Array
(
[text] =>
Tuần tiếp theo trôi đến nhanh như một nhịp chớp mắt.
Là tuần thi giữa học kỳ, nên cả ký túc đều im ắng khác thường. Mọi người cắm đầu vào sách vở, và nhóm chat cũng im lặng, chỉ có Triệu Vũ Phàm đôi lúc vào độc thoại.
[*Bạn đã nhận được tin nhắn mới từ nhóm Sunshine Boys.*]
[Triệu Vũ Phàm: Anh em ơi.]
[Triệu Vũ Phàm: Tụi mày có nghe thấy tiếng la hét không?]
[Triệu Vũ Phàm: Hình như là của mấy đứa năm nhất phải thi môn đại cương hay sao í nhể?]
Không ai trả lời.
[Triệu Vũ Phàm: Trời ơi, tao bị thi có 2 môn thui í, buồn ghê. Ước được thi 5 môn cho bằng bạn bằng bè.]
Không ai trả lời.
[Triệu Vũ Phàm: Tụi mày đang dùng kế sách vườn không nhà trống với thầy à?]
Vẫn không ai trả lời.
OK.
[Triệu Vũ Phàm: Mã Đinh thích Kim Chủ Huấn. An Kiến Hạo hỏi tao cách hôn Nghiêm Thành Huyền.]
[Kim Chủ Huấn: ?]
[Nghiêm Thành Huyền: ?]
[Mã Đinh: ?]
[An Kiến Hạo: ?]
[*Quản trị viên Mã Đinh đã xoá Triệu Vũ Phàm khỏi nhóm*]
[*Quản trị viên Mã Đinh đã xoá một tin nhắn*]
[Mã Đinh: Anh em quay lại ôn bài đi nhé. Sáng nay ổng nhắn tin bằng chân nên nhắn bậy ấy mà. Ý ổng là “Chúc các tình yêu thi tốt.”]
Nghiêm Thành Huyền ngồi trong phòng tự học yên tĩnh của thư viện, nhìn chuỗi tin nhắn mà không nhịn được bật cười khe khẽ.
An Kiến Hạo ngồi sát cậu, đang lật cuốn giáo trình giải phẫu dày cộp. Sinh viên khoa thể thao, ngoài luyện tập ra, còn bị ép học một đống môn liên quan đến y khoa và chấn thương.
Hắn không phàn nàn. Chỉ có Mã Đinh đã gửi cho hắn hơn hai mươi tin nhắn, từ “tao sắp chết rồi” đến “thi xong tao đốt trường”.
Hắn không ngẩng đầu, nhưng đuôi mắt khẽ cong lên một độ cong đầy ý vị. Bàn tay to rộng đang đặt trên đùi Nghiêm Thành Huyền khẽ vỗ một cái vừa cưng vừa bất đắc dĩ:
“Không lo học, còn lén nghịch điện thoại?”
Trên bàn, hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Một bên là sách nhạc lý, vở ghi chằng chịt bút màu, hợp âm mở ngang, bút nhớ xanh hồng rơi lung tung. Bên còn lại là giáo trình y khoa, mô hình bộ xương người cỡ bàn tay, hình ảnh cơ bắp dày đặc chú thích, kèm thêm mấy gói snack đã bị mở sẵn.
Nghiêm Thành Huyền ngồi học rất hưởng thụ. Cậu gần như tan chảy vào người An Kiến Hạo. Hai chân gác hẳn lên đùi hắn, một tay ôm sách, tay kia thỉnh thoảng lại vô thức nghịch nghịch ngón tay hắn. Đã vậy còn ra điều kiện, bắt hắn phải luôn để một tay lên đùi mình, nếu không cậu sẽ lại chu môi ăn vạ ‘anh hết thương em’.
An Kiến Hạo mặc kệ. Một tay hắn giữ sách, tay kia xoa nhẹ đùi cho Nghiêm Thành Huyền dễ chịu, nghiễm nhiên trở thành gối ôm hình người cho bạn trai nhỏ.
Thỉnh thoảng, Nghiêm Thành Huyền lại hé môi, nghiêng đầu ra hiệu. An Kiến Hạo liền thong thả bóc một miếng snack đút tận miệng cậu.
“Anh ơi,” Nghiêm Thành Huyền ghé sát tai hắn, hơi thở mang theo mùi sữa nhàn nhạt, trêu chọc nói: “Nếu muốn hôn em thì cứ hỏi trực tiếp, việc gì phải đi hỏi người ngoài?”
Ngòi bút của An Kiến Hạo khựng lại trên trang giấy, để lại một dấu mực đậm. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn vào gương mặt xán lạn của cậu:
“Ai nói anh muốn hôn em?”
“Nhóm chat nói nha.” Nghiêm Thành Huyền chớp chớp mắt, bộ dạng vô tội hết mức: “Anh biết rõ còn hỏi.”
“Triệu Vũ Phàm nói bậy.” Hắn nhéo nhẹ vào đùi cậu một cái xem như trừng phạt.
“Thật không?” Cậu vươn ngón tay trỏ, chọc chọc vào gò má hơi cứng nhắc của hắn: “Em còn tưởng anh muốn học… Nếu anh thực sự muốn học, em có thể dạy miễn phí mà.”
Hóa ra bạn trai cậu cũng da mặt mỏng lắm nha. Trêu thêm chút nữa chắc biến thành cà chua chín luôn.
Bên tai An Kiến Hạo hơi ửng hồng.
Hắn phát hiện ra nếu cứ tiếp tục như này hắn sẽ không kìm chế được mà đem bạn trai nhỏ ra hôn một trận, đến lúc đó e là sẽ bị quở trách đã làm sĩ tử phân tâm.
