Array
(
[text] =>
Mùa đông ở Bắc Kinh quả thật khiến da thịt người ta như sắp biến thành đá, Ái Phương chỉ là mới ra bên ngoài mua ít thức ăn nóng cho Lan Hương, tay chân đã buốt chịu không nổi. Mùa đông năm nay được dự đoán trước, chính là mùa đông lạnh nhất lịch sử của Trung Quốc từ mười năm nay.
” Chị ăn chút gì đi, chị dâu ” Thức ăn ở bệnh viện khá khó ăn, Ái Phương đã cất công ra ngoài mua cho nàng.
” Em có thể đặt giao hàng đem đến, em tự ra ngoài mua để làm gì? ” Một lớp tuyết còn động trên vai áo của Ái Phương, Lan Hương dù sao cũng ăn không vô, mua ở đâu cũng vậy thôi.
Thông thường những người hậu tai nạn tâm lý đều không ổn, chị dâu biết rõ chị ấy bị liệt nửa thân dưới nhưng không hề có biểu hiện khóc lóc đau đớn hay bất mãn gì cả, chỉ nằm yên trên giường bệnh, ánh mắt rất đỗi vô hồn. Phan Lê Ái Phương sợ nàng lại suy nghĩ không thông, làm điều dại dột một lần nữa.
” Bác sĩ nói sẽ có cách chữa trị, chị đừng lo quá ” Tình trạng của Lan Hương hiện tại không phải là kết luận vĩnh viễn, có vài bệnh nhân sẽ hồi phục lại được, dù sao cũng nên nghĩ thoáng hơn một chút tốt hơn.
” Không cần phải nói những lời an ủi sáo rỗng, cơ thể của chị như thế nào, chị là người biết rõ nhất? ” Nếu như là nàng của trước đây, chắc chắn nàng sẽ không chấp nhận sự tàn phế của mình lúc này, nhưng nàng của hiện tại, hệt như không còn chấp niệm thứ gì nữa, kể cả thân xác của mình.
Cứ ra sao thì ra, nằm cả đời cũng được.
Xem ra Lan Hương đối với cuộc đời đầy bất mãn, thời điểm hiện tại Ái Phương cũng không muốn tờ giấy ly hôn đó lại kích động nàng, do đó cô tạm thời giữ giúp chị dâu của mình. Bây giờ Lan Hương ra nông nổi này, cô cũng khó lòng quay lại Thượng Hải.
” Chị dâu, hay là em quay về Bắc Kinh chăm sóc chị, cho đến khi chị hồi phục em mới…” Lan Hương nói đúng, là cô đã gián tiếp gây ra bi kịch ngày hôm nay của chị, nên cô không thể xem như không biết chuyện gì, quay trở về Thượng Hải làm việc như lúc trước.
” Không, chị không muốn ở lại Bắc Kinh thêm ngày nào nữa. Chúng ta về Thượng Hải đi, đừng ở lại đây nữa có được không? ” Ngày nàng thành lập Di Giai, nàng đã có ý định ở lại Thượng Hải lập nghiệp lâu dài. Bây giờ lại còn xảy ra chuyện này, ý định từ bỏ Bắc Kinh lại còn rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hiện tại sức khoẻ của Lan Hương vẫn rất yếu, do đó Ái Phương quyết định thuyết phục chị tiếp tục ở lại Bắc Kinh thêm một vài ngày. Đợi chị ổn hơn một chút, họ sẽ cùng nhau về lại Thượng Hải.
Những ngày ở trong bệnh viện, Phan Lê Ái Phương chăm sóc Lan Hương chu đáo hơn cả điều dưỡng. Có một hôm Lan Hương cảm thấy chân của mình bắt đầu có cảm giác đau nhói, nhưng sau đó lại quay trở về tình trạng mất cảm giác, nhưng khi bác sĩ hỏi nàng về việc có từng xuất hiện cảm giác lạ nào hay không? Lan Hương lại giấu nhẹm nàng từng có lại cảm giác ở chân. Mỗi khi bác sĩ lấy thông tin tình trạng bệnh của nàng, Lan Hương có vẻ như không có ý định hợp tác.
