Ngoại ô Bảo Quận, cách năm dặm về phía Bắc, trời đêm được phủ một tầng ánh sáng trắng ma mị của Trăng cao. Những vì sao sáng ngời lấp lánh tô điểm trên nền trời đen thăm thẳm.
Nhưng không người nào có tâm trạng thưởng thức ánh trăng đêm nay. Dưới nền trời, ánh đuốc sáng một vùng, gần trăm lều vải được dựng thành một trại. Người bên trong đi đi lại lại, toàn bộ đều mang khôi giáp màu đồng, đeo đao hay vác trường thương. Tiếng kim loại va chạm vang lên mỗi khi một nhóm binh gác tuần tra đều bước ngang qua.
Cách năm thước, sẽ có lính gác cầm kỳ hiệu nghiêm trang nhìn vào màn đêm tịch mịch. Trên kỳ hiệu nền đen thêu một chữ Vương. Sợi chỉ được đan cùng vàng khiến cho chữ Vương càng lấp lánh. Bao quanh chữ Vương là một vòng hoa Hướng Dương.
Trong lều chính, một nam tử diện mạo thanh tú, mày kiếm mắt phượng, mũi cao môi mỏng, ngũ quan tinh xảo, da dẻ trắng hồng thập phần nhiệt huyết đang ngồi dựa lưng trên ghế gỗ chạm trổ tinh xảo. Ngón trỏ tay trái thon dài khẽ gõ lên đầu rồng điêu khắc nơi tay ghế.
Nam tử thoạt nhìn tuổi chỉ mới qua hai mươi, tóc búi cao vắt một cây trâm vàng, phục trang toàn thân nền đen, lại thêu hình rồng vàng uốn lượn, hai chân nâng Mặt Trời vàng óng ánh. Tay phải đang cầm một phong thư đọc lướt qua, chợt nghe bên ngoài có tiếng người bẩm báo:
– Bẩm vương gia, có Hình bộ Thượng thư Lê Nguyên Phi cầu kiến.
Vương gia liền thu hồi nét mặt lạnh nhạt, treo lên một nụ cười niềm nở, tay phải nhét thư vào ngực áo, đứng lên bước ra ngoài bàn, cất tiếng trong trẻo:
– Mau mời Lê đại nhân vào!
Theo sau lời nói, một nam nhân được người hầu hai bên vén lều mời vào. Nam nhân có thân hình cao lớn, diện mạo nghiêm trang, ước chừng tuổi quá ba mươi, bước chân trầm ổn, sống lưng thẳng, đội mũ vuông nền cam có nạm ngọc châu màu lục, thân mang phục quan màu cam, thêu hình biển xanh mây trắng cuồn cuộn.
– Hạ quan bái kiến Minh Vương gia- Nam nhân khuỵu gối tính hành đại lễ, Vương gia liền tiến đến đỡ dậy.
– Lê đại nhân không cần đa lễ! Đều là người một nhà mà… Không biết, hôm nay bổn vương có vinh hạnh gì được tiếp đón đại nhân đây?
Được đỡ dậy, Lê Nguyên Phi cũng không khách sáo nữa, chỉ chắp tay cúi đầu chào. Liền trả lời, nhưng vẫn giữ một biểu tình nghiêm trọng, đối nghịch với biểu tình cười niềm nở của Vương gia:
– Bẩm Minh Vương gia, hạ quan lần này mạo phạm đến đây, cũng không vì chuyện gì ngoài việc liên quan đến sự tình ở Tăng Gia Trang.
Nghe vậy, Minh Vương liền nhướng một bên mày, song rất nhanh khôi phục bộ dáng cười cười:
– Đến đây, trước tiên ngồi xuống đã. Lê đại nhân từ kinh thành đến đây, lại đến trong đêm, ắt phải là chuyện trọng đại… trước uống ly trà nhuận giọng đã.
Đây là Minh Vương muốn trước nhắc cho vị Hình bộ Thượng thư này biết, việc đang đêm lại âm thầm đích thân đến trại Vương gia cầu kiến, vốn mang hàm ý nhờ vả Vương gia điều gì khó nói. Nên không được gấp gáp thúc đẩy, lại càng phải dựa vào tâm tính mình mà xem xét.