An Kiến Hạo nghiến răng nói: “Ngồi yên. Học bài.”
“Nhưng em đang học mà.” Cậu nghiêng đầu, chớp mắt hai lần, cố ý kéo dài giọng: “Học cách yêu anh.”
Những ngày ôn thi của họ trôi qua trong mật ngọt.
Buổi sáng nào cũng giống nhau: An Kiến Hạo thức dậy trước, pha sẵn cho Nghiêm Thành Huyền một ly sữa ấm rồi đặt bên cạnh bàn học. Lúc cậu lồm cồm ngồi dậy, đầu tóc rối bù, mắt còn khép hờ, hắn đã đứng ở cửa phòng tắm, tay cầm bàn chải đánh răng đưa sang, giọng vừa trầm khàn vừa dịu dàng:
“Đi rửa mặt đi, em còn mười phút ăn sáng.”
Nghiêm Thành Huyền lí nhí “ừm” một tiếng, đôi khi còn ngáp đến rớt nước mắt, An Kiến Hạo bật cười đưa tay vuốt tóc cậu một cái trước khi quay vào nấu bữa sáng. Sau đó cùng nhau đến phòng học nhóm đã đặt sẵn ở thư viện ôn bài.
Buổi chiều, Nghiêm Thành Huyền ngồi trên ghế dài gần mép hồ, một tay cầm tập nhạc lý, tay còn lại kẹp bút ghi chú. Trong khi đó, An Kiến Hạo lại đang sải những vòng bơi mạnh mẽ dưới làn nước mát.
Những lúc mất tập trung, Nghiêm Thành Huyền sẽ lại gần mép hồ, bắt đầu mè nheo.
“Anh ơi, sạc pin.”
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, An Kiến Hạo nhoài người lên, “chóc” một cái thật kêu lên trán cậu. Bạn nhỏ lập tức được nạp đầy năng lượng, cười tít mắt rồi mới chịu thả cho hắn bơi tiếp.
Huấn luyện xong, hai thiếu niên cùng chia nhau hộp cơm, mỗi người đeo một bên tai nghe. An Kiến Hạo một tai nghe nhạc, một tai nghe bạn nhỏ liếng thoắng đủ chuyện trên đời, vừa ăn vừa nghe podcast rất hưởng thụ.
Buổi tối, cả hai cùng về phòng, ngồi cạnh nhau ở bàn học. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống hai bóng hình chuyên chú. Nghiêm Thành Huyền đôi lúc mệt mỏi, sẽ theo bản năng ngả đầu một chút, và gần như ngay lập tức, bàn tay ấm áp của An Kiến Hạo sẽ vươn qua, đỡ lấy đầu cậu, xoa nhẹ mái tóc, hoặc chỉ đơn giản là nhẹ nhàng vỗ về bạn nhỏ.
Đến cuối buổi, khi đã mệt nhoài, Nghiêm Thành Huyền sẽ ngả hẳn lưng vào ghế, thở dài một hơi. An Kiến Hạo hiểu đó là tín hiệu kết thúc. Hắn khép sách lại, soạn tập vở ngày hôm sau cho cậu, rồi kéo Nghiêm Thành Huyền vào lòng. Khoảnh khắc đó, bạn trai cậu như một con cún lớn, sẽ dụi mặt vào hõm cổ cậu, hít lấy hít để mùi hương nhẹ nhàng trên người cậu, đôi lúc còn khẽ cắn da cổ cậu.
Buổi sáng ôn bài ở thư viện.
Buổi chiều lại dính nhau bên hồ bơi.
Buổi tối ngồi cạnh nhau trong phòng tiếp tục học bài.
Mọi thứ ngọt ngào như thế, nhưng vẫn có thứ gì đó ẩn dưới lớp đường.
.
Từ ngày An Kiến Hạo chuyển qua ngủ cùng phòng, cậu ngủ ngon đến kì lạ, tinh thần cũng tốt hơn trước.
Theo y học, cơ thể sẽ giải phóng oxytocin và serotonin, tạo cảm giác an toàn, thư giãn và giảm căng thẳng, lo âu.
Nhưng theo cách lý giải của bạn nhỏ, đó đơn giản là vì cậu đang bị bạn trai chiều chuộng đến vô pháp vô thiên. An Kiến Hạo đối với cậu, không khác gì nuôi nấng một bảo bối, chăm sóc tận răng, đợi cậu ngủ say mới chợp mắt, sáng sớm lại vì cậu mà chuẩn bị vẹn toàn mọi thứ.
Được nâng niu đến mức ấy, làm sao có thể ngủ không ngon?
Thế nhưng, những đêm ngon giấc ấy không đồng nghĩa với việc “căn bệnh” thần bí kia đã biến mất.
Mỗi buổi sớm thức dậy, tâm trí Nghiêm Thành Huyền vẫn là một mảnh hỗn độn. Những mảnh ký ức vụn vặt, những hình ảnh mờ ảo vừa quen thuộc vừa xa lạ cứ không ngừng trồi sụt, như thể từng thuộc về cậu nhưng lại bị ai đó mạnh tay xé rách.
Và trong hư ảo ấy, luôn có một tiếng gọi trầm thấp, u linh, ám ảnh bên tai không dứt:
“Hồ Vương…”
Sự hoang mang về cái tên “Hồ Vương” cứ lớn dần trong lòng Nghiêm Thành Huyền, khiến cậu không thể ngồi yên.
