Array
(
[text] =>
Nghiêm Thành Huyền lao đi giữa đêm giao thừa, đôi bàn tay gầy gò run rẩy bấu chặt lấy vạt áo trước ngực như muốn giữ lấy nhịp tim đang dần lịm đi của người kia.
Đêm ấy thành hôn, chẳng trống chẳng kiệu, chỉ có một lời thề khẽ khàng giấu dưới trăng tàn.
Đến hôm nay ly biệt, cũng không cờ không tiễn, không một ai níu giữ, chỉ để lại một đoạn tình thâm lặng lẽ, theo gió tan vào nhân gian lạnh lẽo, chẳng kịp lưu danh.
An Kiến Hạo, người định cứ thế mà đi sao? Người định để lại cho em một sự tự do được xây bằng máu và thần hồn của người sao?
Một giọt lệ nóng hổi trượt dài trên gò má tái nhợt, còn chưa kịp rơi xuống đã bị gió đông thổi tan, lạnh đến thấu xương.
Nghiêm Thành Huyền không hiểu.
Quyết định buông bỏ sinh mệnh của cậu, cam tâm dâng hiến tất cả cho người kia, bất quá chỉ là lựa chọn của một ngày trước. Vết thương còn chưa kịp khép, lời từ biệt còn mắc nghẹn nơi cổ họng, chưa từng nói trọn ra.
Vậy còn hắn thì sao?
An Kiến Hạo… hắn đã chuẩn bị hy sinh cho cậu từ khi nào?
Là từ lần đầu che chắn cho cậu dưới lưỡi đao Thiên phạt? Hay từ khoảnh khắc lặng lẽ cắt đi móng vuốt, tự phong ấn thần lực, chấp nhận để bản thân từng bước rơi khỏi Thiên đạo, chỉ để đổi lấy cho cậu một con đường sống?
Hắn không nói, chưa từng nói một lời.
Chỉ âm thầm đi trước cậu từng bước, dùng máu mình lót đường, dùng đau đớn của bản thân đổi lấy cho cậu những ngày tháng tưởng chừng bình yên.
Đến khi cậu quay đầu nhìn lại, hắn đã đứng quá xa, xa đến mức ngay cả bóng lưng cũng sắp tan vào hư không.
Cậu vấp ngã giữa dòng người đang rộn rã đón pháo hoa, đôi bàn tay trầy xước bấu chặt lấy mặt đường lạnh lẽo. Cơn đau từ huyết khế lại dội lên như thể sợi dây liên kết giữa cậu và hắn đang mỏng đi, chỉ còn là một sợi tơ vướng vít giữa hư vô.
Cậu gượng dậy, đôi chân loạng choạng băng qua những dãy phố rực rỡ đèn hoa, nhưng trong mắt cậu chỉ là một màu xám xịt của tro tàn.
Cậu nhận ra rồi. An Kiến Hạo không dạy cậu học bơi để cứu cậu khỏi dòng suối chảy xiết.
Hắn dạy cậu học bơi để ngày hắn không còn trên thế gian này nữa, cậu vẫn có thể một mình mà đi tiếp.
Hắn đã dự tính cho sự biến mất của chính mình ngay từ lúc bắt đầu.
“An Kiến Hạo, em không cần sự tự do đó! Em không cần một thế giới không có người!”
Hắn chưa từng hỏi cậu có nguyện ý hay không. Cũng chưa từng cho cơ hội từ chối, chỉ chọn một mình đi đến tận cùng.
Nếu cậu không quay đầu, hắn sẽ lặng lẽ tan biến. Nếu cậu sống tiếp, hắn liền cam tâm hóa tro.
Nghiêm Thành Huyền bỗng bật cười, tiếng cười vỡ vụn ra, còn đau hơn cả khóc.
Thì ra cậu chưa từng thắng Thiên đạo. Chỉ là có người thay cậu thua đến cùng.
Huyết khế trong tim rung lên từng hồi dữ dội, như chuông tang gõ thẳng vào thần hồn. Mỗi lần rung, ý thức của hắn lại yếu đi một phần, sinh mệnh như cát mịn tuột khỏi kẽ tay, không cách nào níu giữ.
Quá muộn rồi sao?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Nghiêm Thành Huyền đã thấy tim mình như bị ai đó bóp nát. Cậu lắc mạnh đầu, vị máu từ môi tràn vào khoang miệng, ép bản thân không được nghĩ tiếp.
Không. Chưa thể muộn.
Nếu hắn đã vì cậu mà bước đến bước này, thì cậu tuyệt đối không thể đứng yên nhìn hắn đi một mình.
Nghiêm Thành Huyền theo bản năng chạy thẳng về ký túc xá.
