Array
(
[text] =>
Lời nói mang ngữ điệu mạnh mẽ kia vừa thốt ra, không khí xung quanh như ngưng đọng.
An Kiến Hạo, đang cố gắng giữ vẻ mặt đau đớn yếu ớt, bị lời nói cứng rắn của nhóc con trước mặt dọa sợ mém chút quên đang giả vờ mà bật dậy.
Kết hôn?
An Kiến Hạo đương nhiên biết “kết hôn” nghĩa là gì. Mấy tối ngủ ké phòng Triệu Vũ Phàm, hắn đã bị ép xem không ít phim truyền hình cẩu huyết: Nam chính quỳ một gối, nữ chính khóc lóc gật đầu, sau đó là cảnh nhạc nền nổi lên ầm ầm.
Kết hôn chính là đích đến cuối cùng, là cái kết viên mãn của mọi mối tình khắc cốt ghi tâm.
Ở Yêu giới cũng có kết hôn, nhưng đó không phải là một sự kiện lãng mạn như ở hạ giới, mà là một nghi thức sinh mệnh, là điều giúp các tộc vững mạnh, đảm bảo huyết mạch và Yêu lực được bảo toàn.
Yêu tộc không có cảm nắng, theo đuổi, hẹn hò, mà chỉ có kết hôn để cam kết vĩnh hằng.
Chỉ trừ một tộc.
Nghiêm Thành Huyền sau khoảnh khắc bùng nổ mà thổ lộ, bỗng nhiên nhận ra mình lỡ kích động quá rồi. Sự tỉnh táo đột ngột quay trở lại, kéo theo xấu hổ lo lắng. Cậu chợt nhớ ra An Kiến Hạo và mình vốn ở hai thế giới.
Đồ ngốc! Ngốc chết được!
Người này chắc hẳn đã hiểu là kết hôn theo nghĩa kia rồi đi?
Thoáng thấy chấn động trên khuôn mặt hắn, Nghiêm Thành Huyền liền ấp úp: “Không… không có gì, em nói bậy thôi… Để em đỡ anh đi… đi băng bó.”
An Kiến Hạo định mở miệng truy cứu, nhưng đúng lúc đó tiếng chân dồn dập và tiếng gọi thất thanh đã đến rất gần.
“An Kiến Hạo! Nghiêm Thành Huyền!”
Ba cái bóng lao tới như gió cuốn. Mã Đinh nhanh nhất, mặt tái xanh, suýt nữa vấp vào đá vì hoảng.
“Má cái thằng này!” Cậu ta bổ nhào tới, đỡ lấy An Kiến Hạo. “Mày lại làm sao nữa?! Trời ơi gọi cấp cứu ngay! Nhanh lên!”
An Kiến Hạo bị Mã Đinh lay lay cảm thấy phiền muốn chết, muốn giơ chân đạp cậu ta ra. Kim Chủ Huấn đi ngay sau, nhìn cảnh tượng kinh khủng trước mặt, tay đều run bần bật.
Kim Chủ Huấn lao đến chỗ Nghiêm Thành Huyền, nắm chặt lấy tay cậu: “Nghiêm Thành Huyền! Cậu có sao không? Đừng làm tớ sợ! Đã bảo cậu không biết bơi rồi mà sao lại… sao lại như vậy?”
Nghiêm Thành Huyền vừa nấc vừa nói: “Bị… Bị trượt chân. Giúp An Kiến Hạo, làm…làm ơn.”
Triệu Vũ Phàm là người bình tĩnh nhất nhưng đôi mắt cũng đỏ ngầu vì tức giận, hắn quỳ xuống, nhanh chóng kiểm tra vết thương trên vai An Kiến Hạo.
“Yên tâm. Mấy thằng điên như này sống dai lắm. Không chết đâu.” Anh liếc mắt nhìn An Kiến Hạo, “máu nó tự ngưng chảy rồi.”
Viễn cảnh quả pháo đêm đó lao tới phía An Kiến Hạo và Nghiêm Thành Huyền đã ám ảnh Triệu Vũ Phàm suốt mấy đêm. Trong thâm tâm anh luôn âm ỉ niềm hối hận khi ấy đã không thể bảo vệ được hai người.
Giờ lại một lần nữa xảy ra.
An Kiến Hạo một thân ướt sũng bết máu nằm trên đá, Nghiêm Thành Huyền quỳ kế bên, cũng hoàn toàn ướt hết, nhưng lại không bị trầy xước gì.
Nắng chiều vẫn chưa tắt, ngược lại còn như rực hơn khi nãy, hắt ánh vàng cam nóng rực xuống dòng suối. Dưới ánh hoàng hôn đẹp đẽ đó, máu của An Kiến Hạo lại càng đỏ tươi, rỉ ra trên gờ đá, loang lổ trên lớp áo ướt sũng.
Nghiêm Thành Huyền cố gắng đứng thẳng người, đối mặt với mọi người, cảm giác tội lỗi nặng trĩu.
“Tại em… là em không cẩn thận… cậu ấy cứu-“
“Cứu cái gì mà cứu!” Mã Đinh gần như hét lên, quay sang nhìn Nghiêm Thành Huyền với ánh mắt trách móc. “Ông không sao, nhưng nhìn nó xem! Nó là tuyển thủ bơi lội, nó bơi được, nhưng ông nghĩ nó mình đồng da sắt hả? Lần trước là bỏng lưng, lần này là gãy xương, rách da! Ông là cái sao chổi hay gì mà đi đâu cũng có tai nạn thế hả?”
“Mã Đinh! Im mồm ngay!” Triệu Vũ Phàm gằn giọng cảnh cáo.
Nhưng Mã Đinh không kiềm chế được, cậu ta chỉ lo lắng cho bạn mình đến phát điên. “Tôi nói sai à? Ông nhìn đi, thằng Hạo có bao giờ bị thế này không? Từ lúc hai đứa quen nhau, hết bị bỏng đến bị đấm, giờ thì máu me đầy người! Tôi chịu không nổi nữa rồi!”
An Kiến Hạo gầm lên: “Câm miệng!”
“Con mẹ nó tao cứ nói đấy-“
An Kiến Hạo không thèm đóng kịch nữa, hắn đứng phắt dậy, máu từ vết thương lại rỉ ra nhưng hắn chẳng thèm để ý. Hắn túm cổ áo Mã Đinh xách lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí: “Lát nữa xin lỗi cậu ấy.”
Mã Đinh nhìn máu me trên người hắn, nghiến răng: “Tao đếch thấy sai-“
Ngay lập tức, Triệu Vũ Phàm và Kim Chủ Huấn sấn tới kéo Mã Đinh ra.
“Mã Đinh, đủ rồi! Mày im miệng đi!” Triệu Vũ Phàm gần như gầm lên. “Mày có bị điên không? Tao biết mày lo lắng, nhưng mày đang làm mọi thứ tệ hơn đấy! Sao mày nói anh em như thế?!”
“Ông có biết An Kiến Hạo đang đau lắm không? Ông còn làm phiền cậu ấy!” Kim Chủ Huấn giận dữ đẩy Mã Đinh ra xa. “Nghiêm Thành Huyền cũng đang rất sợ hãi và tự trách, cậu ấy không cố ý! Ông không thấy cậu ấy đang run sao?”
