Array
(
[text] =>
Chương 46: Quy định của đế quốc
Ý của hắn chính là, dù Hạ Mễ Chúc có đạt loại tốt sau khi tốt nghiệp thì cũng không thể vào quân đội.
Hạ Mễ Chúc hoảng hốt ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện với Mạc Thanh.
“Lộ tướng nói không sai. Đế quốc thật sự là có quy định này. Là sau khi cuộc chiến với Hạ quốc kết thúc, do chính Lộ tướng đề lên cho bệ hạ phê chuẩn.”
Là một bác sĩ bệnh viện quân đội, Mạc Thanh đương nhiên biết chuyện này.
Hạ Mễ Chúc không ngờ lại có chuyện như vậy, cậu luống cuống rồi. Nếu không phải quy định này đã có từ lâu, cậu còn sẽ cho rằng Lộ Nguyên Hầu là nhầm vào cậu. Dù sao quy định cũng là hắn đưa ra mấy năm trước…
“Thể chất của a Chúc không phải bẩm sinh, là sau này cuộc sống dẫn tới thiếu hụt, có thể dưỡng.”
Mạc Thanh an ủi Hạ Mễ Chúc.
“Dưỡng tốt trước đi.”
Nếu dưỡng vẫn không tốt, dù Hạ Mễ Chúc có là phu nhân nhà hắn, Lộ Nguyên Hầu cũng sẽ không mở cửa sau cho cậu lần thứ hai. Chưa nói hắn vốn không muốn cậu đi theo con đường này.
…
Hạ Mễ Chúc muốn nói lại thôi lén lút nhìn người bên cạnh. Từ lúc từ bệnh viện đi ra Lộ Nguyên Hầu đã không nói gì, biểu hiện trên mặt không có biến hóa. Hắn thế này, Hạ Mễ Chúc có chút sợ.
“Tại sao biết có đứa nhỏ lại không bỏ nó đi?”
Hạ Mễ Chúc bị lời đột ngột này làm cho giật mình, chấn động quay đầu nhìn hắn.
Lộ Nguyên Hầu cũng ngừng lại nhìn cậu, ánh mắt kia như xoáy sâu vào lòng Hạ Mễ Chúc, đợi cậu trả lời. Hạ Mễ Chúc cùng hắn đối diện mấy giây thì rũ mắt xuống.
“Nó không có tội…”
Lộ Nguyên Hầu vẫn không nói gì nhìn cậu. Hắn tuy không phải người máu lạnh vô tình, nhưng đáp án này không thuyết phục được hắn.
Lông mi cậu run lên, cuối cùng nhắm mắt lại.
“Em… Không có người thân…”
Có mà như không có…
“Nó là người thân của em…”
Hạ Mễ Chúc hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn người đàn ông: “Nó còn có thể cho em một người thân nữa.”
Nó là cây cầu gắn kết cậu cùng một người khác, cho cậu một bến đỗ khác.
“Lỡ em không thể sinh được nó ra…”
“Thì em cũng không cần sống nữa.”
Không cần chịu khổ nữa.
“Việc đầu tiên mà một quân nhân phải chấp hành trước khi lên chiến trường là phải có ý chí nhất định phải trở về.”
Lộ Nguyên Hầu hạ thấp giọng nói.
“Lúc đó khác, giờ cũng khác rồi. Đã sinh nó ra, em sẽ phụ trách tương lai tốt đẹp của nó.”
Cũng phải chiếu cố cảm thụ của nó, không để nó chưa trưởng thành đã phải chịu nổi đau mất người thân.
Lộ Nguyên Hầu không nói gì, chỉ nhìn Hạ Mễ Chúc.
Hạ Mễ Chúc nghiêng đầu nhìn mặt đất, lại lén nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt. Cậu lấy hết dũng khí, bước nhỏ nhích đến bên cạnh hắn, vươn tay ôm lấy thắt lưng hữu lực, đầu áp lên ngực hắn: “Tiên sinh, em sẽ nghe lời ngài.”
Lộ Nguyên Hầu nhìn đỉnh đầu tiểu Beta trong ngực, có hơi bất lực thả lỏng người.
Hạ Mễ Chúc ở nơi hắn không thấy, môi khẽ cong lên.
…
“Bệ hạ! Bệ hạ!”
Lão quản gia hối hả tông cửa chạy vào, sức lực mạnh đến độ hai cánh cửa chấn động dữ dội.
Nguyên Dực day day trán, bất đắc dĩ nhìn lão, mắng cũng không muốn mắng.
“Đại gia muốn kết hôn rồi!”
Nhưng lão quản gia không cho ông mắng đã ném bom ra.
“Cái gì?”
Nguyên Dực đứng bật dậy, khó tin hỏi lại.
“Là bệ hạ! Đại gia đã gửi đề nghị làm giấy hôn thú lên cục hôn nhân đế quốc, hiện tại cả đế đô đều đồn ầm ĩ cả lên. Bởi vì thân phận của ngài ấy nên bên cục mới báo lên, lão cũng mới biết đã vội chạy đi tìm bệ hạ.” Lão quản gia gấp gáp nói, giống như sợ chữ bay khỏi đầu vậy. Nói xong ông còn khụ một tiếng, miệng mồm khô khốc.
“Nó muốn kết hôn với ai?” Nguyên Dực mặt trầm xuống lạnh giọng hỏi.
“Này…”
Lão quản gia ngập ngùng, thế nhưng vẫn nói: “Là một Beta…”
Rầm!
“Hồ đồ!”
Nguyên Dực đập mạnh lên bàn khiến nó run lên một cái, cũng dọa lão quản gia giật thót.
“Bệ hạ ngài trước đừng giận, bình tĩnh.”
Lão quản gia rót cho ông một tách trà, trấn an ông. Lão ở bên cạnh bệ hạ bao lâu, đương nhiên hiểu nguyên nhân Nguyên Dực tại sao lại tức giận như vậy. Không phải vì người đại gia muốn cưới là một Beta, mà là vì đại gia muốn kết hôn lại không báo cho bệ hạ ngài biết trước, mới dẫn đến ngài tức giận thêm.
“Hay là chúng ta hỏi A Liêm trước được không?”
Đường Liêm luôn phụ trách liên hệ với đại gia, chắc chắn biết gì đó.
“Gọi!”
Nguyên Dực uống hết ly trà, lạnh giọng nói.
Lão quản gia không chút chần chừ, lập tức dùng vòng tay của mình bấm gọi Đường Liêm.
“Lão cha, ngài gọi ta?”
Đường Liêm vừa kết nối đã hỏi.
“Ngươi nói ta biết, tại sao đại gia kết hôn ngươi lại không nói cho ta?” Lão quản gia trừng mắt nhìn hắn.