Gió đêm quất vào mặt đau rát, nhưng cậu không còn cảm nhận được gì nữa, chỉ biết lao đi như kẻ mất hồn.
Chạy đến trước cánh cửa phòng quen thuộc, cậu đem đôi bàn tay run rẩy lục tìm chìa khóa nhưng chẳng thấy đâu. Trong cơn hoảng loạn tột độ, chẳng kịp suy nghĩ, Nghiêm Thành Huyền dùng hết sức bình sinh đạp phăng cánh cửa.
Rầm!
Bên trong, không gian tĩnh mịch bao trùm.
Mọi thứ vẫn y như cũ, từ chiếc gối lệch cho đến cuốn sách mở dở trên bàn, giống như cậu chưa từng rời đi, giống như An Kiến Hạo vẫn luôn ở đây đợi cậu trở về.
Nhưng tuyệt nhiên, không có bóng dáng hắn.
Ngực cậu thắt chặt, hơi thở nghẹn lại. Đầu gối mềm nhũn, Nghiêm Thành Huyền trượt xuống sàn, hai tay bấu chặt lấy vạt áo trước ngực. Nước mắt trào ra không kịp ngăn, tiếng khóc bật lên thành từng nhịp nấc vỡ vụn, nghẹn ngào đến không thành tiếng.
“Không có… sao lại không có…”
Không kịp lau đi nước mắt, cậu lại gượng người chạy bán sống bán chết đến nhà thể chất. Bóng hình gầy gò lao ra khỏi ký túc xá, băng qua cánh rừng nhỏ tối om, giẫm lên những mảng bóng tối chồng chéo.
Cửa nhà thể chất chưa khóa, cậu xô mạnh cánh cửa, tiếng kim loại vang vọng rỗng không, vọng lại trong không gian trống trải, kèm theo mùi clo quen thuộc xộc vào mũi.
Bể bơi nằm đó, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh đèn trắng bệch trên trần, tĩnh lặng đến mức không một gợn sóng.
Nghiêm Thành Huyền đứng sững.
Không có ai. Không một bóng người.
Toàn thân cậu rã rời. Hy vọng cuối cùng sụp đổ vỡ tan ngay trước mắt.
Nghiêm Thành Huyền tuyệt vọng lao ra khỏi tòa nhà thể chất, đôi chân trần rệu rã miết trên mặt đất lạnh ngắt.
Sân trường thênh thang không một bóng người, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Ánh trăng trên cao chiếu xuống chói mắt đến kì lạ. Cậu sụp đổ hoàn toàn, đứng giữa không gian bao la mà thấy mình nhỏ bé như một hạt bụi, chẳng biết đi đâu về đâu để tìm lại bóng dáng ấy.
Phu quân…
Vì sao người không chờ em?
Vì sao lại đẩy em đi, để em một mình cô độc trên thế gian này, để đến khi quay đầu tìm lại, thì ngay cả ánh mắt người cũng chẳng còn nữa?
Bờ vai run lên dữ dội, nhưng không còn tiếng khóc. Huyết khế trong tim khẽ rung lên nhịp cuối, rồi lặng lẽ tắt lịm, không một tiếng vang.
Sợi tơ duyên mỏng manh nối giữa hai sinh mạng đã hoàn toàn đứt đoạn.
Ngay khoảnh khắc ấy, ký ức về hắn đồng loạt tràn về, như một cuộn phim cũ bị ai đó cưỡng ép quay ngược.
Từ lần đầu chạm mặt dưới ánh mắt xa lạ, những câu nói bông đùa cố ý che giấu quan tâm, những lần nắm tay tưởng như vô tình mà chặt đến không buông, cho đến những cái hôn rơi xuống nhẹ như gió, nhưng lại khắc sâu tận xương tủy.
Từng hình ảnh chậm rãi lướt qua trước mắt, rõ ràng đến tàn nhẫn.
Nghiêm Thành Huyền cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, dưỡng khí như bị rút cạn, không còn cảm nhận được bất kì cảm xúc nào.
Cậu không còn cảm thấy đau đớn từ những vết trầy xước trên da thịt, cũng chẳng thấy cái lạnh của đêm đông. Mọi thứ trước mắt mờ dần, chỉ còn lại một màu trắng xóa của sự hư vô.
Cậu biết, khi huyết khế tắt đi, cũng là lúc thần hồn của An Kiến Hạo đã hoàn toàn tan rã.
Vị thần của cậu, phu quân của cậu, An Kiến Hạo của cậu, đã thực sự hóa thành tro bụi giữa nhân gian này, không để lại lấy một lời từ biệt, không một dấu vết để tìm mong.
“An Kiến Hạo…”
Nếu người đã dụng tâm tính toán cả đời, nhìn thấu cả thiên cơ, thấu cả vạn năm đằng đẵng, vậy vì sao người không tính đến việc em sẽ không sống nổi, nếu thế gian này chẳng còn người?
