Array
(
[text] =>
Giữa màn đêm tịch mịch, thế giới của Nghiêm Thành Huyền chợt nghiêng lệch.
Trăng tắt, sao mờ, nhân gian trước mắt cậu như bị ai đó bẻ gãy, từng mảnh hiện thực rơi vỡ vào khe sâu của ký ức. Gió lạnh lướt qua, mang theo mùi tuyết và mùi máu xa xăm, đưa cậu trở về khe kết giới.
Núi cao hay phố vắng, hiện tại hay vạn năm trước, đều trở nên mù mịt như sương.
“Em sao vậy?”
Giọng nói trầm thấp của An Kiến Hạo vang lên, phá tan lớp tĩnh mịch dày đặc. Hắn tiến lên một bước, bóng dáng cao lớn áp sát, bàn tay vươn ra, định chạm vào vai cậu.
Nghiêm Thành Huyền lại lảo đảo lùi về sau.
Hơi thở đứt đoạn, tim đập dồn dập đến mức đau nhói, như có hai dòng ký ức trái ngược đồng thời kéo giật lấy ý thức, xé rách từng tấc tỉnh táo.
“Nghiêm Thành Huyền.”
“Hồ Vương!”
“Huyền Huyền của anh…”
“Cửu Vĩ Chí Tôn!”
Những tiếng gọi không rõ đến từ đâu, trùng điệp vang lên trong đầu cậu. Chúng vỡ nát rồi lại cưỡng ép ghép thành một chỉnh thể méo mó.
Trước mắt cậu, cảnh tượng bắt đầu chồng lấn. Con đường lát đá ướt lạnh của nhân gian dần bị tuyết trắng nuốt chửng, đèn đường mờ nhạt kéo dài thành ánh trăng băng lãnh, gió đêm hóa thành cuồng phong trên đỉnh Thiên Sơn.
Nam nhân trước mặt đứng giữa bóng tối, thân ảnh kéo dài, từng chút một trùng khớp với kẻ đứng trên đỉnh núi năm đó, giáp bạc phản quang, trường kiếm trong tay, ánh mắt cao cao tại thượng, lạnh lẽo nhìn xuống chúng sinh.
Cùng một đường mày, cùng một ấn đường, cùng một ánh nhìn tàn khốc đến thấu xương.
Tim Nghiêm Thành Huyền đập mạnh đến đau đớn.
Không… không thể…
Bàn tay cậu run rẩy đưa lên, như bị một lực vô hình dẫn dắt. Đầu ngón tay lạnh ngắt chạm vào mép khăn choàng quấn quanh cổ An Kiến Hạo.
Chỉ cần kéo xuống, chỉ cần nhìn rõ thêm một chút, chân tướng sẽ không còn đường trốn.
Nhưng cậu không dám.
Không dám để người mình yêu bước vào miền ký ức lạnh lẽo kia. Không dám để hai hình ảnh kia trùng khít làm một.
Không dám để người cậu đặt đầu quả tim và kẻ cậu hận thấu xương tuỷ trong cùng một thân ảnh.
Chỉ cần thêm một khắc thôi…
Đúng lúc ấy, mây mù ập đến.
Vầng trăng bị che lấp hoàn toàn, ánh bạc vụt tắt, thế gian lại rơi thẳng vào bóng tối.
Sắc hoàng kim trong mắt An Kiến Hạo tan biến, nhanh đến mức tưởng như chưa từng tồn tại, như một ảo ảnh sinh ra từ sự hoảng loạn của kẻ say.
Mọi hình ảnh lồng ghép trong đầu Nghiêm Thành Huyền đồng loạt vỡ nát.
Khi bóng tối bao trùm, đôi mắt hắn trở lại màu đen sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ đêm không gợn sóng, chỉ phản chiếu duy nhất một người đang đứng run rẩy trước mặt.
Hắn không để cậu kịp phản ứng. Một bước dài, một cánh tay vươn ra, dứt khoát kéo mạnh cậu vào lòng. Va chạm bất ngờ khiến hơi thở Nghiêm Thành Huyền nghẹn lại. Lồng ngực An Kiến Hạo nóng rực hoàn toàn đối lập với cái lạnh thấu xương vừa rồi.
Hắn vùi mặt vào hõm cổ người trong lòng, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm, giọng nói mang theo lo lắng:
“Em say rồi, cục cưng. Chúng ta về nhà thôi.”
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, bóng của hai người chồng lên nhau, kéo dài lê thê trên mặt đất. Cậu để mặc cho An Kiến Hạo dắt tay đi, đầu hơi tựa vào vai hắn, trông từ xa chẳng khác nào một đôi tình nhân đang say đắm sau cuộc vui.
Nhưng dưới hàng mi dài khép hờ, đôi mắt cậu lại tỉnh táo đến đáng sợ.
.
Sau đêm đông hôm ấy, Nghiêm Thành Huyền tự xây cho mình một lớp vỏ bọc hoàn hảo.
Cậu vẫn là bé con ngoan ngoãn trong mắt An Kiến Hạo, thích cọ cọ vào người hắn khi trời lạnh, thích viện cớ đói bụng lúc nửa đêm để kéo hắn ra ngoài ăn khuya, thích ôm eo hắn từ phía sau rồi lười biếng bảo “Anh ơi sạc pin.”
Chỉ có điều, sự ngây thơ trong ánh mắt ấy đã lặng lẽ rút lui, nhường chỗ cho một tầng tỉnh táo và nghi hoặc.
Trong ký túc xá, không khí ấm áp bao trùm. Mùi tinh dầu gỗ đàn hương nhè nhẹ lan tỏa, quyện cùng tiếng bút lướt trên giấy.
An Kiến Hạo ngồi bên bàn học, lưng thẳng, bờ vai rộng rãi, ánh đèn vàng rơi nghiêng xuống gương mặt góc cạnh, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ của “bạn trai chuẩn mực”.
Nghiêm Thành Huyền bưng một ly trà ấm, bước chân nhẹ tênh không phát ra tiếng động. Cậu đứng tựa cửa, giả vờ như đang lười biếng ngắm nhìn bóng lưng hắn, nhưng thực chất, từng chuyển động nhỏ nhất của An Kiến Hạo đều không lọt khỏi tầm mắt cậu.
Nghiêm Thành Huyền đứng sau lưng hắn, ánh mắt dừng lại rất lâu nơi bóng lưng thẳng tắp kia.
Có lẽ… chỉ là men rượu đêm đó. Hoặc là ảo giác sinh ra khi ký ức cũ bị kích thích, giống như những lần trước.
