Array
(
[text] =>
Chương 41: Là em nói đó, tiểu beta
Tiễn được Vệ Kiêu đi, Lộ Nguyên Hầu cũng lên đường đến học viện.
Một lần là trùng hợp, hai lần là trùng hợp, nhưng lần thứ ba thì là cố ý rồi. Mà gặp nhiều, khúc mắc cũng giải quyết rồi, dù lúc nhìn thấy người Hạ Mễ Chúc vẫn có chút lúng túng, thế nhưng không đến nổi hoảng sợ nữa.
“Tiên sinh…”
Là hai chữ này mà không phải là Lộ tướng, chính là một loại khẳng định mối quan hệ mới của hai người, nghe vào tai có cảm giác rất thỏa mãn.
Ít nhất Lộ Nguyên Hầu thấy vậy, mà người gọi cũng không cảm thấy quá xa cách.
“Lần đó có phải em cũng gọi tôi là tiên sinh?”
Lộ Nguyên Hầu mở miệng là bắt đầu khiến không khí trở nên đặc sệt.
Hạ Mễ Chúc cúi đầu đỏ mặt, nhưng cũng gật đầu.
“Có phải tôi lúc đó khiến em hoảng sợ?”
Sinh ra ám ảnh tâm lý chăng… Nên người lúc gặp hắn mới kinh hoàng sợ hãi như vậy?
Hạ Mễ Chúc không thể dối lòng mà lắc đầu nữa, nhưng cậu cũng không gật đầu, chỉ im lặng.
Nhưng im lặng chính là thừa nhận.
“Có lẽ em không tin, tôi cũng không biết đêm đó mình vì sao lại hành xử như vậy…”
“Em tin.”
Hạ Mễ Chúc ngắt lời hắn, tuy cậu vẫn cúi đầu, thế nhưng lời nói kiên định, khiến người tin tưởng.
“Sư phụ đã nói cho em biết. Hơn nữa… Tiên sinh hôm đó làm cái gì cũng là bản năng…”
Dù sức lực khống chế không tốt, làm cậu đau… Nhưng vẫn không ngừng dỗ dành cậu, vẫn ôm cậu…
Cậu kháng cự gặp lại Lộ Nguyên Hầu, có một phần là vì sợ bị chối bỏ. Cậu không thể không thừa nhận, cậu vẫn luôn tâm niệm người này. Mỗi lần nhìn thấy Hạ Mễ Thụy, cậu lại càng không ngừng được nghĩ tới, rồi lại thêm khổ sở.
Lộ Nguyên Hầu rũ mắt nhìn nam sinh bên người vẫn luôn cúi đầu. Ở góc độ của hắn chỉ nhìn thấy nữa bên mặt hao gầy không có thịt thừa của cậu, lông mi hơi run, môi cũng hơi mím lại, trông càng thêm yếu ớt đáng thương.
“Lần sau tôi sẽ không như thế. Chỉ cần em chưa nói muốn, tôi sẽ không ép em.” Hắn nhìn lỗ tai nhỏ non mềm kia đỏ lên trông thấy, môi đầy đặn khẽ nhếch.
“Dù sư phụ em bảo tôi phải phát tiết du͙© vọиɠ…”
Hạ Mễ Chúc bị giọng điệu kéo dài của Lộ Nguyên Hầu dọa cho run rẩy, lại nghe hắn nói: “Nhưng chỉ cần em không nói mình cũng muốn… Bất kể là muốn cái gì, em cũng phải tự mình nói ra.”
Này… Hạ Mễ Chúc mê mang.
Bảo cậu nói ra chuyện xấu hổ vậy… Ngài ấy muốn chơi cái gì chứ… Mặt Hạ Mễ Chúc như muốn cháy đến nơi.
Lộ Nguyên Hầu nhìn nam sinh không nhịn được bụm mặt, đến cổ cũng đỏ mà lòng khoan khoái. Tự nhiên hắn có hơi chờ mong những tháng ngày sau đó.
Tuy nói du͙© vọиɠ của Beta không mãnh liệt như Omega, thế nhưng họ cũng sẽ động tình. Động là tình cảm thăng hoa, kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cũng không phải bởi vì du͙© vọиɠ phát tiết. Động tình như vậy mới khiến cho cơ thể lẫn tâm hồn thỏa mãn…
“Chỉ là… Em đừng nghĩ tôi sẽ nhẹ nhàng với em khi lên lớp.”
Lời này giống như dội cho Hạ Mễ Chúc một gáo nước lạnh, vừa đủ dập tắt thẹn thùng của cậu, cũng khiến cậu không bối rối vì mối quan hệ của hai người. Nhưng nó cũng dọa cho cậu run rẩy, tự nhiên cậu cảm thấy tương lai là một chuỗi ngày vừa khổ vừa sướиɠ.
“Em có muốn suy nghĩ…”
“Không! Thưa giáo quan!”
Hạ Mễ Chúc xoay người đứng nghiêm trang nhìn hắn, ánh mắt sáng trong mà kiên định.
“Em muốn làm quân nhân!”
“Em muốn cùng ngài đồng hành khi lên chiến trường.”
“Em không phải là Omega! Xin ngài không cần nương tay với em!”
Hạ Mễ Chúc nói đến hào khí, thế nhưng lời cuối cùng rơi vào tai ai đó lại biến chất mất rồi.
Lộ Nguyên Hầu dùng mặt than của mình cố gắng giấu đi ý cười trong mắt.
“Là em nói đó, tiểu Beta…”
Hắn xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, cộng thêm giọng điệu trầm thấp mà ôn nhu, lực xung kích đối với Hạ Mễ Chúc thật sự là lớn đến không tưởng, khiến cậu mê luyến đến không thoát ra được, cũng không muốn thoát. Còn có mấy chữ “tiểu Beta” kia… Không hiểu sao khiến cậu thấy thẹn thùng đến lạ. Lần đầu tiên cậu cảm thấy, làm Beta cũng tốt như vậy.
Ở trong miệng ngài ấy, cậu chính là tiểu Beta của ngài ấy… Đúng không…
…
“Nhanh hơn! Sức lực của em đâu?”
“Em dùng mặt để di chuyển sao?”
…
“Quá yếu!”
…
Ôi ma quỷ!
Tiếng lòng của con dân chuyên ngành tác chiến như hồng thủy vỡ đê, sắp phun ra khỏi miệng luôn.
Đám người không nhịn được thương sót cho Hạ Mễ Chúc. Tuy họ cũng không tập khác hơn so với cậu, nhưng Lộ tướng ngài ấy không có thúc giục tiếng nào như đối với Hạ Mễ Chúc.
Đánh là thương, mắng là yêu sao… Thà không có còn hơn!!!
