Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn Vợ! Em Đừng Hòng! – Chương 36 -40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Mang Theo Bảo Bảo Bỏ Trốn Vợ! Em Đừng Hòng! - Chương 36 -40

Array
(
[text] =>

Chương 36: Đáp án tôi muốn

Chuyện hôm nay diễn ra thật sự là kỳ quái, khiến cậu giờ bình tĩnh lại cảm thấy không biết nên hành xử làm sao.

Tại sao mọi chuyện lại như vậy…!Lộ Nguyên Hầu người này…!Thật sự là khiến cậu trở tay không kịp, cứ vậy bị ngài ấy làm cho lung tung rối loạn.
Còn có…!Người này sao lại nói…!Cậu có nên tin tưởng…

“Tôi kêu em rửa mặt, không phải kêu em chết đuối trong bể nước.”
Giọng của người kia vang lên bên tai dọa Hạ Mễ Chúc giật nãy.

Lộ Nguyên Hầu ý vị thâm trường nhìn cậu. Hạ Mễ Chúc bị nhìn đến bối rối, không dám nhìn thẳng hắn.

Được rồi…!Cậu vẫn rất sợ người này…

“Bình tĩnh chưa?” Lộ Nguyên Hầu hai tay khoanh lại trước ngực, thẳng tắp đứng đó nhìn cậu hỏi.

Hạ Mễ Chúc rũ mi gật đầu thật nhỏ, giọt nước đọng trên mí mắt cậu rơi xuống, thấm vào áo quân phục khiến màu sắc của nó sẫm lại. Bỗng nhiên trước mắt xuất hiện một cái khăn nhỏ, là được một bàn tay to lớn đối lập giữ lấy.

Hạ Mễ Chúc theo tay người đàn ông nhìn lên khuôn mặt của hắn.

“Cảm ơn…”
Hạ Mễ Chúc ngượng ngập nhận lấy cái khăn có lẽ là vì luôn nằm trong túi người kia, nhiễm lên hơi ấm của người kia nên đặc biệt nóng rực. Cậu cảm thấy mặt mình cũng sắp bị nhiễm nóng, đỏ lên, đầu càng không dám ngẩng lên nhìn người. Người này không ấm áp thì thôi, chỉ cần cho cậu một chút, cậu lại không nhịn được mà muốn nhiều hơn.

“Hiện tại có phải nên nghĩ xem phải làm thế nào tiếp theo rồi không?”

Lộ Nguyên Hầu nhìn người đang vùi mặt vào khăn tay không muốn ngẩng lên, tóc ướt rủ trước trán trông càng yếu ớt đáng thương, lên tiếng nhắc nhở.
Hai người đứng bên cạnh vòi nước, bán kính mười mét không một bóng người.

Không, là tại người không dám rớ đến nơi này, sợ Lộ Nguyên Hầu diệt khẩu. Thế nên họ chỉ có thể ở phía xa hóng hớt.

Lúc này vừa tới tan tiết, sinh viên xuất hiện trong khuôn viên học viện trở nên nhiều hơn. Những người trên sân huấn luyện thì còn chưa tan tiết nên không thể truyền ra những gì đã xảy ra ở đó, nhưng hiện tại nhìn thấy hai người đứng đó, họ cũng tò mò. Chỉ là, họ không dám tới gần.

Có một cỗ uy áp lưu chuyển như thực chất cản lại bước chân họ, mang theo uy nghiêm không cho phép xâm phạm. Họ có ngu cũng không ngu đến mức không hiểu mà cứ đâm đầu tới.

Diêm Tố Nhử nghe tin mà tới, vừa ngờ vực không hiểu tại sao vừa gấp muốn tới gần nhưng cũng không dám. Dù sao cũng vừa trải qua cảm giác bị uy áp đè ép đến phát đau lúc sáng sớm, cô không thể lại gây ra sai lầm không thể cứu vãn. Dù cha đã nói sẽ giúp cô đi học lại, nhưng đó là cô giả bộ nhượng bộ lại thêm hứa hẹn, cha vẫn là cảnh cáo cô không được làm loạn.

Giang Tấn đứng trong đám người không rõ tình huống, không dám đến cứu nguy cho bạn thân, chỉ có thể gấp đứng đó, lại nghe bạn học bàn tán đến phấn khích xem quan hệ của hai người kia, rồi đến hai người hiện đang nói cái gì cái gì ba la…!Hắn nghe một hồi nhập bọn lúc nào cũng không hay.

Hạ Mễ Chúc lại bị lời nói của Lộ tướng làm cho lúng túng, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng trong mê mang nhìn hắn.

Lộ Nguyên Hầu nhướng mày nhìn cậu, tư thái kia chính là nhất định muốn nghe cậu nói cho rõ.

“Em nghĩ hiện tại em nghĩ không thông, lại mang cái trạng thái này đi học là nên sao?”
Hắn nhìn thời gian trên vòng tay, lại nhắc nhở cậu.

Hạ Mễ Chúc tỉnh hồn, cũng nhìn vòng tay. Sắp vào tiết, còn là tiết huấn luyện ném lựu đạn…

“Nghĩ không ra?” Đương lúc này lại nghe người kia hỏi, Hạ Mễ Chúc theo bản năng gật đầu, sau đó ngước mắt lên nhìn hắn.

“Đi thôi.” Lộ Nguyên Hầu nhìn cậu một cái, xoay người đi trước.
Phương hướng kia…!Chính là sân huấn luyện.

Hạ Mễ Chúc mê mang một chút nhưng cũng nhanh chân đuổi theo, chỉ là không đến quá gần mà cách người cỡ hai mét, một đường đi đến khu vực dành riêng cho tiết học ném lựu đạn. Người xung quanh nhìn thấy hai người rời đi thì khó hiểu.

“Mịa cái cậu còn đứng nữa, sắp tới tiết rồi kìa! Không thấy hai người đi chỗ nào sao???” Có bạn học nhắc nhở, đám người chuyên ngành tác chiến mới bừng tĩnh, như chim về tổ mà đuổi theo.

Nhưng người không phải chuyên ngành của họ thì tiếc nuối nhìn theo, chỉ là họ không có gan bỏ tiết đi hóng hớt chuyện của cấp trên, chỉ đành mang theo đủ loại tò mò trở lại lớp học tiếp theo.

Cùng là sân huấn luyện, thế nhưng khu tập ném lựu đạn lại được tách riêng, chiếm một khoảng rất lớn, còn được bao quanh lại.

Nơi này không chỉ tập ném lựu đạn mà còn dùng cho những tiết tập bắn ngoài trời, vân vân và mây mây.

Hạ Mễ Chúc cùng Lộ tướng tới trước, người trước người sau đứng đó.

