Array
(
[text] =>
Trong tình thế hoảng loạn, xém một chút người đó đã xâm nhập vào cơ thể của nàng. Ở trong thời khắc quyết định, Lan Hương đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến càng lúc càng lớn. Người đang ghì chặt lấy nàng bỗng dưng ngồi bật dậy, bỏ mặc Lan Hương nằm đó nhanh tay mở cửa chạy ra ngoài, nhưng người đó vừa mới chạm vào tay nắm cửa, đã bị người bên ngoài đẩy cửa xông vào. Lan Hương chật vật kéo chăn che lại cơ thể của mình, nàng không biết tình huống trước mặt bây giờ là gì nữa. Bọn họ?
” Phan Lê Ái Phương, con đột nhiên quay trở về Bắc Kinh, mẹ đã nghi ngờ rồi. Con còn dám đánh tráo sim của ba và mẹ, con muốn gì đây?” Người mẹ này không nhìn ra được hai đứa con của mình, lại không nghĩ Ái Vy sẽ về Bắc Kinh nên cứ đinh ninh người trước mặt là Ái Phương.
Đã diễn thì phải diễn cho đến cùng, Ái Vy hất tay mẹ của mình ra, lại còn dùng lời lẽ hết mực vô phép nói chuyện với bà ấy. Cố tình đánh mất hình ảnh một Phan Lê Ái Phương lịch thiệp với tất cả mọi người trong mắt Lan Hương, cuối cùng thẳng thừng bước đi, trước khi đi còn quay lại cười châm chọc với nàng. Mặc dù vừa rồi chính mẹ đã cản trở việc của cô ấy, cô ấy vẫn chưa xâm nhập sâu vào cơ thể của nàng nhưng cô ấy biết chuyện hôm nay chính là nổi nhục lớn nhất của Lan Hương.
Trong trường hợp Lan Hương không biết cô ấy là Ái Vy, sẽ nghĩ rằng Ái Phương có hành động không coi trọng mình. Cho đến khi nàng biết người đó là Ái Vy, càng nhục nhã hơn gấp bội, vì bị chồng của mình dùng thân phận của người khác hòng chiếm đoạt khinh khi mình. Đối với một người trọng sỉ diện như Lan Hương, chắc chắn nổi nhục này sẽ theo Lan Hương đến hết đời.
” Con dâu, con với Ái Phương, hai người có biết liêm sỉ hay không? ” Bà ấy nhìn thấy Lan Hương xộc xệch trong bộ quần áo không lành lặn, liền nghĩ đến có lẽ bọn họ lại làm ra hành động như đêm động phòng lần đó.
” Người đó không phải Ái Phương, em ấy là Ái Vy ” Khi bình tĩnh lại suy nghĩ chậm rãi hơn một chút, Lan Hương hoàn toàn tin tưởng lần này xém một chút nàng đã trách lầm Ái Phương.
Ái Phương có rất nhiều cơ hội nếu muốn chiếm đoạt nàng. Đêm động phòng là một, đêm nàng say xỉn ngủ lại nhà cô là hai. Nhưng cả hai lần đó nàng đều không chịu thiệt hại gì? Nếu Ái Phương muốn chiếm lấy nàng, cứ việc đóng giả làm Ái Vy, lúc này đường đường chính chính cùng nàng ân ái, không cần có hành động cưỡng đoạt như vừa rồi. Rõ ràng là tình huống ngược lại, Ái Vy giả dạng làm Ái Phương, để nàng hận Ái Phương, chỉ có một cách giải thích duy nhất là như vậy.
” Là Ái Vy? Con bé quay về từ lúc nào? Rõ ràng hôm trước nó vẫn còn ở…” Lúc nghe Lan Hương nói, bà ấy không giấu được sự ngạc nhiên. Vô tình làm lộ chuyện, trước giờ vốn luôn giấu Lan Hương.
” Thì ra tất cả các người đều biết Ái Vy còn sống, thậm chí là sống rất tốt. Nhưng lại giấu tôi, để tôi chờ đợi trong vô vọng. Ngày hôm nay quay về lại trêu đùa tôi, tôi có nợ gì với Phan Gia của các người, tại sao phải đối xử với tôi như vậy? ”
Hai lần Ái Vy cứu nàng trong quá khứ, hiện tại muốn đòi cũng đã đòi lại hết rồi. Từ nay về sau, tôi và Phan Lê Ái Vy không còn nợ nhau, hình ảnh tốt đẹp trong quá khứ cũng không còn tồn tại. Ngày hôm nay rời khỏi đây, từ nay cũng không muốn quay đầu nhìn lại.
