Ngoại thành Bảo quận, trong trại chủ tướng, Minh Vương vẫn khép hờ đôi mắt. Hắn đã lâu lắm rồi mới lại chìm vào hồi ức năm ấy. Không phải bởi vì ký ức theo năm tháng qua đi mà nhạt nhòa, mà vì bi thương cùng phẫn hận khiến hắn không dám nhớ tới…
Những ngày tiếp theo kể từ sau lần gặp gỡ định mệnh của hắn và Tiểu Thùy tràn ngập vô tư cùng hạnh phúc. Chỉ là tiếng cười khúc khích khiến lòng hắn rung động của nàng khi nghe hắn kể về những chuyến phiêu lưu thiên hạ, thưởng ngoạn các thú vui tao nhã, hay ánh mắt lấp lánh ngây thơ của nàng cùng thanh âm non nớt mà đầy dụ hoặc mỗi khi cùng hắn kiến giải thế cờ. Chỉ giản đơn như thế, nhưng hắn lại thấy ấm áp cùng mãn nguyện. Hai người tâm trong sáng, không hỏi gia thế, không màng địa vị đối phương, chỉ một lòng thưởng thức sự tồn tại của đối phương.
Thật vậy, ngắm dáng đi đạo mạo toát ra khí thế vương giả của hắn qua khung cửa sổ, lại nhìn hắn lúng túng gãi đầu mỗi khi nàng mỉm cười với hắn, nàng chợt nhận ra, sao niềm vui lại giản đơn đến thế?
Hắn mỗi khi nhìn thấy đôi mắt trong trẻo thuần khiết kia vương theo ý cười, tim liền lỗi một nhịp. Trong lòng ấm áp, thoải mái mỗi khi nàng nở nụ cười ôn nhu chân thật, hắn từ sâu trong đáy lòng đã hiểu, hạnh phúc của hắn chính là được thấy nàng vui vẻ. Một đời này của hắn, chính là khiến cho nàng mãi hạnh phúc.
Thế nhưng, trời cao không hay chiều lòng người… Mười ngày sau, cũng là một ngày nắng ấm, hoa Đào vẫn nhẹ rơi, tỏa ngát hương thơm say đắm, nhưng lòng người rét lạnh.
Hắn nhớ, nàng cùng hắn đang chuyện trò vui vẻ về một mối tình sâu đậm giữa một nàng Công chúa yêu kiều và chàng thư sinh nghèo hiếu học, thì cửa phòng hai người mở toang ra, tứ đệ hắn hớt ha hớt hải chạy đến bên hắn, thở hổn hển, mặt đỏ bừng cùng ánh mắt ngập tràn tức giận. Tứ đệ hắn không kịp uống chung trà lấy hơi, cầm chặt tay hắn chỉ ra bên ngoài, nói có một đoàn gia binh hơn ba mươi người ùn ùn kéo đến, hiện đang ở đài chính Đông Nhã Các. Cầm đầu đám gia binh là thiếu chủ Lê gia- Lê Nguyên Phi, cũng là đại ca của huynh đệ kết nghĩa Lê Nguyễn của bọn họ. Tăng nhị ca cùng Lê tam ca đang cố ngăn cản, để tiểu sử quan chạy đi báo cho hai người biết mà tránh đi. Tiểu sử quan nói, bọn họ đến đòi thỉnh nữ Kỳ nhân về phủ Lê gia bọn họ.
Hắn còn nhớ mình hết sức tức giận, đã đập bàn mắng đám người kia sao ngang ngược như vậy, sao có thể cư nhiên giữa thanh thiên bạch nhật muốn bắt ai thì bắt. Nhưng một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay đang run run vì tức giận của hắn. Hắn quay lại, liền nghe trong lòng mình như có thứ gì rạn vỡ.
Hắn thấy Tiểu Thùy vẫn dịu ngoan ngồi đó, tư thế vẫn đoan trang, trên môi nàng vẫn một nụ cười ôn nhu như vậy. Nhưng nét ôn nhu kia chỉ có ba phần, bảy phần còn lại, chính là đau khổ, bất đắc dĩ, buông xuôi chấp nhận. Đôi mắt luôn ngây thơ, luôn dịu dàng đến thế, giờ khắc này lại nhiễm một tầng lệ mỏng bi thương.
Hắn đã trừng mắt không thể tin, hai tai lùng bùng khi nghe nàng chậm rãi mở miệng cất lời. Vẫn thanh âm mềm mại kia, nhưng run rẩy, tựa hồ như nàng đã dùng hết sức mình để nói cho hắn. Nàng là con nhà họ Lê. Tên nàng là Lê Nguyên Thùy, là nhị muội của thiếu chủ Lê Nguyên Phi.