Ai nói yêu đương với Lộ tướng là tốt, nhìn Hạ Mễ Chúc của chúng ta mà xem. Lắm người còn có thể một lần phủi sạch những tin đồn kia giữa hai người họ luôn ấy.
Có điều họ lại không có ý nghĩ tin đồn là thất thiệt. Họ cảm thấy cái loại quan tâm đặc biệt này cũng là một loại quan tâm, cho thấy ngài ấy vẫn luôn để tâm đến Hạ Mễ Chúc. Ở trong không khí nóng rực nặng mùi mồ hôi này, mùi cơm chó vẫn như có như không mà vờn quanh mũi bọn họ. Họ không hề bị ảo giác đâu.
Chỉ là vẫn thấy Hạ Mễ Chúc thê thảm quá.
Hạ Mễ Chúc thì một tiếng cũng không rên, tập đến mặt mày trắng bệch, toàn thân như được vớt trong nước ra cũng kiên định mà tiến lên phía trước.
Lắm lúc cậu nghĩ ngài ấy là đang muốn cho cậu thấy hiện thực tàn khốc thế nào, khiến cậu biết khó mà lui. Nhưng chỉ cần nghĩ như vậy, Hạ Mễ Chúc lại càng thêm kiên định muốn làm một quân nhân. Cậu sẽ khiến cho ngài ấy từ bỏ suy nghĩ muốn làm cậu khuất phục này.
Cho ngài ấy thấy cậu quyết tâm thế nào, cố gắng ra sao, sẽ không để ngài ấy bị chê cười vì cậu.
Mãi mới hoàn thành buổi tập chạy buổi chiều, đám người chẳng còn muốn đứng lên nữa.
“Tiểu Beta!”
Tiểu Beta? Này là gọi ai?
Hạ Mễ Chúc dù chỉ mới được gọi một lần, thế nhưng giọng nói này, cậu không thể không nghĩ là đang gọi cậu. Vậy nên cậu quay đầu nhìn lại.
Lộ Nguyên Hầu đúng là đang nhìn Hạ Mễ Chúc.
Hạ Mễ Chúc trong ánh mắt quái quái của đám người chạy đến chỗ hắn.
“Tôi có việc phải về quân khu, không thể về cùng em.”
Hạ Mễ Chúc còn phải ăn cơm tối.
Cậu gật đầu.
“Em đã nói chuyện chúng ta cho bác sĩ Mạc chưa?” Lộ Nguyên Hầu nhìn cậu hỏi.
“Đã nói rồi.” Hạ Mễ Chúc lí nhí.
“Vậy tôi tìm ông ấy lấy chứng minh thân phận của em, làm giấy hôn thú. Em không có ý kiến?”
Lộ Nguyên Hầu là người thuộc phái hành động, nếu đã nói làm, hắn sẽ không để lại cơ hội nào cho người khác.
“Không ạ.” Hạ Mễ Chúc sững ra một chút, nhưng nhanh chóng lắc đầu.
“Hiện tại chỉ có thể làm thế, sau này có cơ hội lại bù đắp cho em. Còn có, cuối tuần có thời gian thì chuyển qua chỗ tôi.”
Lộ Nguyên Hầu giúp cậu hất lọn tóc rớt bên mắt cậu qua một bên. Hành động tự nhiên đến mức khiến Hạ Mễ Chúc không dám động đậy, ngốc ngốc gật đầu. Lộ Nguyên Hầu đi lúc nào cậu cũng không biết luôn.
“Hạ Mễ Chúc! Là thật hả? Thật hả??”
Đám bạn học như sói tru, quay kín Hạ Mễ Chúc, khó mà tin được không ngừng hỏi lại.
“Các cậu làm cái gì? Lộ tướng còn chưa có đi xa đâu!”
Giang Tấn hét toáng lên, tranh thủ lúc đám người hoảng sợ nhìn quanh lật đật kéo Hạ Mễ Chúc chui ra, bỏ chạy.
“Giang Tấn!!!”
“Các cậu còn sức đuổi theo á!”
“Đủ sức làm gỏi cậu!!”
Hạ Mễ Chúc nhịn không được muốn cười.
Cuộc sống như vậy… Thật thích…
Chương 42: bảo vệ chu toàn
Bởi vì chút lộn xộn với đám bạn học, lúc Hạ Mễ Chúc đến cổng bệnh viện đã nhìn thấy Mạc Thanh bế Hạ Mễ Thụy đi ra.
“Sao không về nhà tắm rửa luôn đi?” Mạc Thanh nhìn cậu một thân dơ bẩn, mắng.
“Trở về sẽ cùng tắm với a Thụy luôn ạ, đỡ tốn nước.”
Hạ Mễ Chúc đưa tay bế Hạ Mễ Thụy từ tay ông, nói đùa.
Mạc Thanh sao lại không biết, nhưng thấy cậu vui vẻ hoạt bát như vậy, ông cũng mặc kệ cậu.
“Nha nha ba ba!”
Hạ Mễ Thụy uốn éo cái mông nhỏ trong lòng cậu, miệng ê a không ngừng, khuôn mặt bầu bỉnh đáng yêu hết sức.
“Ai ui bảo bối, lại nặng hơn rồi. Sư phụ, người bế nó không mệt chứ ạ?”
Hạ Mễ Chúc ước lượng tiểu tử trong lòng, hỏi sư phụ.
“Ta còn khỏe lắm, đủ sức bế nó thêm vài năm. Chỉ là có người sắp gả đi, thời gian bế nó chắc cũng không nhiều nữa đâu.”
Ông cười trêu ghẹo.
“Sư phụ…” Hạ Mễ Chúc đỏ mặt không dám nhìn ông.
“Vẫn là cần ngài trông hộ a Thụy.”
Cậu và Lộ Nguyên Hầu đều không rảnh, sư phụ vẫn là không thoát được vận mệnh trông coi Hạ Mễ Thụy vào ban ngày.
“Ta đã quen có nó, chỉ sợ tối về không có nó lại nhớ thôi.”
Hạ Mễ Chúc chuyển đi, ông đương nhiên là chỉ còn một mình.
“Con vẫn có thể mang nó đến cho sư phụ xem mà. Buổi tối cũng không sợ làm ồn sư phụ nghỉ ngơi.”
Lộ Nguyên Hầu cũng ở trong ký túc xá mà, khoảng cách nhất định là không xa đâu.
“Được rồi, mau trở về đi tắm, buổi tối trời sẽ trở lạnh.” Mạc Thanh cười, hối thúc cậu.
Hai sư đồ cùng một đứa nhỏ hối hả trở về.
…
Buổi tối, ký túc xá quân khu đèn đuốc sáng trưng.
Hạ Mễ Chúc ôm bảo bối của cậu ăn mặc như một tiểu đồng tử trong tranh tết đi ra đã nhìn thấy Giang Tấn lấp ló trước cổng.
