Array
(
[text] =>
Hành lang ký túc xá nam ban đêm vắng lặng nghe rõ tiếng bước chân. Đèn vàng hắt xuống sàn, kéo bóng hắn dài ra, như một vệt mực tiến thẳng về phía cửa phòng Nghiêm Thành Huyền.
Hắn đang để con tim dẫn đường.
Việc này, suốt bốn vạn năm qua, hắn chưa từng cho phép xảy ra.
Trước đây, chỉ cần Nghiêm Thành Huyền tiến một bước, hắn sẽ lùi một bước. Nhưng bây giờ, chỉ cần cậu ấy bước tới, hắn sẽ đứng yên ở nơi đó, chờ cậu chậm rãi đến gần.
An Kiến Hạo đứng trước cửa phòng Nghiêm Thành Huyền, lòng bàn tay hơi ẩm, dứt khoát gõ cửa.
Lát sau, bên trong vang lên vài tiếng lộc cộc, tiếng dép lê kéo nhẹ trên sàn. Rồi cửa mở hé chừng ba phân.
“Ai vậy?” Giọng mũi của Nghiêm Thành Huyền vang lên, vừa mềm vừa run.
Rồi đôi mắt ấy xuất hiện, đôi mắt từng sáng như chứa cả bầu trời sao, lúc này lại đỏ hoe, mí sưng lên, còn đọng nước, như vừa mới khóc xong không lâu.
Khoảnh khắc ấy, nội tâm An Kiến Hạo lại nhộn nhạo khó chịu.
Nghiêm Thành Huyền nhìn thấy An Kiến Hạo, mặt lập tức cứng lại, đôi mắt sưng húp mở to. Sau đúng một giây, cửa sập lại “rầm” một tiếng vang dội.
Từ trong phòng vọng ra giọng run run hoảng loạn: “C-cậu tới đây làm gì?”
An Kiến Hạo tiến gần tới cửa một bước, tay gõ lên cánh cửa.
“Mở cửa.”
“…Không!”
“Nghiêm Thành Huyền.”
“Không mở!”
“Tôi muốn nhìn thấy cậu.”
“Cậu về đi!”
“Tôi đến vì tin nhắn của cậu.”
Bên trong lập tức im bặt.
An Kiến Hạo khẽ thở dài, áp sát hơn vào cánh cửa: “Tôi không cố ý bỏ qua tin nhắn. Tôi thật sự không thấy.”
An Kiến Hạo không nói dối.
Đêm qua là đêm trăng tròn, tinh khí dao động mạnh, hắn phải bế quan ổn định thần thức luyện linh lực. Tin nhắn của cậu, hắn hoàn toàn không hay biết.
Một lúc lâu sau, bên trong vang lên tiếng sột soạt rất nhỏ. Cậu ấy đang bước lại gần cửa.
Qua lớp gỗ mỏng, An Kiến Hạo nghe được tiếng thở nghẹn, tiếng sụt sùi.
Hắn nói tiếp: “Tôi đến để trả lời.”
Lúc này cánh cửa mới mở ra một chút, để lộ nửa khuôn mặt cậu. Tóc rối xù lên, chóp mũi đỏ ửng, một giọt nước mắt cũ vẫn còn dính nơi chân mi.
Thần tính lạnh lẽo trong người An Kiến Hạo, trong khoảnh khắc đó, vỡ vụn như thủy tinh.
Hắn hạ ánh mắt, nói thật chậm, nhắc lại câu vừa nãy: “Tôi đến để trả lời tin nhắn cậu gửi.”
Nghiêm Thành Huyền mím môi, cố giữ im lặng, “ừm” một tiếng chờ hắn nói.
An Kiến Hạo bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách chỉ còn đúng chiều rộng cánh cửa hé. Một tay chống lên tường cạnh khung cửa, động tác vô tình lại giống như đang khóa cậu trong phạm vi của mình.
“Cậu nói cậu thích tôi, nói muốn theo đuổi tôi.”
Tai Nghiêm Thành Huyền đỏ bừng, đôi môi vì căng thẳng mà khẽ mấp máy, giống một con mèo bị dồn vào góc, vừa muốn trốn, lại vừa không nỡ chạy đi.
Người này còn phải nhắc lại làm gì chứ…
Hai mươi bốn tiếng vừa qua, Nghiêm Thành Huyền đã hối hận đến mức chỉ muốn đào một cái hố rồi tự chui xuống. Cái tin nhắn kia mỗi lần nhớ lại, đầu ngón tay cậu đều lạnh buốt, xấu hổ đến tê dại.
Cậu tự mắng mình không biết lượng sức.
Rõ ràng trên diễn đàn đã có người cảnh báo: An Kiến Hạo kiêu ngạo, xa cách, thư tình chất đầy hộc bàn còn chẳng thèm liếc mắt, tất cả đều bị ném thẳng vào sọt rác. Vậy mà cậu lại ảo tưởng rằng mình có thể đặc biệt hơn người khác?
Buồn cười thật. Kết quả thì sao?
Cậu chờ trong im lặng, chờ trong thấp thỏm, chờ đến khi hy vọng bị mài mòn sạch sẽ.
