Loạn Thập Tộc – Chương 7: Tự do? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Loạn Thập Tộc - Chương 7: Tự do?

Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa giấy tràn vào phòng. Phảng phất trong không khí mùi sách cũ cùng gỗ Trầm Hương, một cảm giác thanh tịnh mà cổ kính. Giữa gian phòng rộng rãi, đứng giữa những dãy bàn ghế đen bóng không biết đã được đặt từ bao giờ, một nam nhân chắp hai tay sau lưng, mắt nhìn xa xăm về phía trước.

Thở dài, giương đôi mắt sáng rõ, hắc bạch phân minh nhìn xa xăm. Dựng bốn bề xung quanh là hàng trăm kệ sách nối nhau liên tiếp, bên trên chất hơn vạn quyển sách. Có quyển bằng giấy, cũng có cổ thư khắc trên gỗ. Trong những quyển sách đó là lịch sử vạn năm của mảng lục địa Thiên Nguyên này, cũng là lịch sử ngàn năm của triều đại thống nhất đầu tiên- Ngô Hoàng triều. Lịch sử là dòng chảy vĩnh hằng, là những câu chuyện nhân gian truyền nhau qua miệng, là những bảng ghi chép cùng nhật ký của cổ nhân, những cảm nhận và dấu ấn của nhân loại lên thời gian. Trong gian phòng này, thời gian được hữu hình hóa thành vạn vạn chữ trên những trang giấy cùng thanh gỗ. Tuy không thể nào khách quan, vì mỗi tác giả- những con người có cảm nhận riêng- đều sẽ vô tình hay cố ý đưa cảm tính chủ quan của mình vào những ghi chép, những câu chuyện đó… Nhưng lịch sử vốn là như vậy.

Người nam nhân vẫn duy trì tư thế trầm mặc. Đôi môi mím lại, khẽ nhíu đôi mày đậm. Ánh lên trong đôi mắt kia là sự hoài niệm, tiếc thương… còn có một phần hận ý. Khẽ chuyển ánh nhìn lại mang một phần suy tư. Mái tóc dài được búi gọn, cố định bằng trâm gỗ mộc mạc. Dù chưa đến ba mươi nhưng tóc đã có điểm bạc. Một diện mạo nghiêm nghị, như thể phủ trên người hơi thở của thời gian. Vậy là đêm nay y sẽ ly khai kinh thành. Nam nhân chầm chậm ngồi xuống, nhắm mắt, nhớ lại việc xảy ra cách đây không lâu…

Ngày đó, y đang làm việc mà mỗi ngày trong suốt mười năm qua y vẫn làm, cũng là việc duy nhất đối với y còn ý nghĩa- sao chép sử từ sách trong Thư phòng Nguyễn gia sang bản sách mới toanh bìa thếp vàng để đem vào Quốc Sử Quán lưu trữ. Ngồi trên băng ghế đen trong chính gian phòng này, miệt mài ghi chép. Kỳ thực, y không cần phải tự tay làm vậy, thân là người thừa kế chức vụ Sử quan- Thiếu chủ của Nguyễn tộc- y chỉ cần chỉ đạo gia nhân làm rồi bản thân kiểm tra cùng đưa ra lời bình là được. Nhưng từ sau sự cố mười năm trước- Huỳnh gia bị bãi chức Gián Nghị và trục xuất khỏi Trung Nguyên, y bỗng nhận ra cái gì là nhân tình thế thái, cái gì là tình nghĩa huynh đệ. Bất quá, nghiền ngẫm mười năm, tất cả chỉ còn là hoài niệm. Y không còn cảm thấy hứng thú với những trò vui ồn ào náo nhiệt, càng không muốn tham gia vào những nơi đông người tụ tập. So với trước kia, những câu chuyện về nhân sinh, lịch sử, văn hóa,… hiện giờ càng làm cho y dễ chịu hơn. Không còn nỗi thất vọng với vị đại ca là Vương gia cao cao tại thượng kia nữa, cũng không còn băn khoăn tự hỏi vì sao ngày đó hắn lại bỏ mặc Huỳnh gia. Nhưng cũng có một chút hoài niệm cùng tiếc nuối, vì giờ đây vị tam ca lãnh đạm Lê Long và nhị ca hào hiệp sảng khoái Tăng Cẩm quyền cũng càng ngày càng xa cách. Mỗi người đều gánh vác trách nhiệm riêng, mang nỗi niềm riêng. Một người trở lại Liêu Đông làm gia chủ Tăng gia, thành thân, tiếp tục công cuộc bảo vệ và phát triển Tăng gia. Một người vì mâu thuẫn với nội tộc mà ly khai, tự lập nghiệp một vùng, trở thành Bang chủ Hắc Long bang, Đệ nhất Sát thủ \”Long\”.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.