Array
(
[text] =>
Những ngày sau đó trôi qua nhanh hơn tưởng tượng.
Từ sáng đến tối, ngoài giờ học, hai người luôn dính nhau ở một chỗ.
Bạn học xung quanh nhìn hai người bằng ánh mắt vô cùng vi diệu. Bề ngoài thì là đôi bạn thân xã giao lành mạnh, nhưng chỉ cần đứng gần một chút là có thể ngửi thấy mùi gian tình bay phấp phới.
Ngày nào An Kiến Hạo cũng đứng chờ trước toà khoa âm nhạc.
Ngày nào An Kiến Hạo cũng đứng chờ trước tòa khoa âm nhạc.
Ngày nào Nghiêm Thành Huyền cũng lóc cóc đem cơm đến sân huấn luyện.
Ngày nào Kim Chủ Huấn cũng ôm đầu than trời: “Trời đất quỷ thần ơi… hai đứa này yêu kiểu gì mà tôi stress lây vậy?!”
Mà chuyện đáng nói nhất vẫn là cái kèo cá cược hôm trước.
Từ cuộc cá cược giữa khoa thể thao và khoa âm nhạc, giờ lại trở thành cược xem bên nào đàn hay hơn, Mã Đinh hay An Kiến Hạo.
Thế là Kim Chủ Huấn chính thức hóa thân thành huấn luyện viên ma quỷ. Một tuần liền, Mã Đinh bị vắt đến mức linh hồn muốn rời khỏi thể xác.
“Nay tôi thi đấu với đội ông Phàm, thua đậm luôn… Tôi mệt lắm á, cho nghỉ một bữa được không?”
“Hôm nay tập điệu blue, hôm qua ông vẫn chưa bấm được hợp âm Si thứ, hôm nay tập tiếp.”
Xem như không hề nghe Mã Đinh than thở. Rất ác độc.
“Kim Chủ Huấn à…”
“Nghỉ cái ***! Ông không thấy hai đứa kia sao? Ngày nào cũng hú hí trong phòng luyện thanh. Hôm đó An Kiến Hạo mà đàn hay hơn ông tôi cũng không bất ngờ á! Ông nhìn An Kiến Hạo đi, lo mà học hỏi đi chứ!!”
Học hỏi An Kiến Hạo đi chứ, sao cứ dậm chân tại chỗ, không chịu nhúc nhích gì hết vậy… Mã Đinh mới là người đứng chắn tại cửa tiệm của Kim Chủ Huấn mấy năm liền á!!
“Ông bình tĩnh, tôi tập, tôi tập mà, đừng nóng.”
Mã Đinh nghe vậy chỉ còn biết ôm đàn như ôm vận mệnh của chính mình, đôi mắt đỏ hoe như con chó nhỏ bị bỏ đói ba ngày.
Triệu Vũ Phàm đi ngang, thậm chí còn vỗ vai cậu ta đầy thương hại: “Anh chia buồn cùng mày…”
Nói xong quay sang Kim Chủ Huấn: “Ê mà anh thấy mày luyện kiểu này là sai phương pháp. Người ta muốn tiến bộ thì phải khích lệ tinh thần chớ-“
Kim Chủ Huấn giật phắt cây đàn, chỉ thẳng vào mặt Triệu Vũ Phàm: “Ông im đi! Ông còn hùa theo làm gì? Có tin tôi bắt ông tập đàn luôn không??”
Triệu Vũ Phàm lập tức lùi ba bước, rồi chuồn khỏi hiện trường.
Mã Đinh nhìn hai người cãi nhau mà trái tim nhỏ bé càng co lại. Cậu lí nhí: “Thầy Kim… cho em uống miếng nước được không…?”
“KHÔNG!!”
“…” Được rồi tôi sẽ chết khát ở đây vậy.
Trong khi Mã Đinh đang bị hành tơi tả ở phòng kế bên, thì ở phòng luyện thanh bên cạnh lại là một cảnh tượng khác hoàn toàn.
Khác hoàn toàn với tưởng tượng ngọt lịm của Kim Chủ Huấn.
Nếu Kim Chủ Huấn là Phát xít Nhật, thì Nghiêm Thành Huyền là Thực dân Pháp.
Nghiêm Thành Huyền đứng trước mặt An Kiến Hạo, khoanh tay nghiêm túc như một giáo viên nhỏ, vẻ mặt cau có rất không hài lòng.
“Hợp âm La trưởng. Bấm lại.”
“Đô trưởng gảy dây thứ mấy? Sai! Dây số 1!”
“Ngón số ba ở ngăn đàn thứ hai dây số ba. Rải. Nhẹ. Thôi.”