Cậu từng nhiều lần nhìn thấy ảo ảnh. Nhưng tất cả những ảo ảnh ấy đều có một điểm chung, chúng đến từ tiềm thức, là những thứ cậu đã từng biết, từng trải qua, từng khắc cốt ghi tâm.
Vậy thì nếu đêm đó không phải là tưởng tượng, Nếu An Kiến Hạo thật sự mang thân phận kia…
Tại sao hắn lại không tỏa ra dù chỉ một tia linh lực?
Không có áp lực huyết mạch, Không có khí tức bức người, cũng không có cảm giác bị kẻ mạnh khóa chặt mà cậu từng quen thuộc đến mức bản năng run rẩy.
Hoặc là không phải hắn. Hoặc là…
Vì cậu đã mất sạch tu vi, sức mạnh suy yếu, linh căn bị tổn hại nên mới trở thành một kẻ mù linh lực, không thể cảm nhận được chân thân của hắn?
Ý nghĩ này khiến sống lưng cậu lạnh đi.
Vậy hắn có biết thân phận của cậu không?
Nghiêm Thành Huyền lén siết chặt gấu áo.
Hẳn là chưa rồi, từ khi xuống nhân gian, cậu vẫn luôn sống một cuộc đời vô cùng bình thường, không dùng pháp thuật, không gây chú ý, thậm chí còn sợ hãi những thứ liên quan đến tâm linh.
Nếu An Kiến Hạo thật sự là kẻ kia… Vậy hắn hoặc là không nhớ, hoặc là chưa từng nghi ngờ.
Chỉ có một cách. Cậu thở hắt ra một hơi, cố gắng thu lại sự sắc sảo trong ánh mắt, trong lòng thầm tự cổ vũ bản thân.
Kế hoạch bắt đầu!
Cậu tiến lại gần từng nước một, bước chân vô cùng nhỏ nhẹ để không đánh động đến người trên ghế.
Rồi, cậu cố ý bước hụt một cái.
“Oạch!”
Ly trà ấm trong tay theo một quỹ đạo tự nhiên, “vô tình” bay thẳng về phía bả vai của An Kiến Hạo.
Nghiêm Thành Huyền híp mắt, trong lòng nhanh chóng tính toán:
Được rồi, để xem phản ứng nào. Nếu ngươi ngay lập tức chụp được ly trà, hoặc búng tay khiến nước trà đóng băng giữa không trung, ta sẽ ngay lập tức hoá cáo tấn công ngươi!
Nhưng không,An Kiến Hạo đang tập trung thì giật mình, theo bản năng của một người phàm… cuống cuồng né tránh.
Kết quả là hắn né không kịp, nước trà đổ lên áo sơ mi, ly trà rơi xuống sàn nhà vang lên tiếng “cộp” khô khốc.
An Kiến Hạo lạnh mặt đứng đó, áo ướt sũng, trông ngốc vô cùng.
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Hắn bị ướt cũng không hoảng bằng quay lại thấy bạn trai đang ngã ở dưới đất trưng ra vẻ mặt vô cùng tủi thân, liền lập tức quên cả mình bị tạt nước mà lao tới.
“Em có sao không?”
Hắn vội vàng quỳ xuống trước mặt cậu, nắm lấy tay lật qua lật lại kiểm tra từng ngón, giọng căng thẳng: “Có ê mông không? Đau chỗ nào không? Chỗ nào không thoải mái?”
Nghiêm Thành Huyền chớp chớp mắt, ngoan ngoãn để mặc hắn kiểm tra, còn rất phối hợp khẽ “híc” một tiếng, làm như đau lắm.
Trong lòng hừ lạnh một tiếng: Phản xạ chậm chạp ụt ịt thế này mà đòi chỉ huy thiên quân vạn mã sao?
Cậu rút tay về, giả vờ áy náy: “Em xin lỗi…”
An Kiến Hạo thở phào, đưa tay xoa đầu cậu: “Không sao, không bị thương là được.”
Nghiêm Thành Huyền tựa đầu vào vai hắn, khóe môi cong lên một nụ cười tinh quái.
Xem như ngươi qua được một vòng. Nhưng chờ đó, ta còn vô số phép thử cho ngươi!
Buổi tối, ký túc xá tắt bớt đèn, chỉ chừa lại một ngọn đèn bàn và ánh sáng nhấp nháy từ màn hình laptop đặt trên giường.
Hai người dựa lưng vào đầu giường, chăn đắp ngang hông, không khí vốn dĩ phải là “tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Nghiêm Thành Huyền ôm gối, rất nghiêm túc lướt danh sách phim, cuối cùng “vô tình” dừng lại ở một bộ tiên hiệp cổ trang, tiêu đề còn lấp lánh mấy chữ lớn:
[Thần Ma tương sát – Thiên Đạo vô tình]
An Kiến Hạo liếc nhìn một cái, khóe môi nhếch nhẹ:
“Cục cưng, em xác định muốn xem thể loại này?”
“Ò.” Nghiêm Thành Huyền gật đầu rất ngoan, mắt sáng long lanh, đút cho hắn một miếng bỏng ngô, “Em thấy đang nổi lắm đó!”
Phim bắt đầu.
Màn hình hiện lên núi cao mây cuộn, kiếm quang lạnh lẽo, thần tiên áo trắng đứng trên điện phong, ánh mắt vô tình nhìn xuống hồng trần. Nhạc nền dâng lên trầm hùng, lời thoại vang vọng.
Nghiêm Thành Huyền xem được chưa tới năm phút, mí mắt đã bắt đầu đánh nhau.
Nhàm chán quá…
Hừ! Nhân loại đúng là thích tự bịa chuyện. Cuộc sống thần tiên của bổn vương sao có thể vô vị đến mức này?
Đến đoạn hai nhân vật chính gặp gỡ, ánh mắt giao nhau giữa mưa tuyết, thề non hẹn biển dưới ánh trăng, cậu “ừm” một tiếng lấy lệ, đầu nghiêng qua nghiêng lại, bỏng ngô nhai rôm rốp mà tâm trí thì đã bay đi đâu mất.
An Kiến Hạo bị bộ dạng đó chọc cười, không nhịn được mà nhào đến hôn má nhóc con tới tấp.
“Có muốn đổi phim không?”
“Hông…” Nhóc con vừa nói vừa ngáp một cái, “em thấy thú vị lắm đó…”
Quả nhiên không lâu sau, nhạc nền đột ngột trầm xuống. Trên màn hình, mây đen kéo tới, thiên lôi giăng kín bầu trời. Vị thần công lý khoác giáp bạc đứng trên điện phong, tay cầm trường kiếm, mũi kiếm run run nhưng vẫn chỉ thẳng vào tim người mình yêu.