“Đại gia kết hôn trước sau gì ngài cũng biết thôi mà.”
“Đại gia kết hôn là chuyện nhỏ sao!?” Lão quản gia dựng râu lên quát hắn.
“Không phải chuyện nhỏ. Chẳng lẽ đại gia không có nói cho bệ hạ…” Đường Liêm ra chiều thấp thỏm nhỏ giọng hỏi.
Nguyên Dực ngồi bên cạnh mém chút là lật bàn.
“Đại gia kết hôn ngươi kiểu gì cũng phải nói cho ta biết trước chứ???”
Lão quản gia hận không thể xách cái lỗ tai người bên kia lên xoắn vài vòng. Tên tiểu tử thúi ngươi dám giở trò với ta. Ta ăn muối còn hơn nhiều ngươi hít không khí.
Đường Liêm chột dạ gãi mũi.
“Ngài giận ta làm gì, ngài đâu phải không biết tính của đại gia. Đại gia bình thường nhận tin nhắn của ta còn lười trả lời nữa. Cơ mà đại gia thật sự là không có làm bừa đâu, đại gia ngài ấy chơi con nhà người ta đến mức đứa nhỏ cũng có rồi, phải chịu trách nhiệm chứ ạ.” Đường Liêm lật tức quăng bơm.
“Cái gì???”
Nguyên Dực trước tiên hét lên, dọa Đường Liêm nhảy dựng.
“Bệ… Bệ hạ, ngài cũng ở ạ…” Đường Liêm làm bộ sợ sệt, lên tiếng chào hỏi.
“Ngươi nói lại, “đến mức đứa nhỏ cũng có rồi” là ý gì?”
Nguyên Dực lựa chọn lượt bỏ cái phần “chơi con người ta” kia đi, hỏi kết quả.
“Chính là cái Beta ngài ấy muốn cưới ấy ạ… Có thai rồi tự mình sinh đứa nhỏ, nếu không phải đại gia phát hiện, có khi người ta đã ôm con chạy…” Đường Liêm biết hay không biết đều nói hết.
“To gan như vậy! Dám ôm cháu ta chạy!” Nguyên Dực vỗ bàn.
“Đúng vậy! Tiểu hoàng tôn giống đại gia đến bảy tám phần đấy, đáng yêu cực.” Đường Liêm lập tức hưởng ứng, mười phần chân chó.
“Có hình không?”
Nguyên Dực lập tức chạy đến bên cạnh lão quản gia, nhìn Đường Liêm hỏi.
“May mắn thần đã chuẩn bị sẵn.”
Đường Liêm lập tức bấm bấm mấy cái trên vòng tay, khuôn mặt của hắn đã thay bằng một tấm ảnh, xuất hiện trên vòng tay của lão quản gia.
Trong ảnh Hạ Mễ Thụy đang ngồi trong lòng Hạ Mễ Chúc, hai mắt to tròn đen láy, nhìn chằm chằm phía trước. Còn có, Hạ Mễ Thụy cười rộ hai cái răng cửa, đôi mắt cong cong… Cũng có mấy tấm như vậy không ngừng hiện lên.
“Đúng là rất giống, hiện tại đã thấy giống rồi, sau này chắc chắn sẽ còn giống hơn.” Lão quản gia hai mắt sáng quắc, chẳng ít hơn Nguyên Dực ở bên cạnh.
“Đúng vậy…”. Nguyên Dực cũng xúc động.
Không ngờ nhiều năm mong ngóng lại thúc đẩy quá trời mà nó cũng không chịu ai, đến năm ba mươi lại thình lình cho ông một bất ngờ lớn.
“Đem hết tư liệu về cái Beta kia gửi qua đây đi.” Ông nói.
“Vâng thưa bệ hạ.” Đường Liêm lập tức gửi qua.
Cúp máy rồi hắn mới phù một tiếng thở phào nhẹ nhõm. May mắn hắn lanh trí. Cũng tại đại gia, nói gì cũng không chịu cho lão gia biết, hại hắn phải diễn trò trước mặt long nhan, dễ mất đầu như chơi á.
Chương 47: Chuyển nhà
Hạ Mễ Chúc nhìn hai người đàn ông tuổi chừng hai mươi hai, hai mươi ba trước mặt, im lặng lùi về sau vài bước.
“Xin hỏi hai vị là ai? Sao lại chắn đường tôi?” Cậu lạnh mặt nhìn họ.
“Cậu không biết?”
Nguyên Thịnh quan sát cái tiểu Beta trước mặt. Ở khoảng cách gần càng không thấy có gì đặc biệt, cùng lắm là có một đôi mắt to, khiến người khi đối diện sẽ muốn nhìn thẳng vào nó.
“Sao tôi phải biết hai người?” Hạ Mễ Chúc không hờn giận nhìn hắn.
“Ha… Tuy không rõ cậu có biết hay không, thế nhưng cái giọng điệu này lại rất giống Lộ Nguyên Hầu. Đúng là vật hợp theo loài.”
Nguyên Thịnh mỉa mai.
“Nếu hai người đã không cùng tôi quen biết, vậy không cần cản đường tôi.” Hạ Mễ Chúc không muốn nhiều lời với họ, muốn vòng qua họ.
“Ấy!”
Nguyên Thịnh lại không muốn cho cậu đi, chắn trước mặt.
“Ở đây là trước cổng quân khu, các muốn rốt cuộc muốn làm gì?”
Hạ Mễ Chúc lạnh giọng nhắc nhở họ.
“Chỉ là muốn làm quen một chút thôi.”
Nguyên Nhạc cười nhẹ. Khuôn mặt cũng anh tuấn, khí chất có phần ôn hòa như thư sinh công tử khiến hắn khi cười lên lại cho người khác cảm giác dễ gần. Không giống Nguyên Thịnh, điệu bộ lơ đãng lại ngã ngớn của hắn giống như một tên hoa tâm phong lưu thành tính, rất không khiến người ta thích khi cùng hắn đối diện trò chuyện.
“Làm quen là đôi bên tình nguyện, không phải một bên cưỡng ép. Tôi không thích cùng người xa lạ ở giữa đường bắt chuyện làm quen. Làm ơn tránh đường.” Hạ Mễ Chúc lạnh lùng nói.
Đừng nhìn cậu ở trước mặt Lộ Nguyên Hầu sợ sệt mà cho rằng cậu thật sự nhát gan. Nói thật, không phải cậu không biết hai người này là ai. Cũng là buổi trưa Lộ Nguyên Hầu đã cho cậu hay trước. Nhưng hắn nói cậu lỡ có gặp cũng làm như không biết, không cần cùng bọn họ có quan hệ. Xã hội hiện tại cũng còn có pháp luật định chế, thân phận của hai người này dù có cao hơn cũng không thể ngang tàng không coi ai ra gì, bước ra đường chẳng ai biết thì cũng chỉ là một người bình thường, không cần cho họ mặt mũi.