Khu quân đội người ngoài không thể vào, Giang Tấn chỉ có thể đợi ở bên ngoài, chờ Hạ Mễ Chúc đến mở cửa cho hắn.
Hạ Mễ Chúc quét vòng tay, đưa hắn vào.
“Đây là bảo bối nhà cậu?” Giang Tấn từ lúc nhìn thấy Hạ Mễ Thụy là hai mắt đã dán cứng lên, không dời đi được. Hắn không phải chưa thấy đứa nhỏ, chỉ là đứa nhỏ của Hạ Mễ Chúc khác xa tưởng tượng của hắn, cũng khiến hắn kinh ngạc.
Đứa nhỏ ngoan ngoãn ở trong lòng Hạ Mễ Chúc, giương đôi mắt to tròn lên nhìn hắn, lông mi dài, dày, cong vυ”t chớp chớp, đáng yêu chết người.
“Nó gọi là Hạ Mễ Thụy.”
“Chào chú đi bảo bối!”
Hạ Mễ Chúc vòng hai tay nó lại trước ngực, Hạ Mễ Thụy hiểu rõ, lập tức cúi đầu.
Bình thường có người lạ nó sẽ không hoạt bát e a mãi, nhưng cũng vì vậy mà cho người ta lỗi giác nó rất ngoan.
“Ôi!” Giang Tấn ôm trái tim.
“Đến đây ngồi đi.” Hạ Mễ Chúc dẫn hắn đến một băng ghế đá dưới gốc cây lớn trong sân.
“Có muốn bế thử không?”
Thấy hắn rất có hứng thú với Hạ Mễ Thụy, cậu hỏi.
“Bế được hả?” Giang Tấn tuy hỏi nhưng đã xoa xoa tay, một bộ muốn thử.
“Bế được, giờ nó cứng cáp rồi. Miễn cậu không làm rơi nó.”
Nên Hạ Mễ Chúc mới để hắn ngồi rồi lại đưa nó cho hắn bế thử.
Không phải ai một lần đã bế được thuần thục như Lộ Nguyên Hầu.
Giang Tấn phải lóng ngóng một hồi mới cho Hạ Mễ Thụy thoải mái ngồi trên chân hắn.
“Nó luôn ngoan ngoãn vậy sao?”
Giang Tấn đối diện với đôi mắt to kia, tâm sắp bị mềm hóa.
“Không đâu, trừ khi là người nó thích. Nếu không, phải là tôi chủ động đưa nó cho người khác nó mới sẽ không khóc.”
Đứa nhỏ chính là làm người yên tâm như vậy. Mà người duy nhất nó cho bế mà không cần cậu, chỉ có Lộ Nguyên Hầu.
Ngắm Hạ Mễ Thụy lại giao lưu với nó một chút, Giang Tấn mới nhớ phải hỏi chuyện gì.
“Cậu thật sự sắp kết hôn cùng Lộ tướng quân à?” Hắn cẩn thận hỏi.
“Ừm.”.
Hạ Mễ Chúc ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết trên ngọn cây, đáp.
“Còn Hạ Mễ Thụy…”
Hắn nhìn đứa nhỏ trong lòng, tự nhiên não như bắt được cái gì kinh người, quay phắt qua nhìn Hạ Mễ Chúc: “Không phải chứ…”
Hạ Mễ Chúc nhìn hắn trợn mắt há hốc mồm như vậy thì tâm tình có chút vui.
“Ừm, thật là của ngài ấy.”
“Đệt!” Giang Tấn nhịn không được chửi tục.
“Ấy, xin lỗi.”
Bắt gặp đôi mắt sáng trong của đứa nhỏ, hắn ngượng ngùng hối lỗi.
“Không trách cậu. Chỉ là đừng nói ra ngoài nhé, giấu được bao lâu thì giấu.” Dù sao họ cũng khó có khả năng bế nó ra ngoài, chưa chắc ai để ý đâu.
“Đợi cậu kết hôn cùng Lộ tướng rồi, kiểu gì cũng lộ ra thôi.” Giang Tấn gật đầu nhưng vẫn nói.
“Người chủ tâm đi điều tra thì nhất định sẽ biết.” Hạ Mễ Chúc không có ngại chuyện này.
“Nhưng sao đến giờ Lộ tướng mới…”
Giang Tấn ngập ngùng hỏi: “Không phải thật như lời đồn, ngài ấy ăn xong rồi chạy đấy chứ?”
Lời nói của hắn tràn ngập khó tin. Dù sao thì hình tượng vĩ đại của Lộ Nguyên Hầu cả đế quốc đều biết, chuyện này thật là phá hủy hình tượng.
“Ngài ấy không biết, cũng không cố ý, càng không biết đó là tôi, với cả chuyện tôi sẽ mang thai. Nhưng đúng là ăn xong rồi chạy.”
Hạ Mễ Chúc thấm thía nói. Sau đó cậu kể lại cho hắn nghe chuyện trước đây.
Giang Tấn há hốc mồm.
“Ặc… Cái này tôi cũng không biết nên phát biểu làm sao nữa.”
Hắn bất lực.
“Ngài ấy cũng là con người thôi. Chỉ là người ngoài toàn nhìn thấy mặt ngoài của ngài ấy, không thể nhìn thấy những chuyện bên trong. Cơ mà những chuyện ngài ấy làm cho đế quốc không phải giả, cậu vẫn có thể tiếp tục sùng bái ngài ấy. Con người ai cũng có lúc sai lầm. Đối với ngài ấy, sai lầm này đủ để ngài ấy gặm suốt đời.”
Chỉ nhìn cách hành xử không thể chê được của Lộ Nguyên Hầu thì đủ biết hắn là người thế nào. Đây thật sự là vết nhơ trong cuộc đời của hắn.
“Cậu nói nghe cũng đúng.”
Giang Tấn gật gù, rồi lại nói: “Cậu không trách ngài ấy à?”
Dù là ai gặp chuyện như vậy sẽ bao dung được sao?
“Trách chứ, nhưng hiểu được sẽ không trách nữa. Chưa kể, người như ngài ấy, ai sẽ trách được. Không ảo tưởng là tốt rồi.” Hạ Mễ Chúc cười nói.
Lời này không phải là sai, nên Giang Tấn không phản bác được.
“Cậu thấy tốt là được. Chúng tôi đều thấy Lộ tướng rất quan tâm cậu.” Dù phương thức có hơi ba chấm.
Hạ Mễ Chúc nhìn được sự khó xử của hắn, cậu bật cười.
“Vậy mới là ngài ấy.”
Mới khiến cho người khác tin phục.