Nghiêm Thành Huyền chỉ muốn gõ đầu mình một cái cho tỉnh.
Nhưng giờ phút này, mười một giờ đêm, An Kiến Hạo kiêu ngạo lạnh lùng kia lại đứng ngay trước cửa phòng cậu. Người nọ nói rằng muốn gặp cậu, nói rằng hắn không cố ý bỏ qua tin nhắn ấy.
Chỉ bấy nhiêu thôi, toàn bộ lớp phòng bị mà Nghiêm Thành Huyền cố dựng suốt một ngày một đêm đã mềm nhũn, như bị ai nhẹ nhàng bóp tan.
Nghiêm Thành Huyền ngẩng đôi mắt đã sưng đỏ lên nhìn hắn. Mi mắt còn ướt, làn da quanh mắt đỏ ửng, yếu ớt như pha lê chỉ cần chạm nhẹ sẽ vỡ.
Ánh mắt An Kiến Hạo khóa chặt lấy cậu, như muốn nhìn xuyên qua từng lớp ngại ngùng, từng lớp sợ hãi, cho đến tận nơi mềm yếu nhất trong lòng cậu.
“Nghiêm Thành Huyền.”
Hắn cúi đầu xuống, khoảng cách gần sát, để hơi thở như lướt qua da cậu:
“Nếu cậu muốn theo đuổi tôi,” hắn nhếch môi, “thì làm cho đàng hoàng.”
Não Nghiêm Thành Huyền hoàn toàn đình trệ, biến thành một mảnh trắng xóa.
An Kiến Hạo nhìn dáng vẻ ấy, mí mắt khẽ cụp xuống, như đang nhẫn nhịn điều gì. Ngón tay hắn chậm rãi trượt từ tường xuống cạnh khuôn cửa, cách tay cậu chỉ mấy phân.
“Nếu cậu đã nói thích tôi,” hắn nói, “thì đừng trốn, đừng khóc, cũng đừng bỏ cuộc, được không?”
Nghiêm Thành Huyền muốn mở miệng lên tiếng, nhưng cổ họng khô khốc, không phát ra nổi âm thanh nào.
Cậu hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của người nọ. Mọi cảm giác đều bị khuấy đảo, đầu óc tê dại, suy nghĩ chạy tán loạn mất kiểm soát.
Người nọ đứng quá gần, gần như thể chỉ cần nghiêng đầu thêm một chút nữa, môi hắn sẽ áp lên da cậu.
An Kiến Hạo liếc xuống môi cậu một thoáng, rồi lại nhìn vào đôi mắt ướt, bình tĩnh nói tiếp:
“Tôi không thích.”
Ba chữ này như một bản án tử hình, khiến tim Nghiêm Thành Huyền thắt lại đau đớn. Cái thói xấu của người này vẫn vậy, luôn thích nói lửng lơ để cậu phải dùng cả tâm trí mà đoán định.
Hắn không thích cái gì? Không thích cậu khóc? Không thích cậu trốn?
Hay là… không thích cậu?
Nghiêm Thành Huyền không muốn hỏi. Lý trí gào thét rằng đừng hỏi, hỏi là tự đào hố chôn mình. Nhưng miệng cậu lại phản bội chủ nhân: “Không thích… tôi sao?”
Vừa dứt lời, tim cậu đã treo lơ lửng giữa không trung.
Nếu người nọ chỉ cần “ừ” một tiếng, thì cậu phải làm sao đây?
Cười ha ha giả vờ thoải mái, nói “không sao đâu, sau này vẫn làm bạn” sao? Hay là thẹn quá hóa giận, xắn tay áo đánh hắn một trận, mắng hắn là đồ mắt mù không nhận ra mị lực bức người của mình?
An Kiến Hạo nhíu mày. Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt tái nhợt của thiếu niên, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác rất muốn gõ vào đầu người trước mặt một cái.
Sao lại có thể ngốc đến mức này chứ?
“Không thích cậu khóc vì tôi.” An Kiến Hạo nhẹ nhàng giải thích.
Rồi hắn nâng bàn tay lên, đặt vào ngực trái mình: “Tôi cảm thấy khó chịu, ở đây.”
Nghiêm Thành Huyền: “!!!”
Toàn bộ hệ thống dây thần kinh của Nghiêm Thành Huyền chính thức đình công.
Tối nay rốt cuộc là kịch bản quái quỷ gì vậy? Không có ai nói với cậu rằng đời người còn có loại tình huống như thế này!
Càng không có ai cảnh báo rằng An Kiến Hạo lại có thể biến thành phiên bản như thế này!
Trong lúc Nghiêm Thành Huyền còn đang chết máy, An Kiến Hạo lại tiếp tục phát huy công lực: “Sau giờ học tự chọn ngày mai, dạy tôi đàn được không?”
Hắn dừng lại, giọng trầm dụ dỗ: “…Thầy Nghiêm?”
Trong đầu Nghiêm Thành Huyền như có pháo hoa nổ tung.