Lộ Nguyên Hầu nói như vậy, chính là kêu cậu không cần sợ hãi đối phương ỷ thế hϊếp người. Hơn nữa Hạ Mễ Chúc vừa nhìn đã thấy không ưa, một bộ giả dối thì càng không muốn dây dưa.
“Nếu còn không tránh đường, tôi sẽ gọi người.” Hạ Mễ Chúc không muốn tiếp tục đôi co nữa.
Hai ngươi kia lạnh lùng nhìn cậu. Hạ Mễ Chúc thấy họ không lại cường ngạnh, vòng qua họ rời đi.
Khúc nhạc đệm nho nhỏ này Hạ Mễ Chúc không để trong lòng, mà sau đó cậu cũng không nhìn thấy hai người này nữa. Theo những gì cậu biết, hai người này đến để nhập ngũ, vậy tất nhiên là không nhiều thời gian làm chuyện ngoài lề. Nói sao thì quân khu không phải nơi đi dạo, Lộ Nguyên Hầu còn ở đó, hai người nhất định không nhàn nhã.
Hạ Mễ Chúc nghĩ không sai, chỉ là cậu không biết thôi. Mà cậu làm gì có thời gian bận tâm, bởi vì cậu phải dọn nhà rồi.
Thời gian mấy ngày không hề dài, ở lúc Hạ Mễ Chúc không chú ý, cuối tuần đã đến rồi.
Trước lúc đó, giấy hôn thú của hai người cũng đã đến. Hạ Mễ Chúc nhìn tờ giấy màu đỏ trong tay, có cảm giác đời như mơ.
Cậu chưa từng nghĩ chuyến đi này lại mang cho cậu nhiều thay đổi như vậy. Kết hôn, cậu nằm mơ cũng nghĩ tưởng.
Cốc cốc!
Cửa bị người gõ vang, đánh tĩnh Hạ Mễ Chúc đang mơ màng.
Cửa cậu vốn không đóng…
Hạ Mễ Chúc vừa quay đầu đã nhìn thấy thân hình cao lớn của người đàn ông. Đối phương nhìn cậu, lại nhìn tờ hôn thú trên tay cậu. Hạ Mễ Chúc lập tức nhét vào vali, lại nhét vội thêm vài thứ, xẹt xẹt đóng vali lại.
“Xong rồi?”
Lộ Nguyên Hầu bước vào, nhẹ nhàng xách vali lên.
Hạ Mễ Chúc gật đầu. Đồ của cậu không có bao nhiêu, chủ yếu của Hạ Mễ Thụy. Hai ba con gói lại cũng chỉ chiếm một cái vali, thật sự là ít đến thê thảm.
“Hai người về sắp xếp trước đi, để A Thụy cho ta trông. Chỉ cần nhớ quay lại đón nó là được.”
Mạc Thanh hôm nay được nghỉ buổi sáng.
“Bảo bối ngoan nha, ba ba sẽ quay lại.”
Hạ Mễ Thụy bị sư phụ cậu ôm trong ngực, đôi mắt tròn xoe mở to nhìn cậu. Nó cảm thấy hôm nay khác thường, chỉ là không biết khác cái gì. Bình thường sẽ có một ngày ba ba cùng nó cả ngày, hôm nay ba ba đi đâu lại không mang nó theo. Đến khi Hạ Mễ Chúc nói với nó lời này, nó mới ngoan ngoãn, trước đó vẫn luôn nhìn cậu chằm chằm, chính là sợ cậu đi mất.
Hạ Mễ Chúc hôn cái chóc lên mặt nó, đổi lại một nụ cười ngốc nghếch của nó rồi mới theo Lộ Nguyên Hầu rời đi.
Chỗ ở của Lộ Nguyên Hầu thật sự không hề xa, cũng trong ký túc xá quân đội, nhưng được vây lại, có sân riêng.
Đó là một căn nhà hai tầng, bên dưới là phòng khách, nhà bếp; Bên trên là phòng ngủ và thư phòng. Vừa đủ cho ba người ở, ấm áp.
Lúc ở nhà sư phụ, cậu cùng Hạ Mễ Thụy ngủ trên giường, nó cũng đã quen ngủ với cậu, hiện tại… Hạ Mễ Chúc nhìn phòng ngủ lớn… Tự nhiên có chút không biết nên nói sao. Để Hạ Mễ Thụy ngủ cùng cậu là không thể nữa rồi…
“Nghĩ gì đâu?”
Lộ Nguyên Hầu đặt vali của cậu ở bên cạnh tủ quần áo trong phòng.
“Ngài nói, thói quen nếu đột ngột thay đổi sẽ ảnh hưởng đến nhận thức, tính cách của đứa nhỏ…”
Hạ Mễ Chúc cẩn thận lựa lời. Cậu ngồi xuống mở vali ra, xếp đồ vào một nữa tủ đồ của Lộ Nguyên Hầu, rõ ràng là đã được hắn dẹp gọn lại.
“Thói quen có thể đắp nặn, nhưng phải là dụng tâm, không thể là bỏ bê, càng không thể dùng biện pháp mạnh..”
Lộ Nguyên Hầu đứng dựa vào cánh cửa, nhìn tiểu Beta đã biết nói năng uyển chuyển với mình, trong mắt có chút ý cười.
“Trước nó còn ngủ cùng em trên một chiếc giường…”
“Nay nó cũng gần một tuổi rồi, nên có phòng riêng.” Lộ Nguyên Hầu ngắt lời cậu.
“Hiện tại không đủ phòng, tôi đã đặt làm một cái giường nhỏ đặt trong phòng chúng ta. Như vậy vừa dễ trông coi, lại không khiến nó thấy đột ngột.”
Hạ Mễ Chúc gật đầu. Như vậy là tốt nhất rồi, chỉ có thể ủy khuất Hạ Mễ Thụy…
Hạ Mễ Thụy đồng học không hề hay biết bản thân bị cho ra rìa, đang vui vẻ với món đồ chơi mới từ cha ruột nó.
“Cuối tuần sau tôi đưa em đi mua thêm đồ.”
Lộ Nguyên Hầu nhìn nữa tủ đồ chẳng có bao nhiêu thứ, rất không vừa ý.
Hạ Mễ Chúc không có ý kiến.
“Đi thôi, tranh thủ đi làm kiểm tra.” Lộ Nguyên Hầu kéo người lên.
Hai người rời khỏi nhà.
Mạc Thanh liếc nhìn hai người, không có thấy gì khác thường, cảm thấy không thể tin được.
