Array
(
[text] =>
Thời gian thấm thoát thôi đưa, cũng đã hơn nữa năm chung sống bên cạnh cô. Từ lúc đi du lịch cùng với gia đình nàng về, cô lại không còn kiêng dè gì dọn đến nhà nàng ở chung.
Suốt ngày hai người cùng đi cùng về, buổi tối ôm ôm ấp ấp đến mức không ngủ được. Hầu như mỗi đêm nàng đều bị cô dày vò từ trên giường xuống sàn đến tận nhà vệ sinh.
Sáng nay, nàng dậy cả người đau nhức. Nàng vừa đánh răng vừa nhẩm tính chu kì tháng này của mình, thật may vì sáng nay chu kì nàng đã đến. Không biết cô học từ nơi nào biết được chu kì an toàn, dạo trước hai người cứ thả ga không dùng biện pháp, nàng đã lo lắng hồi hộp một khoảng thời gian.
Cô mở mắt ngáy ngủ đi vào nhà vệ sinh, nhìn nàng trong kính có chút thất thần. Cô bước đến ôm nàng từ phía sau ngáy ngủ hỏi -“Sáng sớm em nghĩ gì thế?”
Nàng nhìn hai bộ đồ ngủ đôi của nàng và cô trong gương, bỗng chốc lại cảm thấy thật tốt.
Nàng lắc đầu vừa nhổ bọt kem đánh răng vừa nói -“Em đang định chúc mừng chị”
Cô nghi hoặc nhìn nàng nhướng mi hỏi -“Chúc mừng chị cái gì?” Cô nghĩ nghĩ lại sáng mắt nhìn nàng -“Không lẽ em có rồi?”
-“Ừm đúng là có thật” nàng mím môi trêu ghẹo -“Nhưng em có kinh nguyệt” nàng nói
Cô có hơi sầu não dựa vào người nàng không tí sức lực -“Vậy thì chúc mừng chị làm cái gì?” Cô còn không được đụng chạm nàng
-“Thì chúc mừng chị tuần này được phép nghỉ ngơi” nàng dùng khăn lau sạch mặt mình rồi vỗ vỗ vai cô -“Vất vả rồi đồng chí Lisa” rồi cợt nhã bỏ lại ai kia đứng trong nhà vệ sinh oán thán nhìn theo.
Nàng vô cùng đắt ý vui tươi, mặc kệ cô thái độ thế nào. Tóm lại hôm nay kinh nguyệt tới nhưng nàng lại vô cùng hân hoan. Cả một buổi sáng cũng không bị đau bụng như mọi lần.
Hoàn hảo!
****
Trong một khu đô thị bên trong thành phố H, ở đây mỗi nhà chia thành nhiều toà giống nhau. Bên trong một ngôi nhà lớn, bà Lý vừa lướt máy tính làm việc, một bên Lục Anh vừa chăm chú xem bài học.
Lục Anh lâu lâu có hơi ngước nhìn bà Lý bên cạnh, môi mím lại dường như có chuyện muốn nói rồi lại thôi. Mấy lần cứ lặp đi lặp lại như thế, bà Lý hơi cười dịu dàng nhìn nàng hỏi.
-“Có chuyện gì sao?”
Lục Anh cắn môi, như có chuyện rồi lại lắc lắc đầu -“Không có gì ạ” một mực ngoan ngoãn lại cúi xuống
-“Không có gì thật sao?” Bà Lý là người từng trãi lại trải qua nhiều chuyện trên thương trường. Bà có thể nhìn mặt đoán ý vô cùng thành thạo.
Lục Anh có chút khó xử nhìn bà -“Thật ra con có nghe một số chuyện” nàng lưỡng lự nước đôi, như thật sự không muốn nói.
-“Chuyện gì?” Bà Lý không kiên nhẫn nói tiếp -“Có chuyện gì thì phải nói không được giấu” bà chém đinh chặt thép nói.
-“Chuyện của chị Lisa và người yêu” Lục Anh cắn môi nói, lại lén liếc nhìn thái độ của bà.
Dĩ nhiên như nàng dự đoán, khi nghe đến bà nhíu mày thật sâu.
-“Con nói đi rốt cuộc là chuyện gì?” Từ khi hai mẹ con cãi nhau lần đó, cô cũng không liên lạc với bà. Mà bà muốn cũng không liên lạc được cô.