Không phải loại pháo hoa lãng mạn trong phim thần tượng, mà là loại pháo hoa bắn nhầm hướng, nổ thẳng vào não, khiến hệ thống suy nghĩ của cậu chính thức tê liệt.
Nam nhân đối diện chỉ nhếch nhẹ khóe môi, nửa như cố ý trêu, nửa như chẳng tự ý thức được sức nặng lời mình nói.
Người này… đang dỗ cậu sao?
Tối nay hắn chủ động đến, đứng suốt trước cửa phòng, nói nhiều hơn hắn từng nói trong cả tuần cộng lại. Giờ lại còn cố tình gọi cậu bằng cái danh xưng như thế.
Nghiêm Thành Huyền cắn môi, hơi nghiêng đầu tránh ánh mắt hắn, lắp bắp: “T-Tôi…”
“Ngày mai gặp.” An Kiến Hạo trực tiếp cắt ngang, không cho cậu từ chối.
Hắn lùi nửa bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đỏ đến sắp bốc khói của Nghiêm Thành Huyền, khoé môi cong lên nói:
“Ngủ ngon.”
Trước khi Nghiêm Thành Huyền kịp phản ứng, An Kiến Hạo đưa tay lên, chủ động đóng cửa lại.
Cánh cửa vừa khép lại, hành lang lập tức rơi vào yên tĩnh. Còn đằng sau cánh cửa, trái tim Nghiêm Thành Huyền thì không.
Cậu đứng chết lặng vài giây, rồi trượt dần xuống sàn, lưng tựa vào cửa. Trong đầu như có mười Kim Chủ Huấn hiện ra hét vào tai cậu hai chữ: “Thầy Nghiêm.”
A a a!! Không được nghĩ tới nữa! Chỉ là một chữ “thầy” thôi mà mi rung động cái khỉ gì hả?!
Nghiêm Thành Huyền vùi mặt vào tay, rên rỉ trong xấu hổ.
Cái người xấu xa kia học ở đâu ra cái thói trêu chọc người khác như thế? Có giỏi thì gọi lại lần nữa xem, cậu… cậu sẽ trực tiếp ngất xỉu cho hắn xem luôn!
Bạn học Nghiêm bị kinh động không dám nghĩ tiếp, không dám nhớ đến ánh mắt hắn, không dám nhớ đến hơi thở phảng phất bên tai.
“Làm gì bây giờ… chết mất…”
Nhưng đợi đã.
Nghiêm Thành Huyền đột nhiên khựng lại, đôi mắt còn vương nước mắt chợt lóe lên một tia sáng.
Hắn nói hắn khó chịu khi thấy cậu khóc? Hắn muốn học đàn? Hắn còn bảo cậu “làm cho đàng hoàng” khi theo đuổi hắn?
Dịch sang ngôn ngữ tình yêu, chẳng phải là: “Tôi đã bật đèn xanh rồi, cậu mau lái xe tông vào tim tôi đi” đó sao?
Nghiêm Thành Huyền khịt nhẹ mũi, đưa tay lau vệt nước mắt còn đọng trên mi. Ngực cậu vẫn phập phồng vì hồi hộp, nhưng ánh mắt đã có chút sáng lên, một tia quyết tâm.
“Được thôi… theo đuổi thì theo đuổi.” Rồi cong mông chạy vào nhà bếp.
.
“Đựu moá! Hai thằng tụi mày nằm vậy mà coi được à?!”
“Ông im đi. Thằng Mã Đinh xích qua chút coi, má nó muốn đè chết tôi à?”
“Hai thằng mày xích xuống đất luôn đi! Trả giường cho tao!!”
“Anh Phàm à,” Mã Đinh thở dài. “Anh không sống chung với hai thằng này, anh không hiểu đâu. Giờ bọn em quay về phòng, chắc chắn sẽ bị tụi nó làm phiền cả đêm ngồi tư vấn tình cảm. Ngày mai cả bốn đứa cùng nghỉ học, thầy hỏi là chết.”
“Rồi liên quan chó gì tới việc tụi mày cướp giường tao cho tao đúng cái mép giường để nằm?!”
“Kim Chủ Huấn tắt đèn đi ông, tới giờ đi ngủ rồi.”
“Ừ ừ, cả lò ngủ ngon nhé.”
“Ngon cái ***! Đứa nào giựt chăn của tao vậy?! Má- thằng nào gác nguyên cái chân lên người bố- BỎ XUỐNG!!”
.
Lớp kỹ năng sống là môn tự chọn mở cho mọi sinh viên có nguyện vọng học thêm những thứ hữu ích. Vì môn chỉ có “đạt” và “rớt”, không tính điểm, không thi cuối kỳ, chủ yếu điểm danh, và tham gia đủ hoạt động, nên lớp kỹ năng sống lúc này lại đông đến mức ruồi bay không lọt.
Phòng học được thiết kế theo dạng bậc thang. Chỗ ngồi trong lớp đã bị lấp gần hết, tiếng trò chuyện ồn ào hòa với tiếng quạt máy ù ù, không khí náo nhiệt vô cùng.