Hạ Mễ Chúc bị ông nhìn đến không hiểu ra làm sao. Lộ Nguyên Hầu bế đứa nhỏ trong tay ông.
“Khỉ Khỉ!”
Hạ Mễ Thụy ôm cổ hắn y nha giòn tan.
“Cha.”
Lộ Nguyên Hầu uốn lại.
“Che Che!”
“Cha.”
“Chá Chá!”
“Cha.”
“Chá!”
Hạ Mễ Thụy bị sửa đến bực bội, phồng má phun nước búa xua.
Hai thầy trò Hạ Mễ Chúc ở một bên cười trộm.
“Cha.”
“Chá!”
Lộ Nguyên Hầu không có không vui, cảm thấy đủ thì ngừng.
“Sư phụ, đi làm kiểm tra.”
Hạ Mễ Chúc kéo Mạc Thanh ra cửa.
“Ừm.”
Mạc Thanh không có ý kiến.
Ba người một đứa trẻ ra cửa.
Hạ Mễ Thụy do Lộ Nguyên Hầu bế, ở trên vai hắn không ngừng chá chá kêu mãi.
Một đường này liên tục có người hỏi hắn đứa nhỏ ở đâu ra, Lộ Nguyên Hầu đều nhất nhất một câu.
“Nhặt được.”
Người hỏi đều là người có giao tình Lộ Nguyên Hầu mới trả lời, vậy nên nghe hắn nói vậy thì đều trêu ghẹo hắn nhặt ở đâu, họ cũng muốn nhặt một đứa.
Chương 48: Nó so với em thành thật hơn
Lộ Nguyên Hầu không bận tâm, mặt than ôm đứa nhỏ bỏ đi.
Thật ra họ chỉ hỏi cho vui, chỉ nhìn mặt một lớn một nhỏ thôi là biết mối quan hệ giữa hai người. Lại thêm chuyện Lộ Nguyên Hầu kết hôn đột ngột, ai cũng có thể đoán ra, chỉ là không biết người hắn kết hôn là ai, còn có Lộ tướng vừa kết hôn đã có con trai. Người người đều là ganh tị không chịu được.
Một đường gian nan rốt cuộc cũng đến bệnh viện.
Mạc Thanh còn chưa đến giờ làm việc, ông có thể làm kiểm tra cho họ mà không lo giữa đường có việc.
Trước tiên kiểm tra toàn diện cho Hạ Mễ Chúc.
Hạ Mễ Thụy bị Lộ Nguyên Hầu ôm đi vòng vòng trong lúc chờ đợi. Vậy mà đến lúc Hạ Mễ Chúc nhìn thấy hai người, Hạ Mễ Thụy đã có thể gọi đúng thân phận của hắn rồi. Hạ Mễ Chúc không thể không bội phục hắn đủ kiên trì.
“Đưa nó cho ta đi.”
Mạc Thanh ôm lấy Hạ Mễ Thụy từ trong tay hắn.
“Việc tiếp theo có hơi phiền toái tí, nhưng hai người chắc không khó khăn đâu.”
Ông đầy ẩn ý nhìn hai người: “Lộ tướng ngài biết pheromone ở đâu là nơi có độ nồng đậm cao nhất chứ, lại ở thời điểm nào là sẽ cho ra kết quả tốt nhất, có thể giúp kết quả đo lường hoàn hảo nhất. Trước đó ta còn không nghĩ có thể dùng cách này, nhưng giờ chắc không ngại chứ?”
“Không.” Lộ Nguyên Hầu không cảm xúc nói.
“Vậy vào đó đi.”
Mạc Thanh ôm đứa bé trong lòng đi về phòng làm việc của mình, để lại hai người một lạnh nhạt, một mơ hồ, trong lòng còn đang đoán xem bao lâu họ mới đi ra.
Hạ Mễ Chúc mù mờ bị Lộ Nguyên Hầu kéo đi vào căn phòng Mạc Thanh đã chỉ định. Bên trong phòng có một cái giường, là loại giường bệnh đơn giản thôi. Bên cạnh còn có vài cái ghế, loại hay có trên hành lang bệnh viện, ngăn giữa ghế và giường là một tấm màn màu trắng.
Hạ Mễ Chúc không rõ cái phòng này bình thường dùng để làm gì thì đã nghe Lộ Nguyên Hầu gọi: “Vào đây đi.”
Lộ Nguyên Hầu đã đi đến chiếc giường, còn kéo tấm màn trắng ra, che lại nó.
Nhìn cảnh này, không biết tại sao Hạ Mễ Chúc có chút không thể bình tĩnh… Nhưng cậu vẫn đi đến.
Bình thường Lộ Nguyên Hầu đều mặc quân trang, hôm nay hắn vẫn mặc quân trang, còn Hạ Mễ Chúc mặc thường phục, quần kaki áo sơ mi đơn giản. Vậy mà lúc này người đàn ông trên người áo khoác quân trang đã cởi ra, vắt trên thanh chắn đầu giường. Áo sơ mi bên trong bị hắn cởi ra hai chiếc cúc trên cùng, để lộ nữa lòng ngực tinh tráng… Hạ Mễ Chúc cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô, đứng đờ ra đó, không biết lúc này chạy có còn kịp không.
Cậu hơi hơi hiểu lời sư phụ đã nói lúc này rồi. Xem ra cậu là chạy không được.
Nhưng mà… Cậu không biết nên làm sao, toàn thân cậu cứng ngắt hết rồi… Đầu óc thì trống rỗng…
Chỗ cậu đứng cách giường không xa, Lộ Nguyên Hầu chỉ cần vươn tay là kéo được cậu đến trước mặt mình.
Lúc này Lộ Nguyên Hầu ngồi trên giường, Hạ Mễ Chúc đứng bên giường, bị đôi chân hắn mạnh mẽ giam lại, không chạy được nữa.
“Ngồi lên đây.”
Lộ Nguyên Hầu vỗ vỗ hai chân mình, ánh mắt không hề rời khỏi khuôn mặt Hạ Mễ Chúc.
Hạ Mễ Chúc nuốt nước miếng… Cậu cứng đờ bị hắn dẫn dắt tách hai chân ra, ngồi dạng chân trên đùi người đàn ông. Tư thế này… Xấu hổ quá… Cậu biết, sức lực toàn thân cậu lúc này đã mất sạch. Cậu bị người đàn ông cường thế ôm vào trong ngực, nhưng không có làm cậu đau…
“Sợ không?”
Lộ Nguyên Hầu ở bên tai cậu trầm thấp nói, nói xong còn không quên liếʍ nhẹ lên vành tai cậu một cái. Toàn thân Hạ Mễ Chúc run lên, đôi mắt có phần mờ mịt vô thố, nhút nhát gật đầu.