Đám sinh viên chuyên ngành tác chiến tới sau, lật đật xếp hàng.

Đương lúc Hạ Mễ Chúc tính đi xếp hàng thì bị người giữ lại.
Cậu nhìn cái tay đang giữ lấy cánh tay của mình, bối rối nhìn chủ nhân của nó.

“Tôi nói cho em học tiết này sao?” Lộ Nguyên Hầu không bận tâm bao nhiêu ánh mắt hóng hớt sáng như đèn pha, nhàn nhạt nhìn cậu.

“Em…” Hạ Mễ Chúc lắp bắp.

“Đi ra kia. Tôi cho em một tiết, nếu vẫn không nghĩ xong, hoặc là không thể cho tôi đáp án tôi vừa ý…”

Hạ Mễ Chúc không đợi hắn nói xong, nhanh như chóp giãy khỏi tay hắn, lao về hướng hắn chỉ, giống như phía sau có ma quỷ mãnh thú đuổi theo.

Lộ Nguyên Hầu đuôi mày khó thấy được nhướng lên, nhìn người đưa lưng cứng ngắt ngồi xuống thảm cỏ, thỏa mãn.
Hắn vừa quay người đã nhìn thấy bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm mình như đèn pha, khuôn mặt chớp mắt nghiêm khắc lên.

Đám người lập tức thu lại tâm tư, nghiêm chỉnh đứng thẳng, không dám nhúc nhích cục cựa, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, một bộ dáng vẻ quân nhân tiêu chuẩn.
“Bắt đầu huấn luyện!”

“Rõ, giáo quan!”

Hạ Mễ Chúc ngồi trên thảm cỏ xanh cách chỗ đám người đang tập nằm trường ném lựu đạn chừng mười lăm, hai mươi mét, vừa đủ cho cậu nhìn thấy động tác của họ, vừa bâng quơ cầm một hòn đá trông giống trái lựu đạn lên làm theo.

Thế nhưng mắt cậu lâu lâu lại nhìn về phía người đàn ông cao lớn đang đứng kia, lâu lâu sẽ lạnh lùng mở miệng nghiêm khắc sửa chửa động tác sai cho sinh viên. Những lúc như vậy, mị lực nhân cách giống như được phóng đại nhiều lần, khiến người không dời được mắt.

Từ lúc đó đến giờ, người kia chưa một lần nhìn sang bên này…!

Nhưng cũng vì vậy mà Hạ Mễ Chúc thấy đỡ áp lực hơn, trong lòng cũng nghiêm túc ngẫm nghĩ xem sau này phải làm sao.

Hôm nay hai người xem như đã xé rách tầng giấy mỏng nữa mờ nữa ảo kia, Lộ Nguyên Hầu ngài ấy đã biết rõ cậu là người đêm đó, Hạ Mễ Thụy là con trai của ngài ấy…!Thế nhưng cậu không biết rõ lòng của ngài ấy…!Bảo cậu phải nghĩ thế nào?
Ngài ấy muốn đáp án thế nào…!Cậu thật sự là không rõ.
Cánh tay cầm hòn đá vung lên nhưng lại không có ném ra…!Giống như không biết nên ném nó ở đâu, cũng giống như cậu không biết nên đặt mình ở vị trí nào, khó xử như vậy, khiến lòng cậu rối bời…

Hạ Mễ Chúc mê mang, quyết định đi hỏi sư phụ. Dù sao hiện tại cậu cũng không thể theo chân họ học.

Chỉ hy vọng sư phụ không bận, còn có thể cho cậu nhìn thấy Hạ Mễ Thụy. Khuôn mặt của Mạc Thanh hiện lên trên vòng tay khiến Hạ Mễ Chúc thở phào nhẹ nhõm.

“Sao vậy a Chúc? Không phải con đang học sao?” Mạc Thanh vừa pha sữa cho đứa nhỏ vừa lung tung hỏi cậu..

Chương 37: Rào cản trong lòng

Hạ Mễ Thụy hỏi, không có nói tại sao hiện tại mình không đi học.

“A y y nha!”

Cậu vừa hỏi thì đã nghe đồng ngôn mềm nhũn của đứa nhỏ đáp lại cậu.

“Ai đứa nhỏ này chơi một mình nãy giờ, ta định pha sữa cho nó, dỗ nó ngủ.” Mạc Thanh cười bất lực.

Không phải những đứa trẻ cỡ tuổi này đều ham ngủ sao, đứa nhỏ này lại tinh lực dồi dào, sức ăn cũng ngày một lớn hơn.

Ông đều phải điều chỉnh lại cho phù hợp với nó, dám lắm sắp không nuôi nổi nó nữa. Nói vậy thôi chứ trợ cấp của đế quốc đủ sức nuôi nó trắng trẻo mập mạp.

Lúc Hạ Mễ Chúc còn chưa lên đây cậu không thể làm khai sinh thông tin cho nó…!Cũng không phải cậu không muốn làm, mà là cậu sợ một nhà có quan hệ máu mủ kia sẽ lấy hết.

Không nhận được trợ cấp, nuôi được nó cũng là kỳ tích. Sau đó Mạc Thanh giúp nó làm, lúc này mới xem như đỡ vất vả. May mắn lúc đó Hạ Mễ Chúc không làm, nếu không giờ thay đổi nơi ở vấn đề sẽ còn rắc rối hơn.

“Y nha ba ba!”

Hạ Mễ Thụy được Mạc Thanh bế lên, vừa nhìn thấy cậu đã nha nha kêu.

Ánh mắt Hạ Mễ Chúc nhìn nó mềm nhũn, cảm thấy tâm linh rối loạn tất cả đều bị quét sạch, giống như mưa tan đón nắng, toàn bộ rộng mở khoan khoái.

“Bảo bối! Nhớ ba không?”
Cậu đưa tay muốn chạm vào mặt nó, đứa nhỏ thấy cậu giơ tay cũng muốn bắt lấy, đến bình sữa Mạc Thanh đưa cho nó cũng không thèm quan tâm.

Cơ mà nó cái gì cũng không bắt được, muốn mếu máo.

“Bảo bối ngoan nha, ba ba một lát nữa sẽ về ôm con được không? Bảo bối ngoan phải uống sữa nha.” Cậu vội vàng dỗ dành.

“Ba ba! Khỉ Khỉ!”

Hạ Mễ Thụy nắm nắm tay nhỏ, bập bẹ nói, mắt sáng ngờ nhìn cậu.

Hạ Mễ Chúc ngẩn ra.

Ánh mắt cậu không tự chủ được nhìn về phía thân ảnh cao lớn ở phía xa, người lúc này đang đưa lưng về phía cậu.