“Cậu nói đúng. Cảm giác rất thân thuộc, càng không khiến cho người khác cảm thấy ngài ấy thiên vị ai. Thật ra ngài ấy làm như vậy, cũng là một cách bảo vệ cậu.”
Lộ Nguyên Hầu nếu thiên vị Hạ Mễ Chúc rõ ràng, sẽ khiến cho người khác nhìn cậu thấy khó chịu, cũng khiến uy tín của hắn bị ảnh hưởng. Như hiện tại, thật sự là rất tốt. Chỉ là bản thân Lộ Nguyên Hầu có phải là cố ý hay không thôi.
Hạ Mễ Chúc nghe Giang Tấn nói xong, cũng thấy mù mờ. Nếu ngài ấy thật sự nghĩ chu toàn như vậy, Hạ Mễ Chúc cảm thấy hơi áp lực, cũng rất cảm động. Được người bảo vệ đến chu toàn, là một sự hạnh phúc.
Hôm đó nói chuyện với Giang Tấn xong, cả người Hạ Mễ Chúc như trút được gánh nặng. Mà cậu cảm thấy mối quan hệ của mình và Giang Tấn cũng trở nên gần gũi hơn.
Bản thân Hạ Mễ Chúc biết, cậu chỉ là muốn một cảm giác bình yên trong mối quan hệ với bạn học, không sợ Giang Tấn không thể đáp lại được tự tín nhiệm của Hạ Mễ Chúc đối với hắn, cậu chỉ muốn tâm được thoải mái. Mà những chuyện cậu nói với Giang Tấn, thật ra không phải là bí mật gì. Một số vấn đề sâu xa có liên quan liên lụy đến Lộ Nguyên Hầu cậu đều giấu hết.
Chương 43: Nhị hoàng tử, tam hoàng tử
Quân khu hôm nay đón tiếp hai người có thân phận, thế nhưng bởi vì công văn mới của Lộ Nguyên Hầu, hầu hết quân nhân cấp cao đều xuất động đi làm giáo quan, một số lớn quân nhân dưới cấp tá bị Lộ Nguyên Hầu sắp xếp đi làm công việc quan trọng. Cứ như vậy, cả quân khu vắng vẻ dị thường, có cảm giác vội đến chân không chạm đất.
Một số quân nhân may mắn buổi sáng không có tiết đều chạy về đón tiếp người. Nói sao thì cũng là thân phận tôn quý, tuy vào quân khu làm một binh sĩ bình thường, thế nhưng không thể không cho mặt mũi. Nói hẳn ra, trong quân khu này người dám không xem mặt mà làm việc chỉ có một, mà người này buổi sáng có tiết.
May mắn thay, Vệ Kiêu không có tiết.
Vệ Kiêu phụ trách năm tư, chiều nay hắn mới cần lên lớp.
Vậy nên trách nhiệm đón tiếp người do hắn đảm nhiệm.
Thật ra theo ý của Lộ Nguyên Hầu, hắn sẽ không để cho ai làm cái việc này. Thế nhưng giờ hắn mặc kệ, ai thích thì cứ đi.
“Nhị hoàng tử, tam hoàng tử.”
Vệ Kiêu lên tiếng chào hỏi hai người vừa bước xuống xe.
“Vệ thiếu tướng không cần gọi như vậy. Theo lý, chúng ta sẽ là lính của anh. Vào quân đội không xem xuất thân, chỉ xem quân hàm. Anh cứ làm đúng với quân kỷ.” Nguyên Nhạc xua tay nói.
“Ta dẫn hai người đến chỗ ở sau này.”
Vệ Kiêu gật đầu. Thật ra hắn chỉ gọi lúc này thôi, sau khi chính thức nhận thân phận binh sĩ trong quân đội, chỉ sợ hai người này quen không nổi thôi.
“Bởi vì hai người là cấp sĩ, vậy nên chỉ có thể ở trong ký túc xá cấp sĩ. Nhưng chúng tôi cũng nên nhìn mặt bệ hạ một chút, cho hai vị mỗi người một phòng riêng, không cần ở chung với binh sĩ khác. Chỉ là không thể ở trong khu nhà của quân nhân cấp cao.”
Vệ Kiêu giải thích cho hai người, giọng điệu đều đều, không kiêu ngạo không sủng nịnh, càng không có ngã ngớn như lúc nói chuyện với Lộ Nguyên Hầu.
“Đã làm phiền quân khu.” Nguyên Nhạc khách khí nói.
Ngược lại là Nguyên Thịnh từ đầu đều nhìn ngó khắp nơi, không nói lời nào.
“Ngài đang tìm gì sao?” Vệ Kiêu nhìn hắn hỏi.
“Ta nghĩ muốn nhìn Lộ tướng quân.” Hắn nói, bộ dạng láo nháo, không có chút nghiêm túc gì cả.
“Lộ tướng hôm nay có tiết, đang ở học viện.” Vệ Kiêu bình thản nói. Chuyện này cũng không phải bí mật gì.
“Có phải hôm nay vẫn chưa chính thức nhập ngũ không? Chúng ta đi qua bên đó nhìn xem chút được không?”
Nguyên Thịnh lập tức đưa ra chủ ý.
Vệ Kiêu ngẫm nghĩ một chút, vẫn rất tiêu sái đáp ứng rồi.
Nguyên Nhạc liếc nhìn anh trai mình với ánh mắt ẩn ý, lại nhìn Vệ Kiêu người này, hắn càng không nhìn rõ được ý đồ. Cứ như vậy, cả quãng đường đến sân huấn luyện của học viện, lại thành Nguyên Thịnh líu ríu cùng Vệ Kiêu hỏi này hỏi kia. Vệ Kiêu đều không từ chối, hỏi gì đáp nấy.
“Không biết Vệ thiếu tướng có biết chút gì về vị kia của Lộ tướng hay không?” Nguyên Thịnh hỏi một hồi, lại hỏi đến chuyện này.
Cứ nghĩ Vệ Kiêu sẽ không dễ tiết lộ, ai nhè: “Nghe chút, dù sao tôi cũng là bạn thân của Lộ tướng mà. Dù không biết trước người khác nhưng phải biết rõ hơn người khác à.”
Hai người Thịnh – Nhạc khó được liếc mắt nhìn nhau hội ý.
“Vậy anh đã nhìn thấy vị Beta kia chưa?” Nguyên Nhạc hỏi.
“Thấy rồi. Chỉ là chưa có cơ hội nói chuyện một lần.” Vệ Kiêu nói đến đây vẻ mặt lại có chút không vui.
“Sao vậy? Lộ tướng giấu kỹ vậy sao?” Nguyên Thịnh cười ngã ngớn nhìn hắn.
“Cũng không phải. Vị kia nhà hắn cả ngày đi học, không hề rãnh rỗi chút nào.” Cái này Vệ Kiêu không nói sai.