“Người thật tàn nhẫn…”
Cậu chậm rãi cúi đầu, trán chạm xuống nền gạch lạnh giá. Trong không gian mênh mông và tĩnh lặng đến đáng sợ này, tư thế của cậu giống hệt như đang quỳ bái.
Nhưng Nghiêm Thành Huyền không quỳ để cầu xin trời đất dung thứ, cũng không quỳ để sám hối với tông môn.
Cậu đang cúi mình trước một đoạn tình đã không còn đường lui.
Cúi đầu trước phu quân của cậu.
Ngày ấy, dưới trăng tàn gió lặng, cậu từng bái người một lễ thành hôn, sợi tơ hồng vô hình lặng lẽ quấn chặt hai số mệnh, đem duyên phận trói vào nhau, sinh tử không rời.
Hôm nay, cũng là tư thế ấy, cũng là một lễ bái.
Chỉ khác rằng, người đã không còn ở trước mặt.
Nghiêm Thành Huyền khẽ dập trán xuống đất, động tác chậm rãi, thành kính đến đau lòng.
Mỗi khi chạm xuống, tim cậu lại co rút một lần, như thể đang đem từng mảnh hồn phách của mình dâng lên, trả lại cho người kia.
Lạy thứ nhất.
Tạ người năm ấy chịu quay đầu giữa Thiên đạo vô tình, đem một khắc thương yêu đổi lấy cho em một đời bình an.
Tạ người đã lấy thân mình che sấm sét, lấy máu thịt lấp thiên phạt, để em được sống như một phàm nhân vô danh giữa nhân gian.
Lạy thứ hai.
Tạ người đã vì em mà đoạn tuyệt thần vị, tự phế móng vuốt, tự phong ấn linh hồn, bước từng bước rời xa vạn năm trường sinh.
Tạ người chưa từng hỏi em có cam lòng hay không, chỉ lặng lẽ đem tất cả những gì mình có, đổi lấy cho em một con đường không nhuốm máu.
Lạy thứ ba.
Cái lạy này là để bái biệt phu quân.
Lần bái này, không còn Thiên tướng đứng giữa thiên đạo, cũng chẳng còn Hồ yêu mang huyết mệnh nặng nề. Chỉ còn lại Nghiêm Thành Huyền, cúi đầu tiễn biệt người bạn đời duy nhất của mình.
Từ nay về sau, trời cao đất dày, sẽ chẳng còn ai kiên nhẫn nắm lấy tay em, chẳng còn ai vì em mà xoay vần định mệnh.
Cái lạy này, không cầu siêu độ, không cầu luân hồi, chỉ là một lời hứa cuối cùng.
Nếu người đã cam tâm hóa tro bụi, đổi lấy cho em một đời thái bình, thì em cũng xin dâng trọn phần đời cô tịch còn sót lại, giữ lấy tro tàn ấy làm tín vật, ngày ngày canh giữ, năm tháng không rời, vạn kiếp chẳng quên.
Người ban cho em một kiếp nhân sinh, em trả lại người cả một đời tang tóc.
Cậu giữ tư thế bất động hồi lâu tựa như một pho tượng đá. Đến khi chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt từ lúc nào đã đầm đìa nước mắt, những vệt nước dài mặn đắng thấm đẫm cả cổ áo.
Nghiêm Thành Huyền nâng mi mắt một cách khó nhọc, đôi đồng tử vốn đã rã rời nay lại lấp lánh trước ánh trăng rọi xuống thế gian.
Ngay khoảnh khắc ấy, Nghiêm Thành Huyền bỗng nhíu mày.
Hôm nay… Là Mãn nguyệt.
Trăng tròn treo cao, sáng đến mức lạnh lẽo, ánh bạc phủ khắp không gian tĩnh mịch, không để sót một góc tối nào.
Cậu nhớ rất rõ, đêm mãn nguyệt khi ấy, vào ngày đầu tiên gặp gỡ hắn. An Kiến Hạo đã bước ra từ cánh rừng kia, áo dính sương đêm, ánh mắt trầm tĩnh, cùng cậu nghe một khúc đàn tranh.
Ngay sau đó trong lồng ngực cậu, một nhịp rung rất nhỏ bỗng vang lên.
Nghiêm Thành Huyền cứng đờ.
Một nhịp… rồi lại một nhịp… Từ sâu thẳm nơi huyết khế tưởng chừng đã tắt lịm, một nhịp đập yếu ớt dội lại.
Huyết khế vẫn chưa tan.
Tim cậu đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói, Nghiêm Thành Huyền không dám tin vào cảm giác của chính mình, hai tay run rẩy bấu chặt lấy ngực áo, sợ rằng cần buông ra, nhịp rung kia sẽ tan biến thành ảo giác.