An Kiến Hạo ngược lại với Mã Đinh. Hắn rất tận hưởng cảm giác được bạn trai nhỏ sai bảo, hắn thấy cậu như vậy rất ngầu, rất chuyên nghiệp, hắn nguyện bị mắng thêm để nhìn thấy được khoảnh khắc này.
Hắn thử bấm, dây kêu tạch một tiếng chói tai, rất tự biết điều mà giương mắt đợi bạn trai mắng.
Nghiêm Thành Huyền nghe phải thứ âm thanh kinh khủng kia thì liền cau mày, môi hơi chu ra khó tính: “Sai rồi. Đây nè…”
Cậu bước tới, vươn tay nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, trực tiếp chỉnh từng ngón tay một. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, mùi hương bạc hà thanh mát trên người An Kiến Hạo bao vây lấy cậu.
“Ngón trỏ phải ép sát hơn. Không để hở nó mới vang rõ.”
An Kiến Hạo: “…”
Rất rõ ràng, tâm trí hắn hoàn toàn không nằm trên dây đàn.
Nghiêm Thành Huyền ngước lên, nghiêm giọng cảnh cáo: “Nhìn vào dây. Không phải nhìn em!!”
Người này không nghiêm túc! Cậu thực sự nghi ngờ tên này đang giả heo ăn thịt hổ. Với chỉ số thông minh của An Kiến Hạo, làm sao một cái hợp âm cơ bản mà học ba ngày không xong được? Chắc chắn là hắn cố tình bấm sai để được cậu nắm tay!
An Kiến Hạo đáp tỉnh bơ: “Muốn tập trung thì em đừng đứng gần như vậy.”
“Em đứng gần để chỉnh dễ hơn mà!!”
“Ừ. Chính vì thế anh mới không tập trung được.”
“…”
Nghiêm Thành Huyền rụt tay về, lùi một bước: “Được rồi, anh tự bấm lại đi.”
An Kiến Hạo thử bấm. Lần này, âm vang lên tròn và sạch hơn hẳn.
Quả nhiên là cố tình!!!
“Tốt. Đó, như vậy đó.” Cậu gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng. “Giữ nguyên chuyển sang Mi thứ.”
An Kiến Hạo làm theo, chuyển hợp âm khá mượt, tay rải được tròn một vòng điệu ballad.
Nhìn thấy hắn tiến bộ nhanh như vậy, Nghiêm Thành Huyền không khỏi lầm bầm cảm thán: “Anh học nhạc nhanh đó…”
An Kiến Hạo đáp gọn: “Vì thầy anh giỏi. Thầy, đừng đứng xa như vậy. Lại gần chút. Nhớ thầy.”
Nghiêm Thành Huyền: “…” Vậy khi nãy ai là người nói tui đứng xa ra!?
Tuần luyện đàn dài như thế kỉ đó cũng trôi qua. Đêm nào Mã Đinh cũng trở về phòng với bộ dạng thê thảm, An Kiến Hạo cũng không khá hơn là mấy, cả hai liên tục so bì xem đầu ngón tay ai bị chai nhiều hơn, cuối cùng cả hai nam sinh ngồi vỗ vai nhau khuyên nhủ cố gắng vượt qua kiếp nạn này.
.
Ngày cá cược rốt cuộc cũng đến.
Vốn dĩ định tổ chức ở phòng nhạc lý, nhưng phòng nhạc thứ Bảy kín lịch, nên sau một vòng cân nhắc, cả hai bên quyết định: Chọn phòng của Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm: “…” Chúng nó chưa bao giờ hỏi anh muốn không.
Sáng tinh mơ thứ bảy, trong căn phòng đơn rộng rãi, một thân ảnh cao ráo, săn chắc đang yên giấc ngủ. Theo đúng kịch bản, anh nên được ngủ thêm hai tiếng nữa.
Nhưng cuộc đời này làm gì có chuyện theo đúng ý hoàn toàn khi bạn chơi thân với một nhóm giặc?
Cốc… Cốc… Cốc…
Triệu Vũ Phàm co giật mí mắt.
Cốc. Cốc. Cốc. Cốc. Cốc. Cốc.
Lông mày bắt đầu hôn nhau.
CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC
Triệu Vũ Phàm bật dậy khỏi giường, lầm bầm chửi thề: “Đựu moá tụi mày…”
Anh bật dậy như lò xo bị bắn nhầm chế độ, xỏ dép cái rột, vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa nền giáo dục vì đã sản sinh ra đám hậu bối vô văn hóa như thế này.