Bóng lưng cao lớn, cho người ta cảm giác an toàn, muốn dựa vào…

“A Chúc, có chuyện gì vậy?”
Mạc Thanh nhét núm sữa vào miệng đứa nhỏ, nhìn cậu nghi ngờ hỏi. Tự nhiên cậu gọi đến, ông không thể không nghĩ nhiều.

“Sư phụ…!Có phải con nên cho a Thụy một người cha không…”
Hạ Mễ Chúc nhìn đứa nhỏ hai mắt lim dim đáng yêu trong lòng ông, rũ mắt nhỏ giọng hỏi.

Mạc Thanh ngẩn ra, sau đó nhanh chóng hỏi: “Có phải con và Lộ tướng có chuyện gì không?”

“Nếu là vì a Thụy cứ nhắc ngài ấy thì con đừng bận tâm, nó chỉ là quen miệng gọi vậy thôi, nó không hiểu gì đâu.” Ông lung tung giải thích.

“Sư phụ, có lẽ hiện tại nó không rõ, nhưng sau này lớn hơn thì sao…!Con không phải là nghĩ mình không thể cho nó cuộc sống tốt nhất, nhưng có cha…!Ít nhất cha nó có thể cho nó cuộc sống tốt hơn.” Hạ Mễ Chúc cúi đầu nói.

“Con không phải muốn đưa đứa bé cho ngài ấy đấy chứ?” Mạc Thanh ngờ vực nhìn cậu.

“Sao có thể ạ…”

“Vậy chính là con muốn để Lộ tướng nhận trách nhiệm này.”
Mạc Thanh nói trách nhiệm, đương nhiên không phải là một mình Hạ Mễ Thụy.

Hạ Mễ Chúc hiểu ý ông: “Sư phụ, nếu ngài ấy muốn chịu trách nhiệm…!Con có nên đồng ý không…”

Cậu mê mang nhìn ông.
Mạc Thanh nhìn kỹ cậu, sau đó không nhịn được thở dài.

“Chỉ cần lòng con đồng ý, sư phụ đương nhiên ủng hộ con.” Ông hiền từ nhìn cậu nói.

Nếu Lộ Nguyên Hầu chịu nhận trách nhiệm, không phải là chuyện gì không tốt. Quan trọng là Hạ Mễ Chúc trong lòng có khúc mắc không. Có điều ông nghĩ là không, biểu hiện của Hạ Mễ Chúc cho thấy cậu không có vô tâm với Lộ Nguyên Hầu. Cho dù là vì sự tồn tại của Hạ Mễ Thụy ảnh hưởng đến cậu thì tất cả cũng là cậu nên có được. Người đàn ông kia, trái tim của hắn cũng vậy.

Ở chung lâu dần sẽ có tình cảm thôi, chưa nói ở giữa có một đứa nhỏ. Con người của Lộ Nguyên Hầu cũng không phải tệ. Có lẽ ở phía sau chuyện này còn có nguyên nhân quan trọng khiến cho Lộ Nguyên Hầu cư xử khó hiểu như vậy…!Chỉ là họ không rõ thôi.

“Nhưng mà…!Con…” Hạ Mễ Chúc chính là vượt qua không nổi ngăn cách địa vị…

“A Chúc! Lộ tướng cũng chỉ là người mà thôi, không phải thần.
Đã là người, ai cũng chưa chắc hơn ai, quan trọng là con không tự ti, coi thường mình.” Mạc Thanh sao có thể không hiểu, nhiều khi ông cũng bất lực với sự tự ti này của cậu.

Nhưng ông nghĩ rằng, thời gian có thể thay đổi một con người.

Hiện tại đã không giống trước, tương lai Hạ Mễ Chúc cũng khác, cậu sẽ dần bước ra giới hạn thân phận kia. Lộ Nguyên Hầu không phải cũng xuất thần thường dân đó sao. Người kia cũng là mười sáu tuổi nhập ngũ, một đường đi lên. Cái này không phải là bí mật gì cả. Lộ Nguyên Hầu có thể, Hạ Mễ Chúc cũng có thể.

Hạ Mễ Chúc được ông nhắc nhở, cậu nhớ ra Giang Tấn đã từng kể cho cậu nghe tiểu sử về Lộ Nguyên Hầu, đúng là trước đó hắn cũng là người không có bối cảnh.

“Vậy con…” Cậu lắp bắp.

“Quan trọng là con thôi a Chúc, bỏ qua mọi thứ, con tự hỏi con có đồng ý cùng ngài ấy thử ở cùng nhau, dưới điều kiện ngài ấy nguyện ý không? Đừng nghĩ ngợi lung tung sẽ khiến lòng con thêm hoang mang.” Mạc Thanh cưng chiều nhìn cậu.

“…Sư phụ…!Con hiểu rồi.”
Hạ Mễ Chúc nhìn bóng lưng cao ngất của người kia, thủ thỉ.

Mạc Thanh nhìn hình ảnh trên vòng tay biến mất, lại nhìn đứa nhỏ trong lòng, thở dài.

Hạ Mễ Chúc tay nắm lấy hòn đá trong tay, không biết nghĩ gì mà dùng lực ném mạnh nó đi.
Hòn đá như một viên đạn vút qua hư không, hướng về phía bóng lưng một người.

Vụt!

Bộp!

Hòn đá bị người bắt lấy.
Xung quanh im lặng như tờ.
Mọi người đều đồng loạt nhìn về phía kẻ cả gan muốn ám toán Lộ tướng của họ.

Hạ Mễ Chúc bị nhìn đến bối rối, nhất là ánh mắt sắc bén của người kia.

Cậu không phải muốn ám toán, lúc ném đi cậu không nghĩ gì nhưng mà cậu cảm thấy ngài ấy sẽ bắt được.

Hạ Mễ Chúc lúng túng đứng dậy, đi tới.
“Em muốn vào tập cùng mọi người, thưa giáo quan!” Hạ Mễ Chúc dù vẫn không dám đối mặt với Lộ Nguyên Hầu nhưng vẫn kiên định nói ra.

Lộ Nguyên Hầu nhìn cậu một cái thật sâu, sau đó gật đầu.

Hạ Mễ Chúc xoay người đi đến vị trí ngoài cùng hàng người, tiện tay cầm lấy một trái lựu đạn, cực kỳ lưu loát mà nằm xuống, rút chốt, rướn người, ném.

Một loạt hành động mây trôi nước chảy, tiêu sái đến xinh đẹp.
Giang Tấn cách cậu mấy người giơ tay cho cậu một ngón cái.
Hạ Mễ Chúc trong đám người bọn họ luôn là người cố gắng nhất, cũng vì vậy mà cậu có thể hòa nhập cùng một đám Alpha được trời ưu ái thật nhanh.

