Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) – Chương 8. Trộm long tráo phụng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Lên nhầm kiệu hoa ( Cover ) - Chương 8. Trộm long tráo phụng

Array
(
[text] =>

Thái độ của Ái Phương thời điểm đó thật lạ, hệt như một người khác đang đứng nói chuyện với nàng vậy. Trước giờ nàng chưa bị ai mắng kiểu này, tuy ba có khó tính nhưng cũng không dùng hành động quá gay gắt với nàng, mẹ kế chủ yếu đâm sau lưng chứ cũng không trực tiếp mắng nàng, những người còn lại như Tiểu Lạc hay Ái Vy càng không dám mắng nàng, vậy mà cái con bé đó lại dám làm vậy, hay thật.

Lan Hương không hơi đâu xin lỗi, xét trên cương vị gì nàng cũng ở trên cô một bậc. Bộ quần áo đó cũng không phải bộ sưu tập gì nổi tiếng, số tiền nàng chuyển cho Ái Phương đủ mua cả một bộ quần áo thời thượng, vậy còn chưa hài lòng ở điểm nào.

Nhiều ngày sau đó bởi vì số lượng công việc quá bận rộn, Lan Hương sớm đã quên với việc mình và Ái Phương từng xảy ra mâu thuẫn. Đến hôm giao trầu bà lần thứ hai, Lan Hương đã căn dặn Tiểu Lạc làm một bữa tiệc nhỏ, vốn muốn cùng ngồi dùng cơm với Ái Phương sau khi bàn giao xong, nhưng hôm nay người đến giao lại chính là Tịnh Văn.

” Phan Lê Ái Phương đâu, sao cô lại đích thân đến đây ” Tịnh Văn là chủ cửa hàng, lại chịu khó đi giao vậy à.

” Ái Phương về Bắc Kinh có chuyện gấp, nên là em đến giao chuyến này, có phải có chuyện gì không ạ ” Hôm đó Ái Phương quay về cửa hàng, nói từ nay không muốn sang Di Giai nữa, Tịnh Văn đã biết có chuyện.

Chuyện trong nhà không nên cho người ngoài biết, Lan Hương chỉ cười trừ không trả lời. Hợp đồng trầu bà Nam Mỹ đột biến hoàn toàn thanh toán xong, nàng khá hài lòng về cách làm việc của Tịnh Văn, nên chắc chắn sẽ còn hợp tác với cửa hàng này.

” Con bé đó quay về Bắc Kinh gấp vậy là có chuyện gì nhỉ? ” Chẳng lẽ có liên quan đến Ái Vy, nếu không cũng không có lý do gì để trở về.

” Tiểu Lạc, đặt gấp vé máy bay về Bắc Kinh cho chị ”

______________

Ngôi nhà hiện tại cảm giác khi trở về chỉ là khách, Phan Lê Ái Phương hoàn toàn không cảm nhận được hơi ấm gia đình từ nơi này. Cô đã ngồi đợi ở đây hơn nửa ngày rồi, dám chắc cũng không còn bao lâu người đó sẽ quay trở về.

” Ái Phương, ba và mẹ đang ở bệnh viện nào?” Người đó cuối cùng cũng quay về, bộ dạng gấp gáp đó cho thấy những gì Ái Phương nói, người đó đều tin là thật.

” Ba và mẹ chẳng ở bệnh viện nào cả, họ đi du lịch rồi ”

Sở dĩ cô có thể dụ Ái Vy về nhà, vì cô đã dùng sim điện thoại của mẹ để nhắn cho Ái Vy, bảo rằng hai người họ sức khoẻ không tốt, hiện tại cả hai đều nằm viện, có như vậy mới dụ được Ái Vy xuất đầu lộ diện. Ái Vy không thể gọi lại xác minh, vì Ái Phương đã đánh tráo sim điện thoại của ba mẹ trước khi họ đi du lịch.

” Em làm như vậy là có ý gì? ” Quá đáng đến mức trù ẻo ba mẹ của mình nhập viện, trước nay em hồ đồ chị đều có thể bỏ qua, nhưng lần này em đùa hơi quá rồi.

” Em muốn xác nhận vị hôn phu của Lan Hương có chết hay chưa? ” Nhìn thấy một Ái Vy đặc biệt khoẻ mạnh, Phan Lê Ái Phương càng nhớ lại bộ dạng tiều tụy của Lan Hương tối đêm đó.

Lần trước để em của mình thay mình kết hôn là ý đồ của Ái Vy, nhưng suy cho cùng Ái Vy không cảm thấy việc mình làm có gì là sai. Người đó vốn mang ơn em, muốn gả cho em, chị đưa em đến làm lễ với cô ta, là kết duyên cho hai người rồi còn gì, hoàn thành ước nguyện một đời của cô ta.

