Array
(
[text] =>
Sáng sớm, Lisa đưa Chaeyoung đến bến xe bus. Cô đã thuyết phục sẽ đưa nàng về tận nhà, nhưng nàng kiên quyết từ chối không nhân nhượng.
Vừa lái xe vừa quay đầu nhìn cô gái yên tĩnh bên cạnh, lòng thầm khó hiểu.
“Hay chị đưa em về, xe bus không thuận tiện lại còn lâu nữa” Cô vẫn kiên quyết nói
Nàng lắc đầu – “Không cần đâu” thật ra bản thân nàng biết lạnh lùng với cô là không đúng. Cô không làm gì sai với nàng, biết bản thân phải tin tưởng cô. Nhưng, biết không có nghĩa là làm được.
Là một người tự trọng, từ đầu nàng đã không hi vọng vào tình yêu của cô là do nàng nhiều lo sợ. Nàng càng do dự cô càng tiến tới dần dần chiếm lĩnh cả thể xác và trái tim nàng. Đó là do nàng nguyện ý.
Nhưng,
Nếu có một người khác đến chỉ vào mặt nàng trách mắng thì mọi chuyện lại khác. Đó lại còn là mẹ ruột của cô, đến việc phản bác nàng cũng không thể làm trọn vẹn.
Còn nói với cô, sau đó thì sao? Chắc cô sẽ cãi nhau với mẹ, nàng không muốn trong mắt bà nàng là một người mách lẻo không hiểu chuyện. Nàng muốn lưu lại ấn tượng tốt với bà.
“Chaeyoung” Cô khẽ gọi khi nhìn nàng mãi suy tư.
Nàng nhìn qua cô, mũi có chút cay xè muốn khóc.
Cô nhìn nàng thật lâu, quyết không bỏ qua bất cứ biểu cảm nào trên gương mặt xinh đẹp của nàng.
Em sẽ không bỏ chị chứ?” Đột nhiên cô thốt lên hỏi nàng.
Trái tim nàng đau đớn, biết bản thân có ý nghĩa với cô, nhưng không nghĩ cô sẽ hỏi trực tiếp như thế.
Nàng lắc đầu – “Em chỉ về nhà một khoảng thời gian…” nàng lấp lửng câu nói.
“Được. Miễn em không bỏ chị, em về bao lâu cũng được” Cô gật đầu nói.
Cô hỏi câu đó đột nhiên chỉ là cảm nhận không an toàn mà thôi. Lo sợ sẽ bị nàng bỏ rơi thêm một lần nữa, như thể hai người chưa từng quen biết.
“Chaeyoung” Cô nắm lấy bàn tay nàng ở bên cạnh dịu dàng nói – “Dù thế nào chị cũng không buông tay” dù thế nào cô nhất định sẽ mãi bên cạnh nàng. Đây như một lời thề cô dành cho chính mình.
Chaeyoung không nhớ nổi mình đã trả lời câu gì, nàng chỉ nhớ ánh mắt lúc cô nhìn nàng ngồi lên xe đến khi chuyến xe rời khỏi bến. Cái nhìn chăm chú vừa đau xót như sợ đánh mất. Nàng nhắm mắt hai hàng nước mắt chảy xuống.
Nàng thầm xin lỗi cô ở trong lòng, hãy cho nàng thời gian. Hiện tại nàng đang vô cùng rối, không biết bản thân làm như thế nào mới gọi là đúng đắn.
Chaeyoung về nhà nàng suốt ngày cứ ngủ vùi trong phòng, đến ông bà Park dần dần cũng nhận ra sự khác lạ. Cô con gái bình thường hình như đã xảy ra chuyện gì đó.
Bà Park gõ nhẹ cửa phòng hai tiếng rồi mở cửa đi thẳng vào, nhìn thấy cô con gái nằm trên giường buồn bã, bà bước đến vén chăn nói.
“Cãi nhau với Tiểu Hạ sao?”
Nàng vẫn nằm im bất động, trong mắt dường như không có tiêu cự, chỉ hờ hững lướt qua mặt bà. Hôm nay đã là ngày thứ ba nàng về nhà, dần dần cắt đứt liên lạc với cô. Nàng chỉ nói mình mệt muốn ngủ, hoàn toàn không muốn trả lời tin nhắn.
“Có chuyện gì thì nói với mẹ, con còn có mẹ” bà dịu dàng vuốt tóc nàng.
Nàng nhìn bà hồi lâu, đột nhiên lại lên tiếng – “Hồi đó sao mẹ lại ngăn cấm con yêu đương?”