Cường giả thường thích cường giả, chỉ cần ngươi đủ mạnh, đủ khiến cho người tin phục.

Lúc Hạ Mễ Chúc bắt đầu thì tiết học chỉ còn một nữa, nhưng cậu vẫn hoàn thành bài tập ném hôm nay mà không làm trễ nãi thời gian của mọi người.

Hai tiết sau đó đều là học ở trong lớp.

Từ lúc kết thúc buổi tập bắn Lộ Nguyên Hầu đều không nói gì cả, cùng hai vị giáo quan khác rời đi.
Hạ Mễ Chúc còn tưởng phải cùng ngài ấy đối mặt nữa lúc này cũng không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Cậu nhát gan cậu biết…!Cho cậu giảm sốc chút đi rồi cậu sẽ không trốn nữa. Có lẽ người kia cũng là nghĩ như vậy, không ép cậu đến gắt gao. Nhưng mà có người sẽ ép Hạ Mễ Chúc.

“Đi nào người anh em, chúng ta phải tâm sự.
“Đúng vậy!”

Đám người cũng hưởng ứng theo Giang Tấn.

“Đi đi! Để tôi nói chuyện với cậu ấy!”

Giang Tấn nháy mắt với đám người, nếu ép quá Hạ Mễ Chúc chạy rồi sao.

Đám người ra dấu ok đã hiểu, để mặc cho hắn dẫn Hạ Mễ Chúc đi trước.

Chương 38: Tôi nên thích omega

Hạ Mễ Chúc chột dạ bị Giang Tấn dẫn ra một góc, nhưng còn chưa kịp nói gì đã có người chen vào.

“Này! Cậu và Lộ tướng đã nói gì với nhau? Hai người có quan hệ gì?” Diêm Tố Nhữ xuất hiện ở sau lưng hai người, giọng điệu ngạo mãn hất cằm khinh thường nhìn Hạ Mễ Chúc hỏi.

Thật ra, nếu cô ta đợi hết buổi học sáng, chuyện xảy ra ở trên sân huấn luyện nhất định sẽ lan khắp trường, Diêm Tố Nhữ không cần hỏi cũng sẽ biết ít nhiều.

Nhưng biết rồi cô ta cũng chắc chắn sẽ chạy đi tìm Hạ Mễ Chúc, chỉ là không phải nói chuyện như này thôi..Cô ta đã quen thói kiêu căng đại tiểu thư, tất nhiên không để Hạ Mễ Chúc vào mắt.

Chưa nói Hạ Mễ Chúc, Giang Tấn đã nhìn không được.

Tuy cũng là hỏi một chuyện, nhưng hắn không thích cách Diêm Tố Nhữ hỏi. Hơn nữa, chuyện bạn bè họ còn chưa kịp nói, cô ta là cái gì mà xen vào.

“Cô là cái gì mà lên giọng hỏi cậu ấy?” Hắn chắn Hạ Mễ Chúc ở sau lưng, đối mặt với Diêm Tố Nhữ chất vấn.

“Còn nữa, nếu cô còn dám loạn phóng tin tức tố, tôi sẽ kiện với nhà trường.” Giang Tấn dẫn Hạ Mễ Chúc lùi về sau hai bước, lạnh mặt nhìn cô ta.

“Anh!” Diêm Tố Nhữ bị chê bai càng thêm không vui, tin tức tố càng mất khống chế.

Tít tít tít…

Giang Tấn nâng vòng tay lên, bấm vài cái rồi nói: “Báo cáo, có Omega loạn phát tình trong học viện.”

“Anh nói cái gì đó???” Diêm Tố Nhữ không ngờ hắn lại dám làm vậy, muốn lao đến ngăn cản.

Hai người Giang Tấn lập tức lùi về sau, tránh xa cô ta ra.

Mục báo cáo trong học viện liên kết thẳng đến phòng công tác chuyên phụ trách tình huống khẩn cấp do Omega hoặc Alpha gây ra, cũng chuyên giải quyết những vấn đề quy phạm quân kỷ trong học viện.

Giang Tấn báo cáo chưa tới một phút một nhóm gồm hai nhân viên Beta và một nhân viên Alpha từ đâu chạy tới, không thèm nhìn Diêm Tố Nhữ, chỉ cần xác định là cô ta xong lập tức mang người đi, mặc cho cô ta gào thét. Hành động thần tốc khiến người líu lưỡi.

Lúc này chuông vào tiết cũng vang lên, Giang Tấn đành phải gác lại chuyện hỏi cung Hạ Mễ Chúc, trước tiên đi học đã tính sau.

Hạ Mễ Chúc còn rất mê mang không biết mình mới thoát được một kiếp. Cậu còn đang nghĩ nhiều người sẽ còn tò mò mối quan hệ của cậu với Lộ Nguyên Hầu hơn, chuyện hôm nay không chỉ xảy ra một lần.

Sau này sợ sẽ không bình yên nữa. May mắn là cậu không ở trong ký túc xá, ngoài lúc đi học, chưa chắc đã có cơ hội cho người ta làm phiền cậu.

Nhưng kiểu gì cậu cũng phải qua được cửa của bạn học Giang Tấn.
Chỉ là trước khi Giang Tấn mở miệng thì Hạ Mễ Chúc đã chặn trước.

“Có gì để chiều tôi nói cậu nghe được không?” Chiều nay cậu đã hứa sẽ mang Hạ Mễ Thụy ra cho Giang Tấn xem, lúc đó nói luôn.

Chứ hiện tại xung quanh không tiện nói chuyện, mặt cậu cũng không có dày thế. Giang Tấn bị tò mò dày vò nhưng cũng không thể nào làm gì khác hơn là đồng ý với Hạ Mễ Chúc.

Ít nhất cậu cũng không từ chối hay đùng đẩy. Nhiều khi cũng có khả năng là biết giấu không được chăng?

Sự thật chứng minh là giác quan thứ sáu của những người mê bát quái thường rất chuẩn.

Bởi vì không đợi đến chiều, khi căn-tin đông người, những sự việc xảy ra trên sân huấn luyện tựa như một cơn gió quét qua học viện, nói đến sống động như thật, lâm li bi đát.

Ban đầu còn có người không tin, nhưng nhiều người cùng khẳng định, lại phụ họa, không tin cũng phải tin.

Quan trọng nhất là…!Một trong hai đối tượng còn đang ở đây, còn không phủ nhận. Hạ Mễ Chúc phải phủ nhận làm sao???

“Mau ăn đi.”
Cậu thúc giục Giang Tấn, vừa cắm đầu ăn thật vội, cố gắng tỏ ra bàng quang nhất có thể.
Chứ không cậu còn có thể nói gì.