” Em không đủ kiên nhẫn để đợi trong sáu tháng” Ái Vy đứng trước mặt Ái Phương chỉ biết cười châm biếm, xem ra tiến triển nhanh hơn cô ấy nghĩ.

” Phải, em không đủ kiên nhẫn chờ đợi như chị dâu. Nên em muốn ngay hôm nay chị cho em câu trả lời, chị có định hàn gắn với chị dâu hay không? ”

Phan Lê Ái Phương không thể chờ, không phải cô có ý gì với Lan Hương. Là cô muốn giải quyết thật triệt để, nếu ly hôn thì từ nay về sau Lan Hương cũng không còn là chị dâu của cô, cô không cần phải dính líu gì đến nàng, càng không cần nhún nhường nàng. Kể từ nay về sau, cô và Lan Hương chính thức là người xa lạ, sau khi đưa câu trả lời của Ái Vy, cô cũng chẳng muốn gặp lại nàng.

” Hàn gắn? Đơn ly hôn đã nằm trong tủ từ ngay ngày đầu chị rời khỏi, mẹ vẫn chưa đưa cho cô ta sao? ” Ái Vy đã nhiều lần nói với mẹ đưa đơn ly hôn cho Lan Hương, nhưng xem ra mẹ vẫn hy vọng Ái Vy suy nghĩ lại.

Thì ra người ta từ lâu đã có câu trả lời, chỉ là do chị dâu khờ khạo vẫn còn vì người ta mà đau khổ. Ngày hôm đó Ái Vy đi lên phòng lấy đơn ly hôn để vào tay Ái Phương, nói với Ái Phương từ nay Lan Hương sống hay chết không liên quan đến mình, Ái Vy chẳng nợ Lan Hương bất cứ thứ gì cả.

” Tại sao chị không gặp mặt chị dâu, có khúc mắc gì thì ba mặt một lời nói rõ ràng một lần ” Ngay ngày rời đi đã viết đơn ly hôn, có nghĩa là không muốn cưới, nhưng lại để hôn lễ diễn ra để đạt được mục đích, thật sự hèn hạ.

” Nói rõ ràng một lần? Chị chính là không muốn nói rõ ràng, để cô ta sống một đời không rõ ràng như vậy đấy, có được không? ” Chỉ cần Lan Hương sống dày vò một đời, Ái Vy mới có thể cảm giác dễ chịu hơn. Trong cuộc tình này, em đau khổ thì chị cũng không nên quá hạnh phúc.

Phan Lê Ái Phương nhịn không được sự thờ ơ vô trách nhiệm của Ái Vy, nhất thời kiềm chế không được đã lao đến đánh Ái Vy. Ái Phương có võ, nên Ái Vy thật sự rất khó tránh được đòn, bị đánh một cú liền cảm thấy vị tanh chảy ra từ khoé miệng, Ái Phương từ trước đến giờ chưa từng đánh cô ấy, nhưng hôm nay lại vì Lan Hương mà ra tay mạnh như vậy.

” Sao vậy? Thương xót cho chị dâu à? Thương cô ta như vậy thì ở với cô ta đi, dù sao cũng bái đường rồi mà ” Phan Lê Ái Vy lau vội vệt máu trên khoé miệng, châm chọc Ái Phương không có ý nhượng bộ.

Vốn dĩ Ái Phương hơi hối hận vì đã đánh chị ruột của mình, nhưng những gì Ái Vy đã làm rất quá đáng. Chị ta trêu chọc vợ của mình, sỉ nhục em mình. Ái Phương không có ý gì với Lan Hương, nhưng chính bộ dạng đáng ghét đó của Ái Vy, khiến cho cô muốn làm chị ấy tức chết mới hả dạ, thuận nước đẩy thuyền, tự nhận bản thân có ý với Lan Hương, chỉ đợi tờ ly hôn này để tiến thêm một bước.

” Tôi có ở với chị ấy hay không đến phiên chị lên tiếng sao? Chị nói đúng đó, người bái đường với Lan Hương là tôi, người ngủ đêm động phòng với chị ấy cũng là tôi, bây giờ chị lại còn ký đơn ly hôn, có nghĩa là chị chẳng còn chút danh phận gì với Lan Hương, từ nay về sau Lan Hương không phải chị dâu của tôi, chị càng không phải chồng của Lan Hương, đừng nêu ý kiến gì cả, lời nói của chị giờ đây vô giá trị. Thứ tôi cần tôi đã có rồi, chị có thể quay về nơi của chị, không tiễn ”

Phan Lê Ái Phương rời khỏi nhà sau khi ném lại sim của ba mẹ trên bàn, mang theo tờ giấy ly hôn thẳng thừng rời khỏi. Từ nay về sau cô không bước chân về đây nữa, người trong căn nhà này ai cũng bệnh hết rồi, không bệnh thì không đối xử với con người ta như vậy đâu.