An Kiến Hạo nghe đến đó, cuối cùng cũng nhận ra mình vừa rồi đứng quá thẳng, giọng cũng quá vững rồi. Hắn liếc nhanh một vòng, ba người kia còn đang căng như dây đàn, còn Nghiêm Thành Huyền thì đứng bất động, sắc mặt lạnh đến đáng sợ, ánh mắt trống rỗng.
Tim hắn chợt thắt lại. Hỏng rồi, dọa vợ sợ rồi!
“Khụ-“
An Kiến Hạo đột ngột ôm lấy vai bị thương, thân hình cao lớn lảo đảo một cái, rồi khuỵu xuống. Ba người còn lại ngưng cãi nhau, cuống quýt quay lại lo lắng cho vết thương của hắn.
“An Kiến Hạo!”
“Nằm xuống!!”
“Đừng đứng nữa, mày điên à?!”
Nghiêm Thành Huyền gần như phản xạ mà lao tới, nhanh hơn cả ba người kia. Cậu vươn tay đỡ lấy thân thể đang đổ xuống, bàn tay run lên khi chạm vào lớp áo ướt sũng và dính máu.
Bốn người cùng lúc chạy lại, An Kiến Hạo như đã tính toán từ trước, rất chuẩn xác mà nghiêng người, cả trọng lượng dồn hết vào vòng tay Nghiêm Thành Huyền, đầu rúc vào hõm cổ cậu lén lút hít mấy cái.
Mã Đinh, Triệu Vũ Phàm, Kim Chủ Huấn: “…” Nhắm chuẩn vậy?
Người trong lòng cậu hơi thở gấp gáp phả lên cổ áo. Nghiêm Thành Huyền ôm chặt lấy hắn, máu dính trên tay, nước mắt lại chực trào ra: “Đừng cử động… xin anh, đừng cử động nữa…”
Mã Đinh và Triệu Vũ Phàm một trái một phải dìu An Kiến Hạo rời khỏi bờ suối, men theo con đường đất dẫn về khu lều. Phía sau, Kim Chủ Huấn đi cùng Nghiêm Thành Huyền. Ánh nắng chiều xiên qua tán cây, chiếu lên năm bóng người chập chờn lay động.
Mã Đinh liếc sang, thấy An Kiến Hạo người đầy vết thương nhưng lại không rên một tiếng. Rõ ràng lúc nãy ở bờ suối, tên này còn tỏa ra khí thế chết người, một tay xách cổ áo cậu ta lên như xách gà, thế mà giờ đây lại bày ra bộ dạng hơi thở mong manh, gân cốt rã rời.
“Mày bị liệt dây thần kinh đau à?” Mã Đinh hỏi. “Đau thế này mà không hé răng lấy một câu?”
An Kiến Hạo khẽ rũ mi mắt, che đi tia tính toán thoáng qua, giọng nói khàn đặc đầy nhẫn nhục: “Thế lúc mày bị bóng rổ đập thẳng vào vai, mày có thấy đau không?”
Mã Đinh lắc đầu: “Đéo.”
Triệu Vũ Phàm cũng trả lời: “Chả đau.”
Hắn hỏi thêm: “Vậy bị vấp khi đang dẫn bóng thì sao?”
Hai người còn lại liền lắc đầu: “Ơ đau chó gì? Đàn ông đàn ang mấy cú đó đã là ruồi muỗi gì đâu?”
An Kiến Hạo nghe xong, khóe môi khẽ cong lưu manh: “Ừ. Cảm giác của tôi lúc này cũng y như vậy.”
Mã Đinh, Triệu Vũ Phàm: “…”
“Bây giờ có thể tự đi, bơi một vòng, thậm chí bắt một bầy gà rừng”
Hai con người độc ác kia liền đen mặt, định buông tay ném thẳng cái tên đang giả vờ giả vịt này xuống đất. An Kiến Hạo dường như đoán trước được, thản nhiên bổ sung một câu: “Nhưng mà, hai người cứ dìu thế này đi.”
Để lát nữa còn được cục cưng dỗ. Hắn tính hết rồi.
Mã Đinh và Triệu Vũ Phàm rất ăn ý quay phắt sang nhìn hắn.
CMN?
Triệu Vũ Phàm nhìn vẻ mặt hưởng thụ của hắn, chân thành khuyên nhủ: “Mày ơi đừng chơi những chất gây ảo giác nữa, rất có hại cho não anh khuyên thật lòng.”
An Kiến Hạo: “…”
Mã Đinh xụ mặt ra: “Vậy khi nãy… Mã Đinh hơi quá lời rồi…”
Triệu Vũ Phàm: “Ừ quá trớn rồi đó.”
Mã Đinh nức nở: “Đừng mắng bé mà… bé sẽ tự kiểm điểm!”
Trái với nhóm đằng trước, hai bạn học phía sau không nở nổi một nụ cười.
Nghiêm Thành Huyền bước đi như một cái máy đã được lập trình, lưng thẳng tắp, ánh mắt trống rỗng. Ánh hoàng hôn phủ lên gò má trắng bệch của cậu một lớp mỏng manh, đôi hàng mi vẫn còn vương nước, dính vào nhau thành từng cụm nhỏ, khiến cậu trông giống như một pho tượng sứ dễ vỡ.
Kim Chủ Huấn đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn cậu. Có mấy lần đã mấp máy, muốn hỏi một câu “Cậu ổn không?”, rồi lại lặng lẽ nuốt ngược xuống.
Kim Chủ Huấn khẽ gọi: “Nghiêm Thành Huyền ơi…”
Không có câu trả lời. Kim Chủ Huấn trong lòng thầm lôi tên điên Mã Đinh ra đánh tơi bời.
“Học đâu ra cái thói mắng người!” Đấm vào bụng một cái.
“Dám mắng bạn bố!” Nhéo hai lỗ tai xách lên.
“Ông mới là cái đồ sao chổi!” Cạp một ngụm thật đau lên vai.
Chơi với nhau bao nhiêu năm như vậy, chỉ có mình cậu mới được quyền mắng Nghiêm Thành Huyền. Người khác thì không được, chưa hề có tiền lệ!
Kim Chủ Huấn đang mải xử tử Mã Đinh trong đầu, thì bỗng nghe thấy giọng nói khe khẽ vang lên bên cạnh.
“…Hộp băng gạc… ở đâu?” Giọng Nghiêm Thành Huyền rất nhỏ, đứt quãng, như thể cổ họng đã sưng vù, mỗi chữ đều phải dùng sức mới đẩy ra được.
Kim Chủ Huấn giật mình quay sang: “Hả? Trong…”
Chưa kịp nói hết câu, Nghiêm Thành Huyền đã cụp mắt xuống, hàng mi run rẩy: “…Chúng ta về trước đi.”
Cậu dừng lại một chút, giọng nói nhỏ dần nhưng mang theo sự khẩn cầu tội nghiệp: “Cậu… chỉ tớ cách băng bó được không?”
Kim Chủ Huấn sững người nhìn gương mặt tái nhợt của cậu, vội trả lời: “Được. Tớ chỉ cho cậu.”
Mã Đinh và Triệu Vũ Phàm theo chỉ dẫn của Kim Chủ Huấn, một đường đưa An Kiến Hạo về khu lều. Bọn họ dìu An Kiến Hạo vào lều, sau đó không chút nương tình mà đẩy hắn một phát ngã ngồi xuống đệm.
Chiếc lều được dựng sẵn từ trước, loại lều dã ngoại cỡ lớn, đủ cho bốn, năm người sinh hoạt. Bên trong sáng hơn tưởng tượng, các túi ngủ đã được trải sẵn, bên cạnh là bàn xếp thấp và hai chiếc ghế gấp.