Cái tên ấy như một mầm mống ma mị, sinh trưởng mạnh mẽ trong lòng cậu. Nghiêm Thành Huyền biết mình không thể hỏi bất kì ai, người khác nhất định sẽ dùng ánh mắt “???” nhìn cậu, rồi cười cho rằng cậu hoang tưởng.
Cậu không muốn ai lo lắng. Cũng không muốn bị coi là thần kinh. Cho nên, Nghiêm Thành Huyền quyết định tự mình tìm hiểu.
Mỗi khi An Kiến Hạo bận huấn luyện, cậu sẽ lén rời đi, một mình bước vào thư viện. Không tới khu ôn thi ồn ào, mà rẽ thẳng vào góc sâu nhất, khu Sách Thần thoại – Tín ngưỡng Cổ đại”, nơi hiếm khi có bóng người, thường chỉ có các sinh viên đam mê nghiên cứu lịch sử và văn hoá dân gian mới ghé vào.
Ở đó tĩnh mịch đến mức khiến người ta khó thở. Không khí đặc quánh mùi giấy cũ và ẩm mốc. Ánh đèn vàng vọt phủ lên từng giá sách cao ngất. Nghiêm Thành Huyền theo thói quen của những lần trước, rút ra một quyển dày cộm, bìa bong tróc, chữ mờ nhạt:
“Yêu Tộc Cổ Sự Ký”
Trang sách toàn chữ là chữ, hiếm hoi lắm mới chen vào vài hình vẽ tay đơn sơ. Cậu ban đầu chỉ định tìm từ khóa, nhưng đọc rồi lại đọc, như bị thứ gì đó kéo đi, không dứt ra được.
Lật đến gần cuối, giữa những miêu tả khô khan về các tộc thú cổ, ánh mắt cậu dừng lại.
Hồ Ly Cửu Vĩ.
“…Hồ Ly Tinh được tôn thờ bởi trí tuệ khôn ngoan và khả năng mê hoặc tâm trí. Bậc đứng đầu, được xưng tụng là Hồ Tôn, nắm giữ ma lực tinh nhuệ của vạn giới.”
Nghiêm Thành Huyền bĩu môi. Truyện cổ tích nhảm nhí.
Cậu định lật qua, nhưng ánh mắt lại bị kéo ngược trở lại.
“…Hậu duệ cuối cùng của Hồ Tộc, sinh ra trong đêm Huyết Nguyệt, hấp thụ tinh hoa trời đất. Kẻ khiến yêu giới run sợ, cũng là kẻ phải cúi đầu dưới ánh Mãn Nguyệt…”
“…Trớ trêu thay, kẻ thù vạn kiếp của Hồ Tôn, chính là bậc Đế vương trấn giữ cõi Tiên. Mỗi Lang Thần mang trên cổ dấu ấn của Thiên Môn, được thiên địa ban cho sức mạnh thống trị yêu giới, uy chấn muôn phương…”
“…Cứ vạn năm cõi tiên, trăm năm cõi phàm, khi Trăng Máu xuất hiện, Yêu Giới lại đại chiến. Đó chính là cuộc chiến giữa hai hậu duệ cuối cùng…
“…Khi ấy, ở bầu trời hạ giới, nếu sấm sét nổi lớn, ấy là điềm báo Yêu Giới đã rơi vào tay ác ma. Còn nếu ánh trăng mất sắc máu, có nghĩa là Hồ Tộc chính thức kết thúc sau vạn năm oanh tạc và ngang tàng…”
Nghiêm Thành Huyền đọc xong thì khờ luôn rồi. Không thể phủ nhận, mấy câu chuyện thần thoại này, c-cũng cuốn ghê á…
Mấy ngày sau, cậu hành xử như một con mèo trộm cá.
Ngồi học cùng An Kiến Hạo ở thư viện, chân vẫn gác lên đùi hắn, mặt thì ngoan ngoãn, nhưng màn hình laptop luôn được che kín. Lúc An Kiến Hạo nấu ăn, giặt đồ, dọn phòng, cậu liền chui vào chăn, ôm laptop, mắt sáng rực, vừa đọc vừa ghi chú như điên.
.
Sau khi kết thúc môn thi thứ tư, trong lúc tiếng nước chảy trong phòng tắm truyền ra đều đều, Nghiêm Thành Huyền run rẩy truy cập vào diễn đàn ẩn:
[Dị Tượng Và Truyền Thuyết Yêu Giới].
Trong một chủ đề đang rất nóng có tên [Xác nhận chu kỳ Trăng Máu! Yêu giới sắp có biến?], cậu liền tò mò, vội chồm qua bàn lấy kính cận, chăm chú đọc:
[@GiangHồLangThang: Nghe đồn bên giới huyền học đang náo loạn. Chu kỳ 100 năm Lang Thần và Hồ Tôn tái chiến đã sắp đến rồi.]
[@GiaTộcLãnhHàn: Xác nhận! Tui có người quen trong nhóm nghiên cứu thiên văn, tụi nó nói đầu năm sau, chính xác là ngày 13/01, sẽ là đêm Trăng Máu. Đúng chu kỳ luôn!]
[@TôMàuTrànCMNViền: Không biết chúng ta là thế hệ may mắn hay xui xẻo nữa! Sao lại đúng dịp được chứng kiến sự kiện này thế chứ…]
[@SóiYêuCáoThìĐổiTên: Ời ơi, Huyết Nguyệt gì. Chỉ là hiện tượng thiên văn thôi mấy ông thần. Mà công nhận dạo này có nhiều vụ ma quỷ khó hiểu thật. Bộ ông bảo vệ ở trển nghỉ việc rồi hả?]