Bà Park giật mình khi bị hỏi thế, nhưng nhanh chóng bình tĩnh trả lời – “Hồi đó con đang chuẩn bị thi tốt nghiệp, yêu đương ảnh hưởng việc học, mẹ chỉ muốn tốt cho tương lai con mà thôi” bà thành thật nói.
“Vậy mẹ nghĩ tương lai con đã tốt chưa?” nàng hơi buồn cười hỏi. Ai cũng nói với nàng về tương lai, tương lai chắc chắn sẽ tốt thế sao?
Bà Park khó hiểu nhìn nàng – “Đã có chuyện gì, đúng không?”
Nàng mím môi – “Con không hợp với Tiểu Hạ” nàng nói – “Mẹ đừng ép con nữa”
“Con chưa thử sao biết không hợp?” Bà Park lên tiếng hỏi lại
“Mẹ!” nàng nhìn bà gọi – “Mẹ luôn nói là muốn tốt cho con, vậy đã bao giờ mẹ nghĩ con muốn gì chưa? Hay mẹ chỉ áp đặt những suy nghĩ, những điều mẹ cho là tốt lên con” nàng đột nhiên bật khóc.
Bà Park bị nàng chất vấn có chút bất ngờ, nhìn nàng đang khổ sở khóc bà yên lặng thật lâu ngẫm nghĩ.
“Cuối cùng thì con cũng thành thật với mẹ” bà lên tiếng – “Trước nay con luôn chấp nhận chưa từng phản bác lại mẹ lần nào,mẹ luôn nghĩ đứa bé hiểu chuyện này con thật khiến mẹ vô cùng hài lòng” bà dịu dàng nhìn nàng, nắm lấy tay nàng dưới chăn xoa nhẹ.
“Con cứ luôn chịu đựng không nói gì, mẹ cứ nghĩ mình làm thế là đúng. Dù không nói ra nhưng có lúc mẹ tự nghĩ từ khi nào mà đến những lời than vãn bức xúc con cũng không dám nói với mẹ” bà buồn buồn nói – “Mẹ chỉ mong con chia sẻ với mẹ những suy nghĩ trong lòng”
Nàng nước mắt đã rơi thật nhiều – “Mẹ, con…” nàng thừa nhận là bản thân từ lâu đã không còn chia sẻ nhiều chuyện với bà.
“Chuyện của Tiểu Hạ mẹ cũng đã mấy lần hỏi con, nhưng con không từ chối cũng chẳng đồng ý. Mẹ nghĩ là do con ngại ngùng, nên mẹ không nghĩ nhiều mà tiếp tục” bà cười – “Có người mẹ nào mà không thương con. Chỉ cần con nhíu mày nói thẳng thắn với mẹ là con không thích, mẹ nỡ để con khó chịu sao?”
Nàng giờ đây mới hoàn toàn thấu hiểu, không phải là mẹ ép nàng mà là do nàng luôn tự chịu đựng. Đến than thở nàng cũng chưa từng thẳng thắn. nàng ngồi dậy ôm lấy bà bật khóc.
“Mẹ con xin lỗi. Con sai rồi” nàng không nên cáu gắt với bà, không nên trách móc bà. Nàng đã thật sự hiểu mọi vấn đề.
“Không sao. Con hiểu là tốt” bà ôm xoa đầu nàng dịu dàng nói – “Không thích Tiểu Hạ cũng không sao, mẹ không ép con nữa”
“Mẹ thật ra con….”
“Chaeyoung” giọng ba Park từ dưới nhà vọng lên – “Có người tìm con”
Hai mẹ con đang lúc nói chuyện thì dừng lại, nàng ngơ ngác nhìn bà lời định nói thì đã nuốt xuống.
“Mau lau mặt rồi xuống nhà xem, mẹ xuống trước” bà lau mặt giúp nàng rồi đứng dậy quay đi.
Khi Chaeyoung thay đồ bước xuống nhà, đến dưới chân cầu thang nàng đột nhiên ngỡ ngàng nhìn. Người đang ngồi cùng ba mẹ nàng giữa phòng khách không phải là cô sao?
Lisa cũng cảm nhận được ánh mắt của nàng ngước lên nhìn, hai ánh mắt chạm nhau trong đó có muôn vàn lời nói.
Cô không chịu được sự xa cách của nàng, nên đã quyết định đến đây. Cô không biết nàng đã chịu đựng những gì, cho đến ngày hôm qua cô nghe toàn bộ sự thật.
*****
Hôm qua lại một ngày cô bị nàng xa cách, nhìn điện thoại không thông báo một tin nhắn nào. cô ngồi giữa nhà không biết nên làm gì, chỗ nào cũng có hơi thở của nàng.
