Array
(
[text] =>
Buổi tối yên tĩnh.
Trong phòng khách, ánh đèn vàng dịu hắt xuống ghế sofa. Thẩm Văn Lang ngồi ở bàn trà, áo sơ mi đã nới hai cúc cổ, tay cầm tập tài liệu. Ánh mắt anh nghiêm túc, vầng trán khẽ cau lại. Bên cạnh, Cao Đồ ôm gối, ngồi với Thẩm Lạc Lạc đang hí hoáy xếp lego, thỉnh thoảng còn cúi đầu cười khẽ khi thằng bé nói chuyện.
“Ba nhỏ, cái này lắp thế nào ấy?” Lạc Lạc chìa ra một miếng lego màu xanh.
Cao Đồ kiên nhẫn dạy: “Đưa đây, xoay ngang lại… ừ, đúng rồi, khớp với miếng màu vàng.”
Lạc Lạc hí hửng: “Ba nhỏ giỏi ghê! Cái này ba lớn chắc chắn không làm được.”
“…” Thẩm Văn Lang ngẩng đầu, híp mắt nhìn hai người, giọng trầm thấp: “Tôi nghe thấy hết rồi đấy.”
Lạc Lạc cười khanh khách, nhanh nhảu bò sang chỗ anh: “Ba lớn, ba nhỏ thông minh hơn ba nhiều khoản. Nhưng mà ba lớn lại đẹp trai nhất, giàu nhất, oai phong nhất!”
Nghe xong câu nịnh nọt non nớt kia, khóe môi Thẩm Văn Lang hơi cong, nhưng ánh mắt thoáng lướt sang Cao Đồ lại nhuốm chút gì khó tả.
…
Sau khi xếp xong lâu đài lego, Lạc Lạc nằm lăn ra ghế, tay ôm bụng lẩm bẩm: “Thơm quá…”
“Cái gì thơm?” Cao Đồ hỏi, đưa tay kéo chăn mỏng đắp cho con.
“Pheromone của ba nhỏ ấy, thơm cực luôn. Hồi ở nhà… à, lỡ rồi.”
Không gian lập tức cứng ngắc.
Trong vài giây, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Ánh mắt Thẩm Văn Lang sắc như dao, dán chặt vào Cao Đồ. Giọng anh chậm rãi: “Cậu… là Omega?”
Cao Đồ sững người, mặt biến sắc: “Tôi… tôi là Beta. Lạc Lạc nói linh tinh thôi.”
“Không linh tinh đâu.” Lạc Lạc hồn nhiên chống cằm, đôi mắt long lanh: “Con ngửi được rõ ràng mà. Ba nhỏ có pheromone cây xô thơm, ấm ấm, dễ chịu lắm. Hồi nhỏ mỗi lần ba lớn phát nhiệt, ba nhỏ đều dỗ ba lớn ngủ ngon.”
“Lạc Lạc!” Cao Đồ hốt hoảng, vội lấy tay bịt miệng con, gương mặt đỏ bừng.
Thẩm Văn Lang khựng lại, ngón tay siết chặt mép tài liệu đến nhăn nhúm. Trong lòng anh như có tiếng nổ nhỏ, một sự thật bị lật tung.
Anh nhớ lại… nhiều lần tiếp xúc, quả thực có khoảnh khắc hương thơm dịu nhẹ ấy thoáng qua, nhưng anh luôn bỏ qua vì tin vào hồ sơ nhân sự: “Beta.”
Khóe môi anh nhếch lên đầy nguy hiểm: “Cao Đồ… cậu che giấu tôi bao lâu rồi?”
…
Ngay khi Cao Đồ chưa kịp phản bác, đột nhiên không khí thay đổi.
Mùi pheromone nồng đậm của hoa diên vĩ lan tràn khắp phòng.
Thẩm Văn Lang đột ngột chống tay lên trán, hơi thở gấp gáp, mồ hôi rịn ra trên thái dương. Anh nghiến răng, thấp giọng nguy hiểm: “Chết tiệt… lại là lúc này…”
Cấp S Alpha – phát nhiệt kỳ.
Cường độ pheromone nặng đến mức khiến không khí đặc quánh, áp lực vô hình đè nặng xuống.
Cao Đồ bị chấn động, tim đập dồn dập, cả người run lên. Lạc Lạc bị chặn ngay trong lòng ba nhỏ, còn ngơ ngác: “Ba lớn… lại phát nhiệt hả?”
“Về phòng con mau!” Cao Đồ ôm thằng bé, nhét nó vào phòng ngủ, khóa cửa lại.
…
Ngoài phòng khách, mùi hoa diên vĩ càng lúc càng dày đặc.
Thẩm Văn Lang gồng mình kiềm chế, gân xanh hằn trên mu bàn tay. Giọng khàn khàn, đầy đè nén: “Tránh… xa tôi ra… Cao Đồ… cậu mà còn đứng đó thì…”
Nhưng pheromone cấp S đâu phải chuyện đùa.
Trong tình thế nguy hiểm, cơ thể Omega vốn nhạy cảm của Cao Đồ phản ứng theo bản năng. Một luồng hương dịu mát, ấm áp như gió ban mai từ người cậu tràn ra – cây xô thơm.
Pheromone ấy nhẹ nhàng len lỏi, trung hòa dòng hoa diên vĩ cuồng bạo, như bàn tay dịu dàng dỗ dành.
Không khí căng thẳng dần lắng xuống.
Thẩm Văn Lang ngẩng phắt đầu. Đôi mắt anh đỏ ngầu, đồng tử co rút. Nhìn Cao Đồ đứng cách mình vài bước, thân thể run run, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn cố giữ vững.
Rõ ràng… là Omega.
Hơi thở anh chậm lại, pheromone cũng dần ổn định. Anh nhìn cậu không chớp mắt, ánh mắt như xé nát lớp vỏ ngụy trang bao năm.
…
Cao Đồ cắn môi, lùi nửa bước, khẽ lắc đầu: “Tôi… không cố ý. Tôi chỉ muốn… ổn định cho anh.”
“Cậu gạt tôi bao lâu rồi?” Giọng Thẩm Văn Lang trầm thấp, khàn khàn, ẩn nhẫn nhưng bén nhọn.
“…” Cao Đồ im lặng, ngón tay siết chặt gấu áo, run lên vì xấu hổ và sợ hãi.
Đúng lúc ấy, cửa phòng ngủ bật mở kẽo kẹt. Lạc Lạc ló đầu ra, đôi mắt đen láy sáng rỡ: “Ba lớn, ba nhỏ! Thấy chưa, con nói đâu có sai. Hai người hợp nhau như vậy mà còn chối à?”
“…”
“Ba nhỏ cứu ba lớn rồi nhé! Sau này hai người cứ ở chung, con khỏi lo.”
Cao Đồ mặt đỏ như gấc, muốn độn thổ. Thẩm Văn Lang siết chặt nắm tay, đôi mắt nhìn cậu cháy bỏng nhưng cũng phức tạp.
Trong phòng khách tràn đầy mùi hương dịu ngọt, hòa quyện – hoa diên vĩ nồng nàn và cây xô thơm ấm áp.
Một bí mật đã không thể che giấu nữa.
—
[text_hash] => 480ee10e
)