À há! Đây rồi!
Nghiêm Thành Huyền lúc này vô cùng tỉnh táo, vừa nhai bỏng ngô rôm rốp, vừa liếc xéo sắc mặt của người bên cạnh.
Trên màn hình, vị thần công lý đang cầm kiếm chỉ thẳng vào tim người mình yêu, giọng lạnh lùng: “Chính tà bất lưỡng lập, hôm nay ta buộc phải thực thi thiên đạo.”
Nghiêm Thành Huyền bỗng nhiên nổi hứng, cậu bật dậy, chỉ tay vào màn hình rồi quay sang bắt chước lời thoại của nữ chính yêu tộc, ánh mắt long lanh đầy bi kịch:
“An Kiến Hạo! Nếu anh phát hiện anh là vị tiên cao cao tại thượng kia, còn em lại là kẻ xấu, là yêu ma đại nghịch bất đạo giống hai người họ… thì anh có vì thiên hạ mà giết em không?”
Khà khà, sao nào, có phải là chột dạ rồi không? Run rẩy rồi phải không?
Ngươi mà đáng ngờ một chút, ta liền cào chết ngươi!
An Kiến Hạo đang xem đến đoạn cao trào cũng chợt khựng lại.
Hắn thong thả đặt nắm bỏng ngô xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang chứa đầy âm mưu của bạn trai mình, khẽ bật cười.
Giây tiếp theo, hắn vươn tay, dứt khoát kéo cậu ngã nhào vào lòng mình, bàn tay không chút nương tay mà bóp nhẹ hai cái má đang phồng lên vì bỏng ngô của cậu.
“Nhóc con, xem ra trà chiều nay đổ vào đầu em chứ không phải đổ vào áo anh đúng không?”
“Ưm…!” Nghiêm Thành Huyền bị bóp má đến biến dạng, miệng lúng búng: “Trả… trả lời đi chứ!”
An Kiến Hạo nheo mắt, giả bộ suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc. Một lúc sau, hắn cúi xuống, ghé sát vào tai cậu, hơi thở ấm áp mang theo mùi bạc hà thanh mát:
“Nếu anh là thần, anh sẽ không rảnh rỗi cầm kiếm đuổi đánh em đâu.” Hắn dừng một nhịp, rồi tiếp, “Anh sẽ dùng phép thuật biến em thành một viên kẹo sữa, tối ngày ngậm trong miệng cho khỏi đi phá phách lung tung.”
Nghiêm Thành Huyền sững sờ, cảm giác nóng bừng từ tai lan ra khắp mặt.
Hừ! Lão yêu tinh này… thật sự là không có một kẽ hở!
Cậu đoán chắc chắn là hắn lại học lỏm mấy câu sến súa này từ “bí kíp tán tỉnh” của Mã Đinh rồi. Đang định mở miệng phản bác, thì đột nhiên một bên má truyền đến cảm giác nhói nhẹ.
“Ể?!”
Nghiêm Thành Huyền trợn tròn mắt.
Hỗn xược! To gan! Ngươi dám cắn bổn vương?!
“Ai cho anh cắn!”
Chưa kịp nổi giận, bên má còn lại lại bị hắn tấn công tiếp một cái, răng cửa còn cố ý day day mấy cái như đang thưởng thức món ngon.
Nghiêm Thành Huyền lập tức vùng vẫy, tay chân đấm đá loạn xạ: “Anh làm gì đó! Không cho cắn! Buông ra! Mặt tui không phải đồ ăn!”
An Kiến Hạo ôm chặt lấy thân hình đang ngọ nguậy kia, vừa né đòn vừa cười thấp giọng: “Có tí võ trong người oai nhỉ?”
“Anh!” Nghiêm Thành Huyền tức đến mức mặt đỏ bừng, giãy dụa dữ dội hơn: “Cắn hỏng má đào của người ta rồi!”
An Kiến Hạo cuối cùng cũng buông ra, đưa tay bóp bóp hai bên má cậu, nhìn dấu răng mờ mờ kia mà cười đến mức không giấu được ý đắc ý.
“Ừm,” hắn gật đầu, kết luận rất nghiêm túc, “Kẹo sữa quả thật rất ngọt.”
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Được lắm. Ta ghi sổ rồi. Vòng này coi như ngươi dùng nam sắc để gian lận.
Cậu hậm hực vùi mặt vào gối, lòng thầm gào thét.
Mang thử thách khó hơn đến đây!
Thất bại từ ‘ly trà bay’ và ‘đoạn tình bi thương’ không làm Nghiêm Thành Huyền nản lòng, ngược lại càng kích thích máu chinh phục trong cậu.
Cậu không tin một kẻ có ánh mắt tàn khốc như thần chết đêm đó lại có thể là một gã sinh viên bình thường chỉ bắt nạt bạn trai!
Nghiêm Thành Huyền bắt đầu lùng sục trong kho tàng ký ức đồ sộ của mình và dừng lại ở một cái tên: Tử Nguyệt Thảo.
Một loại thảo dược không độc, không tà, không chết chóc, nhưng lại không thể chảy thông trong cơ thể của Lang tinh. Hễ ngửi thấy mùi, yêu lực sẽ rối loạn. Nặng thì không thể duy trì hình người, nhẹ thì cũng sẽ lộ ra tai, đuôi, hoặc móng vuốt.
Nghiêm Thành Huyền biết rất rõ điều này.
Vì, khi mới là một hồ ly nhỏ năm trăm tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn, cậu đã cùng đám huynh đệ trong tộc lẻn vào rừng sâu, nhổ sạch cả một vạt Tử Nguyệt Thảo rồi lén ném cả một rổ vào bồn tắm của tên Thế tử Lang kiêu ngạo.
Kết quả, vị thế tử oai phong lẫm liệt ấy bị dị ứng nặng đến mức không thể hóa lại hình người, phải mang bộ dạng một con sói con xám xịt, chân ngắn ngủn chạy khắp Yêu giới suốt hai năm trời. Chẳng những không hù dọa được ai còn bị đám yêu nữ bế lên nựng nịu, làm nhục mặt cả Lang tộc.
Nhưng đó là một ký ức vui vẻ lẫn tàn khốc.
Vui ở chỗ, trong hai năm đó, tiểu điện hạ của Hồ tộc đã được lên nắm đầu các yêu tộc nhi khác.
Tàn khốc ở chỗ, vì chuyện đó mà hai tộc đánh nhau thêm mười năm, tiểu điện hạ bị mắng, còn bị chép phạt mười vạn lần bộ “Yêu Giới Hòa Bình Quyển” bằng bút lông làm từ chính lông đuôi của mình, khóc đến long trời lở đất.