Nghiêm Thành Huyền vừa bước chân vào cửa đã suýt bị luồng hơi nóng phả vào mặt cho ngất xỉu. Cậu đưa mắt tìm chỗ ngồi, rồi dừng lại ngay ở hai bàn cuối lớp: Kim Chủ Huấn đang quay xuống bàn dưới, ầm ĩ cãi nhau với Mã Đinh, liên tục lườm nguýt nhau, tay còn vung vẩy như sắp đánh nhau đến nơi.
Ở ngay cạnh cửa sổ, hoàn toàn tách biệt khỏi cuộc cãi vã kia, là An Kiến Hạo.
Hắn ngồi nghiêng người, một tay đặt hờ trên bàn, mắt nhìn ra ngoài. Ánh nắng sớm mỏng như tơ chiếu nghiêng qua khung cửa, phủ lên nửa gương mặt hắn, khiến hàng mi càng nổi bật. Vài cọng tóc trước trán hơi vểnh lên, hơi tùy ý, lười nhác mà lại đẹp đến chân thật.
Giữa một đám người ồn như cái chợ, hắn ngồi đó, yên tĩnh như tự tách ra một thế giới riêng.
Nghiêm Thành Huyền thầm mắng một câu: Đồ yêu nghiệt!
Tối qua cậu đã dùng hết hai khay đá để chườm mắt, tự niệm chú “bình tĩnh”, suýt chút nữa là đắc đạo thành tiên. Cậu tưởng mình đã luyện được mặt sắt để đối diện với hắn, nhưng chỉ cần nhìn thấy cái bóng lưng ấy, mọi công sức tu luyện cả đêm đều đổ sông đổ biển.
Cảm giác ngượng ngùng tràn lên như sóng.
Hai người không còn là bạn học bình thường nữa. Tối qua, hắn nói rõ ràng, còn cậu đã lộ hết tim gan ra trước mặt hắn.
Giờ mọi thứ đã khác. Cậu thích hắn. Cậu là người theo đuổi.
An Kiến Hạo như cảm nhận được có ánh mắt đang bám lấy hắn, hàng mi khẽ động. Hắn ngẩng lên, ánh mắt từ ngoài cửa sổ chuyển sang phía cửa lớp, chính xác là hướng Nghiêm Thành Huyền đang đứng.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Một, hai giây.
Nghiêm Thành Huyền lập tức muốn quay đầu bỏ chạy.
“Đừng trốn, đừng khóc, đừng bỏ cuộc.”
Lời An Kiến Hạo nói đêm qua, cùng ánh mắt trầm tĩnh, lại vang vọng trong đầu.
Nếu bước đến, sẽ ngượng ngùng, không biết hành xử ra sao. Nhưng nếu lại bỏ chạy, thì cũng thật là hèn nhát.
Nghiêm Thành Huyền cắn môi, lưng hơi ưỡn ra, cố nhủ bản thân phải kiên định, rồi hít một hơi thật sâu, mỗi bước đều như kéo cả trái tim theo, vừa sợ hãi, vừa háo hức.
An Kiến Hạo chậm rãi nghiêng đầu, ánh mắt không rời cậu, có ý mong chờ hành động tiếp theo của cậu là gì.
Ánh nhìn hắn mơ hồ mang hàm ý: Đến đây cưa tôi đi.
Hai chân cậu không tự chủ, liền nhấc lên, từng bước tiến lại. Nghiêm Thành Huyền thầm mắng trong bụng: Cái cơ thể phản chủ!
Đúng lúc bước đến giữa lớp, Mã Đinh đã ngẩng phắt lên, thấy cậu liền lập tức giơ tay vẫy loạn:
“NGHIÊM THÀNH HUYỀN!! Ở ĐÂY!! CÒN GHẾ!!”
Nghiêm Thành Huyền chỉ muốn có một cái hố để nhảy xuống ngay lập tức. Cậu cúi đầu, lủi thủi về phía chỗ trống cạnh Kim Chủ Huấn.
Vừa ngồi xuống, chưa kịp thở, Kim Chủ Huấn đã túm lấy áo cậu tố khổ: “Má, Nghiêm Thành Huyền, cậu phải làm chứng cho tớ, tớ là bé ngoan ngủ không hề ngáy. Thằng giặc này đêm qua dùng tay bịt miệng tớ lúc đang ngủ, suýt ngạt chết bạn thân cậu rồi!”
“Nghiêm Thành Huyền, ông nghe tôi nói,” Mã Đinh chen vào. “Đêm qua đang ngủ tôi nghe có tiếng như ai đang khoang tường, má, giờ đó ai lại đi khoang tường chứ. Quay sang quả nhiên là Kim Chủ Huấn đang liên hoàn ngáy! Ông Phàm ngủ say như chết, chỉ có mỗi tôi, tôi chỉ có thể làm như thế!”
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Giữa lúc chiến sự đang căng thẳng, một giọng trầm thấp, lười biếng đánh gãy.
“Ngủ được chút nào không?”