Cửa vừa hé mở, Triệu Vũ Phàm với gương mặt ác quỷ chưa kịp thích nghi với ánh sáng đã gầm lên:
“ĐCM BỐN CÁI THẰNG CHÓ CÚT VỀ HẾT ĐI!! BỐ ĐẾCH TIẾP!!”
Cửa đóng sầm lại, sau đó cũng không có âm thanh gì khác.
Triệu Vũ Phàm thở phào vô cùng tự hào, cảm thấy bản thân mình đã có chút tiếng nói, thầm khen mấy đứa em: “Ừ cũng biết điều phết.”
Đến khi quay lưng dự định trở về giường làm thêm giấc nữa.
Cốc. Cốc. Cốc. Cốc. Cốc. Cốc. Cốc. Cốc.
Triệu Vũ Phàm đứng hình.
“…?”
CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC
Triệu Vũ Phàm: “…”
CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC CỐC-
“TAO GIẾT!! TAO GIẾT HẾT!!”
Anh giật phăng cửa, bốn đứa trời đánh kia đứng đó, anh nhìn từ trái qua:
An Kiến Hạo vai đeo guitar, một tay khoác lên vai bạn trai, mặt ngạo mạn hờ hững: “Tôi đến đúng giờ, lỗi ông ngủ nướng.”
Nghiêm Thành Huyền ôm tập nhạc, nở nụ cười tinh nghịch nói tiếp: “Bọn em gõ nhẹ mà ~”
Kim Chủ Huấn một tay còn giữ nguyên tư thế chuẩn bị gõ tiếp, vẻ mặt vô sỉ: “Chịu dậy rồi hả anh zai?”
Mã Đinh ôm đàn, mắt thâm quầng vì bị luyện tập cả tuần, nhưng vẫn cố gắng cười lấy lòng giám khảo: “Chào sếp…!!”
Gió sớm thổi qua, nhưng không thổi nổi sát khí của Triệu Vũ Phàm.
“Tụi mày bị cái gì vậy? Bảy giờ sáng đánh thức tao làm cái chó gì??”
Kim Chủ Huấn lập tức nhảy dựng lên: “Chính ông nói bảy giờ chấm cho xong sớm rồi còn đi gym mà??”
Ố? Triệu Vũ Phàm bỗng nhớ lại.
Ừ nhỉ? Đúng rồi, là chính miệng anh nói. Nhưng mà, hôm nay là Leg day… Triệu Vũ Phàm định skip để ngủ thêm á…
Anh mím môi đấu tranh. Không được! Không thể để bọn này biết mình định skip Leg day được, chắc chắn sẽ bị trêu tới già!!
Triệu Vũ Phàm nhìn bốn cục phiền phức biết đi đang chắn trước cửa phòng mình, thở dài như một ông già, chỉ có thể nép vào một bên:
“Được rồi vào đi… Nhưng cấm đứa nào ngồi hay nằm lên giường t–“
Chưa kịp dứt câu, quay lại đã thấy cái giường sạch sẽ thơm tho của anh in rõ bốn dấu mông.
“….”
Kiếp trước Triệu Vũ Phàm đã làm gì nên tội để giờ gặp bốn thằng giặc này vậy?
Ngay sau đó, căn phòng của Triệu Vũ Phàm lập tức biến thành sân chơi mẫu giáo.
Nghiêm Thành Huyền đang ôn lại lời bài hát, ngồi lọt thỏm trong vòng tay An Kiến Hạo bên cạnh đang quan sát cậu, tay chân không yên mà đá vào tường làm tróc ra một mảng sơn lớn.
Kim Chủ Huấn đang hí hoáy chỉnh góc máy để sống ảo, quậy bàn học của anh lộn xộn hết lên.
Mã Đinh vắt chân lên giường, còn rung rung nhịp chân, rất hưởng thụ, thiếu điều muốn nói ra câu: “Phục vụ, cho anh trái dừa, ít đá.”
Triệu Vũ Phàm đứng giữa phòng, sững sờ, không thể tin vào mắt mình:
“B-Bọn mày…”
Kim Chủ Huấn nghe thấy giọng Triệu Vũ Phàm, liền quay phắt lại, sáng mắt như bắt được vàng: “Nào anh em, xúm vào chụp một tấm check-in lấy tương tác nào!” Nói rồi cậu nhét cái điện thoại vào tay Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm: “…?”
“Mày tự chụp đi?!! Bố là giám khảo, chứ không phải cái tripod của mày!!”
Nhưng vừa la hét xong, quay lại đã thấy mấy đứa còn lại đã đứng hết sau lưng anh, sẵn sàng tạo dáng.
An Kiến Hạo khoác một tay lên vai Nghiêm Thành Huyền, còn tay kia chống hờ lên eo, nét mặt ba phần bất cần, bảy phần cần em (Nghiêm Thành Huyền).