Nghiêm Thành Huyền đứng ở một bên từ lúc nào. Trước mặt là một khay kim loại nhỏ đựng gạc vô trùng, băng cuộn, bông, dung dịch sát khuẩn, kéo y tế.
Không gian yên tĩnh, mùi vải bạt pha lẫn mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.
Thiếu niên trước mặt khẽ di chuyển, áo sũng nước bị đá cứa rách đã tuột mất một bên vai, tóc mái chưa được lau, cần cổ trắng ngần vẫn còn dính sình đất.
Và cả ánh mắt vô hồn, trống rỗng của Nghiêm Thành Huyền.
Nghiêm Thành Huyền bước lại cầm cổ tay hắn, chầm chậm kéo hắn ngồi xuống ghế, rồi dùng kéo y tế cắt áo ra. Áo đã dính máu và nước, vải nặng trịch, dán sát vào da. Khi lớp áo bị tách ra, mùi máu tanh nhàn nhạt lập tức lan trong không gian hẹp.
Lúc này toàn cảnh những vết thương mới hiện hữu.
Trước ngực An Kiến Hạo có một vết cắt dài, không quá sâu nhưng mép da rách không đều, đã ngưng rỉ máu. Cánh tay và vai chi chít những vết xước do đá ngầm cào qua, vài chỗ đã bầm tím sậm màu. Riêng vai trái sưng rõ, một mảng bầm lớn đang lan ra, dấu hiệu va đập mạnh. Trên khuôn mặt cũng đầy vết xước.
Nghiêm Thành Huyền đứng im một lúc, ánh mắt dán xuống từng vết thương.
Không biết là do không gian lều hẹp, mùi sát trùng hòa với mùi vải ẩm nặng nề khiến nhịp thở trở nên nặng nề hay sao, nhưng An Kiến Hạo nghe một tiếng thở gấp.
Giống như lồng ngực đang co rút, hô hấp loạn nhịp.
An Kiến Hạo quan sát thiếu niên trước mặt. Khuôn mặt lạnh tanh không còn sức sống, hơi thở hỗn loại, lòng hắn liền đau nhói.
Hắn biết, nhóc con này cũng đau đớn khi thấy hắn như vậy, chắc chắn là lại bị doạ sợ. Hắn có kim bài miễn tử, có thể chết đi rồi sống lại. Nhưng cậu thì không, cậu không có năng lực như hắn.
Cảnh này vô cùng quen thuộc, An Kiến Hạo đã chuẩn bị tinh thần nghe trách phạt rồi, hắn đành lên tiếng trước: “Huyền Huyền…”
Nghiêm Thành Huyền bỗng nhấc tay lấy bông gạc nhúng vào dung dịch sát khuẩn, rồi cẩn thận đặt lên vết cắt dài trên ngực hắn. An Kiến Hạo giả vờ nhíu mày, khẽ rít lên một tiếng, nhưng Nghiêm Thành Huyền chỉ nhẹ lại động tác, vẫn không nói gì.
An Kiến Hạo gắt gao nhìn cậu, thấp giọng dỗ dành: “Anh không sao.”
Cậu dùng băng keo cá nhân cố định miếng bông gạc trên ngực hắn, động tác rất thuần thục.
“Anh không thấy đau chút nào.”
Thiếu niên lại chuyển sang sát trùng những vết xước chi chít trên cánh tay, rồi bắt đầu quấn băng cuộn.
“Bạn trai em có cơ địa đặc biệt đó, em quên rồi sao?”
Nghiêm Thành Huyền vẫn im lặng, tay buộc nút băng cuộn ở cánh tay, sau đó di chuyển đến vai trái đang sưng tấy, lấy một chiếc khăn lạnh được Kim Chủ Huấn chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng đặt lên mảng bầm tím.
“Vết thương anh lành rất nhanh. Em không tin lát nữa sẽ thấy.”
Cậu nhìn mảng bầm trên vai, khẽ nghiêng đầu. Vẫn không nói gì.
An Kiến Hạo cụp mi mắt, thở ra một hơi: “Nói chuyện với anh được không?”
Sau một lúc lâu, phần ngực và vai đã được băng xong. Nghiêm Thành Huyền đổi gạc mới, khi ánh mắt cậu vô thức lướt qua gương mặt An Kiến Hạo, động tác bỗng khựng lại.
Trên gò má hắn có một vài vết xước mảnh. Nhưng ở môi dưới cũng bị rách một đường nhỏ, đỏ sậm. Thoáng dao động ấy rất ngắn, gần như không tồn tại, nhưng An Kiến Hạo vẫn bắt được.
Hắn cong khóe môi, nụ cười nhếch lên: “Anh bị mèo cắn.”
Nghiêm Thành Huyền không phản ứng. Cậu nhúng bông gạc mới, nghiêng người lau nhẹ vết xước trên má hắn.
“Một bé mèo mít ướt” An Kiến Hạo tiếp tục, chậm rãi nói, “nhưng cũng rất hung dữ.”
Vẫn không có phản ứng gì, chỉ có tiếng bông gạc chạm da sột soạt, ngứa ngáy vô cùng.
An Kiến Hạo nhìn bàn tay liến thoắng băng bó từng vết cắt trước mặt. Đôi tay thon dài, lạnh lẽo. Từng ngón tay, từng cử chỉ đều tập trung vào sơ cứu, không có bất kỳ sự vuốt ve hay an ủi thừa thãi nào.
Nghiêm Thành Huyền giống như bị rút cạn linh hồn, chỉ còn lại một cái xác đang làm việc theo bản năng.
Sự lạnh lùng ấy đâm thẳng vào ngực An Kiến Hạo, au hơn bất kỳ vết thương nào trên người.
Không chịu nổi nữa, An Kiến Hạo vươn tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của cậu.
Bóng cây phủ lên mái lều đung đưa, bóng hai người chồng lên nhau trên vách bạt. Mùi thuốc sát trùng dường như nồng hơn, lẫn với mùi máu còn chưa tan hết.
Nghiêm Thành Huyền khó khăn nâng mắt nhìn lên.
Ánh sáng vàng yếu ớt của buổi chiều xuyên qua mái lều, rồi rọi vào khuôn mặt của Nghiêm Thành Huyền. Cậu không rút tay lại, nhưng cũng không đáp lại cái nắm tay của hắn. Giữa họ như có một bức tường vô hình.
An Kiến Hạo nhìn vào đôi mắt ấy, là một mảng tối dày đặc sợ hãi chưa tan, tội lỗi chưa kịp nguôi, và cảm xúc bị dồn nén. Hàng mi xinh đẹp run rẩy, khóe mắt đỏ hoe, nhưng nước mắt vẫn bị kìm chặt.
Hắn biết, lần này đã chạm tới giới hạn của cậu.
An Kiến Hạo nới lỏng lực tay, chuyển thành vuốt ve nhu tình. Ngón tay hắn chậm rãi miết qua mu bàn tay lạnh buốt kia, dùng nhiệt độ của mình bao lấy.
“Huyền Huyền…” Giọng hắn trầm khàn tan vào không khí, mang theo chút van xin hèn mọn:
“Đừng chia tay anh, có được không?”
Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng Nghiêm Thành Huyền cũng hoàn thành vết băng cuối cùng.
An Kiến Hạo ngồi yên trên ghế dán chặt lấy cậu, trong lòng khẽ thở dài.