Huyết khế chưa đoạn, tức là thần hồn chưa tán.
Không kịp suy nghĩ thêm một khắc, Nghiêm Thành Huyền quay người lao đi. Bước chân gấp gáp, hai bước gộp làm một, thân thể mệt mỏi đến cực hạn cũng mặc kệ, chạy thẳng về phía cánh rừng trong trường.
Hắn còn sống. Ở đâu đó giữa những tán cây già cỗi kia, hắn vẫn đang thoi thóp đấu tranh với hư vô.
Nghiêm Thành Huyền lao vào cánh rừng như kẻ mất trí. Cây cối rậm rạp vươn những cành khô khốc ra như muốn cầm chân cậu, gai nhọn cào rách da thịt, máu rỉ ra thấm đẫm lớp áo mỏng nhưng cậu chẳng còn cảm nhận được đau đớn.
Cậu không có phương hướng, cũng chẳng còn lý trí để tìm phương hướng. Trong tâm trí cậu lúc này chỉ còn một phương hướng duy nhất: Ánh trăng. Cậu lần theo những vệt sáng bạc len lỏi qua tán lá, chạy cho đến khi lồng ngực tưởng chừng sắp nổ tung.
Không biết đã bao lâu trôi qua, bước chân cậu bỗng khựng lại. Phía trước, rừng cây thưa dần, một khoảng sân nhỏ hiện ra, trống trải đến kỳ dị, như thể bị cố ý khoét rỗng giữa lòng rừng.
Ánh trăng rơi xuống trọn vẹn nơi ấy, và ở trung tâm khoảng sân, là thân ảnh khiến cậu nhung nhớ chiều đêm liền, là người cậu khắc vào sâu trong tâm khảm.
An Kiến Hạo ở đó, lơ lửng giữa không trung, thân thể thẳng tắp, mái tóc đen buông rũ, y phục phất nhẹ trong gió.
Vô số cánh hoa bạc trắng xoáy quanh người hắn, nhưng lại rơi ngược lên trời, từng cánh từng cánh, như đang bị một lực vô hình kéo ngược khỏi nhân gian.
Huyết sắc trên người hắn đã nhạt đến mức gần như trong suốt. Gương mặt an tĩnh lạ thường, không còn đau đớn, không còn nhẫn nhịn, chỉ còn một sự bình thản tuyệt đối.
Trời đất đang thu hắn lại.
Thiên đạo đang đòi lại vị thần đã dám vì một kẻ thù mà phản bội quy luật vạn năm, dám dùng sức mạnh trời đất để bảo toàn cho một vị ác ma không thể dung thứ.
Đôi mi hắn khẽ run, rồi từ từ khép lại.
“Không!”
Tiếng gào của Nghiêm Thành Huyền vỡ nát trong cổ họng. Cậu lao tới, chẳng còn nhớ đến đau đớn, chẳng còn nhớ đến sinh tử. Khoảng cách vài trượng ngắn ngủi ấy, cậu chạy như thể vượt qua cả một đời người.
Nghiêm Thành Huyền nhảy lên, dang tay ôm chặt lấy hắn. Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng lạnh thấu xương xuyên thẳng vào tim, như đang ôm lấy một mảnh linh hồn sắp tan.
“An Kiến Hạo! Nhìn em đi! Em không cho phép người đi!”
Trời đất như bị chọc giận. Gió rừng bỗng gào thét, cánh hoa xoáy mạnh hơn, lực kéo trên người An Kiến Hạo tăng lên, muốn xé hắn khỏi vòng tay cậu.
Nghiêm Thành Huyền bị kéo lê theo, hai chân rời khỏi mặt đất, nhưng cậu cắn chặt răng, ôm càng chặt hơn.
“Người đã lấy mạng của em rồi,” cậu nghẹn giọng, trán áp lên ngực hắn, “thì không được tự ý trả lại!”
Huyết khế trong tim bỗng nóng rực.Nghiêm Thành Huyền không do dự nữa. Cậu cúi đầu, dùng răng nanh cắn mạnh vào cổ tay mình.
Máu nóng lập tức trào ra, đỏ tươi dưới ánh trăng. Cậu đưa cổ tay đầy máu ấy áp thẳng lên trán An Kiến Hạo, đúng vị trí huyết khế từng giao hòa.
“Trả lại cho em!” Cậu gào lên, thanh âm gần như điên loạn. “Trời đất có thể lấy người đi, vậy em cũng có thể kéo người về!”
Huyết mạch Hồ tộc bùng lên dữ dội, huyết khế vốn mong manh lập tức bốc cháy. Máu thấm vào y phục hắn, hòa vào thần hồn đang tan rã, như một sợi xích nhuốm đỏ quấn chặt lấy sinh mệnh của An Kiến Hạo.