Nghiêm Thành Huyền cũng học theo hắn, vẻ mặt hờ hững, môi hở răng lạnh, rất quyến rũ.
Mã Đinh mắt thâm quầng vẫn cố diễn nét mặt ngầu.
Kim Chủ Huấn đừng ngoài rìa, đã vào tư thế sẵn sàng, mãi vẫn thấy Triệu Vũ Phàm đứng nghệch mặt ra, liền hét: “Ông Phàm! Chụp nhanh lên! Góc này ánh sáng đẹp lắm á!”
Triệu Vũ Phàm nhìn cái điện thoại trong tay, rồi nhìn bốn đứa còn lại đã tạo dáng, nhìn đám đồ đạc của mình đang bị chuyển dịch lung tung, nhìn lại chính bản thân mình mặt còn vương ke. Rồi anh ngửa mặt lên trời: “…Tổ tiên ơi, cho con sức chịu đựng.”
“Tách!”
Chụp rồi Kim Chủ Huấn giật lại điện thoại, ngắm nghía, rồi hớn hở: “Moá nó! Bảnh quá anh em!! Để tui đăng lên diễn đàn!”
[Bài viết] [Cực nóng: Khoa Thể thao trả kèo thua cược cho khoa Âm nhạc. Bạn chọn team nào?
Hội đồng giám khảo: Triệu Vũ Phàm (Kỹ năng chuyền bóng: 10; Kỹ năng âm nhạc: 0)
#TeamAnKienHao – Coach: Nghiêm Thành Huyền.
Điểm mạnh: Body 9/10, mặt 10/10, lạnh lùng, bơi giỏi.
Điểm yếu: Điểm mạnh không liên quan gì tới Guitar.
#TeamMaDinh – Coach: Kim Chủ Huấn.
Điểm mạnh: Rèn luyện 7 ngày 7 đêm, mắt thâm, độ hy sinh cao.
Điểm yếu: Luyện xong không nhớ gì.
#BattleGuitar #ĐánhĐànHayĐánhNhauGiỏi #MấyConCáSẽPhảiTrảGió #TriệuVũPhàmSkipLegDay #ttql_ttt #like4kw #SoloFlorentinoInbox]
“???”
Triệu Vũ Phàm nhìn đống hashtag, đầu liền nổi lửa:
“SAO MÀY BIẾT BỐ SKIP LEG DAY? FLOP QUÁ THÌ GHI TÊN ANH VÀO À??”
Cả bốn cùng nhìn anh, rồi quay sang nhìn nhau. Với cái điệu bộ ngủ không chịu dậy này, thì hôm nay thế nào cũng skip.
Triệu Vũ Phàm gần như hóa đá.
Quá nhục nhã. Danh dự của anh như đã bốc hơi ngay lập tức! Anh chỉ tay vào màn hình điện thoại hét lên:
“MÀY XÓA CÁI HASHTAG ĐÓ NGAY CHO ANH.”
Kim Chủ Huấn bị điếc tai, huơ điện thoại lên: “Ông bình tĩnh, bình tĩnh… Tôi xóa hashtag rồi. Nhưng mà bình luận quá trời luôn nè.”
Cả bọn liền nhào vào xem. Mã Đinh vừa đọc to, vừa trả lời:
“[Vote cho #TeamAnKienHao nha mọi người, body đẹp.], rồi liên quan chó gì, xía!”
“[TeamMaDinh cố lên bé ơi!!!], dạaaaa.”
“Ủa trời? Còn cái này nè: [Cho tui vote giám khảo Triệu vì mặt ảnh hài quá!!]“
Triệu Vũ Phàm hét lên, lần thứ sáu trong buổi sáng thứ bảy trong lành: \
“TẠI SAO CÓ OPTION GIÁM KHẢO TRONG POLL?? ĐỨA NÀO?! CHỖ TỤI BÂY GIỠN HẢ???”
Kim Chủ Huấn chớp mắt vô tội, cảm thấy mình không làm gì sai: “Cho công bằng… ai muốn vote ai thì vote á…”
“NHƯNG VOTE GIÁM KHẢO LÀM CÁI CHÓ GÌ?!!” Triệu Vũ Phàm gào lên. Nhưng tiếng hét của anh lập tức bị nhấn chìm bởi tiếng la oai oái của Mã Đinh.
“Ê ê ê!! Mấy ông nhìn nè! Cái poll nó bắt đầu nóng lên rồi!”
Luồng bình luận hiện liên tục:
[Chưa từng nghe An Kiến Hạo đàn, nhưng cậu ấy đẹp trai, vote luôn khỏi nghĩ!!]