Mấy vết này cộng lại cũng chưa bằng lần bỏng trước. Nếu theo tốc độ hồi phục của hắn, ngày mai tháo băng hết cũng chẳng sao. Nhưng chợt nghĩ đến việc người yêu đã tự tay chăm sóc, hắn rất biết điều mà ngậm miệng, ngoan ngoãn ngồi im từ đầu đến cuối.
Nghiêm Thành Huyền thu dọn khay kim loại, xếp gạc bẩn sang một bên. Khi cậu vừa quay người định lấy khăn lau tóc cho hắn, một lồng ngực ấm nóng đột ngột ập tới từ phía sau.
Cánh tay An Kiến Hạo vòng qua eo cậu, kéo người vào lòng. Hắn vùi mặt vào hõm vai cậu mà làm nũng: “Huyền Huyền… Em đã hứa là sẽ không chia tay.”
Nghiêm Thành Huyền đứng im, hơi thở dồn dập. Sau một lúc lâu, cậu từ từ tháo vòng tay hắn ra, xoay người lại đối diện với nam nhân.
Bên ngoài lều, tiếng lửa trại lách tách hòa cùng tiếng cười đùa ồn ào của ba người kia, nhưng bên trong lều, thế giới chỉ còn lại hai người. Ánh đèn hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Nghiêm Thành Huyền, làm lộ rõ bờ môi đang run rẩy.
Cậu nhìn sâu vào đôi mắt hắn, đôi môi mấp máy hồi lâu, cuối cùng mới bật ra âm thanh: “An Kiến Hạo…”
Nghiêm Thành Huyền hít sâu một hơi, lời nói tiếp theo đã nghĩ rất kỹ càng nửa ngày trời, cuối cùng cũng vụt ra:
“Nếu em muốn cùng anh kết hôn, anh có đồng ý không?”
Trong không gian nhỏ hẹp ấy, lời cầu hôn của Nghiêm Thành Huyền giống như một mồi lửa, trực tiếp thiêu rụi sự bình tĩnh cuối cùng của An Kiến Hạo.
Hắn nhìn Nghiêm Thành Huyền rất lâu, đến mức bạn nhỏ bắt đầu hoảng loạn, tưởng rằng mình đã nói điều gì đó không nên nói.
Nhưng có ai biết, trong lồng ngực An Kiến Hạo, trái tim bị siết chặt cả một ngày trời mới được thả lỏng.
Tốt quá. Sự im lặng này không phải là muốn đá hắn, mà là đang nghiêm túc nghĩ cách cầu hôn.
An Kiến Hao đưa tay lên chạm vào má cậu. Ngón cái khẽ lướt qua đuôi mắt mềm mại, động tác rất nhẹ, lại giống như đang dỗ dành một con mèo nhỏ vừa xù lông.
“Bị làm sao rồi, hửm?”
Nghiêm Thành Huyền vẫn nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt trong veo nhưng kiên định đến lạ, giống như đã ôm quyết tâm này từ rất lâu: “Anh chỉ cần trả lời thôi.”
An Kiến Hạo khẽ bật cười:
“Huyền Huyền… Anh vốn không có đường lui.”
Hắn là Thiên tướng, là huyết mạch thuần chính của cả tộc. Hôn ước của hắn đã được khắc từ vạn năm trước, gắn với hai chữ huyết thống và trách nhiệm nặng như núi.
Nhưng ở khu rừng này, ở khoảnh khắc này, hắn chỉ là An Kiến Hạo.
Là kẻ hèn mọn cầu xin tình yêu từ em, là gã điên chỉ biết bảo vệ cậu đến cùng, là bạn trai của Nghiêm Thành Huyền.
An Kiến Hạo cúi đầu, trán chạm trán với thiếu niên, hơi thở hai người quấn quýt giao hòa.
“Ừ. Anh gả cho em.”
Ở nơi này, những thứ từng trĩu nặng lên vai hắn, quyền lực, huyết thống, thiên mệnh, đều như tan thành mây khói, không còn ý nghĩa.
Gả cho em. Phận số này không còn thuộc về trời, mà thuộc về em.
Hốc mắt Nghiêm Thành Huyền nóng rực, một tầng sương nước mờ ảo bao phủ lấy nhãn cầu. Cậu cúi gằm mặt xuống, cố gắng nuốt ngược những xúc động đang trào dâng.
Một lát sau, cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt run rẩy mang theo kích động đầy cuồng nhiệt:
“Vậy…” Giọng cậu run nhẹ. “Vậy tối nay kết hôn luôn đi.”
An Kiến Hạo ngẩn ra một giây, rồi hắn bật cười trêu chọc: “Vội vậy sao?”
Nghiêm Thành Huyền không hề trốn tránh, cậu gật đầu một cách chắc nịch: “Rất vội.”
Vội đến mức sợ nếu chậm một chút, tai hoạ sẽ lại ập đến kéo hắn đi.
Vội đến mức muốn trói chặt người này lại, để hắn không còn đường lui nào khác ngoài ở bên cậu.
An Kiến Hạo nhìn cậu hồi lâu, rồi ôm cậu vào lòng, vuốt ve trấn an: “Được. Đều nghe theo em.”
.
Sau khi tất cả đã thay xong quần áo khô, bình tĩnh sau chuyện khi nãy, nhóm lửa trại cũng được nhóm lên.
Buổi tối buông xuống rất chậm, rừng núi sau hoàng hôn không tối hẳn ngay, chỉ đổi sang một màu lam sẫm, sương mỏng bắt đầu bò là là trên mặt đất. Giữa khoảng trống trước khu lều, lửa nổ tí tách, ánh cam nhảy nhót, hắt bóng năm người chập chờn lên thân cây phía sau.
Mã Đinh ngồi xổm gần lửa nhất, tay cầm que gỗ lật mấy xiên thịt nướng, miệng không ngừng lải nhải:
“Thề luôn, chuyến này tại ông Phàm xui xẻo còn đứng ra khởi xướng. Đi chơi thôi mà suýt bay màu cái mạng nhỏ này rồi, mai về chắc phải đi chùa.”
Triệu Vũ Phàm đối diện đang dựa lưng vào ba lô, chân dài duỗi thẳng, tay cầm ly nước ấm trông rất có vẻ cao nhân thoát tục, nhàn nhạt đáp:
“Đi chùa thì nhớ cúng dường nhiều chút, xin Phật tổ từ bi cho cái não mày mọc thêm vài nếp nhăn. Tiền đấy anh trả.”
“Này!?”
Kim Chủ Huấn ngồi kẹp giữa hai cái loa phóng thanh, vừa cười vừa xé bánh mì chia phần. Ánh lửa nhảy nhót trên gương mặt cậu, xua đi vẻ tái mét hồi chiều, biến thành một tầng sáng mềm mại.
“Thôi đi, hôm nay ai cũng bị doạ đủ rồi. Ăn đi đã, đừng phun độc.”
An Kiến Hạo ngồi hơi lệch sang một bên, kiên quyết cởi trần đón ánh trăng, vai và ngực quấn băng trắng nổi bật dưới ánh lửa.
Nghiêm Thành Huyền ngồi sát bên, vừa vặn nấp dưới tán cây, hai tay ôm cốc nước nóng Kim Chủ Huấn đưa cho, im lặng lắng nghe tuồng kịch.
Mã Đinh liếc qua, hừ một tiếng: “Con trai, tỉnh chưa đó? Đừng nói là nửa đêm lại lăn ra than vãn.”