Đất trời chấn động. Gió nổi lên dữ dội, cánh hoa đang bay ngược chợt khựng lại giữa không trung, run rẩy không tiến không lùi.
Nghiêm Thành Huyền ôm hắn thật chặt, trán áp vào trán hắn, giọng run đến mức vỡ vụn:
“Em còn chưa biết bơi…”
“Phu quân, người không được phép đi…”
Mây đen từ bốn phương cuộn về, che lấp vầng mãn nguyệt. Sấm sét nổ vang trên cao, từng đạo thiên uy giáng xuống, đánh thẳng vào khoảng sân nhỏ, như muốn xé toạc kẻ dám nghịch mệnh.
Nhưng Nghiêm Thành Huyền không buông.
Cậu ghì chặt An Kiến Hạo trong lòng, thân thể mảnh khảnh run lên dữ dội. Từng mạch máu dưới da phát sáng mờ mịt, đỏ như lửa ngầm, như đang thiêu đốt chính sinh mệnh cậu để đổi lấy một hơi thở cho người kia.
Trời đất càng gào thét, vòng tay cậu càng ôm chặt hơn, mười đầu ngón tay bấu sâu vào da thịt hắn, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào hư không tuyên chiến với định mệnh.
“Người chưa trả hết nợ cho em… nợ một đời, người mới trả được bao nhiêu?”
Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng “Rắc” vang lên giữa thinh không. Sợi dây trói buộc của Thiên đạo đang kéo An Kiến Hạo đi bỗng chốc bị huyết xích của Nghiêm Thành Huyền chém đứt.
Lực kéo tan biến trong nháy mắt, cả hai thân ảnh mất điểm tựa, từ giữa không trung rơi thẳng xuống. Nghiêm Thành Huyền không một chút do dự, ôm chặt lấy An Kiến Hạo, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể xoay mạnh một vòng giữa không trung, ép bản thân mình nằm dưới để làm tấm đệm cho hắn.
Từ nơi giao hòa giữa trán, ánh huyết quang bùng sáng, từng đường phù văn cổ hiện ra giữa không trung, đan xen như mạng nhện, trói chặt linh hồn đang bị trời đất kéo đi. Những cánh hoa đang bay ngược lên trời đột ngột mất đi lực hút, đồng loạt rơi rụng như một cơn mưa đổ xuống vây quanh hai người.
Thiên uy giáng xuống, nhưng lại bị những phù văn ấy chặn lại, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Thình thịch.
Một hơi thở mỏng manh phả vào cổ cậu, các tế bào trong cơ thể Nghiêm Thành Huyền lại một lần nữa cảm nhận được vị chủ nhân thật sự của mình đã trở lại.
Đôi tay buông thõng kia khẽ giật mình, rồi theo bản năng run rẩy tìm đến lưng cậu, ôm lấy thân thể đang kiệt sức của Nghiêm Thành Huyền như một thói quen đã khắc sâu vào thần thức.
Huyết sắc trên gương mặt hắn dần quay về, thần hồn vốn tan rã bị sợi huyết khế nhuốm đỏ kéo từng chút một trở lại thân xác.
An Kiến Hạo tựa vào gốc cây, từ từ mở mắt.
Đôi đồng tử vốn đã đục ngầu vì cái sinh tử giờ đây dần thu lại, hiện rõ bóng hình Nghiêm Thành Huyền đang khóc đến thương tâm ngay trước mặt.
Người hắn nhung nhớ từng khắc từng giây, đang ở ngay trước mặt hắn, khóc đến mức không còn hình dạng, vai run rẩy, thân thể gầy gò co rút lại.
Hắn nhìn thấy cổ tay đầy máu của cậu, nhìn thấy sự điên cuồng và cố chấp trong ánh mắt ấy. Trong khoảnh khắc, tim hắn như bị lôi ra khỏi lồng ngực, ném vào giữa thiên đao vạn quả, đau đến mức không còn đường lui.
Đôi môi khô khốc mấp máy hồi lâu, cuối cùng, hắn mới khẽ gọi, thanh âm vỡ nát:
“Ái phu của ta…”
Nghiêm Thành Huyền không thể kìm nén được nữa. Tiếng khóc vỡ òa, từng tiếng gào khản đặc xé toạc cổ họng, như muốn trút ra tất cả tuyệt vọng, sợ hãi và đau đớn vừa trải qua.
Cậu ôm chặt lấy hắn, mặt vùi sâu vào ngực hắn, nước mắt tuôn ra không ngừng, rất nhanh đã thấm ướt một mảng lớn y phục.
