt ấy, cậu cảm giác mình bị phơi bày trần trụi, không còn nơi nào để trốn tránh.

Người đó gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rồi cất giọng trầm thấp:

“Người Hàn à, tên gì?”

Jimin nuốt nước bọt, định bụng ngậm chặt miệng. Nhưng tiếng tách tách từ cây gậy điện làm cậu sợ quá.

“…Park Jimin.”

Người đàn ông gật đầu, liếc qua danh sách trên bàn, rồi ngước lên.

“Dỏng tai lên mà nghe tao nói này. Ở đây, chỉ có một quy tắc duy nhất: nghe lệnh và im lặng. Nếu không thì mày chắc cũng biết hậu quả”

Jimin siết chặt tay, nhưng không nói gì. Cậu đang đổ mồ hôi lạnh.

Người đàn ông nheo mắt nhìn cậu một lúc, rồi đứng dậy.

“Đi theo tao.”

Jimin cắn môi, lặng lẽ bước theo sau. Cậu không biết mình đang đi đến đâu, nhưng có một điều cậu chắc chắn, người đàn ông này không phải người bình thường.

[text_hash] => a5432dab
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.