[@ChạmCỏ: Ê mầy hổng có hỗn nghe! Ổng là Thủ Lĩnh Lang Tộc đó, coi chừng tối nay ổng cho sao Bắc Đẩu rớt vô đầu mầy nhe.]
[@HồQuangHiếu: Tôi cũng thấy vậy. Mấy năm gần nay cảm giác rợn rợn như nào nhể? Nhà tôi hay gặp nhiều chuyện quái đản nhưng không lí giải nổi.]
[@CụcXìLầuÔngBêLắp: Sợ quá! Giờ tôi chỉ mong mỗi tháng đến ngày trăng tròn để đuổi yêu ma đi.]
Nghiêm Thành Huyền nín thở, đẩy kính cận, run rẩy gõ phím với nickname @CáoNhỏ:
[@CáoNhỏ: Cho mình hỏi, ánh trăng đó có gì đặc biệt sao?]
[@CụcXìLầuÔngBêLắp: Bạn @CáoNhỏ này là thành viên mới sao? Rất hoan nghênh. Đương nhiên là rất đặc biệt a! Ánh trăng đó là hiện thân của Tinh Lang đó!! Còn ngược lại, khi trăng máu xuất hiện, Hồ Ly sẽ lộ nguyên hình, sức mạnh đỉnh nóc kịch trần luôn á…]
[@MứtLụmKéoRồiHunMá: Đính chính nhẹ. Theo cổ tịch ghi lại, Huyết Nguyệt là thời điểm ranh giới Yêu – Tiên – Phàm yếu nhất. Tinh Lang được cho là sẽ thức tỉnh để trấn áp Hồ Tôn. Cái này truyền thuyết nói vậy, tin hay không tùy.]
[@CáoNhỏ: OAO]
Nghiêm Thành Huyền cau mày. Đọc càng nhiều, đầu càng rối. Trong lồng ngực có gì đó co lại, vừa nôn nóng, vừa như chạm vào thứ mỏng manh mà mình từng biết rồi lại quên.
Đúng lúc đó, tiếng nước trong phòng tắm chợt tắt. Nghiêm Thành Huyền giật nảy mình, tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, vội vàng đóng trình duyệt lại, tắt máy tính.
An Kiến Hạo bước ra, tóc ướt nhỏ nước, khăn tắm vắt hờ trên cổ. Hắn liếc thấy cậu trùm chăn ngồi đờ người, khóe môi nhếch lên:
“Làm gì mà giật mình hửm? Lại lén anh nghịch điện thoại? Bài đã ôn xong chưa?”
Nghiêm Thành Huyền vội vàng lắc đầu: “Em học giỏi lắm đó! Đã xong hết rồi!”
Hắn bật cười, treo khăn lên móc rồi thong thả bước lại gần. Ánh mắt rất tự nhiên rơi thẳng xuống chiếc laptop trên giường.
Nhóc con trên giường chăm chú dõi theo, nuốt nước bọt lo sợ, bản năng mách bảo cậu phải choàng dậy để ôm lấy chiếc laptop.
May mắn thay, An Kiến Hạo chỉ cầm chiếc laptop xong đặt qua bàn học, trải lại mền cho cậu, rồi ngồi xuống mép giường.
Bạn học Nghiêm vừa tổn mất mười năm tuổi thọ, khẽ thở phào một hơi đại xá.
Thật là A Di Đà Phật!
“Đi ngủ nhé. Ngày mai mấy giờ thi?”
Nghiêm Thành Huyền ngoan ngoãn nằm trườn xuống nệm, mắt chớp chớp nhìn hắn: “Mười một giờ trưa á! Em thi xong là cỡ bốn giờ chiều, sau đó em sẽ qua xem anh thi môn cuối luôn!”
“Được, môn cuối rồi, bạn nhỏ cố lên.” Hắn đưa tay xoa nhẹ mái tóc cậu. “Nhắm mắt ngủ thôi.”
An Kiến Hạo vừa định đứng dậy rời đi, đột nhiên cảm thấy ống tay áo bị một lực đạo nhỏ bé giữ chặt. Một giọng nói mềm nhũn, mang theo vài phần nũng nịu truyền đến:
“Anh ơi… muốn hôn.”
Người nọ nghe vậy thì bật cười, vội quay lại bên cạnh: “Lỗi anh.”
Hắn cúi người xuống, ánh mắt khóa chặt gương mặt đang đỏ lên của cậu. Nhưng đến khi chỉ còn cách đôi môi kia vài centimet, hắn lại cố tình dừng lại, thấp giọng hỏi:
“Muốn hôn ở đâu?”
Ngón tay hắn bắt đầu lướt chậm trên khuôn mặt Nghiêm Thành Huyền.
Cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay hắn lướt qua vầng trán, chậm rãi vuốt ve hàng lông mày đang khẽ run rẩy vì căng thẳng, rồi lại dừng lại nơi đuôi mắt còn vương chút hơi ẩm.
Hắn di chuyển xuống má, miết nhẹ theo đường xương hàm sắc nét, cuối cùng ngón cái dừng lại nơi cánh môi đang khẽ hé mở của cậu, khẽ ấn lên.
Nghiêm Thành Huyền không giấu nổi căng thẳng, hai bên thái dương đã rịn ra một chút mồ hôi.
Cái tên lưu manh này rõ ràng là đang cố ý mà! Cứ trêu như vậy hoài, tim cậu sớm muộn cũng không chịu nổi!
Nhóc con đỏ bừng mặt, không nói được câu nào, chỉ phồng má, chu môi ra, vừa hờn vừa chờ, dùng hành động thay cho câu trả lời.