Phá vỡ nhớ nhung của cô, tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên, chẳng lẽ lại là nàng. Suy nghĩ khiến cô bật dậy mở cửa nhà, nhìn thấy hai người vừa bước đến cô tự động thu lại nụ cười.
“Sao mẹ lại đến đây?” cô nhìn bà lạnh lùng hỏi
“Đến thăm con thế nào. Nghỉ hè cũng không về” bà Lý cầm thức ăn rồi kéo Lục Anh vào trong.
Cô uể oải nhìn hai người vừa bước vào nhà, mắt nhíu thật sâu tỏ thái độ.
“Con đã có dự định gì chưa?” bà chợt hỏi
“Dự định gì? Thì như mọi khi hoặc đi du lịch đâu đó hoặc ở nhà” cô thờ ơ trả lời.
“Con cùng Lục Anh đi du học đi” bà Lý nói thẳng luôn, nhìn Lục Anh bên cạnh dịu dàng.
Cô bật dậy nhìn bà – “Con không đi”
Bà Lý nhìn thái độ của con, cũng không bất ngờ – “Hồ sơ thủ tục mẹ sẽ chuẩn bị, con cũng sắp xếp mọi thứ đi” bà lạnh lùng nói”
“Không cần sắp xếp. Thích thì mẹ đi, con không đi” cô nói rành mạch rõ ràng.
“Con vì đứa con gái kia?” bà Lý cười giễu – “Yên tâm sau này nó sẽ không phiền con nữa đâu”
Cô nhíu mày hỏi – “Mẹ nói vậy là ý gì?”
Bà Trần định lên tiếng thì Lục Anh bên cạnh ngăn cản tay bà -“Không có gì đâu chị đừng hiểu lầm. Dì là muốn tốt cho chị thôi, sang đó chúng ta…”
+
-“Cô im đi” cô nhìn sang Lục Anh ánh mắt lạnh giá quát lên. Chuyện lần trước cô vẫn chưa tính sổ với nàng.
Lục Anh bị quát đến hai mắt ửng đỏ trông vô cùng đáng thương, bà Lý thấy vậy càng tức giận nói -“Con làm gì thế? Vì đứa con gái không ra gì mà con chất vấn ta?”
-“Con hỏi mẹ nói vậy là có ý gì? Mẹ đã gặp cô ấy?” Cô nghi hoặc hỏi
Bà Lý cười – “Thế nào? Mẹ không được gặp sao?” thái độ vừa lạnh lùng vừa cười.
“Mẹ đã nói gì?” cô càng nóng vội nhưng nhìn thái độ của bà chắc chắn sẽ không nói ra những lời tốt đẹp. Cô giờ đây mới hiểu thái độ của nàng là vì đâu.
Hai bàn tay siết chặt dưới đùi, từng khớp tay rõ ràng cho thấy sự tức giận.
“Mẹ tại sao lại làm thế?” cô quát lên với bà.
“Tại sao không được làm thế? Mẹ không thích con gái đó, nó hoàn toàn không xứng…”
“Mẹ không hiểu” cô lắc đầu nói – “Cô ấy có ý nghĩa như thế nào với con”
Bà Lý bật cười – “Nó còn hơn cả gia đình hay sao?” tức giận quát lại.
“Phải” cô trịnh trọng nói – “Với con, cô ấy hơn cả một gia đình. Lúc mẹ từ bỏ mọi thứ mẹ đã từng lo lắng con nghĩ thế nào chưa? con sẽ chấp nhận mọi thứ như thế nào? có ai từng cảm nhận đến suy nghĩ của con. chỉ có cô ấy” cô nhớ lại lúc đó bản thân đã cô độc bao nhiêu, cô đã buồn thế nào khi ba mẹ li dị.
Bà Lý bị cô hỏi đến mức mơ màng, bà nhớ lại khi bà quyết định li dị, hình như cô cũng phản ứng thế này. Nhưng lúc đó, bà đã làm gì nhỉ? bà xách vali đi khỏi nhà bỏ lại cô.
“Nên mẹ đừng nói với con những lời đại loại như muốn tốt cho con. Con biết cái gì là tốt nhất” cô nói rồi đứng dậy rời đi.
Cô muốn gặp nàng, muốn nói cho nàng rằng cô sẽ mãi bên cạnh nàng. Cô yêu và chấp nhận tất cả.
Còn bà Lý và Lục Anh ngồi lại trong căn nhà, hai tay bà Lý có chút run rẩy cầm ly nước. bà thật sự đã sai rồi sao?
[text_hash] => 9c8c78ea
)