Array
(
[text] =>
Trong khu dân dư ở ngoại ô thành phố H, khu phố bình thường vắng bóng người qua lại nay càng vắng vẻ hơn. Gia đình nhà họ Park đột nhiên tiếp nhận một vị khách không mời mà tới.
Chaeyoung ngồi cạnh cô, hai tay đặt lên đầu gối đã ướt sẫm nước. Nàng lo lắng không dám hé mắt nhìn ba mẹ ở đối diện. Hoàn toàn mất đi vẻ buồn rầu mấy hôm trước, mà thay vào đó là nổi lo sợ.
Ông bà Park ngồi ở đối diện, chăm chú nhìn hai người. Cố nén tiếng thở dài hỏi : -“Cô vừa nói gì?” Ông Park lạnh lùng hỏi
Lisa xoa đôi tay có chút run rẫy, lúc nãy do quá xúc động nên cô đã nói cô là người yêu của nàng, giờ bị hỏi lại cổ họng có chút không phát ra được -“Dạ…là bạn gái của Chae à không Chaeyoung” cô khó khăn hoàn thành câu trả lời.
Ông Park thả tách trà xuống bàn một tiếng “cạch” lạnh giọng -“Hai đứa phát sinh từ khi nào?” Ông không tin là từ khi đi du lịch gì gì đó.
-“Dạ cũng gần mấy năm?” Cô thành thật nói
-“Mấy năm?” Bà Park ngạc nhiên hỏi lại, mắt nhìn sang nàng tỏ vẻ nghi ngờ. Nàng chỉ cúi gầm mặt không lên tiếng, nhưng cũng cảm nhận được ánh mắt của mẹ.
Ông Park bình tĩnh hơn bà nhiều, chỉ thong thả không nhanh không chậm hỏi tiếp -“Cô đến đây có việc gì?” Ông không tin con gái mấy ngày buồn bã không liên quan đến cô.
Cô nhìn sang nàng trầm giọng đáp -“Con và Chaeyoung có một chút hiểu lầm, muốn đến nói rõ”
-“Cô bao nhiêu tuổi?” Bà Park đột nhiên hỏi -“Lần trước giới thiệu qua, cô vẫn đang là sinh viên phải không?”
-“Dạ. Con vẫn đang là sinh viên năm nhất”
Bà Park gật đầu một tiếng, không nói gì thêm.
Ông Park cũng không biết nên hỏi gì trong trường hợp này, tức giận vì nàng dám giấu gia đình nhưng lại lên tiếng thở dài.
-“Thôi hai đứa nói chuyện nhanh rồi về!” Ông Park nói rồi đứng dậy quay đi.
Bà Park nhìn theo ông, mím môi cũng không phản ứng thở dài đi theo.
Phút chốc trong phòng khách chỉ còn mỗi hai người. Chaeyoung mím môi thật chặt, cũng không nhìn cô.
-“Xin lỗi, là tại chị quá xúc động muốn gặp em nên không còn cách nào khác” cô lên tiếng trấn an nàng.
Nàng lắc đầu, cũng không biết nên trách cô hay phải thế nào. Vì nếu lúc đó cô không đến, nàng vẫn sẽ nói sự thật với mẹ.
-“Sao chị lại đến đây?” Một lúc lâu sau nàng mới hỏi.
Cô có chút bất an nhìn nàng -“Chị đã biết hết mọi chuyện”
Nàng ngước mắt bất ngờ lên nhìn cô, cô đã biết sự thật rồi sao. Là ai đã nói cho cô biết?
-“Mẹ chị có phải đã nói những lời khó nghe lắm đúng không?” Cô dịu dàng hỏi
Nàng lắc đầu.
-“Chị biết tính của mẹ, không được nói dối” cô nắm tay nàng xoa nhẹ -“Em đừng nghĩ nhiều, mẹ nói là chuyện của mẹ. Chuyện của em chỉ cần em tin tưởng chị, yêu chị là được”
Trong lòng không động là nói dối, nghe được cô nói những lời đó trái tim nàng như trãi một tấm thảm nhung mềm mại.
-“Chaeyoung em tin tưởng chị, dù thế nào chị cũng không bỏ em” cô thật muốn ôm lấy nàng mà hôn, nhưng đây lại là nhà của nàng. Dưới mí mắt ba mẹ nàng cô không dám làm bậy.
-“Xin lỗi vì không nói với chị, còn lạnh nhạt với chị” nàng một lúc lâu mới lên tiếng nói. Trong lòng đã giải quyết hết mọi chuyện, nàng sẽ luôn tin tưởng cô giống như lúc như bước đến.
Hai người một nói một đáp đến một lúc lâu sau, bà Park từ trên nhà đi xuống thấy hai người vẫn ngồi nghiêm trang ở chỗ cũ nói chuyện.