Hai tay cậu nắm lấy vạt áo sơ mi trước ngực hắn, hơi ngước mắt nhìn hắn.
Lộ Nguyên Hầu một tay siết chặt eo nhỏ, một tay giữ đầu cậu khiến nó hơi hơi ngửa ra sau, nhìn vào mắt cậu nói thật chậm:
“Đừng sợ, cứ giao cho tôi. Hôm nay tôi không có làm đến bước cuối cùng kia. Em yên tâm, trừ khi em nói muốn, tôi sẽ không làm tới…”
Chữ cuối cùng bị nuốt mất giữa môi lưỡi hai người.
Đó là một nụ hôn đầy sắc dục, khiến cho người nóng bừng, muốn tan chảy. Hạ Mễ Chúc cảm thấy bản thân như lạc vào cái đêm hôm đó, người đàn ông này mỗi lần hôn cậu đều nồng liệt du͙© vọиɠ nguyên thủy, mỗi lần đều cuốn cậu theo cùng. Lần đó cậu giãy giụa cũng không thoát được, lần này lại không muốn phản kháng.
Đến khi môi lưỡi đều tê dại… Hơi thở hỗn loạn của cậu hòa làm một cùng người đàn ông, thời điểm tách ra còn mang theo một sợi chỉ bạc d.âm mĩ… Bị người đàn ông liếʍ lấy, tiện đường còn gặm gặm môi cậu… Cử chỉ mềm nhẹ trân trọng, khiến cậu chết chìm bên trong… Người đàn ông này… Thật sự có thể ôn nhu như vậy… Nếu đêm đó tất cả đều là ôn nhu, có khi cậu sẽ không bỏ chạy…
“Giúp tôi…”
Người đàn ông quyến luyến trên môi cậu, kéo hai tay chẳng còn chút lực nào đặt lên một thứ to lớn, dù cách hai lớp trang phục vẫn cảm thấy được nóng rực dọa người. Hạ Mễ Chúc theo bản năng muốn giãy ra nhưng không được.
“Ngoan… Đừng sợ…”
Người đàn ông lúc nói chuyện đều không quên hôn cậu, trấn an.
Hạ Mễ Chúc mờ mịt giữa những cái hôn, đầu óc trống rỗng cởi đai lưng quân phục của người đàn ông, sau đó lại bối rối với nút quần, khóa kéo… Tất cả đều được cậu làm theo bản năng, ở trong mơ hồ lần mò mà moi được thứ to lớn kia ra…
Ực…
Thời điểm cầm lấy, Hạ Mễ Chúc không nhịn được nuốt nước miếng… Cậu… Cậu có chút sợ… Thứ kia thật lớn… Hai tay cậu cầm không hết… Bảo sao đêm đó cậu lại không như vậy đau…
“Chuyển động đi… Nếu em làm tốt, có khi chúng ta không cần mất nhiều thời gian đâu… Nhưng nếu em muốn…”
Lộ Nguyên Hầu dùng tay lớn bao lấy hai tay nhỏ đang nắm lên vật to lớn của mình, dụ dỗ. Ở lúc cậu mê mang, bàn tay lớn mang theo vết chai nam tính hướng về phía đối diện.
“Ưʍ… Đừng…”
Thời điểm Hạ Mễ Chúc mơ hồ, vật nhỏ của cậu bị hắn túm ra lúc nào, nắm ở trong tay, cũng đang hùng dũng hiên ngang, chỉ là kích thước kém xa, có phần yếu thế. Hạ Mễ Chúc bị kɧoáı ©ảʍ do bàn tay kia mang đến kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến run rẩy. Miệng nói đừng, nhưng vật nhỏ kia thì không ngừng giật nãy.
“Nó so với em thành thật hơn…”
Người đàn ông khàn giọng cười. Lỗ tai Hạ Mễ Chúc trở nên tê dại, nóng bừng. Người này không có nhiều lúc cười, nhưng mỗi lần cười đều khiến cậu say chết…
Thứ trong tay cậu nóng đến lợi hại, còn ngày một to hơn.
“Hư… Tiên sinh…”
Áo sơ mi bị tháo sạch nút, đậu hồng bị tay người nhào nặn không nặng không nhẹ, kí©ɧ ŧɧí©ɧ toàn thân cậu run rẩy, cậu nhỏ cũng rỉ ra chút mật ngọt.
Kích thước của Hạ Mễ Chúc ở trong đông đảo Beta là loại hình bình thường, không lớn không nhỏ. Nhưng ở trước mặt người đàn ông, nó lại nhỏ nhắn đến đáng thương, giống như chủ nhân của nó, đều khiến người muốn yêu thương nhiều hơn.
Không biết có phải Lộ Nguyên Hầu đặc biệt thích hai chữ “tiên sinh” hay không, thời điểm nghe cậu gọi, vật to lớn cậu cầm lấy giật giật, càng to hơn nữa. Hạ Mễ Chúc liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc, lại bởi vì cậu đang đặt đầu bên hõm vai người đàn ông nên vô tình liếʍ lên hầu kết quyến rũ của hắn. Hành động của cậu chẳng khác nào lửa cháy thêm dầu, tưới cho du͙© vọиɠ nam nhân càng thêm hừng hực…
Mà hắn hưng phấn, Hạ Mễ Chúc cũng không thoát được…
Chương 49: Tiểu beta tôi là một quân nhân
“A…”
Hạ Mễ Chúc cong cả lưng, vật nhỏ của cậu bị người âu yếm yêu thương sảng khoái đến khó nhịn.
“Hức…”
Đậu nhỏ bị ngậm lấy, Hạ Mễ Chúc lập tức bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến bắn ra, mật ngọt day đầy áo sơ mi của người dàn ông. Một ít bắn lên vật to lớn trong tay cậu, khiến cho hành động của cậu càng thêm trơn tru, càng thêm kí©ɧ ŧɧí©ɧ người đàn ông dục hỏa bừng bừng. Môi lưỡi của hắn càng thêm ra sức yêu thương đậu nhỏ của cậu, khiến nó đỏ tươi kiểu diễm ướŧ áŧ mê người.
“Hư hư… Tiên sinh… Ưʍ…”
“Tôi nghĩ… Lần trước tôi mất lý trí là bởi em luôn miệng gọi tôi “tiên sinh”…”
“A… Tiên sinh đừng… Ưʍ… Ha…”
Mông nhỏ bị nhào nặn, Hạ Mễ Chúc không chịu nổi kɧoáı ©ảʍ ở mấy nơi, không ngừng quặn quẹo thân mình.