An Kiến Hạo nhìn dáng vẻ ấy mà bật cười. Tai nhỏ đỏ rực, mắt ươn ướt, rõ ràng xấu hổ muốn chết nhưng vẫn cố làm bộ mạnh miệng, thật khiến người ta muốn bắt nạt thêm chút nữa.
Sau đó hắn cụng mũi cậu một cái, mang theo ý cười trêu chọc, như muốn kéo dài sự chờ đợi đến cực hạn.
Đến khi Nghiêm Thành Huyền gần như không nhịn nổi nữa, hắn mới thật sự hạ môi xuống.
Nụ hôn vừa chạm vào đã mềm, chậm rãi mang theo hơi thở phảng phất mùi bạc hà quen thuộc. Chỉ khẽ chạm một cái, nhưng đủ khiến tim Nghiêm Thành Huyền như vừa bị thảy lên không trung.
Cậu run lên một chút, hai tay vô thức túm lấy cổ áo hắn, lại như đang mời gọi kéo hắn sâu hơn vào nụ hôn.
Khi cánh môi mỏng rời đi, giọng nói của An Kiến Hạo đã trở nên khàn đặc, mang theo một loại mị lực: “Ngủ ngon, cục cưng.”
Nghiêm Thành Huyền úp mặt vào gối, vừa xấu hổ vừa thỏa mãn, hai tai đỏ đến mức muốn bốc khói, để yên cho người nọ kéo chăn lên, rồi tắt đèn đầu giường.
Hắn nói hắn sẽ giúp cậu ngủ ngon, quả nhiên đã làm được.
Chỉ một nụ hôn, vài câu dỗ dành rất đỗi bình thường, đã đủ quét sạch mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu Nghiêm Thành Huyền.
Gì mà sức mạnh siêu nhiên…
Gì mà linh thú cõi trời…
Gì mà Lang Thần, Hồ Tôn, trăng tròn trăng máu…
Toàn là những chuyện thần thê quỷ khốc, hoang đường vô căn cứ!
Biến hết biến hết. Tối nay cậu sẽ ngủ và tưởng tượng mình đang khò khò trong bờ ngực vững chãi của bạn trai.
Nghiêm Thành Huyền vùi mặt vào gối, nhắm chặt mắt, cố gắng điều hòa hơi thở, ép bản thân chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc ý thức bắt đầu mơ màng, một tia sáng lạnh lẽo đột ngột xẹt qua đại não.
Khoan đã… Có gì đó không đúng!
Nghiêm Thành Huyền bàng hoàng mở bừng mắt, đồng tử co rụt lại. Chẳng lẽ trên đời này lại có sự trùng hợp đến mức rợn người như vậy sao?
Thứ nhất: Cậu từ lâu đã có một nỗi bài xích mãnh liệt với trăng tròn. Thứ ánh sáng bàng bạc, lạnh lẽo ấy luôn hiện hữu trong những mảnh ký ức vụn vỡ, ám ảnh cậu qua từng cơn ác mộng đứt quãng.
Thứ hai: Đêm Huyết Nguyệt mà diễn đàn nọ đang xôn xao bàn tán, ngày 13 tháng 01…
…Đó cũng chính là ngày được chọn làm sinh nhật cậu.
Nghiêm Thành Huyền cố gắng phủ nhận, nhưng mọi ký ức liên quan đến ngày này đều trở nên sống động, rợn người.
Năm ấy, khi cùng Kim Chủ Huấn tìm đến một bậc thầy tướng số danh tiếng, sự tình đã diễn ra vô cùng quỷ dị. Vừa nhìn thấy thiên can địa chi của cậu, lão thầy bói nọ vốn đang tiêu sái đột nhiên biến sắc, ánh mắt tràn đầy kinh hãi tột độ, rồi “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, không thốt nên lời.
Nghiêm Thành Huyền vốn không nhớ rõ ngày mình chào đời, bên cạnh lại không có ai thân thích. Nhưng khi kết bạn cùng Kim Chủ Huấn, cậu ấy đã rất thắc mắc và tò mò.
Khi cùng Kim Chủ Huấn tìm đến một bậc thầy tướng số danh tiếng, sự tình đã diễn ra vô cùng quỷ dị. Vừa nhìn thấy thiên can địa chi của cậu, lão thầy bói nọ vốn đang tiêu sái đột nhiên biến sắc, ánh mắt tràn đầy kinh hãi tột độ, rồi “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, không thốt nên lời. Cả Nghiêm Thành Huyền và Kim Chủ Huấn đều hoang mang, vẽ dấu chấm hỏi đầy trên mặt.
Sau một lúc định thần, ông ta mới run rẩy khoanh một ngày trên tờ lịch, đẩy hai người ra khỏi cửa, miệng lầm bầm, “Thiên cơ bất khả lộ, sau này làm ơn đừng bao giờ quay lại đây!”
Lúc đó Kim Chủ Huấn la oai oái, với cái kiểu chăm sóc khác hàng cỡ đó có mời cũng không thèm quay lại!
Đáng sợ hơn, ông ta không khoanh ở năm hiện tại, mà lại khoanh vào bốn năm sau.
Chính là năm sau. Chính xác là ngày đó năm sau: 13/01/XXXX.
Đêm Huyết Nguyệt định mệnh.
Trong bóng tối, hơi thở Nghiêm Thành Huyền trở nên cực kỳ dồn dập. Mồ hôi lạnh toát ra, làm ướt đẫm tấm lưng đang tựa vào chiếc gối ấm áp.
Lời tiên tri quái đản, ngày sinh nhật bí ẩn và hiện tượng dị thường của đất trời, tất cả như những sợi dây thừng vô hình, thắt chặt lấy cổ họng cậu.