-“Con có một người bạn quen biết nói chị đó là sinh viên khoá trên lớn hơn Lisa 2 tuổi, lại còn chưa quen biết nhau được bao lâu thì đã dọn đến ở cùng nhau.” Lục Anh lí nhí nói, càng nói giọng càng nhỏ dần như lo sợ bị bà quát mắng.
Bà Lý nắm chặt cây bút trong tay, lòng giận đến phát run.
-“Trước đó chị đó còn có tai tiếng là quen nhiều con trai, cả trường ai cũng biết. Hình như là một nàng gái không biết liêm sĩ” Lục Anh thấy thái độ của bà như được cỗ vũ nói tiếp.
Thật ra những chuyện này, là một người ở trường đại học H đang tán tỉnh Lục Anh, nhờ anh ta mà nàng biết được mọi chuyện nàng và cô sảy ra ở trường. Nàng đắc ý nhìn thấy thái độ hoàn toàn tức giận của bà Lý, lòng mừng thầm trong bụng.
-“Đúng là đồ không biết gia giáo” bà Lý buông một câu rồi đặt laptop xuống bà đứng dậy.
-“Dì đi đâu ạ?” Lục Anh chột dạ hỏi
Bà Lý vừa khoát áo vừa định cầm túi xách đi ra cửa, nhìn nàng hồi lâu mới lên tiếng.
-“Dì đi chút việc, con ở nhà nhớ cẩn thận” rồi đóng cửa nhanh chóng rời đi.
Lục Anh nghe tiếng đóng cửa lòng thầm cười, tức giận đến mức này thì sẽ không dễ mà dập tắt được, nàng đợi xem người mà cô yêu thì có đến được với nhau không?
****
Trong trường, không khí ôn thi cuối kì diễn ra bắt đầu căng thẳng. Cũng sắp được nghỉ hè, nàng dự định sẽ đăng kí thực tập, dù sao cũng cần có nhiều điểm rèn luyện.
-“Chaeyoung” từ xa một giọng nói của Tiểu Tuyết chạy lại gọi
Nàng quay đầu nhìn Tiểu Tuyết cười nhẹ -“Tìm mình sao?”
-“Ừm cậu có người tìm” Tiểu Tuyết thở hồng hộc chạy đến bên nàng.
-“Ai tìm mình?” Nàng thắc mắc hỏi
Tiểu Tuyết lắc đầu -“Không biết, nhưng đến văn phòng chủ nhiệm đòi chỉ tên cậu” chuyện nàng và Lisa yêu đương hầu như ai cũng biết, hôm nay trong văn phòng có một người phụ nữ gần 50 tuổi đến với gương mặt không thân thiện hỏi tên nàng.
Tiểu Tuyết lúc ấy đi giao bài nộp cho giáo sư, vô tình đi ngang lại bị chủ nhiệm bắt đi tìm Chaeyoung. Tiểu Tuyết có hơi hốt hoảng nói -“Có vẻ có chuyện gì đó rất nghiêm trọng”
Chaeyoung mím môi gật đầu bước đi nhanh.
Đến lúc lần đầu tiên ngồi đối diện bà Lý, trái tim nàng vẫn không ngừng đập liên hồi. Người phụ nữ trước mặt được trang điểm vô cùng tinh tế, che đi sự phai mòn của tuổi xuân. Bà trang trọng ngồi đối diện nàng, tay nhẹ nhàng khoáy tách cà phê trên bàn vô cùng nhàn nhã.
Bà nói -“Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt trực tiếp nhau” bà nhớ lần trước đến bóng lưng của nàng bà cũng chưa kịp nhìn thấy.
Chaeyoung có chút khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu -“Vâng ạ” lúc nãy bà giới thiệu là mẹ của Lisa nàng đã rất hoảng hốt.
-“Tôi là người thẳng tính nên tôi sẽ nói thẳng không vòng vo” bà Lý ngước nhìn nàng -“Chuyện cô quen biết con gái tôi, tôi cũng đã nghe rất nhiều. Là một người mẹ dĩ nhiên tôi không thích nó giao du nhiều với người không thích hợp. Gia đình tôi lại có truyền thống gia giáo, chưa được sự cho phép của gia đình đã sống cùng nhau lại là một vấn đề nghiêm trọng khác, sẽ ảnh hưởng rất nhiều. Tôi nói cô có hiểu không?”
-“Dạ?…” Chaeyoung bất ngờ nghe bà nói. Nàng không biết tại vì sao mà lần đầu gặp mặt thái độ của bà chán ghét nàng đến thế.