“Hừ, nếu An Kiến Hạo đúng là tên đó, mùi của Tử Nguyệt Thảo chắc chắn sẽ là cơn ác mộng của hắn!” Nghiêm Thành Huyền lầm bầm, tay gõ lạch cạch trên bàn phím laptop.
Cậu tra cứu nát các diễn đàn đồ cổ và dược liệu hiếm, cuối cùng cũng tìm được một địa chỉ khả nghi: Vạn Bảo Đường, một tiệm thuốc nam cũ kỹ nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo ở phố cổ.
Lợi dụng lúc An Kiến Hạo đi huấn luyện, Nghiêm Thành Huyền treo biển “Đang tập trung học, cấm làm phiền” rồi lẻn đi.
Cậu phòng thủ tuyệt đối: kính râm to bản che nửa mặt, mũ lưỡi trai sụp xuống, còn quấn thêm một chiếc khăn mỏng.
Chủ tiệm là một ông lão gầy rộc, lưng còng rạp xuống như một dấu hỏi, mắt kèm nhèm nhưng cái mũi thì thính vô cùng.
“Cậu trẻ, tìm Tử Nguyệt Thảo à? Thứ này giờ hiếm lắm, người ta toàn dùng để đuổi tà, nhưng cậu dùng để bã chó thì có chút vung tiền quá trán rồi.”
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Không phải bã chó! Tôi có huy hiệu người yêu động vật do tỉnh cấp đấy nhé!
Cậu nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh, hỏi nhỏ: “Nếu… người dùng thì thế nào ạ?”
“Dùng ít thì thấy các cụ về, dùng nhiều thì về với các cụ.”
Nghiêm Thành Huyền: “???”
Ông lão cười khì khì, để lộ vài chiếc răng sún, đưa cho cậu một gói giấy gói bằng lá khô mục.
“Ta đùa đấy, nhiều thì cùng lắm tiêu chảy thôi.”
Nhìn ông lão yếu ớt đến mức cậu sợ ông mà cười thêm cái nữa là sẽ đăng xuất ngay, thế thì to chuyện. Cậu vội trả tiền rồi chạy biến, chẳng dám hỏi thêm nửa câu.
Chiều hôm đó, gian bếp nhỏ của ký túc xá thơm nức mùi sườn xào chua ngọt. Nghiêm Thành Huyền tỉ mẩn ép nước cốt Tử Nguyệt Thảo, trộn lẫn vào nước sốt đậm đà. Cậu nheo mắt, tâm đắc nhìn đĩa sườn bóng bẩy.
Lần này mà ngươi còn không lộ sơ hở… ta viết tên mình ngược lại!
Đúng lúc đó, tiếng lạch cạch mở cửa vang lên.
An Kiến Hạo vừa bước chân vào phòng đã bị mùi thơm nức mũi tấn công. Sau đó nhìn thấy một cục bông nhỏ đang lăng xăng trong bếp, trong lòng không ngăn được vui vẻ, hắn sải bước tới nhấc bổng cậu lên đặt ngồi lên bàn bếp, rồi giữ lấy gáy cậu mà cưỡng hôn tới tấp.
Bạn trai hắn mười năm vào bếp một lần, không thể không khen thưởng.
Nghiêm Thành Huyền bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, tay chân quờ quạng đẩy hắn ra: “Anh… mau ra bàn ăn!”
An Kiến Hạo ngồi xuống, nhìn đĩa sườn được trang trí vô cùng bắt mắt kia, rồi đột ngột rút điện thoại ra, ngón tay bấm bấm liên hồi.
Nghiêm Thành Huyền nhướng mày:
“Anh làm gì vậy? Ăn cơm không được dùng điện thoại!”
“Cảnh tượng hiếm thấy. Anh mua vé số.”
“???” Nghiêm Thành Huyền câm nín, trong lòng hừ lạnh một tiếng.
Cứ cười đi, lát nữa xem anh có còn tâm trí mà mua vé số không!
Cậu đẩy đĩa sườn về phía hắn, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ: “Ăn thử đi, em mới học công thức bí truyền trên mạng đó nha.”
An Kiến Hạo gắp một miếng sườn lên ngửi. Hắn khựng lại một nhịp rất nhỏ rồi dứt khoát bỏ vào miệng.
Nghiêm Thành Huyền nín thở, hai tay siết chặt dưới gầm bàn.
Một giây, hai giây… Mọc tai đi! Biến thành sói đi! Mau lăn đùng ra đất cho ta xem!
Nhưng không. An Kiến Hạo nhai rất chậm rãi, thậm chí còn lộ ra vẻ mặt vô cùng hưởng thụ. Hắn nuốt xuống, rồi gật đầu tán thưởng:
“Ngon lắm, vị rất đậm đà. Sao vợ anh làm gì cũng giỏi thế hửm?”
Nghiêm Thành Huyền chết trân tại chỗ. Cậu hoang mang nhìn đĩa sườn rồi lại nhìn An Kiến Hạo.
Lẽ nào gã chủ tiệm thuốc nam kia bán đồ giả? Hay là mình lại phí đi một phép thử rồi?! Người này khả năng không phải như mình nghĩ đi?
Nhưng ngay khi cậu định từ bỏ, sắc mặt An Kiến Hạo đột ngột biến đổi.
Hắn buông đũa, một tay ôm chặt lấy bụng, một tay bấu vào cạnh bàn đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, gương mặt điển trai bỗng chốc trắng bệch rồi chuyển sang xanh mét.
Nghiêm Thành Huyền nhìn nam nhân mình yêu đau đớn theo bản năng hốt hoảng theo, trái tim bị bóp nghẹt, trong lòng đồng thời dâng lên hoảng loạn.
Lẽ nào?
“Em… hình như… anh…” An Kiến Hạo ôm bụng khó khăn nói.
“Anh sao thế? Có phải thấy ngứa ngáy ở đâu không? Có phải thấy… muốn hú lên không?”
Nghiêm Thành Huyền run rẩy hỏi, ánh mắt dán chặt vào đỉnh đầu hắn, chờ đợi một đôi tai sói bật ra.
An Kiến Hạo đột ngột bật dậy. Nhưng thay vì một tiếng gầm oai phong lẫm liệt, An Kiến Hạo lại ôm bụng lấy tốc độ chạy nước rút lao thẳng về phía nhà vệ sinh.
“RẦM!”
Cánh cửa gỗ suýt chút nữa bị hắn giật bay khỏi bản lề. Ngay sau đó là một chuỗi âm thanh “oanh tạc” đầy thê thảm vang lên từ bên trong.