“Là sinh viên của học viện quân đội sao?” Nguyên Nhạc hỏi.
“Đúng rồi. Tôi cũng không biết hắn thông đồng với người lúc nào. Nhưng hai người không biết đâu, đến con trai đều có rồi. Thật khiến người ghen tỵ chết. Tôi còn đang lo người nhà sẽ lấy cái này làm lý do để kêu tôi về kết hôn sinh con đấy.” Vệ Kiêu đầy mặt ganh ghét, làm như không thấy vẻ mặt kinh dị của hai người bên cạnh.
“Thật á?”
Nguyên Thịnh khó được biểu lộ biểu cảm thật sự. Hắn thật là không ngờ lại có chuyện này. Còn có, Vệ Kiêu vậy mà chủ động nói cho họ biết. Chuyện này sợ rằng chưa có mấy người biết đâu. Không biết một khi lộ hẳn ra ngoài, phen sống gió này sẽ còn lớn cỡ nào.
“Sao có thể không thật. Tuy vị kia nhà hắn tôi chưa chính thức gặp mặt, nhưng con trai hắn tôi thấy rồi, lúc nhìn thấy tôi còn kinh ngạc đó. Đứa bé kia dễ thương mà giống Lộ tướng đến bảy tám phần, không nhận ra không được.”
Vệ Kiêu vẫn một mực biết gì nói nấy. Chỉ là hắn càng như vậy càng khiến hai người bên cạnh khó hiểu nhiều hơn. Có điều không ai tỏ ra nghi vấn mà tranh thủ cơ hội này tìm hiểu thêm càng nhiều chuyện nữa.
Chỉ là họ không nói được mấy câu thì sân huấn luyện đã ở trước mặt. Từ phía xa đã nhìn thấy tốp tốp quân phục màu xanh lá hoa văn rằn ri hết bò lại trườn, hết đu lại nhảy, không khí luyện tập nóng hừng hực dấy lên tận trời. Ba người không hẹn mà không nói chuyện nữa, đến gần hơn nhìn xem.
“Vị kia là học sinh của Lộ tướng chứ?” Nguyên Nhạc bỗng nhiên hỏi.
“Đúng vậy. Đến gần một chút đi, tôi chỉ cho hai người xem.” Vệ Kiêu gật đầu.
Lộ Nguyên Hầu từ xa đã nhìn thấy rồi, còn cùng Vệ Kiêu giao lưu bằng mắt một cái. Hắn không quan tâm nữa, mắt nhìn về phía tiểu Beta nhà mình đang huấn luyện leo dây.
Thân hình nhỏ gầy kia cũng có một cái lợi thế khá tốt khi huấn luyện những bài tập cần sự linh hoạt và dẻo dai.
Có điều sức bền còn quá yếu, chưa đạt đến yêu cầu của Lộ Nguyên Hầu. Quan trọng nhất là… Tập một chút là sắc mặt trắng bệch dù sức lực vẫn còn. Nhưng nhìn vào khiến người ta chịu không được, cảm thấy cậu sắp gục ngã đến nơi rồi. Xem ra phải cho cậu làm kiểm tra toàn diện, nhìn xem thể chất là kiểu gì, có thiếu máu hay không.
Có điều sức chịu đựng của Hạ Mễ Chúc rất tốt. Nhiều lúc nghĩ cậu không chịu nổi nữa thì cậu lại chính là người đứng lên trước. Cậu cũng trở thành một nguyên nhân khiến cho đám Alpha xung quanh cậu trở nên mạnh mẽ hơn, sức cạnh tranh cao hơn, kết quả đạt được trong những lần huấn luyện cũng không tưởng.
Cũng đúng, thua kém một Beta, Alpha nào chịu nổi.
Theo sự lại gần của ba người kia, sinh viên bên này đã có người nhận ra họ. Có điều giáo quan quá nghiêm khắc, không ai dám táy máy dù chỉ là một ánh mắt giao lưu với nhau.
“Cơm sáng không ăn đủ? Tăng tốc lên!” Âm thanh ma quỷ lại kéo đến.
Đám người khóc ròng trong lòng, động tác lại nhanh hơn. Bát quái gì đó, bay hết đi.
“Lộ tướng đều nghiêm khắc như vậy sao?” Nguyên Thịnh nhăn mày hỏi.
“Hai người có thể yên tâm, huấn luyện trong quân khu không do Lộ tướng phụ trách.”
Ý là miễn không đυ.ng vào Lộ Nguyên Hầu, cái huấn luyện gì cũng dễ thở hơn.
“Có phải ta nên cảm thấy may mắn?” Hắn mỉa mai.
“Đúng là nên như vậy đấy. Dạo trước huấn luyện đều do hắn đảm nhiệm, có điều hơn năm nay công việc của hắn nhiều, không đảm đương nổi. Giờ hắn lại phải làm giáo quan, càng không có cơ hội nhúng tay.” Vệ Kiêu lại xem như không thấy, đương nhiên nói. Sau đó hắn hướng theo tầm mắt của Lộ Nguyên Hầu, nhìn thấy một người.
“Kia, cái nam sinh Beta đang trên dàn dây gầy gầy kia kìa.”
Hắn chỉ cho hai người Thịnh – Nhạc.
Chương 44: Ăn cơm như vậy
“Không có gì đặc biệt.” Nguyên Thịnh khinh khỉnh bình luận.
“Cũng không phải Omega, đặc biệt cái gì được.” Nguyên Nhạc cười nhạt.
“Lộ tướng của chúng ta khác người vậy đó.”
Vệ Kiêu ha ha hai tiếng, không chút để ý bản thân vừa nói mỉa Lộ Nguyên Hầu.
Nhưng cũng vì hắn thoải mái không kiêng kỵ như vậy nên hai người bên cạnh mới càng thả lỏng vẻ mặt. Vệ Kiêu trong lòng cười nhạo.
Diễn… Ai không phải đang diễn đâu. Chỉ là xem ai diễn tốt hơn thôi.
“Vệ thiếu tướng nói cũng đúng. Trước khi đến đây ta còn nghe nói Lộ tướng vừa từ chối đại tiểu thư của Diêm gia mà nhỉ. Diêm Tố Nhữ còn là một Omega cấp A, thân phận đều không kém, thế mà ở trong mắt Lộ tướng còn không bằng một Beta.” Nguyên Thịnh châm chọc.
“Là một Beta nhưng có thể sinh con cho Lộ tướng, đương nhiên là hơn rồi.” Nguyên Nhạc đính chính.
“Em nói không sai.” Nguyên Thịnh ngộ ra.
“Nhưng đứa nhỏ được sinh ra từ một Beta, cấp bậc có thể cao?”
Nguyên Nhạc cười cười.