-“Trời trưa rồi, cô ở lại ăn cơm cùng gia đình đi” bà nói rồi quay vào bếp.
Chaeyoung có hơi bất ngờ, đây không phải là phong cách của mẹ. Có phải mẹ đã suy nghĩ lại rồi chăng?
Lúc ăn cơm, cô cố tỏ ra bình tĩnh hết mức có thể. Ông Park ngồi giữa bàn, có phong thái trụ cột gia đình. Bà Park ngồi cạnh chốc lại gắp thức ăn vào bát ông vô cùng thành thục.
Cô nhìn về phía nàng, cũng yêu chiều mà gắp mấy món ăn nàng yêu thích. Bà Park liếc nhìn có chút nhíu mày khó chịu.
-“Hai đứa có phải…” sống chung chưa kịp nói hết bà đã nuốt lại trong miệng.
Bà không tin con gái bà là người như thế, nàng sẽ không dễ dãi mà sống chung với người khác. Nhưng nhìn cách hai người ăn uống vô cùng tự nhiên như đã thân thiết đến mức độ vợ chồng thì không khỏi lo lắng.
-“Không có gì” bà lắc đầu nói -“Hai đứa ăn đi” bà sẽ hỏi riêng nàng.
****
Khi Chaeyoung đưa Lisa rời khỏi khu phố nhà nàng, nhận được ánh mắt tò mò xen lẫn tám chuyện của những bà cô hàng xóm có vẻ hơi mất tự nhiên kéo cô đi nhanh.
Thả bước chân đi nhanh về phía trước, trời cũng dần chiều, ánh đèn đường đã bắt đầu được thắp sáng. Đáng lí cô đã về sớm, nhưng cô vẫn không chịu đi, ba mẹ cũng không thể đuổi cô về cứ kì cò đến buổi dần tối.
Nàng thở dài nhìn sang cô -“Hôm nay chị thật liều lĩnh” nhỡ như ba mẹ nàng tức giận sẽ quát mắng cô thì thế nào.
-“Lúc đó chị không nghĩ nhiều như thế” cô nắm tay nàng nói, ánh mắt chân thành nhìn nàng như muốn biểu đạt dù ba mẹ nàng có đuổi đánh thì cô cũng không có chút lo sợ.
Dù sao mọi chuyện cũng không tồi tệ như nàng nghĩ, ít nhất ba mẹ còn cho nàng một chút mặt mũi.
Cô đứng lại, nhìn nàng thật lâu -“Xin lỗi!”
Nàng cười lắc đầu -“Là em không đủ mạnh mẽ, khiến chị khó xử” nàng thật lòng nói.
-“Không hẳn là khó xử, trong lòng chị từ lâu đã mặc định em là gia đình”
Nàng cảm nhận bàn tay được cô siết chặt, mím môi nhìn cô cảm động, hốc mắt có chút đỏ. Nàng không biết mình thế mà với cô lại có ý nghĩa như thế.
Cô cười xoa đầu nàng -“Ngốc, đừng khóc. Chị chỉ muốn thấy em vui cười”
-“Chaeyoung” bổng cô lại nghiêm giọng nhìn nàng.
Nàng ngẩn đầu nhìn cô, mắt đã lưng tròng nước.
-“Hãy cho chị một gia đình, được không?” Cô chân thành nói
Nàng hơi ngạc nhiên khi nghe cô nói, nàng…nàng vẫn chưa chuẩn bị. Nhưng nhìn thái độ của cô, kiên định trong ánh mắt vô cùng sáng.
-“Đừng nghĩ nhiều, chị chỉ muốn chứng minh cho em thấy chị yêu em và tiền đề là muốn kết hôn. Sống với em cả cuộc đời. Em là gia đình mà chị hướng tới”
Nước mắt nàng đã rơi thật sự, người con gái tốt như thế này sao nàng có thể nghi ngờ, nàng đã làm gì tốt đến mức gặp được cô giữa hàng vạn người.
Cô dù nhỏ hơn nàng nhưng suy nghĩ của cô trước giờ luôn chính chắn. Cô luôn hướng về tương lai, luôn cho nàng thấy cô thật lòng.
-“Quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ cần là em” cô dùng tay quẹt nước mắt trên mặt nàng. Đặt một nụ hôn lên trán nàng đầy dịu dàng.
-“Lisa?” Nàng khẽ gọi nhỏ
-“Ừ. Chị đây!” Cô thì thầm trả lời
-“Chị!” Nàng lại gọi
-“Ừ. Chị nghe!” Cô vẫn kiên nhẫn trả lời
-“Chị xã!”
-“Chị xã yêu em!”