An Kiến Hạo nhếch môi: “Chưa chết được, làm mày thất vọng rồi.”
Bầu không khí bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng kỳ quái. Cả ba con người kia đồng loạt quay sang nhìn Nghiêm Thành Huyền đang đờ người đếm kiến trên mặt đất. Kim Chủ Huấn vừa xoay xiên marshmallow vừa khều chân Mã Đinh, nhướn mày ra hiệu.
Mã Đinh lúng túng gãi gáy: “…Ê!”
Chưa kịp nói câu thứ hai, Triệu Vũ Phàm đã thẳng chân đạp một phát vào bắp chân cậu ta: “Con mẹ mày? Ăn nói thế mà nhận làm em trai tao? Nói lại!”
Mã Đinh bị đạp đau lập tức quay đầu gào lên: “Đệt! Ông bị điên à?!”
Bên cạnh liền có tiếng nói lạnh băng: “Nói. Lại.”
Mã Đinh vừa nghe Kim Chủ Huấn nhắc nhở liền nuốt nước bọt. Không danh không phận nhưng được cái nói gì cũng nghe răm rắp.
“…Nghiêm Thành Huyền ơi.”
Nghe đến tên mình Nghiêm Thành Huyền mới ngẩng lên dời sự chú ý, vẻ mặt có chút mờ mịt.
Mã Đinh khúm núm: “Hồi chiều… tôi đã quá lời rồi. Xin lỗi ông nhé…”
Nghiêm Thành Huyền im lặng vài giây, rồi cong môi nói: “Không sao, tôi biết mọi người đều lo cho An Kiến Hạo.”
“Xì.” Mã Đinh lập tức quay mặt đi, giấu cái đỏ mặt sau ánh lửa. “Ai thèm lo cho cái thằng điên đó.”
An Kiến Hạo phu xướng phụ tùy, nghe vậy thì bật cười: “Không lo mà mày suýt khóc hả?”
Bị chọc chỗ ngứa, Mã Đinh quay sang chửi: “Cút! Tao mà khóc tao theo họ mày!”
Kim Chủ Huấn xoay marshmallow, cười chen vào: “Ừ rồi, lo thì nhận là lo mẹ đi. Dễ tự ái đi ra chỗ khác chơi đi An Đinh.”
An… Đinh? Tên quái gì thế này!
Triệu Vũ Phàm hừ một tiếng, đá thêm cục than vào lửa: “Thôi cũng do tính thằng này nóng. Còn mày,” anh liếc An Kiến Hạo, “lần sau còn làm trò liều mạng nữa thì đừng gọi tao là anh.”
An Kiến Hạo nhếch môi, nghiêng đầu về phía Nghiêm Thành Huyền: “Nghe thấy không? Anh bị mắng rồi.”
Nghiêm Thành Huyền khẽ cong khoé môi, tâm trạng cũng đã tốt hơn rất nhiều.
An Kiến Hạo trấn an Triệu Vũ Phàm: “Em giỡn thôi.”
Triệu Vũ Phàm: “Giỡn vậy hơi tốn bạn.”
Ánh lửa bập bùng chiếu lên năm khuôn mặt, xua tan nốt phần căng thẳng còn sót lại, để lại chỉ là tiếng cười, mùi khói, và một buổi tối yên bình hiếm hoi giữa rừng.
Kim Chủ Huấn lên tiếng cắt ngang bầu không khí: “… Này, tự dưng nhớ lúc mới quen nhau ghê. Cũng ngồi cùng nhau vậy nè. Ông Phàm nhớ không?”
Mã Đinh dùng cành cây quăng vào đống lửa: “Sao không nhớ được, ổng trả tiền bữa đó mà. Chắc khắc cốt ghi tâm mẹ luôn.”
Triệu Vũ Phàm bật cười: “Má… Hồi đó tưởng tụi mày là món quà của Santa. Giờ mới biết là hình phạt của Satan.”
Nghiêm Thành Huyền đang vừa xé gà nướng vừa đút cho An Kiến Hạo cũng nói thêm vào: “Hồi đó cứ nghĩ anh Phàm là thanh niên nghiêm túc.”
Mã Đinh bật cười đứng dậy: “Ôi vãi cả ‘thanh niên nghiêm túc’, ông bạn này bị kẹt ở thời điện thoại bàn à?”
Không để vợ mình bị bắt nạt, An Kiến Hạo ném hòn đá nhỏ về chỗ Mã Đinh: “Tao thấy cụm từ này rất thời thượng.”
“Ừ ừ.” Mã Đinh gạt đi. “Mày thắng thì mày nói cái chó gì cũng được. Mày thua thì cái chó gì mày cũng nói được.”
An Kiến Hạo cắn miếng gà được đút tới, rất hợp tác, còn tiện thể bổ sung: “Em đừng để bọn họ lừa. Lúc mới gặp, anh cũng tưởng họ là người tử tế.”
Kim Chủ Huấn gật gù tiếp lời: “Hồi mới gặp, tôi tưởng ông Phàm là tu sĩ xuống núi độ hóa chúng sinh.”
Mã Đinh lập tức phụ họa: “Không sai nhé. Lần đầu gặp tôi, ổng nhìn thanh tao lắm. Giây sau ổng thụi thẳng vào bụng tôi ngất mẹ luôn, chỉ vì tôi chơi xấu gạt giò đồng đội ổng. Đấm thấm vãi chưởng nên tôi nhận làm thầy luôn.”
Nghiêm Thành Huyền bật cười: “Miệng Nam mô, tay độ kiếp à?”
Triệu Vũ Phàm sống theo ba từ khoá: Bóng rổ, nắm đấm và Chú Đại Bi, tự dưng nay được mấy thằng đệ khen, muốn sĩ bay lên tận trời.
“Được rồi các con vợ của anh. Đừng khen nữa, tối nay anh lật thẻ thị tẩm từng bé-“
“Nhưng giờ cứ ấm a ấm ớ như nào. Hết đẳng cấp rồi.”
“Hết tiền nạp VIP nó vậy à?”
“Chuẩn, phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi mà. Ổng được cái đếch có cái nào-“
“CON MẸ NÓ MAI TỤI MÀY ĐI BỘ VỀ ĐI!”
Bụi than bay ra kêu tách tách, hoà theo tiếng cười đùa. Thanh xuân như vậy xem như là đủ.
Ngồi được một lát, An Kiến Hạo nhận ra người trong lòng dựa càng lúc càng trượt xuống, cả thân thể mềm đi, đầu tựa hẳn sang vai hắn.
Hắn khẽ nhích tay, lắc nhẹ cánh tay kia một cái: “Mệt hửm?”
Nghiêm Thành Huyền dụi mắt, đầu óc mơ hồ vì buồn ngủ, chỉ biết “hừ” nhẹ một tiếng trong cổ họng. Thấy vậy hắn cười xấu xa, ghé sát tai cậu trêu chọc:
“Em ngủ vậy… lát nữa ai lấy anh đây?”
Khoé môi Nghiêm Thành Huyền mấp máy, giọng mơ hồ vì buồn ngủ: “Hông…”
Hắn khẽ cười, cố ý cúi sát hơn nữa, trêu thêm một câu: “Chú rể hứa hôn rồi bỏ chạy à?”