Lúc nàng rời đi, bộ dạng tiều tụy đến đáng thương. Quần áo trên người nàng bị Ái Vy xé rách vài đoạn, nhưng Lan Hương đã không còn chú trọng gì đến nó nữa. Nàng cứ đi như vậy trên đường, quên mất vừa rồi đã đậu xe bên cạnh quán ăn, đêm hôm đó Bắc Kinh có một trận tuyết lớn, ai nấy đều ở yên trong nhà, chỉ còn vài phương tiện lưu thông trên đường. Phan Lê Ái Phương lưu lại ở một khách sạn gần nhà, đợi ngày mai quay trở về Thượng Hải. Bỗng nhiên nghe thấy tiếng của rất nhiều người ở bên ngoài bàn tán gì đó, hỏi ra mới biết có người vừa bị xe tông trúng, hiện không rõ sống chết đang nằm trên lớp tuyết phía bên kia.
Phan Lê Ái Phương hoàn toàn không biết người đó là ai? Chẳng qua người gây ra tai nạn đã bỏ trốn, còn mấy người này chỉ biết đứng đó chỉ trỏ không hề đến giúp nạn nhân, có lẽ bọn họ sợ liên lụy nên chỉ dám gọi xe cấp cứu, hoàn toàn không dám đến gần người gặp nạn.
Phan Lê Ái Phương nói tốt bụng cũng được, nói bao đồng cũng được. Cô thấy nạn nhân nằm bất động trên lớp tuyết liền chịu không nổi, đến đó muốn đỡ cô ấy sang một bên,
nhưng không ngờ lại nhìn thấy người nằm đó là chị dâu của mình. Sau này Ái Phương nhớ như in hình ảnh của Lan Hương vào năm đó, một thân quần áo rách nát bị nhuộm đỏ trên một lớp tuyết trắng buốt, cơ thể của Lan Hương vào tối đêm đó rất lạnh, lạnh đến nổi Ái Phương sợ rằng mình buông tay ra một chút thôi, cũng không còn giữ lại được nàng.
” Chị dâu, cố gắng lên, chị đừng làm em sợ ” Phan Lê Ái Phương bị ba mẹ đối xử bất công không khóc, bị Ái Vy tính kế không khóc, nhưng ngày hôm nay lại khóc nứt nở trên băng ca của Lan Hương, từ trong thâm tâm sợ hãi tột độ, từ trước đến nay chưa từng trải qua cảm giác tồi tệ như vậy.
Nếu như nói khoảnh khắc đó Phan Lê Ái Phương nhận ra mình yêu Lan Hương, chắc chắn không phải. Cô dám khẳng định mình và Lan Hương vào thời điểm đó, không ai có tình cảm với ai. Sở dĩ Ái Phương khóc vì rất sợ Lan Hương xảy ra chuyện, dù sao chị ấy cũng là chị dâu của cô, làm sao cô không lo lắng khi nàng nằm bất động trên một lớp tuyết trắng. Chị ấy là con gái của một đại phú hào, lấy chồng thì bị chồng bỏ ngay ngày tân hôn, hôm nay cô đã đòi được giấy ly hôn cho chị ấy, thì chị ấy lại gặp nạn, hỏi làm sao không thương xót.
Ca phẫu thuật của Lan Hương phải mất đến hơn 10 tiếng, Ái Phương ngồi bên ngoài như kẻ mất hồn, mặc kệ thời gian trôi qua chậm rãi ra sao? Người bên đường lúc đó nói Lan Hương lao mình vào chiếc xe đó, hệt như tự vẫn. Tại sao chị dâu phải tự vẫn? Bọn họ nói Lan Hương sau khi từ nhà họ Phan đi ra, không bao lâu đã tự lao mình vào xe, có phải chị ấy đã gặp Ái Vy hay không? Phan Lê Ái Vy, chị lại làm gì Lan Hương vậy?
Khi Ái Phương muốn đi tìm Ái Vy tính sổ, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng được mở ra. Bác sĩ gọi cô vào phòng riêng thông báo về tình trạng của Lan Hương, Phan Lê Ái Phương nghe xong không biết nên nói lại với Lan Hương thế nào?
” Cột sống của cô ấy tổn thương nghiêm trọng, tuy có thể phẫu thuật cứu sống cô ấy, nhưng khả năng bị liệt nửa thân dưới là rất cao ”
Chị dâu là một cô gái quá đỗi xinh đẹp, cũng là một cô gái yêu chuộng bản thân. Nếu để cho chị ấy biết, từ nay về sau chị ấy có nguy cơ liệt nửa người, thử hỏi chị ấy làm sao sống tiếp.
Mãi cho đến hôm sau Lan Hương mới từ từ tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy khiến cho nàng rất sợ hãi liên tục la hét mất kiểm soát. Cho đến khi Ái Phương đến ôm lấy nàng, luôn miệng nói:
” Chị dâu đừng sợ, em là Phan Lê Ái Phương, chị nhìn không ra em sao? Em là Ái Phương, là Ái Phương ” Có lẽ cô đoán không sai, chắc chắn Ái Vy đã làm gì đó trước khi Lan Hương quyết định tự vẫn.
Nghe thấy người đang ôm lấy mình là Ái Phương, Lan Hương từ từ thả lỏng cơ thể nhìn lấy cô. Lan Hương muốn nhìn thật kĩ, thật lâu, nàng muốn phân biệt được Ái Phương và Ái Vy, nàng không muốn sống trong sự hồ đồ như vậy cả đời còn lại.