” Cô ấy hoàn toàn không có thái độ hợp tác với chúng tôi, thật khó đưa ra kết luận chính xác việc cô ấy có hồi phục hay không? ” Trước giờ lần đầu tiên gặp phải một ca bệnh nhân như thế này, cô gái này vốn không quan tâm việc mình có thể đi lại được hay không? Không có một chút ý định gì về việc sẽ làm gì đó khiến bản thân hồi phục.
” Tôi nghĩ tôi cần đưa chị ấy đi điều trị tâm lý trước, sau đó mới tiến hành theo dõi các biện pháp hồi phục cơ thể cho chị ấy ” Chị dâu đang có triệu chứng không giống một người bình thường, có lẽ cú sốc lần này quá lớn, trong nhất thời không thể vượt qua được.
Ngày thứ mười ở trong bệnh viện, Phan Lê Ái Phương nhìn thấy Lan Hương cuối cùng cũng chịu ăn uống, cơ thể cũng có phần chuyển biến tốt hơn. Cô theo như mong muốn của Lan Hương đưa nàng trở về Thượng Hải, thì ra chị dâu lần đó không ở khách sạn, khi đến Thượng Hải chị ấy mua hẳn một căn chung cư ở cách cô tầm ba con đường. Để tiện chăm sóc cho Lan Hương, khi trở về Thượng Hải, cô đã dọn qua sống cùng nàng.
” Chung cư Nhất Nguyên mà cô ấy nói mua là mua, xem ra chị dâu này của em quả thật rất giàu có đó Ái Phương ” Hoàng Đệ sống ở Thượng Hải lâu năm, nói đến thuê căn hộ của Nhất Nguyên còn không dám nghĩ đến, nói chi đến việc sẽ mua luôn như Lan Hương.
” Nhiều chuyện, anh trông chừng nhà giúp em đó, về mất thứ gì liền biết tay em ” Bình thường Hoàng Đệ và Tiểu Khắc vẫn hay qua nhà cô mượn đồ, bây giờ cô đến sống cùng Lan Hương, nên tạm thời đưa chìa khóa cho Hoàng Đệ trông nhà giúp, có anh trai nuôi để làm gì mà không nhờ vả.
Hôm đó Hoàng Đệ giúp Ái Phương chuyển một ít đồ của cô sang căn hộ bên Nhất Nguyên, nhìn thấy chị dâu của Ái Phương ngồi trên chiếc xe lăn liền cảm thấy ông trời không cho ai tất cả. Cô ấy xinh đẹp thật ấy, trước giờ nhìn qua biết bao nhiêu nữ nhân xinh đẹp, nhưng người này lại khiến cho người đối diện khó có thể quên được. Nét đẹp của cô ấy hệt như mấy cô tiểu thư thời xa xưa, suốt ngày ngồi trong cung vàng điện ngọc hưởng thụ tinh hoa của đất trời không nhiễm chút bụi trần vậy. Cơ mà mới mấy hôm trước nghe Tiểu Khắc nói cô ấy vẫn còn đi đứng được bình thường, bây giờ khi quay về lại ngồi xe lăn, tội thật.
” Ái Phương, đừng nói anh không nhắc em, chị dâu của em hệt như mấy người bị tâm thần vậy? ” Nhìn ánh mắt của cổ đâu có giống người tỉnh táo, Ái Phương dọn qua sống chung với cổ có vấn đề gì không đây?
Đâu cần Hoàng Đệ nói, Ái Phương từ lâu đã nhìn ra sự bất thường của Lan Hương rồi, nên cô mới quyết định dọn qua sống chung với chị ấy đấy thôi. Nói tóm lại, chị ấy chắc chắn không hại cô, chỉ sợ chị ấy tự hại bản thân mà thôi.
” Người bạn đó của em là ai? ” Lan Hương đối với người vừa rồi rất nghi hoặc, anh ta có vẻ rất thân với Ái Phương.