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Bên trong vọng ra giọng nói thều thào, đứt quãng của nam nhân:
“Cục cưng… Đừng lo, không… không phải do em đâu… Chắc do bụng anh yếu kém… không có phúc hưởng mỹ vị em nấu…”
Nghe đến đây, sống mũi Nghiêm Thành Huyền bỗng cay xè.
Quá tam ba bận.
Cả ba lần cậu đều dùng tâm cơ để thử thách, nhưng kết quả nhận lại luôn là một An Kiến Hạo bằng xương bằng thịt, vụng về bảo vệ cậu và chịu đựng đau đớn vì cậu.
Cậu vội vàng đặt đũa xuống, chạy đi rót nước ấm, tìm thuốc đau bụng, động tác hấp tấp đến mức suýt nữa thì làm đổ cả cốc nước.
Tối hôm đó, không khí trong phòng ký túc xá trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn thoang thoảng mùi cháo trắng hành gừng nồng ấm.
An Kiến Hạo nằm dài trên giường, gương mặt điển trai trông phờ phạc hẳn đi, Cậu loay hoay bưng tô cháo, thổi phù phù từng thìa rồi cẩn thận đút cho hắn.
“Anh ơi… em xin lỗi, sau này em không nấu món lạ nữa đâu.” Cậu lí nhí, đôi mắt vốn dĩ sắc sảo giờ đây cụp xuống, tràn đầy vẻ hối lỗi.
An Kiến Hạo nhìn cái đầu xù của cậu, trong mắt xẹt qua một tia cười ý nhị nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ yếu ớt.
Hắn đột nhiên nghiêng người, ghé sát tai cậu thì thầm:
“Huyền Huyền, em biết không… hình như lúc nãy… dữ quá, anh phát hiện ra đằng sau của anh bỗng dưng mọc ra một bông hoa đỏ rực… Em có muốn xem không?”
Nghiêm Thành Huyền khựng lại. Tim cậu bỗng nảy lên một nhịp.
Hoa đỏ rực? Ấn ký Lang tộc? Hay là linh lực bị kích thích nên hiện ra hình xăm túc mệnh?
Cậu nuốt nước bọt, lắp bắp: “Ở… ở chỗ nào? Anh nói thật sao?”
An Kiến Hạo làm bộ nghiêm túc, tay định kéo cạp quần xuống: “Thật mà, ngay chỗ… mông ấy. Em xem giúp anh xem nó là hoa gì, có phải bị dị ứng không?”
“…”
Nghiêm Thành Huyền nghẹn họng. Khi nhận ra bản mặt lưu manh giả danh tri thức của hắn, cậu mặt đỏ tía tai, dứt khoát vung tay đánh bộp một cái thật mạnh vào cánh tay hắn.
“Anh đi chết đi! Đồ biến thái! Sắp đi chầu tổ tiên rồi mà còn đùa được!”
An Kiến Hạo bị đánh nhưng lại cười khục khục trong cổ họng, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Hắn vươn cánh tay to lớn ôm lấy eo cậu, kéo cậu ngã nhào lên lồng ngực ấm áp của mình.
“Nhóc con, sau này em ngoan ngoãn ở một chỗ là được rồi. Còn lại để anh lo, được không?”
Nghiêm Thành Huyền vốn định đẩy hắn ra, nhưng khi chạm vào lồng ngực phập phồng và nghe nhịp tim đập đều đặn của hắn, cậu lại mềm lòng, ngoan ngoãn nằm im, áp mặt vào vai hắn, hít hà mùi hương quen thuộc.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Sau một ngày mệt mỏi tập luyện, còn bị “đầu độc” và tác dụng phụ của thuốc, An Kiến Hạo cuối cùng cũng không trụ vững. Hắn nằm sấp do mông đau, gương mặt nghiêng về phía ngoài, vùi một nửa vào gối.
Nghiêm Thành Huyền lặng lẽ dọn dẹp một vòng. Khi quay lại, cậu đứng bên giường rất lâu.
An Kiến Hạo ngủ rất sâu.
Trong ký ức của Nghiêm Thành Huyền, trước giờ đều là người nọ kiên nhẫn dỗ dành cậu đi vào giấc ngủ trước, sau đó hắn mới yên tâm nhắm mắt. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy hắn ngủ say như thế này, không mang theo chút phòng bị.
Tim Nghiêm Thành Huyền khẽ run lên. Cậu lặng lẽ nằm sấp xuống bên cạnh, nghiêng mặt nhìn hắn. Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt xuống, phủ lên gương mặt nam nhân một tầng dịu dàng mềm mại.
Nghiêm Thành Huyền như bị mê hoặc, cậu run rẩy đưa ngón tay thanh mảnh, bắt đầu viền lại từng chi tiết trên gương mặt hắn.
Ngón tay đi qua vầng trán rộng, lướt nhẹ trên đôi lông mày rậm cương trực, rồi dừng lại thật lâu ở hàng mi dài đang rủ bóng xuống gò má.
Cậu chậm rãi vuốt ve sống mũi cao thẳng, qua nhân trung, rồi chạm nhẹ vào bờ môi hơi mỏng nhưng luôn nóng rực khi hôn cậu.
Xuống đến cằm, cảm giác hơi nhám của râu mới nhú đâm nhẹ vào đầu ngón tay.
Mỗi một đường nét đều quen thuộc đến đau lòng. Vì cậu đã từ lâu, từng chút từng chút một khắc chúng vào trái tim mình.
Lồng ngực Nghiêm Thành Huyền thắt lại. Cậu nhịn không được muốn chồm tới, đặt một nụ hôn lên đôi môi kia, nhưng lại sợ hãi hơi thở của mình sẽ làm kinh động đến giấc mộng của hắn.
Sợ hơi ấm này sẽ tan biến, sợ nụ hôn này sẽ đánh thức một điều gì đó đang ẩn mình trong lớp vỏ bọc người phàm kia.
Cuối cùng, cậu chỉ lặng lẽ đưa tay xuống, ngoắc lấy ngón út của hắn.
“An Kiến Hạo… anh rốt cuộc là ai?”
Ngực cậu đau đến co rút. Một giọt nước mắt không kìm được rơi xuống, thấm vào gối, không phát ra chút âm thanh nào.
Cậu hận sự đa nghi của mình, hận cái ký ức vạn năm lạnh lẽo kia, và hơn hết, cậu sợ hãi sự thật.
An Kiến Hạo… Ta vạn lần cầu xin…
Cầu xin người không phải là kẻ đó.
Bằng không, trái tim ta… thật sự sẽ tan vỡ mất.
Nhưng sự nghi ngờ như một loài cỏ dại, càng cắt càng mọc mạnh mẽ.