Ít nhất họ không biết nguyên nhân thật sự ở đây, chỉ biết Lộ tướng quân của chúng ta là cặn bã tra nam ăn xong rồi bỏ, cực kỳ lưu manh bá đạo thích đùa giỡn người khụ khụ…!Còn có Hạ Mễ Chúc cậu chưa nói muốn Lộ tướng làm sao làm sao…!Ai cũng muốn hóng hớt xem cậu sẽ muốn thế nào ở Lộ Nguyên Hầu.

Cậu muốn thế nào sao…

Hạ Mễ Chúc ăn vội rồi nhanh như tia chớp chạy khỏi trường, không cho người khác có cơ hội kéo tới làm phiền cậu.

Nói chẳng đâu xa, Diêm Tố Nhữ được thả ra sau khi khóc lóc trong phòng kỷ luật chứ đâu.

“Làm sao có thể??”

“Khốn kiếp! Chỉ là một Beta mà thôi, có cái gì hơn người!!”

Xẹt xẹt xẹt!

“Khốn kiếp Hạ Mễ Chúc! Ta sẽ không để yên như vậy!”

Diêm Tố Nhữ vừa xé chăn gối đến lông vũ bay đầy phòng vừa nghiến răng mắng chửi Hạ Mễ Chúc, giống như cậu chính là người quyến rũ Lộ Nguyên Hầu.

Mà Hạ Mễ Chúc đồng học của chúng ta không hề cố ý đi quyến rũ Lộ tướng quân lúc này lại bắt gặp ngài ấy ở cổng Tây học viện, con đường cậu nhất định phải đi qua để trở lại bệnh viên như thường ngày. Người kia rõ ràng là đang đợi Hạ Mễ Chúc.

Hạ Mễ Chúc luống cuống cỡ nào cũng không thể bỏ của chạy lấy người, chỉ đành cắn cắn môi, vò vò góc áo cùng Lộ tướng rời đi học viện.

Số người nhìn thấy họ đi cùng nhau không ít, số người tin tưởng lời đồn càng nhiều, bắt đầu có người điều tra lai lịch của Hạ Mễ Chúc.

Sau đó việc Hạ Mễ Chúc không ở trong ký túc xá học viện nhanh chóng truyền ra, rồi không biết đồn làm sao lại thành Hạ Mễ Chúc có bối cảnh không tầm thường. Nhưng nào ai biết Hạ Mễ Chúc của họ chỉ muốn biết làm sao để ở chung với Lộ tướng quân mà thôi…

Lúc này hai người không phải một trước một sau cùng đi mà là song song sánh vai nhau đi.

Không biết có phải do trời nắng không mà Hạ Mễ Chúc bắt đầu đổ mồ hôi.

“Em đã nghĩ xong chưa?”
Ở lúc này Lộ tướng lại không có buông tha cho cậu, mở miệng là vào ngay vấn đề, dọa Hạ Mễ Chúc bước không vững mà nghiêng qua một bên ngã xuống.

Bộp!

Vòng eo nhỏ gầy bị người đàn ông thoải mái nắm trong tay, không chút áp lực ôm cả người Hạ Mễ Chúc vào ngực, một tay kia còn không hề động.

Hai tay Hạ Mễ Chúc theo bản năng bắt lấy áo của hắn, ổn định thân hình loạng choạng của mình.

Có điều hiệu quả không được tốt lắm…!Cậu bị khí tức mang đậm hương vị trên thân người đàn ông hun đến choáng váng, mặt đỏ lên thấy rõ.

Hình như cậu ngửi thấy mùi gỗ đàn lâu năm ủ trong lớp tuyết, thật dễ chịu… Đây là tin tức tố của ngài ấy đi…!Cậu chỉ là ngửi được từ trên quần áo của ngài ấy thôi đã thấy nóng mặt, đổi lại là bất cứ Omega nào…!Sợ là sẽ cũng không chịu nổi mà phát tình đi…
Ngài ấy đã từng có ôm ai như vậy không…

“Nghĩ cái gì?”

“Ngài không thích Omega sao?”
Hạ Mễ Chúc đang ngẩn ngơ, nghe hỏi thì theo bản năng mở miệng hỏi ra chuyện mình đang ấp ủ trong đầu. Hỏi rồi Hạ Mễ Chúc mới bừng tỉnh, luống cuống rời khỏi ngực người đàn ông.

Tuy là có chút không muốn, thế nhưng da mặt cậu chịu không nổi.

Lộ Nguyên Hầu đợi cậu đứng vững rồi mới thả tay, nhưng chỉ nhìn cậu một cái rồi tiếp tục đi về phía trước.

Hạ Mễ Chúc hoang mang đuổi theo, ở một bên trộm nhìn biểu hiện của hắn.

Người đàn ông chỉ nhìn mặt bên cũng mang theo một loại mị lực khác, khiến cậu không muốn dời mắt.

“Em nghĩ tôi nên thích Omega?”

Hạ Mễ Chúc thình lình nghe thấy lời, trong lòng lại tự nhảy chữ “không phải nên sao”.

Chương 39: Rõ tiên sinh

“Em…!Không biết…!Chỉ là không phải Alpha đều sẽ thích Omega sao?” Hạ Mễ Chúc chỉ là đang hỏi một sự thật.

“Omega có cái gì tốt?” Người đàn ông hờ hững.

Hạ Mễ Chúc bị hỏi đến mê mang.
“Tốt không…” Sao cậu biết…

“Em không biết có gì tốt sao còn hỏi tôi sao không thích họ.”
Lộ Nguyên Hầu trong lời nói có chút ý cười rất khó nhận ra, khóe mắt liếc nhìn nam sinh bên người, cảm thấy khuôn mặt khi mơ hồ của cậu rất chọc người trêu ghẹo.

Hạ Mễ Chúc đầu óc theo không kịp mạch não của Lộ tướng, mờ mịt nghĩ một hồi lại nói: “Họ có tin tức tố, dễ ngửi đi?”

Dù cậu không biết tin tức tố có thật dễ ngửi vậy không, nhưng đối với Alpha, tin tức tố Omega có thể an ủi Alpha bất cứ khi nào họ cần.

“Em không dễ ngửi?” Thế mà Lộ tướng của chúng ta lại mở miệng đùa giỡn lưu manh.

Mặt Hạ Mễ Chúc đỏ bừng: “Em là Beta mà, làm sao dễ ngửi được.”
Cơ mà sao họ lại nói cái vấn đề này vậy…!Chết mất!!!

Lộ Nguyên Hầu nhếch môi, nhưng không lại tiếp tục nói cái này: “Em còn chưa nói cho tôi em nghĩ nên trả lời tôi thế nào rồi.”
Hắn chuyển đề tài quá gấp, Hạ Mễ Chúc lại theo không kịp, ngẩn ra.