Bờ vai gầy rung lên dữ dội, thân thể run rẩy nhưng tay thì vẫn gắt gao ôm chặt người trong lòng, lo sợ rằng chỉ cần buông tay ra một khắc, người trước mặt sẽ lại bị trời đất cướp đi.
Trong tiếng khóc ấy, không còn lời nào nói được trọn vẹn. Nghiêm Thành Huyền đem hết thống khổ, đau đớn bao ngày qua, gói lại vào một lời cầu xin.
“Đừng… đừng bỏ em lại nữa…”
An Kiến Hạo nâng tay lên, đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào gò má đẫm lệ của cậu.
Khi da thịt tiếp xúc, huyết mạch trong người mới nóng lên, chảy liên hồi trong cơ thể. Hắn đã khao khát, đã làm như thế này ngàn vạn lần trong những giấc mộng không tên.
“Khóc đến thế này…” Hắn khẽ thở dài, nụ cười nhợt nhạt cong lên nơi khóe môi.
“Xem ra… ta thật sự không đi nổi rồi.”
Nghiêm Thành Huyền dường như đã mất sạch khả năng ngôn ngữ, chỉ biết dùng toàn bộ sức lực còn lại để ôm chặt lấy hắn, vùi sâu khuôn mặt đầm đìa nước mắt vào lồng ngực đang ấm dần lên.
Cậu ôm gắt gao đến mức như muốn khảm cả bản thân vào da thịt hắn, để chắc chắn rằng nhịp tim kia vẫn đang đập, rằng hơi ấm này không phải là một ảo ảnh sẽ lại tan biến.
Tiếng gào thét của trời đất lùi xa, cánh rừng già dần quay về vẻ tĩnh mịch ban đầu, chỉ còn lại tiếng thút thít nghẹn ngào vang lên không dứt giữa màn đêm.
An Kiến Hạo đưa tay lên, chậm rãi vuốt ve tấm lưng run rẩy. Đầu ngón tay lướt qua từng vết xước, từng mảng bầm tím còn chưa tan, hắn khẽ nghiến răng, linh lực theo huyết mạch tràn ra, nhẹ nhàng thấm vào da thịt cậu, từng chút một hàn gắn những tổn thương còn sót lại, rồi đưa sang cổ tay cậu, làm lành vết thương đáng sợ kia.
“Đừng khóc nữa…” Giọng hắn khàn khàn, mang theo cả mệt mỏi lẫn thương xót. “Cho ta xem em, được không?”
Hắn nâng cằm cậu lên, Nghiêm Thành Huyền khóc một trận, cả người đã mềm nhũn như mèo con, thân thể rũ xuống, hoàn toàn nương theo tay hắn, không còn sức chống cự.
Nước mắt nước mũi lem nhem, hàng mi ướt sũng dính lại với nhau, đôi mắt đỏ hoe sưng lên, còn chưa kịp khép đã lại trào ra thêm một giọt nữa. Cậu bị kéo ra khỏi ngực hắn, run rẩy, đáng thương vô cùng.
Nghiêm Thành Huyền nhìn hắn, lồng ngực vẫn còn phập phồng vì những cơn nấc cụt, rồi bắt đầu nói một tràng trong tiếng nức nở:
“Em… híc… em biết hết rồi… những khổ đau của người… thiên mệnh của người… em đều biết hết…”
Mỗi chữ là “híc” một lần, rất ngốc ngếch.
An Kiến Hạo nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, mang theo cả thương xót và cưng chiều.
Đây là người vừa tự tay đoạt hắn lại từ tay trời đất sao?
Hắn muốn cười, nhưng lại nhịn xuống, chỉ khe khẽ hỏi, mang theo dỗ dành: “Ừm… vậy phải làm sao đây? Hửm?”
Nghiêm Thành Huyền ngập ngừng, nấc lên vài tiếng, rồi đưa mắt nhìn hắn, giọng run run nhưng dần kiên định:
“Chúng ta còn thời gian… chúng ta tìm cách là được…”
Khi nói ra câu đó, ngay cả bản thân cậu cũng cảm thấy mình đang nói dối một cách trắng trợn.
Còn thời gian? Chỉ còn chưa đầy một tuần là Huyết nguyệt.
Tìm cách? Thật sự sẽ có cách sao?
Giữa Thiên đạo đã định, giữa nhân quả chằng chịt như lưới trời, thật sự còn có con đường nào để quay đầu hay không, chính cậu cũng không dám chắc.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, khi hơi ấm của An Kiến Hạo vẫn còn trong vòng tay, khi nhịp tim của hắn còn đập sát bên tai, Nghiêm Thành Huyền chợt hiểu.
Không chỉ riêng cậu sợ mất, hắn cũng vậy.