An Kiến Hạo thừa biết cậu sẽ mất ngủ cả đêm, mắt đã sưng húp, mí nặng trĩu cả một ngày, cộng thêm đêm qua hắn đứng trước cửa nói nhiều như vậy, chắc cũng đã doạ bạn học này một trận không thể ngủ ngon.
Nhưng hắn thật sự không kiềm chế được, lúc ấy thật sự muốn nhìn thấy cậu, muốn nói ra dù bản thân còn chưa rõ ràng ý định của mình.
Kim Chủ Huấn và Mã Đinh khẽ đá mắt nhau, nhỏ dần tiếng cãi cọ. Nghiêm Thành Huyền giật mình, lắp bắp nhỏ xíu:
“…Có.”
An Kiến Hạo “ừm” một tiếng.
Đúng lúc này, cửa phòng học mở ra. Cả lớp đang ồn ào bỗng chốc rơi vào im lặng.
Theo thông báo trên web trường, giáo viên môn này là một cô giáo trẻ xinh đẹp, dịu dàng cơ mà? Sao cái bóng dáng lù lù bước vào lại giống như Diêm Vương vậy?
Mã Đinh quay qua An Kiến Hạo, môi run lẩy bẩy: “Tao… tao không nhìn nhầm chứ? S-sao lại là… L-Lão Minh?”
An Kiến Hạo cười khẩy: “Chuẩn rồi.”
Cái kết đắng cho bốn sinh viên năm nhất chân ướt chân ráo, đặt niềm tin vào quỷ dữ năm ba Triệu Vũ Phàm.
Cả lớp im lặng, không khí căng như dây đàn. Lão Minh đứng đó nhìn quanh, đôi mắt sắc như dao lam, rồi gõ gõ bút lên bàn:
“Tiết đầu tiên là lý thuyết, tuần sau sẽ có bài kiểm tra. Ai ồn ào, ngủ gật, không tập trung lên bảng, mời ra ngoài.”
Vừa dứt lời, lớp học liền ồn lên. Kim Chủ Huấn quay sang than vãn: “Má, chưa gì đã kiểm tra. Bị điên hả?”
Mã Đinh ngồi bàn sau với lên: “Thật đó, lúc đó chọn Xác suất thống kê theo tôi là đâu khổ như vầy. Thằng trời đánh nào rủ rê đăng kí cái môn này vậy?!”
“Thằng trời đánh” Nghiêm Thành Huyền: “…”
Bảo kê của “thằng trời đánh” vừa nghe Mã Đinh dứt lời liền đạp cho cậu ta một cái để cảnh cáo.
“Á ui! Tao sai rồi, lần sau tao sẽ dám nữa!”
Tiết học kéo dài suốt hai tiếng, ngoài tiếng bút ghi chép, thì không khí im phăng phắc. Ai cũng lo sợ từng cử chỉ nhỏ nhất cũng bị Lão Minh ghi vào sổ. Mã Đinh suốt buổi cứ lườm An Kiến Hạo, miệng mắng chửi hắn, nhưng tay vẫn cố ghi chép.
Cuối buổi, Lão Minh buông một câu kết thúc: “Tôi sẽ soạn đề kiểm tra đúng với trình độ các cô cậu.”
Một vài sinh viên lẩm bẩm rời lớp, vừa ngao ngán vừa thở dài. Kim Chủ Huấn nằm dài trên bàn, miệng liên tục than thở: “Má, cái lưng tôi muốn gãy rồi. Cuộc đời tôi chưa đủ khổ hay sao?”
Nghiêm Thành Huyền vừa tranh thủ ghi chép vừa cười nói: “Đây là trả thù chuyện bữa giờ cậu làm với tớ.”
“Hành hạ cái gì chứ? Tớ đang giúp cậu theo đuổi An Kiến Hạo cơ mà? Chẳng phải đó là chuyện đại sự của đời cậu sao?”
Kim Chủ Huấn lại bô bô mồm gào lên. An Kiến Hạo ngồi bàn sau đang nghịch bút, nghe thế liền nhướn mắt lên nhìn khuôn mặt đang co cứng lại của Nghiêm Thành Huyền.
Nghiêm Thành Huyền đang ôm một bụng kế hoạch sẽ cắt hết skinny jeans của Kim Chủ Huấn để trả thù, thì Mã Đinh chen vào: “Này này kéo nhau đi ăn đi, tôi nhắn ông Phàm rồi, mười phút nữa ổng tới, cái bụng tôi biểu tình rồi.”
Kim Chủ Huấn chỉ đợi có vậy, liền đứng lên vươn vai: “Đúng rồi, đi thôi! Phải ăn thật ngon mới được.”
Nghiêm Thành Huyền hít sâu một hơi, quay lại nhìn An Kiến Hạo: “Hai cậu đi đi, tớ phải… tập đàn cho An Kiến Hạo.”
“Ồ.”
“Ồ.”
Kim Chủ Huấn và Mã Đinh nhìn nhau, như hiểu ra điều gì bất đắc dĩ: “Ờ thôi, tụi mình đi vậy, thà ăn cơm với ông Phàm còn hơn ăn cơm chó.”