Nhưng cậu nhanh chóng phản ứng lại, có lẽ là đã chuẩn bị tốt đi…

“Ngài muốn thế nào…” Em đều nghe theo ngài.

Lộ Nguyên Hầu nhìn đỉnh đầu đang cúi của nam sinh, tự nhiên nổi ý muốn trêu đùa.

“Tôi muốn thế nào…!Em cũng nghe tôi?” Hắn tự động bổ sung cho câu trên của cậu, hỏi lại lần nữa.

Nhìn thấy cái đầu kia gật gật thật nhỏ, có chút cảm giác đáng thương khi bị ép đến không thể phản kháng của nam sinh, Lộ Nguyên Hầu từ bi quyết định tha cho cậu. Dù sao hắn cũng không làm đúng trong mối quan hệ giữa hai người, lại trêu, không phải là quá không đàng hoàng.

“Có phải em cảm thấy tôi rất cặn bã khi ăn em xong thì bỏ chạy?”
Lộ Nguyên Hầu bỗng nhiên nói một câu khiến Hạ Mễ Chúc không biết nên phản ứng thế nào.

“Em không cần nói, tôi tự biết tôi sai.” Lời này khiến Hạ Mễ Chúc không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Em hỏi tôi có phải không thích Omega không, chẳng bằng hỏi tôi tại sao đến giờ vẫn không có bạn đời không phải tốt hơn sao?” Lộ Nguyên Hầu nghiêng đầu nhìn nam sinh bên người, cười cười.

“Tại sao vậy…” Hạ Mễ Chúc cúi đầu hỏi theo ý hắn.

“Vì tôi vốn không muốn kết hôn.”
Lộ Nguyên Hầu lúc nói cũng không ngừng nhìn Hạ Mễ Chúc, muốn xem phản ứng của cậu.

Nhưng Hạ Mễ Chúc không có quá kích động, mà chỉ nghi hoặc quay đầu nhìn lại hắn.

“Đêm đó tôi không nhìn rõ em, tôi chỉ biết em là Beta. Em bỏ đi, tôi nghĩ tôi không cần chịu trách nhiệm. Khi tôi biết em mang thai, còn sinh con cho tôi, tôi cũng đã định không nhận hai người.”
Hắn nói, biết rõ phản ứng của cậu sẽ như thế nào nhưng vẫn nói.

“Tại sao vậy…” Hạ Mễ Chúc theo bản năng nuốt nước miếng, hơi cảm thấy cổ họng khô khốc khó chịu.

“Đương nhiên là vì phản ứng của em.” Hạ Mễ Chúc ngẩn ra. Vì phản ứng của cậu…?

“Tại sao đêm đó em bỏ đi?” Lộ Nguyên Hầu hỏi.

“Em…!Không biết…” Thật sự, phản ứng của cậu lúc đó…!Cậu chỉ cảm thấy không nên ở lại, hoang mang lại thêm sợ hãi…!Nên theo bản năng bỏ đi.

“Vậy sao nhìn thấy tôi vẫn bỏ chạy?” Lộ Nguyên Hầu lại tiếp tục hỏi, tiếp tục vạch trần nội tâm nhút nhát của người bên cạnh.

“Ngài không tới tìm em…!Em nghĩ ngài không cần em…”

“Vậy nên đây chính là lý do em nói tôi muốn thế nào thì em cũng sẽ nghe tôi sao?”

Lộ Nguyên Hầu không dưới một lần bất lực vì đứa nhỏ thiếu ý chí phản kháng này.

Hạ Mễ Chúc cúi đầu còn thấp hơn nữa.

“Tôi không nhận em em sẽ đau lòng.” Đây là câu khẳng định, bởi vì nam sinh bên người đã sắp vò nát góc áo quân phục, toàn thân tràn ra cảm xúc đau khổ không thể che giấu.

“Em thật nhát gan. Tôi vẫn nên cho em chuyển ngành thôi.”
Lộ Nguyên Hầu lạnh lùng nói.

“Em muốn ngài chịu trách nhiệm…” Giọng nói này vang lên còn mang theo sự run rẩy.

Hạ Mễ Chúc hiểu rồi, ngài ấy nói nhiều như vậy cuối cùng cũng chỉ muốn cậu tự mình nói ra, một lần nói ra mong muốn của mình.

Chỉ là cậu chưa từng có cơ hội được nói ra, mà nói ra cũng không được để ý, không được chấp nhận…!Lâu dần cậu cũng quên mất mình còn có thể nói ra những lời như “tôi muốn”…

Hạ Mễ Chúc không thấy thời điểm này ánh mắt người đàn ông nhìn cậu đầy bất đắc dĩ, còn có ôn nhu, hài lòng.

Lộ Nguyên Hầu còn nghĩ, tương lai sau này hắn không chỉ phải dạy cậu làm một quân nhân như thế nào, mà còn phải dạy cậu cách mở miệng nói muốn.

“Tôi đã nghĩ nếu em không muốn tôi chịu trách nhiệm thì tôi vẫn âm thầm ở bên chăm sóc cho cả hai. Nhưng em muốn tôi chịu trách nhiệm, đương nhiên tôi sẽ không từ chối. Chỉ là…”

Lộ Nguyên Hầu ngừng lại, là thật sự ngừng lại, quay sang nhìn Hạ Mễ Chúc. Hạ Mễ Chúc cũng bất giác ngừng theo.

Lúc này hai người đã đến trước cổng bệnh viện quân y, cứ vậy mà đứng đó nhìn nhau.

“Ở bên tôi không an toàn.”

Hạ Mễ Chúc không hiểu. Lộ tướng, ở bên ngài không an toàn thì ở đâu mới an toàn?

“Hiện tại tôi không thể nói cho em nguyên nhân, chính là ở bên tôi, cuộc sống bình yên của em sẽ bị phá hủy, thậm chí là có nguy hiểm. Em vẫn muốn ở bên tôi sao?” Lộ Nguyên Hầu nghiêm nghị nhìn cậu hỏi.

“Ngài có chắc không ở bên ngài em sẽ không nguy hiểm?” Hạ Mễ Chúc cúi đầu, rồi ngẩng đầu cũng nghiêm túc không kém mà nhìn hắn.

Lộ Nguyên Hầu khó được ngẩn ra. Đúng, chưa chắc không có nguy hiểm. Không có bức tường nào không lọt gió.

Thời điểm Hạ Mễ Chúc xuất hiện trong cuộc đời của hắn, cậu đã định sẽ không bình yên.

Vậy để cho cậu ngây ngơ không biết gì rồi gặp nguy hiểm, chẳng bằng để cậu ở bên người, hắn sẽ chủ động hơn khi làm mọi việc.
Thì ra cậu đã hiểu được đến vậy rồi sao… Là do hắn suy nghĩ không chu đáo.