Hắn mạnh mẽ đến thế, tỉnh táo đến thế, từng bước đều tính toán vì cậu, vì thiên hạ. Vậy mà đến tận lúc bị kéo khỏi tay trời đất, hắn vẫn không buông tay cậu ra.
Hắn cũng muốn ích kỷ, chỉ một lần. Muốn giữ lại khoảnh khắc này, muốn để thời gian dừng lại ở đây, trước khi định mệnh kịp giáng xuống lần nữa.
Nghiêm Thành Huyền siết tay, trán tựa lên ngực hắn, giọng nhỏ đi, như tự nói với mình, lại như nói với người kia:
“…Chúng ta cứ như vậy trước đã.”
Ngay khoảnh khắc ấy, từ phía chân trời xa xăm, những đóa hoa lửa khổng lồ đột ngột bung nở, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
“Bụp… Bụp…”
Đã đến giao thừa rồi.
Từ xa xa, tiếng người reo hò, tiếng pháo đì đùng náo nhiệt từ phố xá vọng vào, vang vang không dứt, len qua những tán cây, xuyên thẳng đến khu rừng.
Giữa náo nhiệt ấy, hai vị thần lại không nói gì, yên lặng lắng nghe nhịp đập từ lồng ngực đối phương.
An Kiến Hạo khẽ nâng tay, xoa nhẹ lên mái tóc còn rối của Nghiêm Thành Huyền:
“Giao thừa rồi.”
Ánh pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt, lung linh như tinh quang rơi xuống nhân gian. Hắn cúi đầu, giọng trầm thấp mà ôn hòa, từng chữ từng chữ nói ra, là chúc phúc, cũng là đang khắc lời nguyện vào thần hồn:
“Ái phu, năm mới tới. Nguyện em một đời hỷ lạc, đi giữa nhân gian không vướng bụi trần, đời đời thanh khiết.”
“Cầu cho vạn dặm hồng trần sau này, nơi em bước đến hoa nở dọc đường, nơi em ngoảnh lại sầu bi hóa khói. Nguyện cho em vĩnh viễn là hồ ly nhỏ tự tại nhất, tâm không tỳ vết, phách tựa trăng thanh, một đời bình an đến tận cùng năm tháng.”
Nghiêm Thành Huyền nghe xong, sống mũi bỗng cay xè. Cậu ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt còn vương nước, nhưng dưới ánh pháo hoa lại sáng đến lạ thường.
Cậu hít một hơi, cố nén tiếng nức nở, rồi đáp lại:
“Năm mới đã đến. Cầu cho phu quân của em đời đời tiêu dao, thân tựa mây ngàn, tâm như hồ lặng.”
“Nguyện người từ nay chẳng còn phải lấy thân ngăn bão tố, sớm sớm ngắm mây trôi, chiều chiều nghe sóng vỗ, một đời thanh thản, vạn kiếp an yên.”
Cả hai đều rất ăn ý không nhắc đến tương lai có nhau, không một lời hẹn ước.
Ánh pháo hoa rực rỡ phía chân trời xa xăm bùng nổ, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian, nhưng An Kiến Hạo chẳng mảy may để tâm.
Hắn theo thói quen cũ, nhân lúc Nghiêm Thành Huyền mải mê nhìn ngắm sự lộng lẫy của nhân gian, mới chậm rãi dời mắt xuống, muốn khắc ghi hình bóng cậu vào sâu trong tâm khảm.
Nhưng lần này, hắn không bắt gặp một góc nghiêng thanh tú đang hướng về phía bầu trời.
Nghiêm Thành Huyền không hề nhìn lên bầu trời. Cậu nhìn hắn, đôi mắt không chớp lấy một giây, đôi đồng tử ánh lên sắc vàng nhạt, lấp lánh dưới ánh trăng mãn nguyệt như chứa đựng cả một đại dương tình si.
An Kiến Hạo cảm thấy lòng mình mềm đi, hắn khẽ nắm lấy bàn tay gầy gò của cậu xoa nhẹ, nhỏ giọng hỏi:
“Pháo hoa rực rỡ, vì sao không ngẩng đầu xem, lại cứ nhìn ta? Hửm?”
Tiếng “bụp bụp” của pháo hoa văng vẳng xa xăm bỗng trở nên mờ nhạt. Pháo hoa lần lượt nổ tung, ánh sáng tràn ngập rừng đêm, nhưng giữa khoảng sáng tối giao thoa ấy, Nghiêm Thành Huyền chợt động tâm.
Giọng cậu kiên định, chậm rãi nói từng chữ, vốn đã luyện câu nói ấy trong tim rất lâu rồi mới đem ra:
“Phu quân, em yêu người.”
Pháo hoa tiếp tục nở rộ, ánh sáng rơi đầy trên vai hai người.
Lời thương thoát ra, đơn giản và thuần khiết khiến toàn bộ sự phòng bị của một vị thần sụp đổ.