Lớp học vắng dần, từng tiếng ghế kéo lạch cạch cũng biến mất theo bước chân của mọi người. Cuối cùng, cả căn phòng rộng chỉ còn An Kiến Hạo và Nghiêm Thành Huyền.
Nghiêm Thành Huyền ngồi học hai tiếng, ngoài mặt một bộ chăm chú ghi chép, nghiêm túc vô cùng, sống lưng thẳng, tay thì viết cặm cụi, như thể đang ghi chép lại tri thức vô giá.
Nhưng nếu đứng sau lưng cậu nhìn xuống, trang giấy lại là:
Kế hoạch theo đuổi An Kiến Hạo – Phiên bản mới nhất (đã chỉnh sửa 13 lần, tuyệt đối bí mật!!):
1. Giữ bình tĩnh khi nói chuyện. (Khả năng thành công: 5%? Có lẽ nên tăng lên 6% cho tự tin!)
2. Không được đỏ mặt mỗi khi hắn nhìn thẳng. (Nếu đỏ mặt thì phải quay đi giả vờ nhặt bút. → Mua thêm 3 cây bút dự phòng.)
3. Ghi nhớ: Khi hắn đến gần, đừng đơ! (Lần trước đơ: 6 giây. Mục tiêu mới: giảm xuống 3 giây.)
3. Tình cờ gặp sau mỗi buổi hắn huấn luyện. (Nhấn mạnh quan trọng: Tình cờ!!)
4. Nhắn tin chúc ngủ ngon mỗi ngày. (Không sớm quá, không muộn quá. Giờ vàng hiện tại: 22h. Nhớ kèm bộ sticker “Cáo nhỏ làm nũng” mới tải về.)
5. Tìm cách nói chuyện một cách tự nhiên. Gợi ý 1: “Hôm nay trời đẹp nhỉ cậu?” Gợi ý 2: “Ê…” (sau đó nghĩ tiếp) Gợi ý 3: Hỏi đường đến nhà vệ sinh (dù học ở đây 2 tuần rồi).
(đã bị gạch đi, ghi chú: không mang tính thiết thực…!!)
5. Cuối tuần rủ đi xem phim. (Không được nhìn mặt hắn quá 5 giây. Nếu tay chạm tay → không được run. Nếu có run → cố gắng run đẹp.)
6. Tạo ấn tượng ngoan và siêng. (Ghi chép chăm chỉ, kể cả ghi nhầm (?). Tuyệt đối không để hắn phát hiện đây là kế hoạch tán hắn!!!)
7. Nếu hắn gằn giọng, phải bình tĩnh!! (Nhưng nếu hắn nhẹ giọng… càng phải bình tĩnh hơn. Bình tĩnh kiểu nào?? Khoản này chưa tìm được cách. Để cập nhật sau QAQ!)
!!Kế hoạch đặc biệt!! (Thực hiện cẩn trọng vì độ xấu hổ: 1000%)
1. Giúp hắn tập đàn vì hắn thua cá cược. Đây là cơ hội trời cho!! (Thật ra là Kim Chủ Huấn cho.)
→ Ngồi gần → Hướng dẫn nhẹ nhàng → Tay chạm tay… một chút xíu cũng được.
2. Mỗi buổi tập đem cơm đến.
Hắn đói → cậu cho ăn.
Hắn no → hắn vui.
Hắn vui → cậu cũng vui.
Chiến lược hoàn hảo! 10 điểm!!
3. Khi đàn guitar chung…
Tay đặt đúng vị trí. Không được để tay run bần bật. Không được ngất xỉu. (Quan trọng!!)
Note: Cố lên Nghiêm Thành Huyền!! Vì một tương lai có bạn trai ưu tú (và đẹp trai)!!
Nghiêm Thành Huyền lén lút đọc lại bản kế hoạch lần thứ n, cảm thấy mình quả nhiên là một thiên tài trong tình trường. Cậu hắng giọng, cố gắng ép giọng mình xuống tông bình thường nhất có thể:
“Chúng ta ăn cơm thôi nào~”
Cậu lôi từ balo ra hai hộp cơm giữ nhiệt được thắt nơ cực kỳ điệu đà. Một hộp trang trí rực rỡ (cho An Kiến Hạo), một hộp sơ sài vô cùng (cho chính cậu).
Kim Chủ Huấn cách đó một con phố chợt cảm thấy đau đớn không thôi.
Nghiêm Thành Huyền mở nắp hộp, rồi lấy từ khăn giấy ra một bộ muỗng và đũa hình con cáo nhỏ, cẩn thận từng động tác. Đầu đũa còn dán sticker nhỏ hình đuôi cáo.
Cậu chìa nó qua cho An Kiến Hạo, đôi mắt hơi cong lên: “Cái này… cho cậu.”
An Kiến Hạo nhìn bộ dụng cụ màu sắc kia, im lặng suy nghĩ.
Nghiêm Thành Huyền mím môi nín thở, tay giữ nguyên tư thế đưa đũa, cố gắng không run như kế hoạch mục số 5 yêu cầu.
“…Cậu còn chọn hình cáo nhỏ à?” An Kiến Hạo nhướng mày.