Nghiêm Thành Huyền vùi mặt vào cánh tay, tiếng nấc nghẹn ngào tan loãng trong không trung. Giữa cơn đau đớn giằng xé giữa yêu và hận, một ý nghĩ điên rồ trỗi dậy như chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Cậu cần một câu trả lời dứt khoát, không phải từ cơ thể phàm trần này, mà từ sâu thẳm linh hồn hắn.
Nếu hiện thực có thể che giấu bằng lớp da người phàm, nếu linh lực có thể bị phong ấn, thì có một nơi mà chân tướng không bao giờ có thể nói dối.
Đó chính là Nhập Mộng.
Đây là một thuật rất tầm thường của yêu giới, không hao tổn pháp lực, dùng linh hồn để len lỏi vào tầng sâu nhất của ý thức đối phương. Nơi đó, vạn vật đều hiện nguyên hình, mọi lời nói dối đều vô nghĩa.
Nghiêm Thành Huyền lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên kiên định. Cậu chậm rãi ngồi dậy, đôi tay kết ấn, linh lực yếu ớt còn sót lại trong huyết quản bắt đầu luân chuyển.
Một làn khói nhạt bao phủ lấy căn phòng, cậu nhắm mắt lại. Trong tích tắc, ý thức của cậu thoát xác, hóa thành một con hồ ly nhỏ với bộ lông cam rực như ngọn lửa, lặng lẽ lẻn vào cánh cổng tâm thức của nam nhân bên cạnh đang ngủ say.
Nghiêm Thành Huyền muốn dựng lại đỉnh Thiên Sơn năm ấy, nơi tuyết phủ trắng xóa trời đất, nơi tiếng gươm đao va chạm xé toạc màn đêm, và nơi kẻ giáp bạc tàn nhẫn đã hạ nhát kiếm định mệnh. Cậu muốn ép hắn phải đối diện với ký ức, phải để bản năng hoang dại kia trỗi dậy, nếu hắn thật sự là kẻ kia.
Thế nhưng, màn sương mịt mù vừa tan đi, tiểu hồ ly ngơ ngác đứng khựng lại.
Không có tuyết trắng, không có gió lạnh thấu xương, cũng chẳng có vị thần lạnh lùng nào cả.
Trước mắt cậu là một thảo nguyên xanh mướt trải dài đến tận chân trời, nắng vàng nhảy nhót trên những cánh hoa dại, không khí tràn ngập mùi cỏ non và vị đất trời.
Giữa khung cảnh yên bình đến lạ lùng ấy, một bóng hình cao lớn đang loay hoay chạy tới chạy lui.
Đó là An Kiến Hạo, vẫn là bộ dạng đời thường, vẫn khoác trên mình áo khoác thể dục, nhưng trên tay lại cầm một túi kẹo sữa to đùng, mọng nước và lấp lánh ánh đường.
Hắn đang cuống cuồng chạy theo một bản sao tí hon của cậu, vừa chạy vừa năn nỉ hết mực:
“Huyền Huyền, ngoan nào! Lại đây anh thương, ăn một miếng kẹo sữa rồi chúng ta động phòng nhé!”
Tiểu Huyền Huyền kia trong mơ kiêu kỳ hất mặt, cong mông rồi chạy biến vào bụi cỏ, khiến An Kiến Hạo hụt chân ngã nhào xuống thảm cỏ xanh, miệng vẫn lầm bầm:
“Keo kiệt quá… thành thân rồi không được động phòng là sao…”
Nghiêm Thành Huyền đang đứng quan sát từ xa bỗng thấy mặt mình nóng bừng lên như núi lửa phun trào.
“Không có tiền đồ!”
Nhìn An Kiến Hạo trong mơ đang nằm bò ra bãi cỏ, gương mặt điển trai bí xị vì bị từ chối động phòng, Nghiêm Thành Huyền cảm thấy vừa nực cười vừa nhẹ nhõm đến phát khóc.
.
Sau những đêm dài chập chờn trong nghi hoặc, Nghiêm Thành Huyền cuối cùng cũng chịu buông tha cho tâm trí mình.
Cậu tự thuyết phục bản thân bằng mọi lý lẽ khoa học nhất có thể tìm thấy trên diễn đàn.
Hóa ra cái thứ Tequila ở club sinh nhật Kim Chủ Huấn quả nhiên là hàng tuyển, tác dụng phụ bao gồm cả gây choáng váng và ảo giác mạnh đối với những người có tửu lượng kém.
Thế là, suốt cả tuần thi cử căng thẳng, không khí trong căn phòng nhỏ ngọt ngào đến mức muốn tan chảy.
Mặc kệ gió mùa đông rít gào ngoài cửa sổ, bên trong vẫn là cảnh tượng ôm ôm ấp ấp vô cùng hài hòa. Nghiêm Thành Huyền hoàn toàn buông bỏ lớp vỏ bọc đề phòng, cậu tận hưởng sự chăm sóc của hắn, thầm nghĩ mình thật may mắn khi có một anh người yêu như vậy ở bên cạnh.
Ngày thi cuối cùng cũng tới.
An Kiến Hạo kết thúc môn thi của mình sớm hơn nửa tiếng. Hắn không về phòng ngay mà thong dong rảo bước qua tòa nhà khoa Âm nhạc.
Dưới ánh nắng mùa đông nhạt màu nhưng trong vắt, hắn đứng tựa lưng vào gốc cây đại thụ trước sảnh, đôi tay đút vào túi áo khoác, kiên nhẫn nhìn về phía cửa phòng thi.
Sau khi tiếng chuông báo hết giờ làm bài vang lên, giữa dòng người hối hả vừa ùa ra, An Kiến Hạo lập tức bắt được tiêu điểm của mình.
Nghiêm Thành Huyền vừa bước ra khỏi cửa, mái tóc hơi rối, gương mặt vẫn còn nét căng thẳng. Nhưng ngay khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi dưới gốc cây, đôi mắt cậu bỗng chốc sáng bừng lên như chứa cả một bầu trời sao.
“Anh ơi!”
Cậu ôm lấy cặp sách, chạy như bay về phía hắn. Khoảng cách mười mét thu hẹp lại trong chớp mắt, cậu không chút chần chừ mà nhảy tót lên, nhào thẳng vào lòng nam nhân.
An Kiến Hạo bật cười, đôi tay đón lấy cậu một cách hoàn mỹ. Hắn dùng lực bế xốc cậu lên, xoay một vòng . Tà áo khoác của cả hai quấn quýt vào nhau trong gió, vẽ nên một vòng tròn đẹp mắt.