An Kiến Hạo bàng hoàng, trái tim hắn bỗng chốc co bóp mãnh liệt, một cảm giác tê dại lan tỏa từ lồng ngực thấm vào tận xương tủy.
Đã bao lâu rồi, hắn không được nghe lại thanh âm chân thành ấy?
Hắn từng tự hứa với lòng mình, chỉ cần đổi được cho cậu một kiếp bình an, dẫu hắn có phải tan thành mây khói, dẫu cậu có hận hắn thấu xương hay lãng quên hắn trong dòng luân hồi đằng đẵng, tất thảy đều cam lòng.
Hắn nghĩ mình đã đủ cao thượng để buông tay, đã đủ vô cầu để nhìn cậu sống tốt dưới một bầu trời khác.
Nhưng giờ đây, khi ba chữ “Em yêu người” thoát ra từ đôi môi run rẩy của Nghiêm Thành Huyền, lớp vỏ bọc thần tính ấy hoàn toàn tan vỡ. An Kiến Hạo nhận ra, hóa ra tận sâu trong linh hồn đã mục nát, hắn vẫn là một kẻ phàm trần tham lam đến tột cùng.
Hắn không chỉ cầu cho cậu được sống. Hắn còn khao khát hơi ấm này, khao khát ánh mắt chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình mình, khao khát cái tình yêu cuồng nhiệt đến điên dại mà cậu dâng hiến.
Những ngày qua, hắn đã tự dối mình biết bao lần.
Ái phu của ta…
Giữa muôn trùng bão tố của thiên mệnh, ta đã từng ích kỷ mong em cứ thế mà đi mãi, đi đến một nơi mà ta chẳng thể tìm thấy, thoát khỏi bàn tay tàn khốc của Thiên đạo.
Thế nhưng, tận sâu trong linh hồn này, ta lại điên cuồng muốn giữ em lại, muốn được hôn em, được ôm lấy em thêm một lần, muốn hơi ấm của em lấp đầy những khoảng trống lạnh lẽo trong tim ta.
An Kiến Hạo nâng bàn tay đang run lên áp vào gò má cậu, ánh mắt hắn cũng khẽ ánh lên sắc vàng, bừng lên một ngọn lửa.
Hắn nâng niu khuôn mặt cậu, rồi chậm rãi cúi đầu.
Mỗi nụ hôn rơi xuống đều mang theo tất cả sự sùng bái và tôn thờ, mỗi một điểm chạm lại là một lời tâm tình khắc cốt ghi tâm. Hắn hôn lên đôi mày thanh tú, thanh âm khàn đặc vương vấn hơi thở:
“Ta yêu em, Nghiêm Thành Huyền…”
Hắn hôn lên đôi mắt vẫn còn hoen lệ, như muốn sưởi ấm cả một đời đau khổ:
“Yêu em, ái phu của ta…”
Hắn hôn lên cánh mũi nhỏ, rồi dừng lại nơi đôi môi mềm mại, nụ hôn nồng đượm như đem cả linh hồn giao ra:
“Yêu em, Hồ Vương của ta…”
Mỗi nụ hôn rơi xuống, một lời yêu thoát ra. Hắn lặp lại như một kẻ mộng du, như thể muốn dùng những lời này để bù đắp cho vạn năm thinh lặng, cho những lần bảo vệ âm thầm không tên.
“Ta yêu em, tình yêu đời ta…”
“Yêu em, thiên hạ của riêng ta…”
“Yêu em… em là trời, là đất, là thần linh, là Thiên đạo của ta…”
“Huyền Huyền… yêu em.”
Lời yêu của hắn nồng nàn như rượu ủ lâu năm, thấm vào huyết mạch Nghiêm Thành Huyền, khiến nhịp huyết khế vốn đang rệu rã bỗng chốc đập lại mạnh mẽ.
Nhân gian ngoài kia có thể đổi dời, Thiên đạo có thể vô tình, nhưng ngay lúc này, trong vòng tay hắn, Nghiêm Thành Huyền chính là bến đỗ duy nhất, là cả giang sơn rực rỡ nhất mà hắn nguyện dùng cả tính mạng để canh giữ.
Càn khôn chất vấn ta: Nghịch thiên cải mệnh vì người, có hối hay không?
Ta chỉ đáp, dẫu vất vưởng luân hồi vạn kiếp, dẫu thân xác phải chịu thiên đao giày xéo, nếu có quay lại vạn lần, vẫn sẽ nguyện vì người mà đau.
Yêu em, Nghiêm Thành Huyền.
Đời này kiếp này, thần hồn của An Kiến Hạo ta, vĩnh viễn quy phục dưới chân em.
.
[text_hash] => b1d4a4de
)