“Ơ… ờ thì… dễ thương mà…” Cậu lúng túng cười.
Bình tĩnh!! Bình tĩnh 6%!!
An Kiến Hạo nhất thời á khẩu.
Vạn năm thù hằn với tộc cáo, giờ đây hắn lại dùng đũa dán hình cáo hoạt hình.
An Kiến Hạo nhận lấy đôi đũa ngốc nghếch, nhìn nó thêm vài giây, phân tích xem nên cười hay nên khinh bỉ. Cuối cùng từ bi “Ừ” một tiếng.
Khi mở hộp cơm ra, mùi thơm liền xộc thẳng lên mũi. Là cơm xào cùng thịt heo, kèm theo còn có canh khoai tây, một quả chuối, và một hộp sữa chua.
Rất cầu kì, rất dụng tâm.
Chợt trong lòng An Kiến Hạo “Đing” lên một tiếng.
Hắn chợt nhận ra, nhóc con không đồng ý đi ăn cùng ba người ồn ào kia, nhưng lại ngồi đây cùng hắn ăn, đã vậy còn long trọng chuẩn bị mọi thứ.
À, ra là đã có dự mưu, đã chuẩn bị từ trước, là muốn giấu hắn đi làm của riêng.
An Kiến Hạo ngồi đối điện cậu, đôi mắt đen trầm ổn nhìn hai hộp cơm đầy ụ. Hắn gắp thử một miếng thịt, nhai chậm rãi, sau đó không nhịn được khen ngợi:
“Ngon lắm. Tôi thích.”
Lại là “tôi thích”!! Cậu thích cái gì nói rõ ra được không hả?! Đừng có bỏ lửng như thế QAQ!
Nghiêm Thành Huyền suýt bật dậy, nhưng trong lòng lại vang lên tiếng nhắc nhở. Bình tĩnh!! Mục số 1: Giữ bình tĩnh!!!
Cậu không chịu thua, đáp bằng chất giọng cố tình thờ ơ:
“Thật hả? Tôi làm bừa thôi í.”
Làm bừa cái khỉ… cậu đã search cả tiếng đồng hồ, xem tới ba công thức, còn ghi chú lại trong góc bảng kế hoạch: “Lần sau giảm muối 10%!!”
An Kiến Hạo nhìn cậu lâu thêm vài giây, không hỏi nữa, nhưng ánh mắt rất rõ là đang ghi nhận điều gì đó. Rồi hắn thổi nhẹ canh khoai tây, nhấp một ngụm.
“Sao không đi ăn trưa cùng ba người kia?”
“…Tôi hơi mệt.”
Nghiêm Thành Huyền lại gào thét.
Cậu nhìn là biết thừa rồi, cần phải hỏi làm cái quái gì hả An Kiến Hạo xấu tính kia?!!
Hắn nhìn chiếc hộp cơm mà cậu chuẩn bị đầy đặn gần như phát nổ.
“Mệt đến mức nấu thành ba món?”
“…”
Nghiêm Thành Huyền thất thủ, đại thất thủ.
Mục số 2: Không đỏ mặt khi bị nhìn thẳng → Ghi chú: Thất bại trầm trọng!! Cần chỉnh sửa lần 14.
Cậu cúi đầu thấp hơn, giả vờ bận khuấy canh, cảm giác xấu hổ vô cùng khi từ nãy giờ chính mình đã bại trận quá nhiều.
Không thể để hắn biết! Bảng kế hoạch tối mật!! Không được để hắn biết mình đang…đang áp dụng mục số 3, 4, 6, và kế hoạch đặc biệt!!
Trong khi Nghiêm Thành Huyền ở bên cạnh hấp hối, An Kiến Hạo nhìn cậu chằm chằm.
Thiếu niên ngốc nghếch trước mặt hắn đang khủng hoảng đến phát rồ rồi, có gì đó không bình thường.
Mọi ngày đều ngại ngùng né tránh, giờ lại nhìn hắn trừng trừng, hắn nhắm một mắt cũng nhìn ra được lo sợ giấu trong đáy mắt cậu.
An Kiến Hạo chạm lưỡi muỗng vào môi, hạ mi mắt, quyết định lấn tới bắt nạt cậu.
“Cậu chu đáo với tôi quá nhỉ.”
“Không có!!” Nghiêm Thành Huyền bật dậy.
Cấm hoảng!! Mục số 1!! Mục số 1!!
“Không có à?”
“Tớ… tớ chỉ… tiện thôi.” Giọng cậu nhỏ như muỗi.
An Kiến Hạo nhìn hộp cơm, được trang trí bằng nơ.
Nhìn qua đôi đũa cáo, có sticker.
Tới canh khoai tây, cẩn thận không cho cà rốt.
Cuối cùng còn có cả chuối và sữa chua, tỉ lệ dinh dưỡng chuẩn bài luôn.
“…Tiện đến mức này?” So với bữa ăn trên tiên giới còn có chút thịnh soạn hơn.
Nghiêm Thành Huyền muốn nhảy lầu. Nếu đây là lầu hai, cậu sẽ nhảy, nhưng tiếc là đây là lầu trệt, nhảy xuống chỉ có ê mông.