Sở dĩ Ái Vy cũng không định nán lại căn nhà này, nhưng vừa rồi cô ấy bị Ái Phương đánh đến rất choáng váng nên mới nán lại nghỉ một hôm, ngày mai rời khỏi cũng không muộn. Dù sao cũng chẳng ai biết cô ấy về đây, nếu có vô tình gặp cô ấy, có lẽ người ta cũng nghĩ cô ấy là Ái Phương mà thôi.

Tối hôm đó Ái Vy ra bên ngoài ăn tối, quán ăn đó chỉ cách nhà có một căn, không ngờ lại bị người đó bắt gặp. Cùng lắm bây giờ cũng không ai biết cô ấy là Ái Vy, nên đành tương kế tựu kế, đến đâu hay đến đó.

” Em đột nhiên quay về Bắc Kinh để làm gì? ” Đúng thật đã quay về Bắc Kinh, Lan Hương nghĩ chắc có tin gì về Ái Vy nên Ái Phương mới về đột ngột vậy.

Nghe nàng hỏi câu này, Ái Vy có chút chột dạ, liệu nàng đã nhìn ra cô ấy là Ái Vy rồi sao? Nhưng có vẻ không đúng lắm, nếu nhận ra đâu thể nào tâm lý bình tĩnh vậy được, do đó Ái Vy đành hỏi thăm dò một câu:

” Ai nói cho chị biết em quay về? ” Ái Vy chỉ hỏi vu vơ, thăm dò ý tứ của nàng.

” Tịnh Văn nói em xin nghỉ phép về đây, bộ em nghe tin tức gì về Ái Vy sao?” Lan Hương không nhìn ra được người trước mặt, thật sự bọn họ quá giống nhau, rất khó phân biệt.

Đến đây Ái Vy biết nàng đã nhìn lầm, do đó cô ấy liền đóng giả làm Ái Phương, muốn diễn một màn kịch với Lan Hương. Phan Lê Ái Phương, từ nhỏ em đã rất thích hoá thân thành chị, hiện tại chị cũng muốn thử cảm giác đóng giả làm người khác này.

” Phải, em có tin tức của Ái Vy. Chị vào nhà đi, ở đây không tiện nói ” Ái Vy thanh toán tiền ăn, sau đó kéo tay Lan Hương vào nhà, không để cho nàng có cơ hội suy nghĩ.

Ái Vy hiện tại đang đóng giả làm Ái Phương, đưa nàng lên phòng nói rằng bên trong hộc bàn có giấy ly hôn, nàng chỉ cần mở hộc bàn ra sẽ có thể nhìn thấy lá đơn đó. Từ nay về sau không còn ràng buộc với Ái Vy nữa, có thể quay trở lại làm chính mình.

” Không nhìn thấy gì cả ” Đơn ly hôn ở đâu? Nàng vốn chẳng thấy gì bên trong hộc bàn.

” Chị dâu, chị gấp gáp phân chia ranh giới với Ái Vy vậy sao? Có phải bởi vì chị thích em không? ” Phan Lê Ái Vy từ từ tiến tới, đẩy Lan Hương lên giường, ý đồ rất rõ.

Con bé này hôm nay bị điên rồi sao? Hành động này là thế nào? Lan Hương tức giận muốn bỏ đi, nhưng Ái Vy đã một lần nữa đẩy nàng lên giường, rất nhanh khống chế trên người Lan Hương, từ từ cởi bỏ từng cút áo trên người nàng.

” Người chị yêu là Ái Phương, chị chống cự cái gì? ” Phan Lê Ái Vy nhớ lại trước đây mình từng tôn trọng Lan Hương thế nào, chưa từng có ý đồ gì quá phận với nàng, nhưng cuối cùng nhận được cái gì?

” Đừng mà, mau buông ra ” Nàng không biết tình huống gì đang đến với mình, người đó ở trên người nàng đem quần áo từng thứ một vứt bỏ, Lan Hương chống cự trong thế hoàn toàn bất lực, từng món đồ trên người nàng càng lúc lại càng ít đi.

” Phan Lê Ái Phương…” Lan Hương bất lực la lớn tiếng khi người đó chiếm đoạt một bên ngực của nàng, đối với Lan Hương vào lúc này mà nói chẳng khác nào bị cưỡng bức. Nàng không yêu Ái Phương, Ái Phương lại còn là em chồng của nàng, nhưng giờ đây nó lại làm cái gì với nàng thế này.

Mặc kệ tiếng la hét thất thanh của Lan Hương, người đó vẫn không có dấu hiệu dừng lại, càng lúc càng quá phận, đưa những ngón tay đi vào lớp vải mỏng manh đang che bộ phận mẫn cảm của nàng, từ từ miết nhẹ hai phiến hoa rụt rè, có ý tiến sâu vào thêm chút nữa…

To be continued…

[text_hash] => 583ead24
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.