Ít nhất hiện tại hắn vẫn nắm quyền chủ động, có thời gian làm chủ tình hình, sẽ không để cho người khác có cơ hội lợi dụng.
Dù hiện tại mọi việc đã đi quá nhanh, nhưng không phải không có chỗ tốt. Dù sao hắn cũng sẽ không làm một cặn bã nam, nam sinh này hắn cũng vừa ý. Omega thì sao? Hắn có thể suốt đời không cần ăn thịt, Omega hắn không cần. Hạ Mễ Chúc người này là đủ rồi.

“Vào trong đi. Tôi còn phải về quân khu một chuyến.”

Hắn không lại nói đến chuyện mới nãy, nhìn Hạ Mễ Chúc nói: “Hạ Mễ Chúc, con đường phía trước khó đi. Tôi hiện tại có lẽ không thể nói cho em tất cả, nhưng sẽ cố hết sức bảo vệ hai người chu toàn. Việc em phải làm là tin tưởng tôi, không cho phép nghi ngờ.” Lộ Nguyên Hầu ra nghiêm lệnh.

“Rõ, tiên sinh.” Hạ Mễ Chúc đứng nghiêm, hô lên.

“Gọi tiên sinh rất hay. Vào đi.”
Lộ Nguyên Hầu vỗ nhẹ vào đầu cậu một cái, quay người rời đi.

Hạ Mễ Chúc đứng nhìn bóng lưng hắn đi xa mới hít một hơi thật sâu, chạy vào bệnh viện.
Đến khi vào phòng làm việc của Mạc Thanh, Hạ Mễ Chúc trên môi vẫn không ngừng nụ cười ngọt ngào như muốn làm tan chảy lòng người.

Mạc Thanh bị cậu làm cho không nói nên lời. Ừm thì đây là tiết tấu bị người nắm trong tay mà còn phải giúp người đếm tiền phải không? Thôi bỏ đi, dù sao đếm tiền cho Lộ tướng quân cũng không có gì không tốt.

Đứa nhỏ vui là được.

Chương 40: Tây Hoang nổi sóng

“Lộ Nguyên Hầu?”

“Đúng.”

“Là cái Lộ Nguyên Hầu mà ta đang nghĩ đến?”

“Chứ còn cái nào. Một tên không đủ, anh còn muốn thêm một?”
Nguyên Nhạc cười lạnh nhìn anh trai cùng cha cùng mẹ Nguyên Thịnh.

Nếu không phải huyết thống còn đó, hắn còn cho rằng người này không phải kia. Nếu không phải ngốc thật, thì là giả ngốc.

Hừ!

“Hắn ta bao nhiêu Omega mềm mại không muốn, lại muốn một Beta? Mà nói ra chẳng ai tin, người như hắn, còn có thể có những lời đồn lâm li bi đát như vậy?”

Ai không biết Lộ Nguyên Hầu chính là một tảng đá, một tên mặt than không biết biểu hiện cảm xúc.

“Anh không tin?” Nguyên Nhạc liếc Nguyên Thịnh.

“Nếu đừng đồn đãi thái quá như vậy ta sẽ tin.” Nguyên Thịnh khoác chân ngồi trên ghế sofa, khẩy khẩy móng tay cười cười nói.

“Tôi lại tin.” Nguyên Nhạc đứng dậy.

“Thà tin là có còn hơn tin là không. Lộ Nguyên Hầu người này xưa nay khó dò. Hiện tại hắn lộ ra nhược điểm, không phải là để cho người bắt lấy hay sao?” Hắn liếc mắt nhìn anh trai mình, nhấc chân rời khỏi.

Dù là huynh đệ, ở trong cuộc chiến hoàng quyền vẫn phải tranh giành với nhau. Nguyên Thịnh nhìn bóng lưng Nguyên Nhạc, khuôn mặt vẫn là biểu tình ngã ngớn, nhưng sâu trong ánh mắt là vực sâu.

Hắn nhìn ra ngoài cửa.

Ngày mai họ sẽ đến được quân khu Tây Hoang rồi.

Có thể làm được bao nhiêu, đều dựa vào bản thân mỗi người thôi.

“Đại gia, có phải ta sắp được uống rượu mừng, ăn kẹo cưới hay không?” Nam nhân khó được một lần gọi thông, vừa xuất hiện đã không nhịn được cái miệng, trêu chọc Lộ Nguyên Hầu.

Lộ Nguyên Hầu nhìn hắn không nói gì, nhìn đến mức người trên vòng tay khụ một tiếng, trở nên nghiêm chỉnh lại.

“Đại gia, ngài nghĩ thông rồi?”
Đường Liêm nhìn Lộ Nguyên Hầu vẫn một khuôn mặt lạnh nhạt ngồi đó, giống như ngày trước, chẳng để ý gì đến tranh đấu trong đế đô kia, thật chất thông hay không thông qua hắn, cái gì nên biết đều biết cả.

“Còn phải xem họ làm được đến đâu. Nếu không chọc tôi, tôi có thể xem như không thấy. Tây Hoang không phải chỉ có mình tôi.”

Nhưng Tây Hoang chỉ có một Lộ Nguyên Hầu khiến người người vừa kiên kỵ vừa muốn lôi kéo, Đường Liêm ở trong lòng nói.
Ngoài mặt thì….

“Đại gia, ngài tự hiểu mình có bao nhiêu sức nặng. Nếu để họ biết…”

“Bởi vì hai đứa nó không biết, tôi không ngại cũng xem như không biết.” Lộ Nguyên Hầu ngắt lời hắn.

“Ngài thật sự muốn cùng Beta kia kết hôn?” Đường Liêm lái qua chuyện khác.

“Trước khi lão thái gia nghe thấy từ miệng người khác…”

“Anh không phải người khác.”
Lộ Nguyên Hầu không muốn nhiều lời với hắn.

“Tôi không phải ngài, ngài biết rõ, sao cứ cố tình né tránh. Năm xưa ngài muốn đi lão thái gia không ngăn cản nhưng cũng không phải đoạn tuyệt quan hệ, bây giờ ngài đến cháu cũng có cho lão thái gia rồi, sao không thể tự mình đi nói một tiếng?”
Đường Liêm bực bội.

“Anh làm thuyết khách cũng thật tận tâm.” Lộ Nguyên Hầu mỉa mai.

“Ầy, có ai nói với đại gia ngài chưa, ngài thay đổi rồi.” Đường Liêm đau đầu day day trán.

Lộ Nguyên Hầu được hắn nhắc, tự nhiên nhớ đến Vệ Kiêu.