Giường bên cạnh, An Kiến Hạo liên tục dùng linh lực toả ra bảo vệ thân ảnh kia, nhưng tối hôm nay bạn nhỏ có vẻ có chút bướng bỉnh, mãi không chịu ngủ.
Bất quá hắn đành lên tiếng, giọng mang theo áp chế vô hình: “Huyền Huyền.”
Nhóc con lập tức nhắm mắt, im lặng giả vờ ngủ.
An Kiến Hạo thở dài, lặp lại một lần nữa, ngữ khí mềm đi: “Ngoan, nhắm mắt ngủ.”
“…Dạ.” Cậu kêu một tiếng nhỏ xíu cam chịu.
Nghiêm Thành Huyền cắn môi, tự nhủ ngày mai nhất định phải hủy theo dõi cái diễn đàn ảo tưởng chết tiệt kia.
Thế giới này rộng lớn mà, Huyền Huyền thì bé xíu xiu, trùng hợp là dễ hiểu thôi á!!
Dưới sự áp chế và sự trấn an bằng linh lực của An Kiến Hạo và cố trấn an bản thân, cuối cùng, Nghiêm Thành Huyền cũng dần chìm vào giấc ngủ.
.
Sáng hôm sau, Nghiêm Thành Huyền vừa mở mắt đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức lan đầy phòng.
Còn chưa kịp tỉnh hẳn đã bị An Kiến Hạo lôi vào nhà vệ sinh đánh răng, rồi đẩy thẳng tới bàn ăn. Trên bàn đã bày sẵn bánh mì trứng nóng hổi, trái cây cắt nhỏ ngay ngắn, một ly sữa còn bốc khói, bên cạnh là viên “vitamin”.
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Khi cậu còn ngáp dài ngáp ngắn, bàn học đã đầy ắp sách vở, ghi chú được lật sẵn theo đúng chương cậu hay quên. Bút dạ quang sắp thành hàng ngay ngắn, thậm chí sách còn dán mấy tờ note “Quan trọng” mà chắc chắn không phải chữ của cậu.
Lo lắng tối qua còn chưa kịp sống lại đã bị bữa sáng đánh bay không còn dấu vết.
Bạn trai cậu là số một!
Nghiêm Thành Huyền ngồi trong lòng An Kiến Hạo, một bên há miệng ăn từ tay hắn, một bên bị ép vào trạng thái tập trung cấp tốc, hoàn toàn không có thời gian nghĩ bậy hay mơ mộng lung tung.
Mười một giờ, cậu thi môn cuối của khoa Âm nhạc, môn Đại cương Nhạc lý, cực kỳ mệt não. Nhưng nhờ buổi sáng được chăm đến tận răng, đầu óc cậu lại tỉnh lạ thường.
Đến chiều, vừa thi xong, Nghiêm Thành Huyền tạm biệt Kim Chủ Huấn, nghe cậu ta cằn nhằn vài câu, rồi chạy ngay sang hồ bơi trường, nhớ bạn trai đến mức balo còn chưa kịp kéo khóa đã vội chạy đi.
Bên trong nhà thi đấu bơi lội, không khí nóng hầm hập. An Kiến Hạo đang đứng trên bục khởi động cho nội dung thi cuối cùng: 200m bơi ngửa.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau giữa đám đông, Nghiêm Thành Huyền lập tức nhảy cẫng lên, gương mặt rạng rỡ như ánh mặt trời, hai tay giơ ngón cái ra hiệu: “Cục cưng làm bài cực tốt nha!”
Thấy cậu vui vẻ, hắn chỉ cười, giơ tay ra hiệu “anh biết rồi”, rồi tiếp tục khởi động.
Dưới ánh đèn phản chiếu mặt nước, từng đường cong cơ bắp của hắn nổi bật rõ ràng, chuyển động uyển chuyển. Trông giống như một vận động viên chuyên nghiệp thực thụ, bình tĩnh, tập trung, và cuốn hút không tài nào rời mắt được.
Nghiêm Thành Huyền ngồi ở hàng ghế đầu, tay ôm chặt lon nước lạnh, đôi chân nhỏ không tự chủ được mà lắc lư.
Dù đã biết rất rõ người nọ xuất chúng đến mức nào, nhưng cậu lại không cách nào ngăn trái tim đập loạn nhịp, còn hồi hộp hơn cả lúc đi thi.
Quanh cậu, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Một vài sinh viên ghé lại xem thi, vô tình nhìn thấy cậu ngồi ở hàng đầu liền thì thầm:
“Ê, Nghiêm Thành Huyền đến xem bạn trai thi kìa.”
“Đúng rồi đó! Ngọt xỉu luôn nhỉ?!”
“Vẫn không ngờ hai người họ hẹn hò nhỉ? Cả hai tôi cứ tưởng là thẳng nam…”
“Thẳng cái rắm! Gaydar của tôi giật tung trời muốn nổ luôn mỗi khi quét tới hai người đó đấy!”
Tai Nghiêm Thành Huyền đỏ bừng lên, nghe thấy mấy lời bàn tán kia tâm tư lại có chút vui vẻ. Ánh mắt lại lần nữa dán chặt vào bóng dáng nam nhân đang chuẩn bị lao xuống nước kia.
Kể từ khi An Kiến Hạo dọn qua ở cùng cậu, diễn đàn trường chưa có ngày nào yên. Bài đăng hỏi thăm, ảnh chụp lén, clip ngắn khi hai người đi siêu thị, đi thư viện, thậm chí đi ăn sáng, đều xuất hiện đều đặn như tin tức hằng ngày.