[TeamAnKiếnHạo vì coach Nghiêm Thành Huyền. Họ quá đẹp đôi á… Hai người này nhìn kiểu gì cũng thấy nghi nghi…]
[Ủa sao hình check-in chụp sát nhau vậy? Tui thấy có mùi…]
﹂[Bà nội nghĩ nhiều rồi đó. Chỉ là choàng vai bình thường thôi.]
[Chemistry của hai team đỉnh quá nhỉ? Cứ như hai cặp đôi thật sự.]
﹂[TÔI NÓI HỌ LÀ TRAI THẲNG MÀ!!]
﹂[Lầu trên làm gì gào lên vậy? Ship couple có đá vào bát cơm của bồ không?]
[Có quay phim đăng lên không chủ post?]
﹂[Kim Chủ Huấn: Xin lỗi bạn nhé, nhưng hai bạn khoa thể thao rất mắc cỡ, không thể đăng.]
[Quao, visual năm người này nịnh mắt thật đấy!! Có thể thành lập nhóm nhạc luôn.]
[Vote Hạo oppa!!]
[Vote Mã Đinh bé nhỏ!!]
[Vote ông giám khảo thắng cho nhanh.]
[…]
Battle bắt đầu. Triệu Vũ Phàm chống tay lên mép bàn, khoanh tay, anh nhắm mắt lại, lấy hơi thật sâu, cảm giác bản thân vô cùng quyền lực.
“Rồi. Bắt đầu đi. Mong tụi mày đừng làm điếc tai tao.”
An Kiến Hạo kéo ghế, đặt guitar lên đùi, thong thả chỉnh dây, nhìn hết sức bình tĩnh, không có nửa điểm căng thẳng.
Ngược lại, bạn nhỏ ngồi bên cạnh hắn thì… không được ổn lắm.
Một tay Nghiêm Thành Huyền cầm điện thoại xem lời, tay kia cứ vô thức cấu đùi mình. Cấu một cái, thả một cái, cấu thêm cái nữa.
Diễn trên sân khấu trước hàng nghìn người còn dễ hơn là ngồi đây, trong căn phòng chật hẹp, hát cùng người cậu thích.
An Kiến Hạo nghiêng đầu nhìn, thu hết bộ dạng đó vào mắt. Khóe môi hắn khẽ cong lên.
Đáng yêu quá. Muốn cắn.
Hắn luồng tay vào nắm lấy bàn tay đang không yên kia rồi nhỏ giọng, dịu dàng trấn an: “Đừng lo. Em sẽ làm tốt.”
Nghiêm Thành Huyền giật mình, sau đó tai đỏ lên trước tiên, rồi đến cổ, rồi đến cả mặt.
Á Á Á!! Bộ dạng lo sợ của tui đã bị bạn trai nhìn thấy!!
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, nhẹ nhàng hắt lên khuôn mặt An Kiến Hạo. Ánh mắt hắn như đem tất cả động viên trao cho cậu.
Nghiêm Thành Huyền đột nhiên tỉnh ngộ.
Bạn trai cậu tin cậu như vậy, cớ gì cậu lại không tin chính mình?!
Tinh thần lập tức bùng lên như được buff 200% công lực, cậu chớp mắt với hắn, rồi hắng giọng:
“E-hèm. Xin giới thiệu, bài hát hôm nay của chúng tớ là… ‘Có thể hay không?’ do tớ – Nghiêm Thành Huyền hát, và… và guitar do An Kiến Hạo, b-bạn trai tớ trình diễn! Mong mọi người lắng nghe!”
Cậu liếc nhanh sang An Kiến Hạo, thấy hắn gật đầu mỉm cười, liền hít một hơi sâu, cố nở nụ cười thật tự tin.
Kim Chủ Huấn nhìn cảnh tình tứ trước mặt, trong lòng liền tức giận vô cớ, nhân lúc ánh sáng mờ ảo, đạp lên chân Mã Đinh một cái.
Mã Đinh: “???”
An Kiến Hạo bắt đầu gảy những nốt đầu tiên.
Tiếng đàn trong trẻo, vừa mạnh mẽ vừa chính xác. Hắn nhìn Nghiêm Thành Huyền, ánh mắt tràn đầy sự cổ vũ, như thầm nói “Anh tin em.”
Nghiêm Thành Huyền hít sâu, nhắm mắt lại, rồi cất tiếng hát.
Giai điệu dịu dàng lan ra khắp căn phòng. Giọng cậu mềm như nước, ấm như nắng, từng chữ từng chữ đều sạch sẽ, trong veo.