“Tuyệt quá! Xong rồi! Em được giải thoát rồi!”
Nghiêm Thành Huyền cười khúc khích, hai tay vòng qua cổ hắn, áp mặt vào hõm vai hắn mà hét lên đầy hào hứng.
Khi được thả xuống đất, đôi chân vẫn còn hơi run vì chóng mặt, cậu níu lấy áo hắn, gương mặt rạng rỡ: “Nghỉ ngơi thôi! Chúng ta phải đi ăn một bữa thật lớn, sau đó ngủ một giấc đến tận chiều mai luôn!”
An Kiến Hạo dịu dàng vén lại những lọn tóc rối trên trán cậu, lồng bàn tay mình vào tay cậu, mười ngón đan chặt:
“Được, nghe em hết. Vất vả cho cục cưng rồi.”
Hắn dừng lại một chút, đuôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại, thanh âm mang theo ý vị thâm sâu: “Nhưng trước đó, anh có lịch trình riêng cho em.”
Nghiêm Thành Huyền đang đắm chìm trong viễn cảnh tươi đẹp về một cái giường ấm áp và những món ăn ngon, bỗng nhiên nghe thấy ba chữ “lịch trình riêng”, nụ cười rạng rỡ trên môi cậu lập tức đông cứng lại.
“Gì… Gì dợ?”
“Em học bơi đi.”
Cậu nuốt nước bọt cái ực: “Học bơi? Anh nói thật sao?”
“Đúng.” An Kiến Hạo dắt tay cậu đi, ngữ khí không cho phép cự tuyệt.
“Nhưng em… em sợ nước lắm! Em sẽ chết chìm đó!” Nghiêm Thành Huyền bắt đầu dùng chiêu nũng nịu, cậu bĩu môi, đôi mắt rưng rưng nhìn hắn đầy tội nghiệp.
“Có anh ở đây, ai cho phép em chìm?” An Kiến Hạo bật cười, đưa tay bóp nhẹ cái má đang phồng lên vì giận dỗi của cậu. “Học bơi tốt cho hô hấp. Đi thôi, phản đối vô hiệu.”
“Không muốn! Tôi không muốn bơi!” Cậu hét lên giữa sân trường.
Kết cục, Nghiêm Thành Huyền vẫn không thoát khỏi móng vuốt của Đại ma vương.
Hồ bơi trong nhà vào buổi tối không một bóng người, ánh đèn âm dưới mặt nước tỏa ra sắc xanh lạnh lẽo, ảo diệu.
Nghiêm Thành Huyền bám chặt lấy thành hồ, đôi mắt đỏ hoe vì sặc nước, mái tóc ướt sũng dính bết vào trán, trông vừa đáng thương vừa khiến người ta muốn bắt nạt.
Nhưng vô ích, An Kiến Hạo hoàn toàn miễn nhiễm với mỹ nhân kế.
“Lại đây.”
An Kiến Hạo đứng ở giữa hồ, làn nước dao động quanh lồng ngực săn chắc. Hắn thong thả vuốt ngược mái tóc ướt ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt đen sâu thẳm đang khóa chặt lấy con mồi nhỏ.
“Hôm qua em đã hứa hôm nay sẽ tập đứng nước mười phút.”
“Hứa hồi nào? Là anh ép em đó!” Nghiêm Thành Huyền uất ức. Cậu cảm thấy mình đúng là có mắt không tròng, làm sao lại có thể yêu tên này chứ?!
Ai muốn có bạn trai là kình ngư không? Tôi bán lại giá hạt dẻ!
An Kiến Hạo không nói hai lời, sải bước tới xách con mèo nhỏ đang bám chặt thành hồ vào giữa làn nước.
“A! Anh buông… buông ra! Chìm, chìm thật mà! QAQ”
Nghiêm Thành Huyền hoảng loạn, cả người như một sợi dây leo, hai tay quàng chặt lấy hắn, hai chân quấn lấy thắt lưng, dính sát vào lồng ngực nóng hổi của nam nhân như muốn khảm vào trong đó. Lưng hắn bấy giờ đã đầy vết cào do móng vuốt của nhóc con này để lại sau nhiều buổi tập bơi.
Hắn bật cười, bàn tay vuốt ve tấm lưng ướt sũng của cậu, dỗ dành như dỗ trẻ nhỏ: “Thả lỏng nào, anh đang giữ em mà. Đạp chân đi, đúng rồi… chậm thôi.”
Được rồi, xem như bổn vương thể hiện một lần.
Cậu nhắm tịt mắt, làm theo sự chỉ dẫn của hắn. Kỳ lạ thay, khi đôi bàn tay kia giữ lấy eo cậu, cảm giác sợ hãi dần tan biến. Cậu bắt đầu giữ được nhịp thở, đôi chân đạp nước nhịp nhàng hơn.
“Thật giỏi.” An Kiến Hạo trầm giọng khen ngợi.
Được thêm ba mươi phút, thấy cậu đã bắt đầu quen với nước, hắn bỗng nới lỏng vòng tay: “Thôi được rồi, hôm nay đến đây thôi. Cho em nghỉ sớm.”
Vừa nghe thấy chữ “nghỉ”, đôi mắt Nghiêm Thành Huyền lập tức sáng bừng lên như sao. Cậu nhanh chóng buông hắn ra, lóp ngóp bơi, thực chất là cào cấu mặt nước, về phía bậc thang rồi leo lên bờ.
Toàn bộ quá trình chỉ tốn mười giây.
Nếu có một cuộc thi về “Ai là người ghét bơi lội nhất”, thì đừng ai tham gia, vì chắc chắn sẽ thua Nghiêm Thành Huyền.
Khi đã đứng trên mặt đất bằng phẳng, cậu lập tức nghĩ đến việc ngày mai có thể lại bị lôi đi, Nghiêm Thành Huyền quyết định dùng mỹ kế để nịnh nọt tên huấn luyện viên hắc ám này.
Lúc An Kiến Hạo thong thả bước lên bờ, nước từ mái tóc và cơ thể hắn chảy xuống dọc theo những khối cơ săn chắc, tạo nên một hình ảnh đầy nam tính và quyến rũ.
Nghiêm Thành Huyền cầm lấy một chiếc khăn bông lớn, chạy lại gần, nở một nụ cười rạng rỡ đến mức khiến hoa hồng cũng phải thẹn thùng.
“Ông xã, vất vả cho anh rồi!”
An Kiến Hạo đang vuốt nước trên mặt, nghe thấy hai chữ kia thì khựng lại như bị trúng bùa. Hắn quay phắt lại, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi:
“Em… em vừa gọi anh là gì?”