Và rồi như thể dây thần kinh xấu hộ và dây thần kinh tự trọng cùng lúc bị đứt, cậu bật dậy, hai tay đập nhẹ lên bàn:
“ĐƯỢC RỒI!!”
An Kiến Hạo ngừng lại, chớp mắt nhìn Nghiêm Thành Huyền hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tự khai báo:
“LÀ TÔI ĐÃ LÊN KẾ HOẠCH THEO ĐUỔI CẬU!!!”
An Kiến Hạo: “…”
“KẾ HOẠCH CÓ TỔNG CỘNG 10 MỤC!!!”
Cậu gần như la lên, gương mặt đỏ từ tai đến cổ: “ĐÃ ĐƯỢC CHỈNH SỬA 13 LẦN, CHUẨN BỊ SỬA LẦN 14!!”
“LÀ CẬU BẢO TÔI THEO ĐUỔI CHO ĐÀNG HOÀNG MÀ!! XIN CẬU HÃY HỢP TÁC, TÔI GÀ LẮM ĐỪNG BẮT NẠT TÔI NỮA!! ĐỒ XẤU TÍNH!”
Mấy chữ sau ngày càng nhỏ đi, rồi nuốt hẳn vào bụng.
Cả phòng học im phăng phắc. Chỉ có tiếng quạt trần “u… u…” làm nền cho cậu.
An Kiến Hạo nhìn cậu một lúc lâu.
Nghiêm Thành Huyền trong lòng đã xếp sẵn di chúc: Xong rồi. Chết rồi. Bốc hơi luôn đi cũng được. Sao mình lại nói?! Sao mình còn tồn tại trên đời?! Kim Chủ Huấn xin hãy chăm sóc cây xương rồng cạnh cửa sổ giúp tớ, tớ phải đi rồi…
An Kiến Hạo đặt đũa xuống, chậm rãi đứng dậy, bước đến gần. Khoảng cách ngắn lại, hơi thở hắn lướt qua má cậu.
“Nghiêm Thành Huyền,” An Kiến Hạo nói, “cậu còn lên hẳn kế hoạch nữa sao?”
Sao hắn không biết phàm nhân này lại thú vị như vậy nhỉ?
“…..Dạ.”
(Rất nhỏ. Rất thảm. Rất muốn chết.)
Hắn cúi thấp người, đôi mắt khóa chặt cậu: “Cậu đọc cho tôi nghe, mục số 1 là gì?”
Nghiêm Thành Huyền trong lòng khóc lớn: (*꒦ິㅿ꒦ີ)
Không được đâu đại ca à, đây là chuyện cá nhân, là top secret í?!! Ước gì con người có thể kệ nhau mà sống nhỉ. (Riêng An Kiến Hạo đừng mặc kệ tôi!)
Hắn nhếch môi: “Hay để tôi đoán…”
Nói rồi An Kiến Hạo cầm tay cậu lên, ngón cái xoa nhẹ lên khớp xương bàn tay đang run rẩy của cậu:
“Mục số 1: giữ bình tĩnh khi đứng gần tôi?”
“!!!!!!” Nghiêm Thành Huyền suýt chút nữa là lăn đùng ra xỉu, nhưng nghĩ lại như vậy sẽ vi phạm Mục số 3 của Kế hoạch đặc biệt, nên liền cố đứng thẳng hơn.
Hắn cúi sát hơn: “Nếu vậy… lúc nãy cậu làm hỏng mục số 1 rồi, đúng không?”
Nghiêm Thành Huyền vặn người, mặt đỏ như muốn bốc khói.
Hắn nhìn cậu, nụ cười vừa trêu đùa vừa dịu dàng: “Không sao, cậu cất cái kế hoạch đó đi.”
Vừa nói, hắn vừa lười biếng nắm lấy ngón trỏ của cậu, chậm rãi vân vê trêu chọc. Nghiêm Thành Huyền cúi gầm mặt, hận không thể rúc đầu cái xó nào.
Thế nhưng, An Kiến Hạo nào có để cậu toại nguyện.
Hắn đột ngột cúi thấp người xuống, hạ thấp trọng tâm cho đến khi gương mặt hắn nằm dưới tầm mắt của cậu. Sau đó chậm rãi ngẩng mặt lên, từ góc độ phía dưới nhìn thẳng vào đôi mắt đang lánh né kia.
Từ góc nhìn này, Nghiêm Thành Huyền hoàn toàn bị bao vây.
Bạn học Nghiêm khóc trong lòng, hiện tại không thể trốn đi đâu được, chỉ có thể trơ mắt nhìn khuôn mặt điển trai phóng đại trước mặt.
Đôi môi mỏng của hắn khẽ động, khoé miệng nhếch lên, giọng nói mang theo ý cười: “Hôm qua quên nói với cậu một chuyện quan trọng.”
Hắn chờ thiếu niên ngơ ngác trước mặt tiêu hoá hết thông tin, rồi mới chậm rãi nói tiếp:
“Tôi cũng thích cậu.”
.
[text_hash] => 0761e338
)