Giai điệu trôi nhẹ nhàng, lúc cao trào, lúc trầm lắng, từng âm tiết phát ra đều du dương trau chuốt.
Cậu khẽ rung theo từng nốt, trong đầu như đột nhiên hiện lên hàng loạt kỷ niệm với An Kiến Hạo trong một tuần vừa qua.
Những lần cùng nhau nghe bản nhạc này qua tai nghe, những bữa cơm trưa vội vàng để kịp giờ huấn luyện, những buổi chiều cùng nhau trở về, từng ánh mắt, từng nụ cười, từng lời thì thầm ngọt ngào của hắn.
Mọi thứ, từ ký ức đến cảm xúc, tất thảy tan hòa vào giọng hát cậu, biến nó trở thành thứ âm thanh vừa ấm áp, vừa đáng yêu, khiến tim người nghe cũng phải rung động theo.
Nốt cuối cùng ngân dài rồi tan biến. Cả phòng im phăng phắc.
Nghiêm Thành Huyền mở mắt, thấy An Kiến Hạo vẫn nhìn mình bằng ánh mắt thâm tình không đáy. Cậu lí nhí:
“Anh đàn hay lắm.”
An Kiến Hạo nhún vai, ghé sát tai cậu thì thầm, hơi thở hắn phả vào cổ cậu, như cố ý trêu đùa:
“Bạn trai anh giỏi như vậy, anh sao dám làm em mất mặt?”
“TRỜI ƠI!! HAY QUÁ TRỜI QUÁ ĐẤT LUÔN Á!!!” Kim Chủ Huấn gào lên như fan cuồng, vỗ tay đến lòng bàn tay đỏ bừng.
Mã Đinh gật gù: “Ngọt thật, suýt bằng Kim Chủ Huấn nhà tôi… À nhầm, bạn tôi. Còn thằng Hạo thì… thôi, tạm chấp nhận.”
Triệu Vũ Phàm lúc này mới mở mắt, khoanh tay, giọng bình thản nhưng nghe là biết đang khen: “Ổn, rất ổn. Không điếc tai tao.”
Kim Chủ Huấn trợn mắt: “Ủa đó là khen hả?!”
Triệu Vũ Phàm lười giải thích, chỉ phẩy tay: “Rồi rồi. Qua team tụi mày đi. Tới lượt trình diễn.”
An Kiến Hạo và Nghiêm Thành Huyền đứng lên, nhường lại ghế cho team còn lại.
Trong lúc Mã Đinh nhìn lại hợp âm, Kim Chủ Huấn lập tức bật mode nghệ sĩ, hắng giọng rõ to:
“Và sau đây, mời mọi người đến với: ‘E là không thể’.“
Triệu Vũ Phàm: ???. Chắc chắn là có tư thù rồi. Không thể trùng hợp như vậy được.
Kim Chủ Huấn đứng giữa phòng, tay cầm mic tưởng tượng, gương mặt nghiêm túc. Mã Đinh ngồi hơi nghiêng về phía cậu, ngón tay lướt trên dây đàn nhịp nhàng.
Âm thanh hòa vào nhau bất ngờ ăn ý. Cả phòng không nói gì, chỉ nhìn hai người họ như đang hoà làm một.
Triệu Vũ Phàm nhìn khung cảnh trước mặt. Bên trái căn phòng, một cặp đôi đứng đó, may mắn thay, họ nhận ra tình cảm trong lòng, can đảm bước tới và nắm tay nhau. Còn bên phải… hai đứa đầu đất, để tình cảm treo lơ lửng mấy năm trời mà vẫn chưa chịu hé nửa lời.
Triệu Vũ Phàm thở dài. Ca này khó cho anh rồi.
Tiết mục kết thúc, tiếng lỗ tay bộp bộp vang lên. Mã Đinh chùi chùi lòng bàn tay đã ướt nhem vì căng thẳng vào quần, rồi cười hì hì.
Kim Chủ Huấn khoác vai Mã Đinh, không khỏi khen ngợi: “Giỏi lắm ông, đúng là bạn tôi.”
Đúng là bạn tôi.
Đúng là bạn tôi.
Đúng là bạn tôi .
Ai đó mang một két bia đến đây ngay lập tức, Mã Đinh thề sẽ uống hết!
“Được rồi,” Triệu Vũ Phàm hít một hơi, “Cả hai phần trình diễn đều rất hay. Rất xuất sắc. ‘Có thể hay không?’ thì nhẹ nhàng đáng yêu, ‘E là không thể’ thì trầm lắng, gợi buồn.”
Anh nhìn sang bên trái, cặp đôi đang lén nắm tay. Nhìn sang bên phải, hai đứa ngu ngơ đang giả vờ không đỏ mặt.