“Lại gọi mấy tiếng… Tiểu Beta…”
“A ha… Tiên… Tiên sinh… Hức…”
Lần thứ hai bắn ra, Hạ Mễ Chúc đầu óc trắng xóa, ngã nhào trong ngực người đàn ông.
Người đàn ông giống như muốn tới, tay lớn bao lấy hai tay đã muốn nhũn ra của cậu, ra sức chuyển động lên xuống. Lúc cậu cảm giác tay như không còn là của cậu…
Phụt…
Mùi vị tanh nồng như sóng biển ập vào mặt Hạ Mễ Chúc, một chút còn bắn lên môi cậu, bị cậu theo bản năng cuốn vào miệng…
Hạ Mễ Chúc ngẩn ra… Cậu… Vừa mới làm gì vậy… Làm cái gì vậy… Hạ Mễ Chúc nhất thời quên cả thở.
“Ha…”
Một tiếng cười khàn khàn vang lên bên tai, vừa ma vừa tô, chọc cho mặt cậu nóng đến lợi hại. Đặc biệt là mùi vị kỳ lạ trong miệng… Cậu giống như còn nếm được mùi gỗ đàn ủ trong tuyết…
Cậu mê mang nghĩ, có phải lúc này mùi hương kia cũng đang bao bọc lấy cậu không… Khiến cho toàn thân thân cậu đều nhiễm lên khí tức của hắn…
“Tiên sinh…”
Hạ Mễ Chúc mơ màng nhìn người đàn ông đang dùng một cái ống nhựa thu lấy anh em của mình, hô hấp không suyễn, bình tĩnh như người vừa mới phát tiết du͙© vọиɠ không phải là mình vậy. Cậu mê mang nghĩ… Lúc nào người này mới có thể đánh mất lý trí, không còn bình tĩnh thong dong… Là giống như đêm đó sao… Nhưng đêm đó là do rượu… Không phải do cậu… Thật muốn… Thật muốn một lần nhìn thấy người này đánh mất lý trí vì mình… Cho đù sợ rằng lúc đó cậu sẽ không sống tốt…
“Ừm?”
Người đàn ông không biết suy nghĩ muốn tìm ngược của cậu, ôn nhu giúp cậu xử lý sạch sẽ.
Người như Lộ Nguyên Hầu, thời điểm có thể khiến hắn đánh mất lý trí thật sự là đếm trên đầu ngón tay cũng chưa đếm hết. Là một quân nhân, còn là Alpha cấp S, việc làm chủ lý trí là yêu cầu khắc khe hắn đưa ra cho mình. Đêm đó vẫn luôn canh cánh trong lòng hắn, sao có thể lại có lần hai.
Nhưng du͙© vọиɠ nguyên thủy khi ở trên giường không thể nói trước được. Nếu là trên chiến trường thì nhất định sẽ không. Chính vì vậy Lộ Nguyên Hầu khi đối diện với Hạ Mễ Chúc đều đặc biệt cẩn thận, chứ đây không phải là con người thật sự của hắn đâu.
“Lúc tiên sinh… Lúc thoải mái tiên sinh có muốn cắn em không…”
Cắn mà Hạ Mễ Chúc nói là đánh dấu lên tuyến thể sau gáy, đó là hành động chiếm hữu của Alpha với bạn đời.
Lộ Nguyên Hầu ngừng một chút động tác kéo khóa quần của Hạ Mễ Chúc. Sau đó hắn im lặng chỉnh lý trang phục cho cậu đến chu toàn nhất, lại đến của bản thân.
Hạ Mễ Chúc thấp thỏm nhìn hắn, trong lòng lại có chút khổ sở giống như đang chờ đợi người mình thích nói yêu mình, từng giây đều gặm nhắm trái tim, khiến cậu khó thở.
Cậu thật sự không phải là cảm thấy tiếc nuối vì mình không phải Omega. Cậu cũng không cảm thấy làm một Omega là việc gì đáng đẹp đến vậy. Omega thật sự có nhiều hạn chế… Không, chẳng bằng nói cái gì cũng bị pheromone khống chế, không hề có tự chủ. Cậu chỉ là muốn… Sự chiếm hữu của người đàn ông này mà thôi… Có phải cậu đã trở nên tham lam, được một tấc lại muốn ngàn trượng? Cậu không phủ nhận điều này… Chỉ là việc người đàn ông này hành động quá mức điềm tĩnh, khiến cho cậu không nhịn được mà nghĩ… Một chút sức quyến rũ cậu cũng không có… Không thể khiến hắn muốn chiếm lấy… Cậu càng nghĩ càng trở nên tự ti… Lại khiến mình khổ sở nữa rồi…
“Tiểu Beta, tôi là một quân nhân.”
Lộ Nguyên Hầu đỡ mặt người trong lòng lên, để cậu nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi nhả chữ, không chút tình cảm chập chùng gợn sống nhưng khiến người bất giác nghe theo, tin tưởng.
Hạ Mễ Chúc mê mang. Cậu biết chứ…
“Không, em không biết.”
Lộ Nguyên Hầu chối bỏ ý nghĩ trong lòng Hạ Mễ Chúc. Nhìn vẻ mờ mịt càng nồng đậm trong mắt cậu, hắn không nhịn được lại muốn thở dài.
“Làm một quân nhân ưu tú, cho dù ở trong kỳ mẫn cảm, tôi cũng phải giữ vững lý trí, không để cho pheromone khống chế.”
Hắn nói lại ngừng, nhìn xem biểu cảm của Hạ Mễ Chúc.
“Thật sự… Có thể khống chế bản thân sao… Chống lại bản năng?”
Hạ Mễ Chúc liếʍ đôi môi có chút khô khốc, cẩn thận nói.
Lộ Nguyên Hầu cúi đầu, giúp cậu làm ướŧ áŧ lại đôi môi kia. Những cái đυ.ng chạm vụng vặt nhưng tràn ngập sự nâng niu, khiến Hạ Mễ Chúc chết chìm.
Đôi môi dán đôi môi, hơi thở hòa quyện, lôi kéo.
Lộ Nguyên Hầu không có rời đi mà dán trán mình vào trán cậu, mũi chạm mũi, môi thỉnh thoảng chạm vào nhau khi hắn nói chuyện: “Cái gì cũng đều có thể.”
“Tôi không coi trọng thứ gọi là du͙© vọиɠ bản năng kia. Tiểu Beta, tôi không dùng thứ đó để lựa chọn bạn đời. Tôi không bị nó khống chế, sẽ không bị nó ép buộc tiếp nhận một người khác, càng không bị một thứ khác giống nó cám dỗ. Tôi không muốn làm tổn thương em, tại sao phải cắn em?”