“Cái đó thì khó nói, dù sao Lộ tướng cũng là một Alpha cấp S.”
Nguyên Thịnh không nghĩ vậy.
Vệ Kiêu im lặng đứng một bên, cười cười không nói.
“Hai vị có muốn vào học viện đi một vòng không. Bên ngoài đã muốn nắng to rồi.”
Một lúc sau hắn mới ra chủ ý.
“Đi thôi, cái nên nhìn cũng đã thấy rồi. Đã đến đây, không thể không đi nhìn xem.”
Nguyên Thịnh che đi cái nắng đang chiếu vào mặt, hưởng ứng.
Lộ Nguyên Hầu từ đầu chí cuối đều không nhìn bọn họ, chỉ là trong mắt lưu chuyển ánh sáng khó lường, không ai nhìn thấy.
…
“Các người không biết mới nãy tôi nhìn thấy ai đâu?”
“Xì, tôi cũng thấy.”
“Xem ra tin đồn là không sai, hai vị kia sẽ nhập ngũ.”
“Đã đến rồi sao?”
Hạ Mễ Chúc ghế lại gần Giang Tấn hỏi.
“Đến rồi, còn vừa đến sân huấn luyện đấy. Cậu không thấy à?”
Giang Tấn nhìn cậu.
“Không để ý.”
Cậu làm gì có sức mà để ý. Cứ cảm nhận thấy ánh mắt chuyên chú của người kia là thần kinh cậu căng cứng, nào dám thả lỏng.
“Không sớm không muộn cậu sẽ nhìn thấy thôi. Chỉ là cậu cũng không cần quá bận tâm. Lộ tướng chưa từng để ý mấy cái xuất thân này, càng không có nể mặt ai bao giờ. Không nói ngoa, đến cả bệ hạ còn đối với ngài ấy nhượng bộ.” Giang Tấn cúi thấp đầu nói nhỏ.
“Thật sao?” Hạ Mễ Chúc kinh ngạc.
“Tất…”
“Lộ tướng!”
Giang Tấn còn chưa kịp đáp lời đã bị tiếng hô của người xung quanh dọa cho thẳng lưng.
Hạ Mễ Chúc cũng bị dọa sặc.
“Khụ khụ…”
Một cốc nước xuất hiện ở trước mặt, Hạ Mễ Chúc không kịp suy nghĩ đã nhận lấy, uống mấy hớp mới miễn cưỡng ngừng cơn ho.
“Cảm ơn cậu.”
Hạ Mễ Chúc tưởng là Giang Tấn. Vậy mà lại thấy tên kia trộm xua tay với cậu. Hạ Mễ Chúc ngớ ra.
Lúc này cậu mới quay đầu nhìn lên.
“Giáo… Tiên sinh, ngài đến ăn cơm sao?”
Hạ Mễ Chúc nuốt nước miếng, nghĩ đến cốc nước là của hắn, cậu nghẹn trong lòng. Nhưng nhìn thấy phần cơm trên tay hắn, cậu tự giác nhích vào bên trong.
Bàn của họ là bàn bốn người bên cửa sổ, lúc này chỉ có hai người Giang Tấn và cậu.
“Quân nhân khi ăn cơm là như vậy?”
Lộ tướng đặt phần cơm xuống bàn, vừa đặt mông ngồi xuống ghế đã nói một câu.
Bốn phía lặng ngắt như tờ.
Sau đó… Không có sau đó.
Đám người bắt đầu dùng tốc độ ánh sáng lùa cơm vào miệng, nữa chữ cũng không dám nói.
Má ơi! Sợ quá!
Hạ Mễ Chúc trộm cùng Giang bạn học liếc nhau một cái, cúi đầu ăn cơm.
Bỗng nhiên trong đĩa cơm của cậu xuất hiện thêm hai cục thịt kho tàu cùng một quả trứng gà luộc đã bóc vỏ. Hạ Mễ Chúc ngẩn ra, mê mang quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Lộ tướng của chúng ta lại chấp hành kỷ luật quân đội một cách nghiêm minh, làm gương cho kẻ khác, không nói một lời, đầu cũng không xoay một cái.
Hạ Mễ Chúc khổ sở nhìn phần cơm thường có nhiều rau hơn của mình nay lại có nhiều thêm protein, khóc ròng.
Nhưng cậu không thể bỏ lại, chỉ đành cắn răng ăn hết, no đến mức cậu không nhịn được vuốt bụng.
Giang Tấn âm thầm cười trộm.
“Đi thôi.”
Lộ Nguyên Hầu lúc đứng dậy nói một câu, cũng không nhìn cậu bê đĩa không đi.
Hạ Mễ Chúc ý bảo với Giang Tấn, đứng lên đi cùng.
Hai người một trước một sau rời khỏi căn-tin.
Căn-tin lúc này mới có tiếng nói chuyện thật nhỏ, nhưng lúc này không còn ai bắt bẻ họ nữa, tiếng nói dần dần lớn hơn.
Giang Tấn nghe một hồi cũng đứng dậy rời đi. Trong lòng hắn nghĩ, Lộ tướng đúng là để ý Hạ Mễ Chúc. Lộ tướng kết hôn, sợ rằng không thiếu Omega sẽ khóc hết nước mắt.
Hạ Mễ Chúc cùng Lộ Nguyên Hầu bên kia lại bị hắn tra hỏi.
“Bình thường vẫn nhiêu đó cơm?”
“Vâng…”
“Bắt đầu từ giờ phải ăn nhiều thịt.”
“Dạ…”
“Cuối tuần đi kiểm tra thân thể.”
“Em biết rồi…”
Cậu vẫn còn nhớ sư phụ bảo phải đo lường pheromone với Lộ Nguyên Hầu.
Beta vẫn có pheromone, chỉ là nồng độ rất thấp.
Không biết có kết quả gì khả quan không, nhưng làm trước lại tính sau.
“Tiên sinh…”
“Ừm?”
Hạ Mễ Chúc nhìn hắn, ngập ngừng một chút nhưng vẫn là nói: “Em muốn về nhà xử lý chút.”
Cậu một thân như vậy, không thể vào bệnh viện.
“Ừm.” Lộ tướng thản nhiên đáp.
Hạ Mễ Chúc rối. Đang không biết nói sao thì lại nghe người bên cạnh nói: “Tôi đợi em.”
Đợi… Đợi… Đợi…
Chính là như lúc này, Lộ Nguyên Hầu ngồi trên ghế dựa trong phòng Hạ Mễ Chúc, đợi cậu tắm rủa thay quân phục mới.
Hạ Mễ Chúc ở trong phòng tắm tràn ngập hơi nước mà như ngồi đống lửa như đứng đống than.