“Và quan trọng hơn,” Triệu Vũ Phàm khoanh tay, gật gù, “Cả hai nhóm đều là người chiến thắng trong lòng bạn diễn của mình.”
Anh kết luận: “Cho nên! Cả hai đều thắng! Hòa nhau!”
Mã Đinh trề môi: “Gì kì vậy? Nãy em cười với giám khảo gợi cảm thế mà, cho em thắng thằng Hạo đi!”
“Không,” Triệu Vũ Phàm đáp, “nụ cười của mày, tao trừ điểm.”
Mã Đinh khóc lóc: “Sao trừ điểm?!”
“Tự nhìn vào gương.”
Triệu Vũ Phàm giơ tay cắt ngang, kết luận: “Thôi. Anh chấm vậy là chấm vậy. Không đổi. Không thương lượng.”
Rồi anh chống hông, tuyên bố phần quan trọng nhất: “Giải thưởng chung cuộc: anh khao tụi mày ăn trưa.”
“Ui đã thế, đã skip leg day rồi mà còn tự cho mình cheat day luôn chứ. Sống hưởng thụ dữ vậy trời?!”
“MÁ-!! THẰNG NÀO NÓI?? BỐ ĐẾCH KHAO NỮA!!”
.
Bữa trưa do Triệu Vũ Phàm khao tại một quán lẩu nổi tiếng gần trường. Cả năm người ngồi quây quần, nhưng không khí vẫn chia làm hai thái cực rõ rệt.
Mã Đinh vẫn không ngừng rên rỉ về kết cục hòa của trận battle.
“Hòa cái gì mà hòa!” Mã Đinh nhúng miếng thịt bò vào nồi lẩu, giọng đầy uất ức. “Rõ ràng Kim Chủ Huấn và em hay hơn! Tình… Tình anh em sâu đậm hơn!”
Kim Chủ Huấn thản nhiên húp một ngụm nước lẩu, gương mặt không chút gợn sóng: “Sâu đậm cái rắm. Bớt nói nhảm cho nước nó trong.”
Triệu Vũ Phàm thở dài, gắp một miếng đậu phụ. “Hai đứa bây thôi đi. Mục đích của bữa ăn này là hàn gắn tình anh em, nhìn hai đứa mày như cặp vợ chồng già cãi nhau.”
Mã Đinh trề môi: “Đó, anh Phàm nói đúng á! Kim Chủ Huấn cứ bắt nạt em á, em chịu hỏng có nổi!!”
Kim Chủ Huấn dí mui múc nước lẩu đang nóng hổi về phía Mã Đinh đe doạ hắn, trông như hai đứa con nít trêu nhau.
Bên cạnh đó, cũng có hai đứa con nít đang tập tành “yêu” nhau.
An Kiến Hạo và Nghiêm Thành Huyền vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, ăn uống chậm rãi, hoàn toàn miễn nhiễm với sự ồn ào xung quanh.
Nghiêm Thành Huyền gắp cho An Kiến Hạo một viên cá viên, nhỏ giọng: “Anh đừng để ý họ. Họ đang cãi nhau vì miếng thịt bò.”
An Kiến Hạo gật đầu, nhận viên cá viên. Hắn nhìn sang cặp đôi đang tranh luận về việc ai nhúng thịt dai hơn, ánh mắt lộ vẻ đánh giá.
“Chắc họ đang ở Mục 0.5: Tự xác định tình trạng mối quan hệ. Quá chậm.”
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Hắn lại thêm mục mới, rõ ràng là đang trêu chọc kế hoạch của cậu!
Thấy cái má của bạn trai nhỏ lại phồng lên vì giận, An Kiến Hạo khẽ cong môi. Hắn đặt tay lên bàn, ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay Nghiêm Thành Huyền, cảm giác điện giật lan lên.
“Đừng cau có, ăn đi em.” Rồi hắn nhìn cậu, nói nghiêm túc: “Lát nữa, chúng ta thực hiện mục số 5, được không?”
Mục số 5. Cuối tuần rủ đi xem phim, tăng tình cảm.
“Chiều nay em còn tiết học thêm nhạc cụ mà…” Nghiêm Thành Huyền lắc đầu tiếc nuối, trong lòng thầm mắng cái lịch học chết tiệt đã ngăn cản bước chân yêu đương của mình.
“Không sao. Sau khi tan học, anh qua đón em.” An Kiến Hạo đáp lại dứt khoát, không cho phép từ chối.
Mọi sự giận dỗi trong lòng Nghiêm Thành Huyền lập tức tan biến.