Nghiêm Thành Huyền phản kháng trong vô thức, trán dụi vào hõm cổ hắn, meo meo meo lẩm bẩm:
“Lấy anh mà…”
Hắn thỏa mãn vô cùng, cúi xuống hôn cái “chóc” lên trán cậu.
Đột nhiên, trong đám im ắng lẫn tiếng củi nổ tí tách, vang lên một tiếng sụt sùi rất khẽ.
Cả bốn cái đầu còn lại lập tức quay ngoắt lại cùng lúc, ánh mắt ai nấy đều sáng lên, mỗi người đã sẵn sàng thoại trêu chọc, chỉ chờ xác định đúng đối tượng.
Mã Đinh là người nổ phát súng đầu tiên: “Ê ê ê!! Ông Phàm khóc kìa!!”
Triệu Vũ Phàm giật bắn người, quay phắt lại, giọng gắt lên theo bản năng: “Ê KHÔNG CÓ NHA!! Mày đừng có-” nói được nửa câu thì ‘hức’ một tiếng.
Rồi Kim Chủ Huấn phá lên cười trước: “Ồ~ không có mà có hức à? ‘Hức’ là gì dọ?”
An Kiến Hạo nhướng mày, bình thản đổ thêm dầu vào lửa: “Khóc thì nhận đi. Đàn ông dám làm dám chịu.”
Mã Đinh cười ha hả, tay vỗ đùi đôm đốp: “Ai khóc làm chó nha, há há há.”
“Cút…” Triệu Vũ Phàm giơ chân định đạp, nhưng mắt lại đỏ hoe, giọng cũng bắt đầu nghèn nghẹn. “Tao chỉ… tao chỉ bị khói bay vô mắt thôi!”
Nghiêm Thành Huyền cuối cùng cũng mở mắt, nhìn cảnh tượng trước mặt, hơi ngẩn ra vài giây rồi khẽ cong môi.
Cậu nhỏ giọng, nhìn Triệu Vũ Phàm: “Mọi người im lặng đi. Anh Phàm, có gì muốn nói đúng không?”
Triệu Vũ Phàm hít một hơi dài, không khí quanh họ bỗng lặng đi, tiếng cười tạm thời im bặt.
“Được rồi, anh nói thật nha. Cấm thằng nào chê sến,” anh bắt đầu, giọng trầm, nhưng mỗi chữ đều tràn đầy tình cảm. “Anh mày vốn không có em trai. Nhưng gặp tụi mày, tự dưng lại có thêm bốn cục phiền nhỏ.”
Mọi người lặng im, chỉ còn ánh lửa phản chiếu trong mắt họ. Triệu Vũ Phàm nhếch môi cười, giọng trầm ấm: “Aish, giờ nhìn tới tụi mày là thấy phiền vãi… Đứa nào nhìn cũng đụt đụt ấy. Nhưng tao không đổi lấy ai khác đâu. Thật đấy.”
Triệu Vũ Phàm dùng ống tay áo chặm nước mắt: “Sắp tới sẽ có lịch thi đấu đội tuyển. Lúc đó nhớ tới cổ vũ anh mày. Năm sau anh ra trường rồi, tụi mày đừng chê anh già mà nghỉ chơi anh đó.”
Mã Đinh nén xúc động, vỗ vai Triệu Vũ Phàm: “Trời ơi bà ơi? Bà không nói tui tưởng bà mới đẻ hôm qua luôn đó.”
Rồi còn quay qua kiếm Kim Chủ Huấn nhờ phụ hoạ: “Đúng hông, bà dòm làn da này-“
Nhưng vừa quay qua, Mã Đinh câm nín. Kim Chủ Huấn cũng đang nức nở, nước mắt lấp lánh trong ánh lửa.
“???”
Ố là la?
Huấn iu chưa từng khóc vì mình, nhưng lại khóc vì khọm già này?!
Kim Chủ Huấn bù lu bù loa chạy đến khoác vai Triệu Vũ Phàm: “Anh Phàm ơi, em quý anh lắm huhu…”
Triệu Vũ Phàm mỉm cười, nắm tay cậu: “Ừ, tao cũng quý mày, Kim Chủ Huấn… thằng em ngốc xít của anh.”
Kim Chủ Huấn mắt long lanh: “Anh Phàm ơi, hôm qua em lỡ dùng số điện thoại anh đăng kí tài khoản cá độ… anh đừng giận em nhoé!”
Triệu Vũ Phàm cười hiền: “Ừ không sao đâu, hôm qua tao cũng đi thế chấp hai con Gundam của mày để lấy tiền mua lều rồi mà bé yêu.”
ĐCM?
“Đù má nó?! Ông chết mẹ với tôi- ĐỨNG LẠI!”
“Thầy giỡn thôi bé yêu. Mô Phật chạy nhanh vậy… ĐM ĐỪNG GẠT CHÂN TAO THẰNG MÃ ĐINH- $%^^&*^%”
.
Tối đó trong lúc ba người kia đang ngủ say vì ăn no nê và đùa giỡn hết sức, trong bóng tối có cái đầu nhỏ nhỏm dậy.
Nghiêm Thành Huyền khẽ nhấc đầu, ánh trăng xuyên qua khe cửa lều hắt lên khuôn mặt còn sóng sánh mệt mỏi. Cậu liếc nhìn ba người kia đang ngủ say, tiếng ngáy của Mã Đinh xen lẫn con mắt nhắm như mở Triệu Vũ Phàm khiến cậu bực mình.
Cậu bực mình hừ nhẹ một tiếng, sau đó vươn ngón tay thon dài, chọt chọt vào lồng ngực quấn băng của người đang nằm bên cạnh.
“An Kiến Hạo…”
Người nọ bị dằn vặt cả ngày, lúc này đang chìm sâu vào giấc ngủ, hơi thở cực kỳ ổn định. Nghe thấy tiếng gọi, hắn không mở mắt, chỉ có bàn tay đang luồn dưới lưng cậu là khẽ động đậy, xoa nhẹ một cái đầy vẻ cưng chiều, ý bảo: Ngoan, ngủ đi.
Nghiêm Thành Huyền kiên nhẫn nắm lấy ngón tay hắn kéo kéo: “Anh ơi…”
An Kiến Hạo lúc này mới mở mắt, nhìn thiếu niên trong bóng tối, “hửm” một tiếng rồi muốn xoay người tiếp tục ôm người đẹp ngủ.
Nghiêm Thành Huyền hạ giọng, nghiêm túc: “Dậy. Đi kết hôn.”
Ngoài trời tối mịt, gió thổi qua những tán lá xào xạc. Trên bầu trời, mây đen giăng kín, che hết ánh trăng và sao, chỉ còn bóng tối đặc quánh ôm trọn cả khu rừng.
Nghiêm Thành Huyền và An Kiến Hạo bước đi chậm rãi trên con đường mòn lên đỉnh núi. Hơi thở của hai người hòa vào không khí lạnh, bốc thành làn khói mỏng trong đêm.
An Kiến Hạo đi sát phía sau, bàn tay to lớn luôn sẵn sàng đỡ lấy eo cậu mỗi khi gặp dốc đá trơn trượt. Mãi đến khi những cơn gió lạnh lùa vào cổ áo, Nghiêm Thành Huyền mới thực sự tỉnh táo hoàn toàn.
Đỉnh núi vắng lặng không một bóng người, chỉ có mây bạc vờn quanh chân, và người tình đứng trước mặt.
An Kiến Hạo nhìn dáng vẻ vừa căng thẳng đến mức lưng thẳng tắp, vừa nghiêm túc đến mức đáng yêu của cậu, nhịn không được mà bật cười trầm thấp: “Sao vậy? Hối hận rồi?”