“Lộ Nguyên Hầu cậu được lắm!”
Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đến.

Vệ Kiêu người còn chưa tới cửa phòng âm thanh đã vang đến.

“Được rồi, anh cứ làm tốt chuyện của anh đi.” Lộ Nguyên Hầu tàn nhẫn cắt kết nối, không cho người bên kia cơ hội nói thêm cái gì.

Cũng đúng lúc này Vệ Kiêu cửa cũng không thèm gõ mà khí thế hung hăng đi vào phòng. Mà có lần nào hắn gõ cửa đâu, quân kỷ gì đó đều là mây bay.

“Cậu lúc nào ở sau lưng tôi thông đồng với người? Khai mau!”
Vệ Kiêu đập hai tay lên bàn làm việc trước mặt Lộ Nguyên Hầu, sừng sộ nói.

“Là vì tôi đi trước cậu một bước thành gia lập thất, cậu sẽ bị người nhà họ Vệ lôi cổ về ép kết hôn sao?” Lộ Nguyên Hầu một phát chọc vào chỗ đau của hắn, một chút đường lui cũng không chừa.

“Cậu!” Vệ Kiêu tắt tiếng.

“Cậu đừng có nói bậy bạ, cũng đừng đánh trống lãng. Nói như vậy, cậu định kết hôn thật à?”
Hắn ngồi xuống cái ghế đối diện bàn làm việc, ngờ vực nhìn Lộ Nguyên Hầu.

“Tôi không nên kết hôn sớm như vậy?” Lộ Nguyên Hầu vẫn lạnh nhạt nhìn hắn, có điều lại nhấn mạnh chữ sớm đầy mỉa mai.

“Tôi nói mà, làm sao cậu lại thay đổi rồi. Không có yếu tố thúc đẩy, còn lâu cái mặt than của cậu mới có chút biểu hiện mới mẽ, còn sẽ biết trêu đùa, còn chơi hoa ngôn xảo dạng.” Vệ Kiêu đánh cái thở dài thườn thượt.

“Chứ không phải cậu chưa hiểu rõ tôi?” Lộ Nguyên Hầu không ăn lời khích tướng của hắn. Bản thân mình thế nào không ai rõ ràng hơn.

“Tôi đúng là không hiểu rõ cậu.”
Vệ Kiêu lại không giống thường ngày ngã ngớn với Lộ Nguyên Hầu, hiếm thấy lộ ra một tia ể oải cùng không cam lòng.

“Chuyện tôi muốn kết hôn khiến cậu bị kích thích như vậy?” Lộ Nguyên Hầu không chọc hắn nữa.

“Không chỉ mình tôi. Chưa gì tôi đã thấy Tây Hoang nổi gió.” Vệ Kiêu nhún vai.

Hắn không tiếp tục để ý việc bao nhiêu năm nay Lộ Nguyên Hầu giấu giếm cái gì, cũng đã là đồng đội bao nhiêu năm. Quan trọng là thế cân bằng trong đế đô bị một tin Lộ Nguyên Hầu qua lại với một Beta, còn có khả năng kết hôn phá vỡ rồi. Cuộc sống bình yên của Tây Hoang thời gian qua cũng sắp không còn.

“Cần gì bi quan như vậy?”
Lộ Nguyên Hầu không quan trọng nói.

“Chỉ có cậu còn dửng dưng. Cậu không sợ bảo bối của cậu bị làm phiền đến mức hối hận vì đã quyến rũ cậu à?” Vệ Kiêu cười đểu nhìn hắn.

“Là tôi quyến rũ em ấy được không…” Lộ Nguyên Hầu đính chính.

“Cậu thật sự ăn xong rồi bỏ?”
Vệ Kiêu nhớ ra, lập tức hỏi.

“Thật thì sao?” Lộ Nguyên Hầu nữa đùa nữa thật nhìn hắn.

“Thôi đi, tôi còn không hiểu cậu sao. Nhưng cậu đã kiên trì nhiều năm như vậy, đáng sao?”

Beta kia đáng giá cho Lộ Nguyên Hầu một lần nữa thiết lập lại cán cân sao.

“Cậu đã nói cậu hiểu tôi.” Lộ Nguyên Hầu trả về cho hắn một câu.

Đúng.
Chỉ là hắn vẫn không nhịn được mà hỏi ra thôi.

“Biết làm sao…!Con cũng có rồi.”

“Cái gì???”

Ầm!

Vệ Kiêu đùng một cái đứng dậy, ghế dựa cũng bị hắn hất ra phía sau, vang lên một tiếng thật mạnh.

“Không phải cậu đã gặp rồi sao?”
Lộ Nguyên Hầu không quan trọng lắm nói.

“Gặp? Tôi gặp hồi nào? Tôi…”
Vệ Kiêu như nghĩ ra cái gì, trừng lớn mắt nhìn Lộ Nguyên Hầu.

“Vậy sao lúc đó cậu còn nói tôi nghĩ nhiều!!?” Vệ Kiêu tức gần chết.

“Vẫn là cậu nhắc nhở tôi. Cảm ơn.” Lộ Nguyên Hầu thản nhiên nhìn hắn.

“Chuyện là thế nào? Mau kể tôi nghe!” Vệ Kiêu kéo ghế, một bộ cậu không nói tôi sẽ đi tìm bảo bối của cậu để hỏi.

Lộ Nguyên Hầu thở dài, kể cho hắn nghe. Vệ Kiêu nghe xong trợn mắt ngoắc mồm nhìn bạn thân bao lâu nay.

“Được lắm Lộ tướng quân, cái từ “mượn rượu làm càn” này không ngờ cũng có ngày áp đến trên thân cậu.”

“Không phải cậu thiếu thốn đến nghẹn, nên mới không nhịn được ăn con nhà người ta đấy chứ? Tôi không tin cậu uống say sẽ còn biết ăn thịt người khác.”

Vệ Kiêu một lời nói trúng phốc, nói đến mức Lộ Nguyên Hầu im lặng không phản bác luôn.

“Ha…!Đừng có nói tôi nói đúng rồi nha.” Hắn cười quái dị nhìn Lộ Nguyên Hầu.

“Cậu tới chỉ để nói chuyện này?”
Lộ Nguyên Hầu không muốn làm loạn cùng hắn nữa, lái sang chuyện khác.

“Tất nhiên không phải. Nguyên Nhạc, Nguyên Thịnh ngày mai sẽ đến đây.” Vệ Kiêu nghiêm túc lên.

“Đến thì đến đi.” Lộ Nguyên Hầu không quan tâm.

“Cậu thật là…!Nhưng mà cậu thật sự ghét Omega đến mức thiếu thốn cũng phải tìm một Beta à?”.

[text_hash] => 44aa0f85
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.