“Nếu em là Omega, vì tránh để xảy ra những sai lầm không thể vãn hồi, tôi nhất định sẽ làm việc đó. Nhưng cũng chỉ là một lần đó. Còn hiện tại, em không phải là Omega, em chỉ là một tiểu Beta thôi. Tôi không sợ người khác sẽ dùng thứ kia khống chế em, tôi sao có thể lại tiếp tục tổn thương em?”
“Đối với tôi, làm tổn thương em một lần lại một lần chính là đang khiêu chiến tôn nghiêm của tôi.”
Hạ Mễ Chúc cảm thấy tầm mắt mình trở nên mơ hồ, nhìn không rõ người đàn ông như gần trong gang tấc kia nữa. Sau đó cậu cảm thấy có một thứ ướt nóng lướt qua khóe mặt, lau sạch những thứ đang làm mờ tầm mắt mình, khiến trước mặt trở nên sáng tỏ, không có thời khắc nào thanh minh như bây giờ.
“Nếu em cần một thứ tình cảm mãnh liệt, có thể tôi không thể cho em được…”
“Không phải đâu…”
“Nhưng tôi có thể cho em tất cả sự dịu dàng mà tôi có, lại dùng sự mạnh mẽ của tôi bảo vệ em cả đời bình an. Đây là lời thề của tôi đối với em. Em chấp nhận không?”
“Tiên sinh…”
Giọng cậu khản đặc, nghẹn ngào: “Em chấp nhận.”
Cậu vươn tay ôm cổ người đàn ông, lung tung hôn lên môi hắn.
“Chấp nhận rồi thì không được nghĩ ngợi lung tung. Tôi cảm thấy tất cả sự kiên nhẫn của tôi trong suốt ba mươi năm đều sài hết cho em rồi. Nếu là người khác tôi sẽ trực tiếp dùng kỷ luật quân nhân.” Lộ tướng nghiêm khắc bộc lộ quan điểm.
“Hì hì…”
Khó được Hạ Mễ Chúc không sợ hắn mà còn cười như mèo trộm được cá.
“Em đúng là khắc tinh của tôi.” Lộ Nguyên Hầu siết chặt vòng eo nhỏ gầy trong tay, giọng nói tràn ngập bất lực.
“Có đứng được không?” Hắn nhìn thời gian, hỏi cậu.
Hạ Mễ Chúc gật đầu, chủ động tuột xuống khỏi người hắn, cầm lấy áo khoác quân phục của người đàn ông, giúp hắn mặc vào, vuốt phẳng, nhìn hắn trở về thành Lộ tướng quân uy nghiêm, thỏa mãn cười.
Chương 50: Bắt đầu ở chung
Lộ Nguyên Hầu cảm thấy lúc này tiểu Beta trở nên đặc biệt hút mắt người.
“Đi thôi.”
Hắn đưa tay ra. Hạ Mễ Chúc đặt tay nhỏ vào tay lớn, do hắn dẫn rời đi căn phòng vẫn còn nồng mùi vị của du͙© vọиɠ nguyên thủy.
Có lẽ là còn mùi hương gỗ đàn ủ trong tuyết đậm đặc đến mức bất cứ Omega nào ngửi được cũng có thể lập tức rơi vào kỳ phát tình.
Thời điểm cửa phòng mở ra đóng lại, Lộ Nguyên Hầu không tiếng động chạm vào một cái nút. Bộ lọc không khí trong phòng lập tức khởi động, xóa đi toàn bộ mùi vị chết người kia.
Chỉ là mùi vị lây dính trên quần áo hai người là không thể tẩy được…
May mắn quãng đường trở lại phòng làm việc của Mạc Thanh hai người đều không có gặp ai. Nhưng đến trong phòng lại rước lấy ánh mắt cổ quái của ông.
Hạ Mễ Chúc đỏ mặt ngượng ngùng, Lộ Nguyên Hầu lại tỉnh bơ, đưa cho ông cái ống kia.
Chỉ có của Lộ Nguyên Hầu.
Này là bởi vì Hạ Mễ Chúc là một Beta, pheromone của cậu chủ yếu là ở trong máu, nên không cần giống như Lộ Nguyên Hầu, cần đến thứ này.
Hai người là cần đo lường sự phản ứng sinh học của pheromone, tựa tựa như đo độ xứng đôi giữa Alpha và Omega nhưng vẫn có chút khác. Cần là sự ảnh hưởng của Hạ Mễ Chúc đối với Lộ Nguyên Hầu, không phải lẫn nhau. Bên cạnh đó Mạc Thanh còn âm thầm dùng số liệu của các Omega để đo lường xem, cẩn thận so sánh sẽ cho ra kết quả tốt nhất. Không cần đợi đến lúc có chuyện, lại thành ra kết quả không cần thiết.
Sau đó là vấn đề của Mạc Thanh, hai người Hạ Mễ Chúc không cần ở lại chờ, có kết quả ông sẽ báo cho Lộ Nguyên Hầu sau.
“Ngài ấy… Có dịu dàng với con không?”
Mạc Thanh kéo Hạ Mễ Chúc lại, nhỏ giọng hỏi.
Hạ Mễ Chúc đỏ mặt gật đầu, ánh mắt đuổi theo thân hình cao lớn của người đàn ông.
“Đi đi. Ngài ấy là người thấu tình đạt lý, muốn cái gì thì đừng giữ trong lòng, phải học cách nói ra.”
Ông vỗ vai Hạ Mễ Chúc, căn dặn.
“Sư phụ… Cảm ơn ngài.”
Hạ Mễ Chúc ôm ông một cái, ướt mắt nói.
Mạc Thanh thở dài, thấy hai người phía trước dừng lại đợi ở kia, ông thúc cậu nhanh đi.
“Sư phụ, ngài mãi là sư phụ con, là ông ngoại của a Thụy.” Hạ Mễ Chúc trịnh trọng nói với ông, sau đó chạy đi.
A Chúc, nhất định con sẽ hạnh phúc. Mạc Thanh dõi theo bóng lưng lớn nhỏ khác nhau phía xa, mỉm cười.
…
Hai người Hạ Mễ Chúc rời khỏi bệnh viện đã là trưa. Hai người có thể không đói nhưng Hạ Mễ Thụy chắc chắn phải uống sữa.
Hạ Mễ Thụy vốn dĩ đã có thể ăn dặm được rồi, nhưng Hạ Mễ Chúc không muốn cho nó ăn sớm. Nếu có tiền, cậu sẽ để nó được lớn lên như những đưa trẻ được sinh ra trong gia đình sung túc.
“Bảo bối, sữa cũng sắp không nuôi nổi con. Ba ba cho con ăn bột nhé.”
Hạ Mễ Chúc vừa cho đứa nhỏ uống sữa vừa nói. Nếu còn không ăn bột, cậu sợ nó sẽ không đủ dinh dưỡng để phát triển.