” Là anh trai nuôi của em, tên anh ấy là Hoàng Đệ. Tính tình hơi trẻ con, nhưng rất tốt bụng ” Nhắc đến người này, Ái Phương có vẻ khá vui vẻ kể lại cho Lan Hương nghe về anh ấy, nhưng không hề biết rằng bản thân mình không nhìn ra được tâm tư của nàng.
Cũng phải thôi, cô làm sao nghĩ được Lan Hương chỉ trong vài ngày lại có sự chiếm hữu với cô. Cho dù chị ấy có bất mãn với Ái Vy đi nữa, cho dù chị ấy biết được năm đó là cô cứu chị ấy đi chăng nữa. Cũng không lý nào lại sớm có loại tình cảm gì với cô được, rất khó để nhận ra sự thay đổi trong lúc này của Lan Hương.
Thật chất Hoàng Đệ nói đúng, Lan Hương hậu tai nạn mắc chứng tâm thần. Loại tâm thần này không phải dạng điên cuồng cào cấu la hét, mà là dạng thay đổi tâm lý theo một chiều hướng xấu đi.
Thời điểm này Lan Hương đối với Ái Phương không phải là yêu, mà là xem cô như chiếc phao cứu sinh duy nhất của mình. Bất cứ ai có hành động làm cho Ái Phương rời xa nàng, nàng cũng sẽ coi họ là kẻ thù. Nhưng Lan Hương không biết mình bị bệnh, thì làm sao Ái Phương lại có thể biết được.
” Chị dâu, em có pha cho chị một ly sữa nóng, em đặt ở đây khi nào chị muốn uống thì uống ” Ái Phương vào bếp nấu ít thức ăn cho Lan Hương, đặt một ly sữa cho nàng uống tạm.
Ở trong bếp sơ chế thức ăn một lúc, đến lúc nấu lại tìm không được gia vị để ở đâu. Do đó Ái Phương ra bên ngoài hỏi Lan Hương, nhìn thấy chân của nàng ướt mem, ly sữa ngã lăn xuống sàn. Xem ra Lan Hương không cẩn thận làm đổ xuống chân, có vẻ như lúc nàng làm đổ ly sữa vẫn còn nóng, nên chân của nàng đã bị bỏng thành một mảng đỏ.
” Chị dâu, nhà có thuốc trị bỏng không? ” Chân của chị ấy bị bỏng một mảng lớn, thật tội nghiệp, cô lại không biết tủ thuốc gia đình Lan Hương để ở đâu?
” Chân cũng đã phế rồi, không có cảm giác đau đớn, em cuống cuồng vậy để làm gì? ” Chân của nàng không còn chút cảm giác, thứ gọi là bỏng đó cũng chỉ khiến nàng nhìn xuống một lần cũng chẳng thèm nhìn nữa.
Phải, chân của chị không còn cảm giác nữa. Nhưng tim của em có cảm giác, không hiểu sao nhìn thấy chị như vậy em rất đau lòng. Lan Hương, tại sao chị không còn chút niềm tin nào hồi phục lại như trước đây vậy? Chị bỏ cuộc thật rồi sao?
” Chị đợi một chút, em đi tìm thuốc trị bỏng ” Lan Hương không chỉ cho cô, tự cô đi tìm vậy. Đôi chân của chị rất đẹp, đừng để nó lưu lại một vết sẹo nào.
Nhìn thấy Ái Phương chạy đi khắp nhà tìm thuốc, Lan Hương cảm thấy rất thoải mái. Có người lo cho nàng, có người quan tâm nàng, đôi chân này của nàng có hay không cũng không còn quan trọng nữa. Lúc nãy chính nàng đã tự tay đổ ly sữa nóng đó lên chân mình, Lan Hương muốn xem thử mình có biết đau hay không? Chẳng đau gì cả, nhưng ngược lại Ái Phương lại rất chú trọng nàng, như vậy thật tốt.
To be continued…
———–
Dạo này shop bận nên khong ra chap cho các bấy bề được 😔😔😔
Mà nay thấy xót BLH quá 😭😭😭
[text_hash] => 58090854
)