Nghiêm Thành Huyền mím môi liếc hắn, hung dữ đáp: “Không có.”
Cậu hít sâu một hơi, giọng thấp đi. “Anh… lát nữa chỉ cần làm theo em thôi. Hiểu chưa?”
“Ừm.” An Kiến Hạo cực kỳ phối hợp, gật đầu như gà mổ thóc, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: “Nhưng mà, cái kiểu kết hôn nửa đêm này em học lỏm ở đâu vậy?”
Tai Nghiêm Thành Huyền đỏ lên rất nhanh: “Trên… Trên mạng thôi.” Cậu quay mặt đi, xấu hổ nói: “Anh im lặng đi! Cấm anh hỏi!”
Nhìn cái gáy đỏ lựng của bạn nhỏ, trong lòng An Kiến Hạo mềm thành một vũng nước. Hắn tiến lên một bước, từ phía sau bao bọc lấy hơi ấm của cậu, thấp giọng dỗ dành:
“Được rồi, không hỏi nữa. Bắt đầu buổi lễ, gả anh đi thôi nào.”
Nghiêm Thành Huyền hít một hơi thật sâu, cảm nhận lạnh buốt lan dần khắp cơ thể, nhưng lòng lại dâng lên một cảm giác bình yên.
Cậu xoay người, đầu ngón tay hơi run rẩy chạm nhẹ vào mu bàn tay An Kiến Hạo. Dưới ánh trăng mờ đục sau tầng mây, đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước, phản chiếu trọn vẹn bóng hình nhỏ bé của cậu.
Vậy là… cùng nam nhân này kết hôn.
“Anh có biết… ‘Phu thê giao bái’ không?” Nghiêm Thành Huyền ngẩng đầu nhìn hắn.
An Kiến Hạo ánh mắt loé lên tò mò: “Có nghe qua. Trên mạng chỉ bước đầu phải làm vậy sao?”
“Anh!” Nghiêm Thành Huyền lập tức xù lông, gò má đỏ bừng vì xấu hổ lẫn quẫn bách, giọng nói lạc hẳn đi: “Đã nói không cho anh hỏi nữa! Chúng ta… chúng ta làm ‘phu thê giao bái’!”
Nghiêm Thành Huyền biết rõ, nghi thức liên hôn của Hồ Tộc vốn không cần những lễ bái phàm tục. Chỉ cần khắc Tình ấn, trao đổi sinh mệnh, từ đó sinh tử đồng hành.
Nhưng Nghiêm Thành Huyền vẫn muốn ích kỷ một lần. Cậu chấp nhất muốn mượn ba cái bái của nhân gian để nói với hắn rằng: Đây không phải là một trò đùa trên mạng, đây là cả một chân tình.
Không kiệu hoa, không hỷ phục, đến cả tiếng trống chiêng rộn rã cũng chẳng có.
Nghiêm Thành Huyền nhìn nam nhân trước mặt người đầy thương tích nhưng vẫn đứng sừng sững như ngọn núi, tiêu soái mà mỉm cười nhìn mình, hốc mắt cậu bỗng chốc nóng hổi.
Là cậu đã để hắn chịu thiệt thòi rồi.
“An Kiến Hạo,” cậu khẽ nói chậm, từng chữ đều nặng, “cho dù em có là ai, tâm này vẫn hướng về anh, trước sau như một.”
Dù là Hồ Vương bàn tay nhuốm máu, hay là một Nghiêm Thành Huyền bình phàm giữa vạn trượng hồng trần. Tâm này, chỉ vì người mà đập.
An Kiến Hạo yêu chiều cọ nhẹ mũi mình vào mũi thiếu niên, giọng nói trầm ấm như vỗ về cả linh hồn cậu: “Anh cũng vậy. Yêu em, bất chấp tất cả.”
Bất chấp số phận trêu ngươi. Bất chấp thân phận khác biệt.
Gió núi dường như ngừng thổi trong khoảnh khắc ấy. Vạn vật tĩnh lặng, nhường chỗ cho nhịp đập của hai trái tim.
Hai người đứng đối diện, mười ngón tay đan chặt, đặt trang trọng trước người. Trong không gian thinh lặng, dường như văng vẳng tiếng trống hỉ dồn dập từ cõi xa xăm vọng về.
Nhất bái thiên địa.
Trời đất chứng giám, mệnh số đã đan vào nhau. Hồ Tộc đã tận, huyết mạch này tan vì người.
Hồ Vương nguyện cùng người hợp hồn phách, nhập mệnh thư. Chân ái này khắc ghi vào nhị giới, tuyệt không hối hận.
Nhị bái cao đường.
Bái Phụ Mẫu. Nhi tử cam lòng mang tội nghịch Thiên tộc.
Chỉ xin người thấu tỏ chân tình, ban cho phu quân của nhi tử, một đời vô lo, vạn kiếp an lành.
Phu thê giao bái.
An Kiến Hạo, ta nợ ngươi một kiếp vô tội, xin trả ngươi một đời vĩnh hằng.
Ta nguyện cắt nửa Tu Vi, hiến tế nửa sinh mệnh, đổi lấy một kiếp bình an, vĩnh viễn không vương khổ đau cho ngươi. Dù có hồn xiêu phách lạc cũng cam lòng.
Dưới trăng mờ, hai người chậm rãi cúi người về phía nhau.
Nghiêm Thành Huyền cúi mình, cùng An Kiến Hạo bái tạ tình kiếp, tự tay thắt lại sợi tơ hồng, quấn chặt lấy vận mệnh của cả hai không thể tách rời.
Thân ảnh An Kiến Hạo đứng trên đỉnh núi, lưng thẳng, vai rộng, áo bị gió núi thổi tung, ánh trăng nhạt phủ lên đường nét quen thuộc ấy một tầng sáng mờ.
Khoảnh khắc ấy, bóng dáng hắn như một vệt mực đậm nét, khắc sâu vào tâm khảm Nghiêm Thành Huyền.
Thiên thu vạn đại về sau, trong mắt, trong tim, duy chỉ có bóng hình này ngự trị.
Lễ tất.
Nhưng… theo lý lẽ dương gian, như vậy đã tính là phu thê chưa?
Có cần giấy kết hôn không? Có cần mộc đỏ, có cần con dấu? Nếu thiếu mấy thứ ấy, liệu có bị coi là vô danh vô phận không?
Cậu còn đang ngơ ngẩn trong mớ suy nghĩ hỗn độn thì An Kiến Hạo bất chợt lên tiếng, cắt ngang dòng tư tưởng: “Vợ anh thật xinh đẹp.”
Ánh mắt hắn trầm tĩnh, đong đầy ý cười dịu dàng nhìn cậu. Nghiêm Thành Huyền giật thót, cậu xấu hổ quay mặt đi theo phản xạ, vành tai đỏ bừng lên.
“Anh… đừng có nói bừa! Ai là vợ anh chứ? Rõ ràng là anh gả cho em mà, là em lấy anh về làm vợ!”
An Kiến Hạo bật cười, chịu thua nói: “Ừm, vậy chúng ta đã kết hôn xong chưa?”
“Vẫn chưa!” Nghiêm Thành Huyền gần như là thốt ra, muốn chặn cái miệng kia lại.