Thế nhưng, hai nhân vật chính dường như sống trong thế giới của riêng mình, chẳng buồn đoái hoài đến thị phi nhân gian.
Mã Đinh và Kim Chủ Huấn, dù không ai mượn, luôn liên tục cập nhật cho cậu:
“Ê! Trên diễn đàn có topic cố định về hai người luôn rồi đó!”
“Gần một ngàn thành viên theo dõi rồi! Có người còn viết cả luận văn phân tích xem ai ông chủ anh dừng lại nữa!”
“Khi nào chúng ta mới có topic riêng đây Huấn Huấn iu dấu ơi!”
“Bốn-“
“Biết rồi biết rồi. Chỗ bạn bè có cần phải nặng lời vậy không? Người ta cũng biết buồn á!!”
“Who care?”
“Thiếu ‘s’ kìa.”
“Who scare?”
“???”
.
Tiếng còi kết thúc vang lên, An Kiến Hạo chạm tay vào vạch đích đầu tiên, người bật khỏi làn nước như một mũi tên, giọt nước bắn tung theo đường cong đẹp mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ ánh đèn trong nhà thi đấu dường như đều tụ lại trên người hắn.
Nghiêm Thành Huyền lập tức bật dậy khỏi ghế, hai tay vỗ thành tiếng vang giòn, mặt sáng rỡ, vô cùng tự hào.
Nhìn xem, người đàn ông này chính là của mình!
Sau khi đạt đủ chỉ tiêu thi, An Kiến Hạo không vội lên bờ. Hắn thả người trong làn nước xanh, bơi thêm vài vòng để thả lỏng. Động tác gọn gàng, lực đạo chuẩn xác, mỗi lần vươn tay, đạp chân đều mang theo cảm giác thành thục đã khắc sâu vào cơ thể.
Nghiêm Thành Huyền đã thấy hắn rất nhiều mặt. Mạnh mẽ khi tập luyện, nghiêm túc khi học bài, dịu dàng khi kéo cậu vào lòng dỗ ngủ.
Nhưng tất cả những điều đó, đều không thể sánh bằng khoảnh khắc này.
Hắn sinh ra là để hòa vào dòng nước.
Từng cú xoay người, từng nhịp chân đều đẹp đến hoàn mỹ. Khi An Kiến Hạo di chuyển, không có chút giãy giụa hay vùng vẫy nào, chỉ có sự thống trị tuyệt đối và thanh thoát trong làn nước.
Một vẻ đẹp vừa thuần khiết, vừa mang tính xâm lược.
Nghiêm Thành Huyền nhìn đến ngẩn người. Trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó gọi tên, không chỉ là yêu, mà là say mê, là ngưỡng mộ đến gần như sùng bái.
Từ những lần mang cơm đến cuối buổi huấn luyện, cả hai đều vô hình hình thành một thói quen kì lạ: luôn nán lại đến cuối cùng, khi nhà thi đấu không còn ai, để trộm hẹn hò một chút.
Rồi không lâu sau, khu hồ bơi chỉ còn lại hai người.
Không gian trở nên rộng lớn và tĩnh lặng đến lạ.
An Kiến Hạo chống tay lên thành hồ, mái tóc ướt rũ xuống che khuất một phần ánh mắt thâm trầm, cả người toát ra vẻ lười biếng đầy quyến rũ.
Nghiêm Thành Huyền bước xuống vài bậc thềm, cúi đầu nhìn nam nhân ngay dưới chân mình.
“Ngắm anh đến ngẩn người rồi?” An Kiến Hạo nhướng mày, giọng nói trầm khàn pha chút ý cười trêu chọc.
“…Không thèm.” Cậu bĩu môi, nhưng đôi mắt lại không tự chủ được mà dán chặt vào đôi môi mỏng của đối phương.
“Sao không thèm? Bạn trai em mà em không ngắm? Hửm?”
Nghiêm Thành Huyền đỏ mặt, nhỏ giọng meo meo meo phản kháng: “Anh không được bắt nạt em.”
“Ừm.” Hắn cong mắt cười, thật muốn tiếp tục lấn tới làm khó dễ, nhưng tiếc là nhóc con đã cảnh cáo, hắn cũng không muốn bị ghẻ lạnh đâu.
“Hôm nay làm bài tốt đúng không?”
Nghiêm Thành Huyền nghe hắn hỏi liền chuyển từ phụng phịu sang háo hức, vội vung tay múa chân khoe với bạn trai:
“Em không chừa câu nào luôn! Nhưng mà có một câu em hổng biết… nên em ghi bừa. Nhưng phần trắc nghiệm em dò với Kim Chủ Huấn là đúng hết luôn!”
“Giỏi.” Hắn bật cười. “Huyền Huyền muốn anh thưởng cái gì?”
“Gì cũng được…” Cậu lí nhí, nhưng ánh mắt sáng long lanh. Vừa nói xong liền tự mình phát phiếu bạn trai tốt.
Quà của bạn trai á, hổng nên đòi hỏi đâu! Tui thật là một người bạn trai biết điều.
“Gì cũng được?” Ánh mắt hắn cong lên đầy nguy hiểm. “Vậy cái này thích không?”
Nói rồi, hắn hất tay một cái, tạt nguyên vốc nước về phía cậu.
Nghiêm Thành Huyền đột nhiên cảm giác lạnh lẽo ập đến, giật bắn lên.
“An Kiến Hạo! Anh chơi xấu!”
Nghiêm Thành Huyền giật nảy mình, hắn cười giòn giã.