” Chị phải làm sao để có thể phân biệt em đây, phải làm sao đây? ” Nàng đã nhìn rất lâu, nhưng không có cách nào phân biệt được. Lan Hương bất lực đến phát khóc, nàng không phân biệt được họ.
” Chị dâu, Ái Phương có một vết sẹo ngay vai trái. Trước đây không có, nhưng vài năm trước mới có thôi ” Từ ngày cô sang Thượng Hải sống mới có vết sẹo này, chắc chắn Ái Vy cũng không biết.
Phan Lê Ái Phương kéo áo của mình xuống, để cho Lan Hương nhìn thật rõ vết sẹo của mình. Lan Hương hỏi Ái Phương vết sẹo đó từ đâu có, không ngờ câu hỏi này lại giải đáp khúc mắc của nàng trong suốt nhiều năm qua.
” Lần đó em cứu một người ở toà nhà Yiyuan, trong thang máy. Lúc dùng thanh sắt nại cửa thang máy, trượt tay đã bị thanh sắt đâm ngược lại vào vai ”
Nghe đến đây, Lan Hương liền cúi mặt cười thành tiếng. Ái Phương không biết Lan Hương bị cái gì? Có phải chị ấy đau lòng quá đến phát điên rồi không? Tại sao ở tình huống này chị ấy lại có thể cười như vậy?
Cô nâng mặt Lan Hương nhìn đối diện mình, rõ ràng nhìn ra chị dâu miệng rõ ràng đang cười, nhưng hai hàng nước mắt lại thi nhau chảy xuống. Cô không biết phải làm sao mới phải, chị ấy hiện tại thật sự rất đáng thương.
” Lan Hương ơi Lan Hương, uổng công cô tự cho mình thông minh, lại quên mất có một cặp song sinh giống nhau y hệt. Cô chỉ dựa vào cái thẻ sinh viên, liền cho rằng người cứu cô năm đó là Ái Vy, yêu thầm người ta, gả cho người ta, khó trách Ái Vy hận cô như vậy, có lẽ em ấy đã sớm biết cô nhầm người ”
Chị dâu có lẽ đang tự nói chuyện với bản thân, chị ấy hiện tại chẳng khác nào một người điên loạn, vừa rồi chị ấy đề cập đến thẻ sinh viên. Vì sao dựa vào thẻ sinh viên lại nói nhầm, trời ạ cô chẳng hiểu gì cả.
” Chị nói thẻ sinh viên gì vậy? Chị nói nhằm cái gì? ” Nếu như Lan Hương không giải thích rõ ràng, có lẽ người tiếp theo phát điên là cô.
” Phan Lê Ái Phương, tìm thấy em thật sự trả giá quá đắt ”
Nửa thân dưới của nàng cử động không được, nàng cũng hiểu tình huống là gì? Đi một vòng lớn, người cần tìm ở ngay trước mặt. Có lẽ ông trời trêu chọc nàng, là ông trời trêu chọc nàng.
” Chị dâu, chị nói cho em biết cuối cùng đã xảy ra chuyện gì được không? ”
” Người năm đó em cứu trong thang máy tầng 13 toà nhà Yiyuan là chị, vết sẹo trên vai trái của em là chị gián tiếp gây ra cho em. Còn sự tàn phế trên thân thể và tâm hồn ngày hôm nay của chị, cũng là em gián tiếp gây ra cho chị ”
Năm đó Ái Phương leo tường ra bên ngoài mua bánh bao ăn, nhưng chỉ đem có đủ tiền để mua một cái, sau khi cho một chị gái đáng thương chiếc bánh bao đó, đã phải mang bụng đói đi về nhà. Lúc đó sợ bị phát hiện là mình trốn ra khỏi nhà, nên khi có người hỏi tên gì? Ái Phương quen miệng đã nhận mình là Ái Vy, vì trước giờ Ái Vy có làm sai chuyện gì cũng được tha thứ, nên Ái Phương nghĩ nếu nhận mình là Ái Vy, cũng sẽ được tha thứ.
Sau này đến Thượng Hải sinh sống, sở dĩ có thẻ sinh viên của Ái Vy, vì năm đó Ái Vy nhờ cô đi tham dự một hội nghị sinh viên liên khu vực, Ái Vy không thể đi được sang Thượng Hải vì bận thi thạc sĩ ở Bắc Kinh, nhưng nếu có tên tham gia hội nghị đó thì sẽ được cộng điểm ngoại khoá, nên đã gửi thẻ sinh viên cho Ái Phương đi giúp mình.
Ái Phương không ngờ hai lần đó lại gây ra hiểu lầm cho Lan Hương, khiến chị ấy chịu nhiều tổn thương như hiện tại. Cho dù vô tình hay cố ý, Lan Hương nói rất đúng, bởi vì cô luôn đóng giả làm Ái Vy, mới khiến chị ấy có kết cục như hôm nay.
To be continued…
[text_hash] => a6b84c04
)