Cậu hít sâu một hơi để trấn định nhịp tim đang loạn xạ. Ánh mắt lảng tránh rồi lại quay về nhìn thẳng vào hắn, lần này đã mang theo vài phần nghiêm túc và quyết tuyệt.
“Giờ… anh làm theo em.” Giọng cậu thấp xuống.
An Kiến Hạo nhìn cậu một lúc lâu, ánh mắt trầm xuống. Hắn không hỏi thêm, chỉ gật đầu: “Được.”
Nghiêm Thành Huyền nắm lấy tay hắn, dẫn đến đứng đúng vị trí huyệt đạo của đất trời, nơi đỉnh núi đón gió. Gió lạnh thấu xương quét qua, mang theo hơi buốt giá ngấm vào tận da thịt.
Đêm hôm ấy, ngàn năm trước, Hồ Vương và Hồ Phi cũng đã từng đứng như thế này.
Trên đỉnh Thiên Sơn cao vạn trượng, nơi gần trời nhất, nhưng cũng là nơi cô độc nhất thế gian, cùng chân tình trao nhau mạng sống, trọn kiếp bên nhau.
Giờ đây, Tân Hồ Vương đứng trên đỉnh núi vô danh, muốn nghịch thiên cải mệnh, kết duyên cùng một kẻ ngoại tộc.
Nghiêm Thành Huyền khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng năng lượng đang cuộn trào.
Một luồng gió lạnh khác thường quét tới, rít gào, thổi tung mái tóc của hai người, quấn lấy nhau trong không trung. Mây đen chậm rãi kéo đến, từng chút một nuốt trọn ánh bạc trên bầu trời.
“An Kiến Hạo.” Cậu gọi tên hắn.
Nam nhân nghe vậy thì cúi xuống, ánh mắt bao trùm lấy khuôn mặt thanh tú. Nghiêm Thành Huyền mỉm cười trấn an hắn.
“Nhắm mắt lại.”
An Kiến Hạo không một chút do dự, cứ thế khép mi, phó mặc hoàn toàn sinh mệnh mình cho người trước mặt.
Nghiêm Thành Huyền đan mười ngón tay mình vào tay hắn, siết chặt. Lòng bàn tay cậu lạnh toát, nhưng sức lực truyền đến lại vô cùng kiên định, như muốn xương cốt hòa quyện vào nhau, khóa chặt linh hồn của An Kiến Hạo vào mình.
Khóa người này lại. Khóa cả sinh mệnh lẫn số phận hắn.
Đúng khoảnh khắc mây đen cuối cùng nuốt chửng hoàn toàn ánh trăng bạc, bóng tối mịt mùng bao phủ đỉnh núi. Gió lạnh phương Nam mang theo hơi thở chết chóc của vùng cực rít gào thổi qua.
Nghiêm Thành Huyền buông lỏng tay, chậm rãi nhướn người. Trán cậu chạm nhẹ vào trán người nọ, thực hiện nghi thức thiêng liêng của Hồ tộc.
Cụng trán vào nhau.
Khoảnh khắc hai vầng trán chạm nhau, thời gian nhưng ngừng trôi. Ngay sau đó, một cơn đau xé lòng bùng nổ từ sâu trong linh hồn, càn quét qua kinh mạch, tựa như có một lưỡi dao vô hình đang chậm rãi xẻ đôi tâm can cậu.
“Tình của Hồ ly đẹp, nhưng là hoạ, là kiếp, là thiên đao vạn quả.”
Mẫu hậu, năm xưa người cùng Phụ hoàng kết tóc se tơ, cũng đã phải chịu đựng nỗi đau thấu trời xanh này sao?
Nghiêm Thành Huyền cắn chặt răng, cảm giác cả cơ thể như đang bị xé ra trăm mảnh nhỏ, khoé mắt rỉ nước.
An Kiến Hạo…
Khi ngươi lao tới che trước mặt ta, khi thân thể bị thiêu đốt, khi máu nhuộm đỏ cả dòng suối, ngươi có đau không?
Hay cũng giống như ta lúc này, biết rõ sẽ đau, vẫn không hối hận, không lùi bước?
Trong cơn mê man đau đớn, những thước phim ký ức nhuốm màu máu tươi lại ùa về, rõ mồn một.
Là khi tấm lưng rộng của hắn hứng trọn pháo hoa rực lửa thay cậu. Là khi thân thể phàm trần ấy bê bết máu nằm giữa sườn núi lạnh lẽo, hơi thở mong manh như sương khói. Là ánh mắt hắn nhìn cậu, dịu dàng đến đau lòng: “Anh không sao.”
An Kiến Hạo, ngươi lừa ta. Sao có thể không đau? Sao có thể không sao?
Ngươi vì ta mà chịu kiếp nạn, vậy ta vì ngươi mà xẻ nửa linh hồn, có xá gì?
Huyết mạch trong người Nghiêm Thành Huyền sôi sục, điên cuồng trào dâng. Cậu dồn toàn bộ tu vi ngàn năm, ép cạn kiệt linh lực còn sót lại, hoá thành dòng chảy rực rỡ nhất, tinh thuần nhất.
Ta nợ ngươi. Không phải một mạng, không phải một ân tình, mà là một đời vô tội.
Lẽ ra ngươi đã có thể sống một kiếp phàm an yên, cưới vợ hiền, sinh con thơ.
Nhưng ngươi đã chọn ta.
Vậy nên lần này, để ta chọn thay ngươi.
Cơn đau như búa tạ giáng xuống, ép buộc sinh mạng phải tách nửa để hiến tế. Nghiêm Thành Huyền run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra, cơn dày vò lan khắp mọi tế bào.
An Kiến Hạo, vẫn là ngươi chịu thiệt thòi.
Hồ Vương ta, quyền năng đã mất, tu vi đã hao mòn. Trong tay ta giờ đây, chẳng còn gì quý giá để trao trả cho ngươi, chỉ còn mạng sống này.
Nếu sinh mệnh có thể đổi lấy sinh mệnh, nếu đau đớn của ta có thể đổi lấy bình an cho ngươi.
Vậy thì lấy mạng này làm sính lễ, dùng nửa đời ta, đền một kiếp người.
Gió vẫn gào thét, đất trời vẫn tối đen như mực, nhưng giữa màn đêm vô tận ấy, một luồng linh lực ấm áp, dịu nhẹ lặng lẽ lan tỏa từ nơi hai vầng trán chạm nhau.
An Kiến Hạo, người là mệnh của ta. Kiếp này, hãy để ta bảo vệ người.
Ta nợ người một đời vô tội, nay trả người một kiếp trường an.
Giữa trời đất lạnh lẽo vô tận, lời thề nguyện ấy lặng lẽ khắc vào hồn phách, không cần thần phật chứng giám, vĩnh viễn không thể thu hồi.
Hồ Tộc sau vạn năm tịch mịch, nay lại có hỷ sự.
.
************
Đôi lời của tác giả:
Hy vọng mọi người đừng trách em Huyền “đốt cháy giai đoạn”. Thực ra, em ấy đang ở trong tình cảnh bất tòng tâm khi năng lực bảo vệ bản thân còn không còn, ẻm thấy mình thật vô dụng. Thứ duy nhất em còn lại chỉ là một cái mạng này, nên em muốn chia đôi nó cho người mình yêu để anh Hạo bớt đi một phần nguy hiểm. Cách duy nhất để thực hiện nghi thức cộng sinh ấy chính là kết hôn theo lệ Hồ đó.
[text_hash] => 4c9aae8e
)