Nhìn hắn cười đến vui vẻ, cậu cũng vui lây, liền cúi xuống, múc nước bằng hai bàn tay rồi tạt trả, nhưng sức yếu hơn, nước chỉ văng lên mềm xèo, không uy hiếp được ai cả, vả lại hắn cũng ở dưới nước sẵn, vẫn là cậu chịu thiệt!
An Kiến Hạo giả vờ bị bắn trúng, làm bộ giật mình lùi ra. “Ôi, người đẹp này lợi hại!”
“Không công bằng mà! Anh có bản lĩnh lên đây đấu với ông đây!” Cậu tạt thêm lần nữa, lần này nước bắn thẳng lên mặt hắn.
“Được rồi…” Hắn xoa mặt giả vờ chịu thua, rồi bất ngờ vươn tay khỏi mặt nước, túm nhẹ lấy mắt cá chân cậu kéo kéo. “Người đẹp dám tấn công anh?”
Nghiêm Thành Huyền bị doạ sợ, nhưng đáy lòng thừa biết hắn sẽ không thật sự kéo, giả vờ la lớn ăn vạ: “A A A A mau buông ra!! Em lạnh là bắt đền anh đó!”
Hai người cười đùa một lúc, tiếng cười vang cả hội trường, những giọt nước long lanh đọng trên đầu gối cậu, trên bờ vai hắn, hòa thành một khung cảnh chỉ thuộc về hai người.
Cuối cùng, Nghiêm Thành Huyền ngồi xổm bên mép hồ, hơi nghiêng người về phía trước. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn tính bằng gang tay.
An Kiến Hạo dựa sát lại hơn, một tay còn đặt trên thành hồ, tay kia chậm rãi vươn lên, đầu ngón tay ướt nước khẽ chạm vào mắt cá chân cậu. Làn da nơi đó trắng đến chói mắt, mỏng manh như chỉ cần dùng lực mạnh một chút là sẽ để lại dấu.
Hắn không kìm lòng được mà gia tăng lực đạo.
Mắt cá chân vốn trắng tinh dần ửng lên một mảng hồng nhạt, giống như cánh hoa bị nước mưa làm ướt. Ánh mắt An Kiến Hạo dừng trên đó, trong lồng ngực chợt dậy lên một cơn sóng, muốn để lại dấu ấn của mình. Hắn bất giác siết tay hơn một chút, chà mạnh thêm đến khi thấy chỗ đó đỏ lên rõ ràng mới hài lòng buông lỏng.
Cậu vô thức vươn tay, những ngón tay thon dài lùa vào mái tóc ngắn còn sũng nước của hắn, nhẹ nhàng vuốt ve. Người nọ cũng nương theo tay cậu mà chồm đến, rồi dùng lực nâng người lên từ mặt nước, hôn nhẹ lên đầu gối cậu.
Hôn xong, hắn không lùi ra, mà tựa má mình lên đầu gối Nghiêm Thành Huyền, hơi thở còn mang theo hơi nước, giọng nói trầm thấp, lười biếng như đang làm nũng:
“Anh cũng thi tốt. Bạn nhỏ có thưởng cho anh không?”
Câu đó như thể chạm đúng công tắc trong người cậu. Nghiêm Thành Huyền đỏ bừng mặt ngay lập tức, bộ não liền hoạt động mãnh liệt.
Người nọ hỏi Triệu Vũ Phàm về cách hôn, chắc hẳn sẽ rất thích hôn môi đi?
Vậy tặng hắn một cái hôn, lần này… thử kéo dài chút thay vì chạm chớp nhoáng, có đủ làm hắn vui vẻ không?
Nhịp tim đập mạnh bang bang trong lồng ngực. Bàn tay vô thức siết chặt lan can bên cạnh, như muốn giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
Nhưng không giữ bình tĩnh được, Nghiêm Thành Huyền cúi xuống, từng chút một, chậm rãi, nhưng không hề do dự.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại hơi thở. Hơi nước từ mặt hồ phả lên, làm mi mắt cậu hơi ướt, còn hơi thở của An Kiến Hạo thì nóng đến run lòng ngực.
Nghiêm Thành Huyền nghiêng đầu nhẹ, bờ môi đã ngay sát bờ môi hắn. Mùi clo nhẹ, mùi da ấm, mùi anh, tất cả quấn lấy nhau khiến cậu choáng váng. Cậu cảm giác mình chỉ cần nghiêng thêm một phân thôi là hôn được rồi.
Và ngay khoảnh khắc ấy, An Kiến Hạo cũng khẽ nhướng cằm, ánh mắt như mời gọi, đón lấy nụ hôn sắp tới.
Chính lúc môi họ sắp chạm vào nhau, khóe mắt Nghiêm Thành Huyền bất ngờ khựng lại. Bên dưới, trong làn nước xanh thẳm bị xao động nhẹ, hình ảnh phản chiếu của cậu bỗng nhiên bị méo mó một cách quái dị.
Và cậu đông cứng, bởi vì cậu không nhìn thấy gương mặt trắng trẻo quen thuộc của một thiếu niên.
Trong mặt nước xanh thẳm, phản chiếu của cậu, là một con cáo.
Một con cáo với bộ lông cam rực, đôi mắt phát sáng âm ỉ, một vẻ đẹp hoang dại và đầy ma mị.
Và con cáo này, mang theo mình chín cái đuôi.
Chín cái đuôi óng ánh lửa đang uốn lượn trong làn nước tối, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo đến rợn người.
Là cáo chín đuôi.
Là Hồ Ly Cửu Vĩ.
Là kẻ thù vạn kiếp của Tinh Lang.
Phản chiếu bóng của cậu, chính là,
Hồ Vương.
.
[text_hash] => 6e51a45b
)