Bởi vì cậu có thói quen thay đồ trong phòng, tránh cho không cẩn thận làm quần áo bị ướt, vậy nên lúc này cậu cũng không có mang theo cái gì ngoài một cái khăn tắm…
Hạ Mễ Chúc khóc không nổi.
Dù rằng trước sau gì cũng phải đối mặt với chuyện này khi về sống chung, thế nhưng cậu nghĩ mình vẫn còn mấy ngày để điều chỉnh…
Giờ phải làm sao…
Lộ Nguyên Hầu thân hình thẳng tắp ngồi trên ghế, ánh mắt lộ ý cười không che giấu được nhìn cửa phòng tắm đang đóng. Hình như phòng tắm không khóa. Không biết là do thói quen của người bên trong hay do nó vốn không có thiết lập khóa. Nhưng cái hắn quan tâm không phải cái này mà là… Mới nãy người bên trong không có mang theo đồ.
Hắn không nghĩ trong phòng tắm có quân phục cho người bên trong thay đâu. Vậy nhất định là phải ra ngoài mới thay được.
Tự nhiên hắn có chút muốn nhìn cậu sẽ làm sao.
Lộ tướng ta vừa nghĩ đến thì tiếng nước bên trong đã tắt. Hắn theo bản năng nhìn vòng tay: Năm phút, theo đúng tiêu chuẩn quân nhân. Rất tốt.
Hiện tại là mười hai giờ mười phút. Một giờ bắt đầu buổi học chiều.
Hạ Mễ Chúc càng phải nhanh mới có thời gian nhiều hơn đi thăm Hạ Mễ Thụy.
Cạch.
Một phút sau, cửa phòng tắm mở.
Dưới cái nhìn của Lộ Nguyên Hầu, một cẳng chân trắng nõn xuất hiện, sau đó là cả thân hình người bên trong chỉ quấn độc một cái khăn tắm. Dù khăn tắm có lớn, nhưng chỉ che được đến mông, Hạ Mễ Chúc dùng một tay giữ lại khăn mới không khiến cho nó rớt xuống.
Thân hình gầy nhỏ như hắn đã nghĩ, cẳng chân cẳng tay chỉ cần dùng một tay là nắm trọn. Những chỗ được quần áo che đi thì trắng nõn, chỉ có bàn tay và khuôn mặt lộ ra thì ngâm ngâm, nhưng cơ bản đều rất tốt xem. Bởi vì vừa mới tắm xong nên toàn thân ửng hồng, mặt cũng đỏ. Ánh mắt chủ nhân một chút đều không dám nhìn người đang ngồi trong phòng, nhắm mắt nhắm mũi làm như không thấy đi thẳng đến tủ quần áo, muốn dùng tốc độ đến xử lý tình huống khó xử này một cách nhanh nhất có thể. Thế nhưng trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Chương 45: Xấu hổ quá
Cạch.
Hạ Mễ Chúc vừa mở được tủ đồ, phía sau đã vang lên tiếng ghế gỗ di chuyển, dọa cậu cứng đờ cả người, đầu óc trống rỗng.
Thời điểm người kia đến gần, cậu theo bản năng xoay người. Cũng ở lúc này, cả người cậu đều bị giam cầm bên trong tủ quần áo và thân hình cao lớn của người kia. Bóng tối phủ xuống, cậu cũng bị nuốt chửng.
“Tiên sinh…”
Hạ Mễ Chúc nuốt nước miếng, cẩn thận nhích người về phía sau, ánh mắt bối rối nhìn người đàn ông đang áp sát. Có điều ám trầm trong mắt đối phương lại khiến cậu hoảng hốt, vội vàng rời mắt đi.
Ánh mắt kia… Làm cậu cảm tưởng như trở lại đêm đó… Cơ thể bỗng nhiên cảm thấy có chút nóng, cậu theo bản năng liếʍ nhẹ đôi môi.
Thôi xong…
Hai chữ này hiện lên chính là thời điểm cậu cảm thấy môi mình bị áp lên bởi một thứ khác hơi lạnh nhưng mang theo hơi thở ấm nóng khiến đầu cậu đặc quánh, không còn nghĩ được gì nữa.
Người kia một tay giữ lấy đầu cậu, một tay nắm lấy eo cậu, giam cầm, đòi lấy.
Hạ Mễ Chúc hai tay chỉ còn theo bản năng giữ chặt khăn tắm, đôi mắt mờ mịt dần tràn ra hơi nước.
Nụ hôn của Lộ Nguyên Hầu thật sự không hề cường thế mà có chút dịu dàng khiến người bị mê hoặc. Thân hình Hạ Mễ Chúc từ cứng ngắt cho đến khi mềm nhũn, hoàn toàn dựa vào trên thân người đàn ông, nụ hôn này đã không biết trải qua bao lâu. Có lẽ dạo gần đây được huấn luyện thật tốt, lúc này cậu theo bản năng mà hít thở thật nhỏ nhưng lại khiến cho nụ hôn này càng thêm kéo dài. Dài đến mức khiến đầu óc cậu mụ mị, vậy mà vươn đầu lưỡi ra đáp lại người kia lúc nào không hay.
Nụ hôn bất chợt trở nên nóng bỏng dị thường, Hạ Mễ Chúc cũng bắt đầu hít thở không thông.
“Hư…”
Một tiếng rêи ɾỉ thật nhỏ vang lên, cả hai người đồng thời bừng tỉnh. Hạ Mễ Chúc mặt đỏ muốn nhỏ máu, xấu hổ không dám nhìn người đàn ông. Lộ Nguyên Hầu nhìn mĩ vị trước mắt, không chút chần chừ lại áp môi lên.
“Ư…”
Nụ hôn lần này cường thế, dữ dội đến mức Hạ Mễ Chúc không biết hít thở làm sao. Một tay cậu đã túm chặt lấy vạt áo trước ngực người đàn ông mới không khiến mình ngã xuống.
Tiếng nước vang lên giữa môi lưỡi khiến tim cậu nổ tung, trên người cũng nổi lên phản ứng không bình thường.
Tay người đàn ông từ lúc nào đã đáp lên mông cậu, cách lớp khăn tắm xoa nắn thật nhẹ nhàng. Một chân dài rắn chắc chen giữa hai chân cậu, chống đỡ toàn bộ thân hình, không để cho cậu trượt xuống, tiếp tục cùng hắn quấn quýt đến không rời.
Cảm nhận vật nhỏ chọc vào đùi, ý cười lóe lên trong mắt ai đó.
“Muốn tôi giúp em không… Hử?”
Mạch máu toàn thân Hạ Mễ Chúc như nổ tung khi giọng nói trầm khàn mang theo du͙© vọиɠ của người đàn ông chui vào tai cậu, chạy thẳng đến xương cụt.
Vậy mà…
Phụt.