-“Cô hiểu được là tốt. Nếu tính ra cô cũng lớn hơn Lisa nhà tôi 2 tuổi. Tuổi tác khác biệt cũng thiệt thòi cho phụ nữ rất nhiều.” Bà Lý hài lòng gật đầu liên tiếp -“Tôi nghĩ cô là người thông minh chắc cũng biết tương lai Lisa sẽ không dừng chân ở mãi một nơi. Tôi có nhiều dự định cho nó, tôi không muốn ai làm vướng bận tương lai”
Buổi chiều, một mình lang thang đi giữa đường, nàng không biết mình về nhà bằng cách nào. Đoạn hội thoại cũng bà Lý vẫn vang vọng bên tay nàng. Bà nói với nàng rất nhiều rất nhiều lời nói khó nghe. Nàng không hiểu nàng đã làm gì sai, chưa kịp biện minh lại cho ngay một lí do tử hình.
Nàng ngước lên nhìn lên trời, nàng không biết có phải nàng đã quá đủ may mắn nên mọi chuyện sau này bắt đầu có thử thách hay không? Mắt có chút cay xè, lại kiềm nén xuống. Nàng phải làm gì đây? Nàng còn chưa kịp dự định tương lai cùng cô thì đã bị gia đình cô ngăn cấm.
-“Tôi mong lần sau chúng ta sẽ không cần gặp nhau nữa” lời nói sau cùng và cái quay lưng lạnh lùng của bà Lý đã in hằn sâu trong trí nhớ.
****
Một tuần sau đó Lisa cảm nhận được nàng có chuyện gì đó. Nhưng nàng vẫn không nói là chuyện gì, cô cũng không biết lí do vì đâu. Chắc tại nàng đến tháng nên tính tình thay đổi thất thường. Cô suốt ngày dỗ dành chiều chuộng nàng đến mức phát đau.
-“Mai thi xong em sẽ về nhà” nàng vừa xếp quần áo bỏ vào vali vừa nói.
Cô ngạc nhiên đặt điện thoại một bên xuống, chạy đến ôm eo nàng làm nũng -“Sao đột nhiên về gấp thế? Nghĩ hè rồi chị còn đang dự định dẫn em đi chơi”
Nàng gỡ tay cô ra khỏi eo lắc đầu nói -“Không cần đâu, em chỉ muốn về nhà” nhà là nơi chữa lành mọi vết thương . Nhất là hiện tại nàng vẫn không biết đối mặt với cô thế nào.
-“Em sao thế? Giận chị hả?” Cô nghiêng đầu nhìn biểu cảm trên gương mặt nàng -“Chị sai gì thì em nói đi, chị sẽ sửa mà. Đừng có im lặng chịu đựng” cô dịu dàng trầm ổn nói
Nàng lắc đầu, cô không sai. Nhưng, nàng vẫn không hề cảm thấy dễ chịu.
-“Đi ngủ sớm đi, em có chút mệt” nàng nói vòng qua người cô leo lên giường đắp chăn lại.
Cô có chút hụt hẫng nhìn theo nàng vừa rời đi, cả người khó chịu. Cô ghét nhất là những lúc như thế này, nàng không nói làm sao biết nàng đang nghĩ gì.
Cô bước đến giường, nữa quỳ nữa ngồi vuốt tóc nàng ân cần hỏi -“Đã xảy ra chuyện gì?” Cô tin đã có chuyện gì mới khiến nàng như thế.
Nàng nhắm mắt vờ như đang ngủ không trả lời.
-“Bà xã chị biết em chưa ngủ” cô nói -“Nói chị nghe chuyện gì đi, được không?” Cô xoa tóc nàng dịu dàng như đang vỗ về an ủi.
Trong lòng nàng từng cơn sóng trào cuồn cuộn, muốn dang tay ra ôm lấy bờ vai cô. Muốn khóc trên vai cô, kể cô nghe nàng đã nghe những lời khó chịu như thế nào. Nhưng, phải nói làm sao. Giữa mẹ và nàng cô cũng sẽ đều khó xử như nhau. Nàng không muốn cô phải lựa chọn, nàng không muốn cô khó xử vì nàng.
Nhưng giải quyết như thế nào thì nàng cũng không biết. Chia tay cô sao? Nàng nào nỡ đành lòng nói ra hai từ đó!
[text_hash] => e55bd3b4
)