\”Soạt\”- một tiếng động truyền đến tai người nam nhân đang nhắm nghiền mắt tựa lưng vào thành thuyền, mi mắt hắn giật giật, nhưng vẫn thủy chung không mở mắt.
Lại thêm hàng loạt tiếng \”soạt! soạt!\” khác, xen lẫn vào đó là tiếng leng keng như có vật kim loại gì rơi trên sàn thuyền cùng những tiếng rên nhỏ vang lên rồi ngừng bặt, sau đó là bốn tiếng \”Ùm!\” vang lên chứng tỏ có vật nặng rơi xuống nước. Trong không khí thoang thoảng mùi máu tươi. Gã nam nhân gần ba mươi tuổi vẫn duy trì tư thế ngồi xếp bằng trên hàng ghế gỗ được đóng dọc theo mạn thuyền, lưng dựa vào mạn thuyền bằng gỗ, tuy có cứng thật nhưng lại mang đến cho hắn cảm giác nhẵn bóng mát mẻ. Đầu chốc chốc lại gật gù theo nhịp lắc lư của con thuyền khi bị những con sóng trên sông La Tu xô đẩy. Cảm nhận cơn gió lành lạnh trong đêm không trăng không sao, nghe tiếng sóng rì rào vỗ vào mạn thuyền. Gã bỗng ngạc nhiên, vì sao mình lại thấy thư thái như vậy?
\”Đứng lên\”- Một thanh âm lạnh lùng không chút xúc cảm vang lên đánh vỡ suy nghĩ của gã. Mở đôi mắt còn vương chút mỏi mệt ra, nhìn nhìn sàn thuyền phía trước cách mình gần ba bước chân vẫn còn đọng lại một vũng chất lỏng sền sệt màu đỏ thẫm cùng rải rác xung quanh là bốn lưỡi dao dài hai gang tai sáng loáng. Chủ nhân của đống máu và vũ khí kia hiện hẳn đang chìm vào dòng sông sâu đen như mực này. Một giấc ngủ vĩnh hằng.
Lại dời tầm mắt lên thân hình cao lớn đứng sừng sững, khoác một kiện áo dài xám đơn bạc gần đó. Ánh lửa từ ngọn đuốc duy nhất treo trên cột bườm cách đó không xa soi rọi gương mặt băng lãnh không chút biểu tình kia. Gió thổi làm ánh lửa chập chờn, lúc sáng lúc tối khiến cho diện mạo của người đó càng thêm quỷ dị, đôi mắt đạm mạc chỉ mở một nửa luôn mang theo nhiệt độ của mùa Đông lạnh lẽo nhất lịch sử Thiên Nguyên quốc.
Không chờ bị thanh âm như băng phách vạn năm kia vang lên thúc giục, Tiểu sử quan liền buông hai chân xuống đất, vịn tay lên thành thuyền, hơi cúi người về phía trước lấy đà đứng dậy. \”Vào trong\”- hơi nâng cằm hướng về phía phòng trong ra hiệu, ý tứ rõ ràng, hắn muốn y vào trong đó. Y nhìn nhìn căn phòng được đóng bằng gỗ mun đen bóng khá rộng duy nhất trên thuyền, bên trong hẳn cũng rất đơn giản. Nhưng y không di chuyển, chỉ nhàn nhạt cất tiếng:
– Ta ngồi đây được rồi. Phải ghi nhận xem đêm nay có bao nhiêu đợt sát thủ ám sát.
Khẽ nhíu mày, Lê Nguyễn dù thừa biết cái lý do vớ vẩn kia của tứ đệ kết nghĩa với hắn là thuận miệng nói bừa, nhưng vẫn trả lời bằng âm thanh vạn năm như một:
– Ta đếm. Ở đây dễ bị đám sát thủ tấn công.
Tiểu sử bật cười. Xong lại ngẩn ra, tự nghĩ mình vậy mà còn cười được! Gia phủ vẫn còn đang bị ngọn lửa do chính tay mình châm lên đốt phá, vạn vạn cổ thư cứ như vậy mãi mãi hủy đi, phụ thân cùng toàn bộ Nguyễn gia chỉ e về sau lành ít dữ nhiều, bản thân mình ích kỷ một mình đào thoát vậy mà lại không có chút nào hối hận hay ăn năn sao? Cúi đầu ngẫm nghĩ, có phải hay không mình là kẻ vô tình cầm thú? Bỗng nhiên y cảm thấy mình thật mệt mỏi…