“Ha ha…”
Tiếng cười này thành công kéo linh hồn Hạ Mễ Chúc về, cũng khiến cậu xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái hố nhảy xuống, lấp đất, không bao giờ mò lên nữa.
Aaaaa!!!
Lộ Nguyên Hầu cảm thấy người trong lòng đã nóng đến mức muốn bốc cháy. Nể mặt phản ứng của cậu đã lấy lòng hắn, Lộ Nguyên Hầu từ bi tha cho cậu, không tiếp tục trêu chọc cậu nữa.
Nhưng hắn lại làm cái việc còn hơn cả trêu đùa…
Lộ Nguyên Hầu ôm cậu trong lòng, vươn tay lấy bộ quân phục trong tủ ra, mắt không chớp mặt không đổi sắc giúp cậu mặc quần áo vào.
Đến lúc đứng ở bên ngoài Hạ Mễ Chúc vẫn còn chưa tỉnh được hồn, bị người dắt đi cả một đoạn dài mới giật mình.
Cậu… Cậu… Cậu vậy mà bị người hôn, bị người nhìn thấy chuyện xấu hổ, còn bị xem cả người, để người giúp mặc quần áo, chăm chút từng chút một rồi mang ra cửa…
Cậu có nên bỏ chạy không…
Tại sao cái chuyện xấu hổ này lại rơi xuống đầu cậu vậy…
Còn nữa… Sao người xung quanh lại nhìn cậu như vậy… Nhìn gì vậy…
Hạ Mễ Chúc theo bản năng sờ sờ môi. Sau đó… Người cậu đờ ra.
“Tiên… Tiên sinh! Em… Em không vào đâu!”
Hạ Mễ Chúc quay người muốn bỏ chạy nhưng tay bị nắm, cậu chạy không tới nữa bước chân.
Lộ Nguyên Hầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cậu, ý cười tràn ra đáy mắt.
“Em không muốn xem a Thụy? Nhưng mà nó không thấy em đến sẽ không vui đâu.”
Khi mà một thói quen đã hình thành, nếu bất chợp thay đổi sẽ sinh ra phản ứng không tốt. Giống như cái việc Hạ Mễ Chúc mỗi ngày đều đi học, chỉ cần Hạ Mễ Thụy biết cậu là đi học, không phải bỏ nó thì nó sẽ ngoan ngoãn không nháo vậy.
Lộ Nguyên Hầu nói không sai, bởi vì lúc này Hạ Mễ Thụy ở trong lòng Mạc Thanh đã ngóng trông mà nhìn ra cửa phòng không ngừng. Mạc Thanh đành phải gọi cho Hạ Mễ Chúc.
Ting.
Tiếng điện báo vang lên, Hạ Mễ Chúc dù đang xấu hổ muốn chết cũng phải theo Lộ Nguyên Hầu đi vào bệnh viện.
“Hai người…”
Mạc Thanh nhìn Lộ Nguyên Hầu và Hạ Mễ Chúc một trước một sau đi vào, người trước mặt than ngàn năm, người sau hồng thấu cả khuôn mặt, môi còn sưng đỏ ám muội, ánh mắt không dám nhìn ông, ông tắt tiếng.
Haizz…
Người trẻ tuổi a người trẻ tuổi… Diễn biến nhanh đến nổi ông theo không kịp. Có điều… Ông đã nghĩ còn lâu hai người này mới có thể nắm tay, ai nhè đã hôn đến kịch liệt như vậy luôn rồi. Cũng tốt… Ít nhất Hạ Mễ Chúc cũng không có bóng ma tâm lý với Lộ Nguyên Hầu.
Ừm… Như vậy thì ông cũng có thể đẩy nhanh tiến độ thử nghiêm chữa bệnh cho Lộ Nguyên Hầu rồi, còn nghĩ sẽ mất nhiều thời gian lắm.
Hạ Mễ Chúc không biết trong lòng sư phụ mình đang loạn thất bát tao, đỏ mặt ôm lấy bảo bối nhỏ của mình, hy vọng nó đến giúp mình xóa bớt xấu hổ, ai nhè… Đứa nhỏ này được cậu bế lên cứ nhìn vào mặt cậu chằm chằm, đặc biệt là môi cậu, giống như nhìn thấy cái gì đó thật hấp dẫn, không dời được mắt, khiến cậu càng muốn đào lỗ chui xuống.
“Bác sĩ Mạc, từ mai tôi sẽ đưa đến một binh sĩ giúp ông để ý a Thụy.”
Lộ Nguyên Hầu ngồi xuống cái ghế trước bàn làm việc của Mạc Thanh, nhìn ông nghiêm nghị nói.
“Cũng được, để nó một mình trong phòng, dù có khóa phòng hay không cũng không ổn.” Mạc Thanh không có hỏi nhiều mà đồng ý luôn. Người Lộ Nguyên Hầu đưa đến, chắc chắn là ổn nhất, ông cũng yên tâm.
“Binh sĩ tay chân vụng về, vẫn phải nhờ ngài chăm sóc nó nhiều hơn. Hắn chỉ phụ trách an toàn cho a Thụy.” Hắn nói.
“Yên tâm đi. Dù hắn có vụng về tới đâu ta cũng khiến hắn sau này có vợ con rồi sẽ càng không lo không biết chăm trẻ.”
Mạc Thanh cười hớ hớ: “Ai cũng phải làm cha một lần mà thôi.”
Lộ Nguyên Hầu không nói nữa. Dù sao ông cũng là bác sĩ, nói cũng đều có lý hơn ai hết.
“Đúng rồi, việc chữa trị cho ngài, ta nghĩ có thể tiến triển sớm thì nên làm sớm đi.” Ông đầy ẩn ý nhìn hết người này rồi tới người kia.
Hạ Mễ Chúc úp mặt vào cổ Hạ Mễ Thụy không dám ngẩng lên. Hạ Mễ Thụy bị tóc cậu làm nhột, cười khanh khách không ngừng. Âm thanh của nó như tiếng chuông ngân vang trong lòng, thật sự có thể xua hết mệt nhọc.
“Em ấy có phải thể chất có vấn đề?”
Lộ Nguyên Hầu nhớ tới cái gì, liếc ra sau lưng ý hỏi Mạc Thanh.
“Đúng là có thiếu hụt. Trước là suy dinh dưỡng, sau là thiếu máu. Sau này được ta dưỡng dưỡng cũng đã không quá trở ngại, chỉ là bệnh thiếu máu phải dưỡng lâu dài, không thể gấp gáp.” Mạc Thanh gật đầu.
“Cuối tuần ngài làm kiểm tra tổng quát cho em ấy đi. Thể chất không đạt, không thể nhập ngũ, đây là quy định của đế quốc.” Lộ Nguyên Hầu trầm giọng nói.
[text_hash] => fcb9068b
)