Loạn Thập Tộc – Chương 2: Long – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Loạn Thập Tộc - Chương 2: Long

Đêm đến, trong khách điếm quận Bảo, ông chủ khẽ thở dài ngẫm nghĩ, thường ngày vào giờ này cũng sẽ không đến mức đông đúc xôn xao như vậy. Nhưng khoảng một tháng nay, vì \”sự kiện kia\” mà không ít người ùn ùn kéo đến quận Bảo. Bản thân mở khách điếm, dĩ nhiên có đông khách đến ở như vậy là chuyện cực kỳ tốt cho kinh doanh, lẽ ra ông nên vui vẻ mới phải…

Bọn họ không những đông, còn là đủ loại người từ du khách hiếu kỳ, tay sai Thập Tộc giả trang… đến những kẻ thần thần bí bí. Mà nghĩ cũng lạ, bọn họ tuy vận lên người một bộ quần áo đơn sơ một màu, lại cứ đeo sau lưng hoặc buộc bên hông một \”vật phẩm dài chừng ba thước\” quấn trong vải. Chủ điếm tự nghĩ tự cười, chắc hẳn họ là người của mấy gia tộc hay bang hội nhỏ nào đó nên mới tay mơ như vậy. Rõ ràng là giả trang để thu thập tin tức, lại đem theo kiếm mà còn không biết che dấu. Đúng là giấu đầu hở đuôi.

Lại nói, bọn họ cứ đi theo nhóm như vậy, vào quán ngồi xuống, kêu món xong liền hạ giọng nghiêng người thảo luận, hoặc có người còn lộ liễu hơn là cầm ly không mà thẳng lưng nghiêng đầu hòng nghe lỏm xung quanh. Nhìn bộ dáng mất tự nhiên cùng thái độ có tật giật mình của họ, ông chủ tuy ngoài mặt vẫn giữ một nụ cười niềm nở tiếp đón, song trên mắt còn vương hai ba phần khinh bỉ. Một đám nhân sĩ hỗn tạp, đúng là không biết trời cao đất dày… Bọn họ thật sự nghĩ có thể moi được tí thông tin nào trong phạm vi quản lý của Thập Tộc sao? Đúng là nực cười!

Còn đang hướng dẫn khách lên lầu nhận phòng, chủ điếm liền bị tiếng động ầm ĩ bên dưới làm chú ý. Chạy vội xuống, liền thấy má phải thoáng lạnh, ông chỉ thoáng thấy một bóng trắng vút qua… Quay đầu nhìn lại, một con dao màu trắng sữa dài bằng lòng bàn tay, lưỡi mảnh khảnh uốn éo như thân rắn ghim lên tường sau lưng mình. Chủ điếm nheo mắt, liền quay qua giở giọng hòa giải:

– Ấy ấy! Xin khách quan chớ manh động! Đây là nội thành, xin chớ ẩu đả mất hòa khí! Có gì từ từ nói…

Ở bên kia, chỉ thấy một đám nam tử cao lớn đang vây xung quanh hai người nọ ngồi đối diện nhau. Mà người ngồi đưa lưng về phía chủ điếm còn hơi nghiêng qua trái, người đối diện y là một nữ tử. Chủ điếm nhìn nử tữ ngây người. Dung mạo nữ tử sắc sảo lạnh lùng, thoạt nhìn như một tấm ngọc bích tỏa ra hàn khí trắng lạnh, một đôi mắt đen sâu thẳm thờ ơ được hai hàng lông mi dài cong vút tô điểm thêm vài phần e lệ, nàng đưa mắt lướt qua đám nam tử hùng hổ vây xung quanh mình, rồi lại nhìn gã đang ngồi đối diện mình. Khẽ nhếch một bên đôi môi đỏ thắm trêu ngươi của mình, cất lời:

– Có thể né Bạch Ảnh Tử của bổn tiểu thư, xem ra cũng không tồi…

Giọng nàng vậy mà lại mềm mại uyển chuyển bất ngờ chứ không lạnh lẽo như mỹ mạo của mình. Chủ điếm lúc này mới hoàn hồn , vội vội vàng vàng chạy đến bên bàn hai người, chen giữa hai nam tử cao lớn, chắp tay hơi khom mình cười hì hì nói:

– Đón tiếp khách quý có phần thất lễ, mong nhị vị thứ lỗi. Chỉ là… khách điếm của tiểu nhân là cần câu cơm để nuôi một nhà mẹ già con mọn qua ngày, nên kính mong nhị vị khách quý nếu có thể… chi bằng dĩ hòa vi quý, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Tranh chấp ẩu đả ở đây e… không tiện lắm…

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.