Loạn Thập Tộc – Chương 8: Truy sát – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Loạn Thập Tộc - Chương 8: Truy sát

Lúc này trong Phượng Thiên Cung, bầu không khí chẳng khác gì trong ngày Đông giá rét, lạnh lẽo đến cực độ. Thị nữ cùng thái giám đều quỳ mọp xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Tất cả đều run rẩy, tự hỏi rốt cuộc kẻ to gan nào dám chọc đến đương kim Thái hậu đây… Vì sao đêm qua nàng còn nhẹ nhàng thướt tha thưởng trà, cười cười nói nói với Hoàng Thượng mà sáng nay nàng lại khó chịu đến vậy?

Cả bọn đều cực kỳ sợ hãi, tuy trong mấy ngày gần đây, tâm trạng Thái hậu dường như không được tốt lắm. Nhưng từ sau khi Minh Vương hồi kinh, mọi người rõ ràng cảm nhận được nàng dễ chịu hơn nhiều. Vậy mà chỉ qua một đêm, nhiệt độ quanh nàng đã đủ để đóng băng cả nước. Tuy biểu tình trên gương mặt tuyệt diễm vô song kia vẫn là thanh nhã tựa tiên nữ pha một chút thơ ngây, nhưng đã hầu hạ nàng bao năm như họ đều nhận ra, nụ cười lạnh kia rõ ràng cho thấy nàng đang cực kỳ khó chịu. Nếu hôm nay có kẻ nào xui xẻo bị phạt dùng trượng đánh đến chết, bọn họ nhất định không ngạc nhiên.

Ngồi trên bồ đoàn bọc nhung thượng hạng, Thái hậu Lê Nguyên Thùy quả thật đang rất tức giận. Khuya hôm qua, nàng được ám vệ báo lại rằng sát thủ được sắp đặt trên hồ Ngọc không những không đắc thủ, toàn bộ còn bị giết, không một kẻ có thể báo lại tình hình lúc đó ra sao. Dựa trên vết tích lưu lại, hẳn phải là cao thủ cấp bậc tông sư ra tay. Việc này nằm ngoại dự đoán của nàng.

Còn đang suy nghĩ, nàng nghe bên ngoài có người báo Minh Vương xin cầu kiến. Thu hồi áp suất thấp quanh mình, nhẹ vẫy tay cho người hầu tất cả lui ra. Lúc này cả đám bọn họ mới thầm thở phào nhẹ nhõm, không dám chậm trễ cúi đầu cung kính rời đi.

Minh Vương một thân khí chất cao quý bước vào. Ánh mắt khóe miệng đều là ôn nhu cùng sủng nịch. Tiến đến chiếc bàn nhỏ trước mặt Thái hậu, thong thả nhấc vạt áo bào đen thêu Ngũ Trảo Kim Long nâng Mặt Trời lên ngồi xuống. Chất giọng nhẹ nhàng dễ nghe như ngọc của Vương gia vang lên:

– Tiểu Thùy… kẻ nào to gan dám chọc giận nàng vậy?

Nguyên Thùy hừ nhẹ một tiếng, đáp lời:

– Vương gia chẳng lẽ còn cần Tiểu Thùy phải nói ra? Có điều, Tiểu Thùy quả thực không hiểu đến tột cùng là vì sao?

Minh Vương nghe vậy cũng không ngạc nhiên chút nào, chỉ khẽ mở lớn đôi mắt phượng, làm ra một biểu tình ủy khuất nói:

– Tiểu Thùy, nàng chẳng lẽ không tin tưởng Bổn vương? Ta từ lâu đã lấy chân tâm ra trao cho nàng rồi, làm sao có thể làm ra loại chuyện phản bội nàng được?

Nguyên Thùy không nghĩ trong lòng cũng thừa biết lời Minh Vương nói là sự thật, hắn từ mười bốn năm trước đã thuộc về nàng rồi. Nhưng nàng vẫn phải từ chính miệng hắn nghe được mới an tâm. Lúc này, tâm tình nàng mới khá lên một chút. Tiếng nói thanh thúy cất lên:

– Tiểu Thùy hoàn toàn tin tưởng Vương gia. Nhưng thiếu chủ Nguyễn gia đào thoát ngay trước ngày Vương gia hồi kinh một đêm. Sau đó trên hồ Ngọc ngoài kinh thành, hai mươi sát thủ Tiểu Thùy sắp đặt lại \”tình cờ\” chạm mặt cao thủ cấp bậc tông sư để rồi toàn bộ bị diệt. Một lần là trùng hợp, nhưng hai lần… Tiểu Thùy thực khó tin là vận may của tên thiếu chủ đó lại lợi hại như vậy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.