“Ông xã á!” Nghiêm Thành Huyền nghiêng đầu, giọng nói ngọt xớt.
Hắn hưng phấn đến mức tim đập lệch một nhịp, lập tức tiến tới giữ lấy eo cậu, cúi xuống hôn lên đôi môi nhỏ nhắn một cái rõ kêu:
“Anh nghe không rõ… nói lại lần nữa xem nào?”
“Ông xãaaa!”
“Một lần nữa.”
“Ông xã.”
“Gọi gì đó? Anh vẫn chưa nghe thấy gì cả.”
“Thằng chồng chó đẻ.”
“…”
Cậu ấn hắn ngồi xuống băng ghế dài, còn mình thì đứng phía sau, nhẹ nhàng khoác khăn lên vai hắn.
“Anh ngồi xuống đi, để em lau tóc cho.”
An Kiến Hạo nhướn mày, có chút bất ngờ trước sự ân cần đột ngột này, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy ý vị.
Nghiêm Thành Huyền dùng khăn bao bọc lấy mái tóc ướt của hắn, hai tay vò nhẹ. Động tác vô cùng dịu dàng, từng ngón tay lướt qua da đầu hắn gãi nhẹ.
“Bạn trai của em là giỏi nhất, dạy bơi cũng giỏi, bơi cũng đẹp nữa…” Cậu thầm thì, giọng nói ngọt như mật rót vào tai, “Anh xem, tay anh mỏi không? Để em bóp vai cho nha?”
An Kiến Hạo nhắm mắt tận hưởng sự chăm sóc của người yêu, giọng hắn trầm thấp đầy lười biếng: “Em nịnh nọt như vậy, là muốn ngày mai được nghỉ buổi bơi đúng không?”
Động tác của Nghiêm Thành Huyền khựng lại một nhịp, rồi cậu lập tức cười giả lả:
“Sao anh lại nói vậy? Em là thật lòng muốn chăm sóc anh đó. Anh xem tóc khô rồi này, trông anh vẫn là đẹp trai nhất.”
Cậu vén lọn tóc ướt sang một bên để lau khô phần gáy cho hắn.
Lúc này, cậu chợt khựng lại.
Nơi luôn bị mái tóc ướt sũng che khuất, lộ ra bốn vết sẹo.
Từ sâu trong trái tim Nghiêm Thành Huyền chợt chết lặng đi.
Là những đường sẹo dài, song song, vết cũ đã nhạt màu, mép sẹo phẳng, rõ ràng không phải do tai nạn sinh hoạt thông thường để lại. Chỉ có vết sẹo ngoài cùng nhạt hơn.
Tựa như… dấu móng vuốt.
Nghiêm Thành Huyền nhíu mày, hơi thở bỗng chốc trở nên dồn dập.
Những vết sẹo ấy vì sao lại quen mắt đến vậy?
Đúng lúc này, ánh trăng bạc lấp ló sau tầng mây, xuyên qua trần nhà bằng kính của tòa thể thao, rọi thẳng xuống hồ bơi tĩnh lặng. Lại là cái ánh sáng lạnh lẽo chết tiệt ấy phủ lên làn da hơi nước của An Kiến Hạo, tập trung vào cần cổ của nam nhân trước mặt.
Trong khoảnh khắc ánh sáng chạm vào, những đường sẹo ấy lóe lên một sắc trắng nhạt khác thường, tựa như bị thứ gì đó đánh thức.
Nghiêm Thành Huyền chỉ cảm thấy trời đất trước mắt nghiêng lệch. Máu trong người như bị rút cạn, tiếng ù vang trong đầu át cả thế giới.
Những dòng chữ trong cổ thư của sư phụ, vốn tưởng đã phủ bụi thời gian, bỗng nhiên sống dậy, từng nét từng chữ đập thẳng vào tâm trí cậu, rõ ràng đến tàn nhẫn:
“Thiên Lang giả, cổ mang ấn ký. Ấn tại hậu cảnh, biểu tượng quyền năng…
…Khi giao chiến, nơi ấy chính là tử huyệt. Gặp ánh nguyệt, ấn tất hiển quang.”
Mỗi chữ hiện ra như một nhát dao đâm xuyên qua sự phòng bị cuối cùng của cậu.
Cổ họng Nghiêm Thành Huyền chợt trở nên đắng ngắt.
Thiên Lang tộc vạn cổ đến nay, chỉ có ba vết ấn, tượng trưng cho ba đạo thần quyền được trời đất thừa nhận.
Nhưng kẻ trước mặt cậu có bốn.
Cậu biết, đó không phải là ấn ký của thần. Đó là vết căm hận của cậu.
Trận truy sát cuối cùng trên đỉnh Thiên Sơn mịt mù tuyết trắng, Hồ Vương dùng chút tàn lực, dồn toàn bộ oán hận vào móng vuốt, cào rách cổ vị chiến thần cao cao tại thượng kia rồi bỏ trốn.
Hồ Vương đã muốn để lại một vết nhơ vĩnh viễn trên cơ thể thần thánh của hắn, một dấu ấn của quỷ dữ mà dù có trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi, hắn cũng không thể xóa sạch.
Hồ bơi vốn dĩ yên tĩnh giờ đây trở nên ngột ngạt đến đáng sợ, tiếng nước nhỏ giọt từ mái tóc An Kiến Hạo rơi xuống sàn nhà vang lên như tiếng gõ cửa của tử thần. Nghiêm Thành Huyền run rẩy, chiếc khăn bông trên tay rơi xuống mặt sàn sũng nước.
Nghiêm Thành Huyền đã sai, vạn lần sai. Cậu vốn không hề nhìn nhầm.
Ba vệt là thần ấn, một vệt là nợ máu.
Người đang ngồi trước mặt cậu, người vừa cười với cậu, dỗ cậu bơi, ôm cậu trong lòng, gọi cậu là “cục cưng”, chính là đại thù vạn năm không đội trời chung.
Đắng cay thay, cũng chính là người cậu từng quỳ trước trời đất, trước tổ tiên mà thề nguyền.
Là kẻ cậu hiến tế toàn bộ tu vi, là kẻ cậu xẻ nửa linh hồn trao tay, là kẻ cậu kết tóc se duyên, lấy cả sinh mệnh đổi lấy hai chữ “bình an” cho hắn.
Trái tim Nghiêm Thành Huyền rỉ máu, từng nhịp đập là một lần vỡ vụn.
Hóa ra định mệnh chưa bao giờ buông tha cho cậu.
Vạn kiếp oán hận, một đời tình sâu, chỉ còn lại trăng bạc soi tĩnh hồ.
.
[text_hash] => d5fffe6c
)