Nàng như một đứa trẻ vừa tập nói, liên tục gọi cô mà cô cũng không có thái độ khó chịu ân cần trả lời nàng từng lời.
Đến khi hai người chọn băng ghế bên trong góc công viên ngồi xuống. Hai người say sưa mút môi nhau, tiếng môi lưỡi giao nhau giữa công viên, xa xa có vài tiếng bước chân của những người đi thể dục qua lại. Nhưng hai người bị một góc khuất che lấy, cơ bản không thể thấy rõ bên trong.
Cô nâng tay nàng lên, luồn cả tay vào áo ngực nàng vén lên tận cổ. Bầu vú bật ra rung rinh ben dưới tay.
Xem mặt nàng đỏ bừng hai gò má, lại không có ý định lấy tay cô ra. Cô cố ý loạn tình mê, thật muốn điên cuồng đem những nhớ nhung của mấy ngày qua mà bắn hết trong lồn nàng. cô tươi cười tràn ngập ái muội, đem nàng một phen kéo vào trong lòng, cởi bỏ hàng nút áo, bàn tay to dọc theo đường cong tới lui tuần tra, da thịt non mịn bên trong lập tức bịt kín một tầng phấn hồng nhàn nhạt
-“Chị đừng làm ở đây!” Nàng khó khăn tách môi cô nói. Hiện tại mặc dù hai người bên trong tối nhưng nàng vẫn lo sợ không dám làm bậy.
Cô thấy nàng vừa thẹn vừa giận nhỏ giọng kêu la. Ánh mắt cô lại càng gian manh, bàn tay vẫn không buông tha bầu vú mà bóp nhiệt tình.
Tuy rằng xung quanh có nhiều cây cao rậm rạp che lấp, nhưng đây là công viên. Vạn nhất ở thời điểm làm tình nàng kiềm không được phát ra âm thanh rên rỉ quá lớn thì có thể những người vô tình đi ngang qua nghe thấy.
-“Yên tâm, sẽ không có người đi đến. Em cũng biết, chị đã không nhịn nổi nữa.” Cô vừa nói vừa cầm tay nàng đặt vào bên quần, cặc to sưng lên cộm ra cả bên ngoài. Nàng cắn môi bên trong lồn cảm nhận một trận tê ngứa.
Tựa hồ biết ý nghĩ của cô, một bên an ủi vú nàng chơi đùa. Hai đầu ti vì nứng trở nên cứng rắn sờ như một hạt đậu xinh đẹp.
Hô hấp cả hai người trở nên dồn dập, tiếng tim đập càng ngày càng loạn, vô lực đẩy bàn tay của cô đang chơi đùa bên dưới lồn.
-“Chị đừng làm ở đây, nhỡ có ai thấy sẽ không thể giải thích được”
Nàng thẹn thùng nói không được, nhưng trong lòng lại cố tình cực độ khát vọng, hưng phấn không được. Bên trong lồn cực kì nhạy cảm mà chảy nước ướt sủng.
-“Không có người thấy đâu. Em khống chế đừng rên lớn quá là được. Bà xã cặc chị căng cứng rất khó chịu, lồn em cũng nhớ chị mà, đúng không?” Cô âm thầm thủ thỉ bên tai nàng những lời dâm đãng
Huống chi, thời tiết tốt như thế xung quanh yên tĩnh. Vì là ngoại ô nên cũng không mấy người qua lại, quả thật là nơi tốt để làm mấy chuyện không đứng đắn.
Quần áo bị cởi, ý nghĩa kích tình cả hai nóng bức đến độ cũng không cần quản xung quanh cứ để mọi chuyện sắp xảy ra.
Thân thể quần áo được vén lên lộ ra bầu vú bị cô bóp đến mức in hằn mấy dấu tay màu đỏ. Quần lót bị cô kéo lệch sang một bên, lông lồn hiện mờ mờ bên trong, nhưng dưới ánh đèn có thể thấy nước trắng óng ánh. Cô đưa ngón tay móc lồn nàng rồi đưa lên miệng liếm mút. Nhìn cô cười vô cùng tà mị, nói -“Mật ngọt của chị” cô cảm thán đưa ngón tay lên miệng nàng ra lệnh -“Mút nó đi, nước lồn của em rất ngọt”
Nàng cắn môi, ánh mắt hơi mờ nước. Vừa mơ màng vừa thở dốc nhìn cô, cực kì kích thích há miệng ra mút lấy ngón tay dính đầy dịch và nước bọt của cô. Nhìn thấy nàng ngoan ngoãn dâm đãng như thế cô hận thật muốn cởi quần để nàng chổng mông lên mà đút cặc vào đụ.
Hai bóng người âm thầm dây dưa không dứt, những âm thanh kiềm nén đứt quãng vang lên….
[text_hash] => d2b54acb
)