“Nó chưa ăn dặm sao?”
Lộ Nguyên Hầu từ ngoài cửa đi vào, trên tay xách hai phần cơm. Là hắn mới đi mua từ nhà ăn quân khu.
Nhà Lộ Nguyên Hầu có bếp, còn rất tiện nghi. Thế nhưng hắn không nấu ăn, nói đúng hơn là không có thời gian. Vậy nên bữa cơm tạm thời phải giải quyết như vậy.
“Số tiền đế quốc chu cấp cho một đứa trẻ rất đầy đủ, em không muốn nó ăn dặm quá sớm.”
Đối với Hạ Mễ Chúc, ăn sớm chính là vì nghèo khổ. Như cậu trước đây… Cậu không muốn nó cũng khổ cực như cậu.
“Nhưng cuối tuần sau chúng ta đi chọn bột cho nó đi. Sữa không chịu nổi nó nữa, uống quá nhiều bụng toàn là nước.”
Hạ Mễ Chúc sờ sờ cái bụng tròn tròn của đứa nhỏ, không chút tự giác mà khinh bỉ.
Hạ Mễ Thụy giống như hiểu, chụp lên tay cậu một phát, tỏ vẻ bất mãn, đến bình sữa cũng không thèm giữ.
“Vẫn là bảo bối đáng yêu nhất!”
Hạ Mễ Chúc cười nhẹ hôn lên trán nó một cái, đổi lại một vành mắt cong cong của đứa nhỏ.
Lộ Nguyên Hầu đứng ở một bên nhìn xem hai người, trái tim cảm giác có chút đầy, thỏa mãn.
“Tôi đi tắm.”
Hắn bỏ lại một câu rồi đi lên lầu.
Hạ Mễ Chúc nhìn theo bóng lưng của người đàn ông, không biết nghĩ tới cái gì, mặt có chút đỏ.
Sau khi uống sữa xong, Hạ Mễ Thụy nằm trên vai Hạ Mễ Chúc vừa ợ hơi vừa mơ màng ngủ mất.
Cậu ôm nó đi lên lầu, nhẹ nhàng đặt nó vào trong cái nôi như một cái giường nhỏ trong phòng ngủ, nôi đặt bên cạnh giường lớn một khoảng chừng hai mét, rất thuận tiện.
Hạ Mễ Chúc ngồi một bên vỗ về đứa nhỏ, cho nó ngủ say hơn thì nghe tiếng mở cửa. Cậu quay đầu lại vừa lúc nhìn thấy người đàn ông trên eo khoác một cái khăn tắm, mái tóc ướt sũng từ phòng tắm đi ra.
Hai người chạm mắt nhau một giây.
Hạ Mễ Chúc rời đi trước, làm bộ bình tĩnh tiếp tục vỗ về đứa nhỏ. Cậu ở trong lòng kiểm điểm bản thân: Hạ Mễ Chúc! Từ khi nhìn thấy người này ngươi bỗng trở nên thật đói khát rồi, nên tém tém lại đi…
Lộ Nguyên Hầu nhìn lỗ tai đỏ ửng của ai đó, trong mắt có ý cười.
Nhìn thì giống như người không biết đòi hỏi, biết đủ, thực chất lại là…
Nhưng chỉ cần là thứ cậu nên được, hắn sẽ không keo kiệt với cậu.
Chỉ là cậu có dám mở miệng hay không thôi.
Lộ Nguyên Hầu đi qua phía sau Hạ Mễ Chúc, thản nhiên đứng trước tủ quần áo thay đồ. Hạ Mễ Chúc đầu không dám xoay loạn, thế nhưng lỗ tai lại run rẩy. Nghe tiếng ma sát của vải vóc vang lên là rung động một cách đáng yêu, Lộ Nguyên Hầu định lực mười phần mới không dục hỏa nổi lên, đem người mần thịt.
“Em đi thay đồ thoải mái đi rồi xuống ăn cơm.”
Lộ Nguyên Hầu một thân quần áo tại gia, áo thun quần ống rộng dài ôm lấy đôi chân thẳng tắp, mạnh mẽ hữu lực. Quần áo bình thường của hắn đều thuộc tông màu đậm nhưng không phải màu đen, có màu xám lông chuột, màu xám tro, nâu đất, tất cả đều mang đậm sự cấm dục lại quyến rũ chết người.
Mặc đồ thường cũng đẹp như vậy…
“Nghĩ cái gì?”
Giọng nói trầm thấp gần sát bên tai, hơi thở nóng ấm phả lên má khiến Hạ Mễ Chúc giật cả mình, tim cũng đập đến lợi hại.
“Em… Em biết rồi…”
Hạ Mễ Chúc cúi đầu không dám nhìn hắn, lí nhí đáp.
“Cho em năm phút.”
Người đàn ông hôn lêи đỉиɦ đầu cậu một cái, thả lại một câu quân lệnh như núi rồi rời khỏi phòng.
Hạ Mễ Chúc chờ người đi khuất lập tức nhào đến tủ đồ, lấy đồ rồi chạy vào phòng tắm.
Cố ý, người đàn ông kia chắc chắn là cố ý quyến rũ cậu.
Năm phút sau.
Hạ Mễ Chúc vừa xuống đã nghe mùi sữa thơm nồng. Là Lộ Nguyên Hầu hâm sữa bò. Đồ ăn được hắn hâm nóng lại, dọn ra đĩa ăn trong nhà, trông cũng có cảm giác cơm nhà.
“Ngồi xuống đi.”
Lộ Nguyên Hầu không quay đầu lại mà nói, trên tay nhanh nhẹn lấy ly sữa được hắn đun cách thủy ra.
Hạ Mễ Chúc vừa ngồi xuống bàn ăn trong bếp thì một ly sữa đã được đặt bên cạnh.
“Ăn cơm trước, đến lúc đó sữa cũng đỡ nóng hơn.”
Hắn ngồi xuống cái ghế bên cạnh.
“Cảm ơn, tiên sinh.”
Hạ Mễ Chúc nhẹ giọng nói, Lộ Nguyên Hầu gật đầu nhưng không có nói thêm gì, cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm.
Sau đó hai người không ai nói gì nữa, im lặng giải quyết bữa cơm trưa.
Sau bữa cơm, hai người cùng dọn dẹp. Lộ Nguyên Hầu rửa bát, Hạ Mễ Chúc lau bàn rồi uống sữa. Tuy chẳng ai nói câu nào nhưng không khí ấm áp thoải mái, khiến tâm trạng người nhẹ nhàng dễ chịu, không hề ngượng nghịu hay xấu hổ.
[text_hash] => 0847d00c
)