Bạn trai cậu ngọt ngào, tỉ mẩn như vậy, cậu làm sao còn giận nổi? Cậu biết rõ, An Kiến Hạo đã nhờ Mã Đinh và Triệu Vũ Phàm chỉ dẫn tận tình để học cách yêu đương.
Người ta nỗ lực thay đổi vì cậu như vậy, cậu mà còn là hòn đá chắc cũng phải rưng rưng, huống chi là Nghiêm Thành Huyền, cậu bé đa sầu đa cảm, mỗi tế bào đều nhạy cảm như sợi dây đàn, rung lên theo từng cử chỉ ngọt ngào ấy.
Ai mà giận nổi người này chắc phải là tảng đá thành tinh á!
Thế là, Nghiêm Thành Huyền bé ngoan lập tức ăn sạch chén của mình, rồi rất tự nhiên đẩy bát qua trước mặt An Kiến Hạo: “Anh ơi, em muốn ăn cái kia… múc cho em nữa đi…”
Hôm nay cậu muốn ăn thật no! Ăn một bụng đầy yêu thương của An Kiến Hạo luôn!!
.
Nghiêm Thành Huyền tan học lúc sáu giờ ba mươi. Trời vừa sẩm tối, đèn đường trước cổng trung tâm âm nhạc đã bật lên vàng nhạt, hắt bóng người dài ngoằng xuống nền gạch.
Vừa bước ra cửa, cậu liền nhìn thấy An Kiến Hạo.
Hắn dựa vào tường gạch, một chân hơi co lại, dáng đứng lười biếng. Bộ đồ thể thao đen khiến vai hắn trông càng rộng, đường quai hàm lạnh lùng như được tỉ mỉ gọt ra. Hắn cúi đầu bấm điện thoại, hoàn toàn không để ý ánh nhìn lén lút của những nữ sinh đi ngang.
Nghiêm Thành Huyền nuốt nước miếng.
Bạn trai mình… đẹp trai quá mức rồi thì phải?
Nghiêm Thành Huyền thấy vậy thì rón rén lại gần, muốn nhìn xem hắn làm gì trên điện thoại.
Có những buổi tối, cậu đã nằm xem các diễn đàn yêu đương hàng giờ liên tiếp để xem chia sẻ của người trên mạng. Có người giữ hết mật khẩu điện thoại, mạng xã hội của người yêu, có người không thèm giữ gì, nhưng sau đó liền phát hiện đối phương ngoại tình.
Thật ra, chuyện này cũng không trách cậu đa nghi. Mấy hôm trước cậu nằm lướt diễn đàn yêu đương đến hai giờ sáng, đọc đủ loại bài viết giật tít:
[Bạn trai không cho xem điện thoại = 99% có vấn đề!]
[Tin tưởng mù quáng là con đường ngắn nhất dẫn tới bị cắm sừng!]
[Chị em ơi nhớ kiểm tra tin nhắn ẩn, album ẩn, cả mục thùng rác nha!!!”]
Đọc xong, Nghiêm Thành Huyền vừa hoảng vừa tự an ủi: Bạn trai mặt than nhà mình chắc không đến mức đó đâu ha? Ngoài tập luyện rồi ở cạnh mình, hắn còn chẳng buồn nghịch điện thoại nữa!
Ừm! Phải tin tưởng nhau! Tình yêu cần niềm tin! Mình là một bạn nhỏ trưởng thành và hiểu chuyện!
…Nhưng mà vẫn tò mò quá đi!!!
Thế là bạn nhỏ trưởng thành kia tiếp tục rón rén như trộm, thò đầu ra sau lưng An Kiến Hạo.
Trên điện thoại, hắn đang tìm kiếm:
“Cùng bạn trai xem phim, nên làm gì trong rạp?”
Phần bình luận hiện lên vài gợi ý nổi bật:
[Làm gì á??!! Chắc chắn là không phải xem phim rồi!!”]
[Ngắm đối phương, dựa nhau, nắm tay, hôn nhau, nhiều lắm á cậu tự nghĩ đi hỏi gì khờ vậy hả??”]
[Chỉ cần ăn bỏng ngô thật ngon, còn lại mọi thứ để tự nhiên thôi, đừng làm gì quá đáng!]
[…]
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Cậu đứng đằng sau, nhón chân chăm chú đọc, vừa đọc vừa nheo nheo mắt, giống như đang nghiên cứu rất kĩ.
“Em thấy bình luận nào hợp lý?”
“!!!”
Giọng An Kiến Hạo chợt vang lên từ sát bên khiến cậu suýt nữa nhảy cẫng lên. Nghiêm Thành Huyền lập tức đứng thẳng lên, hai má nóng bừng nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:
“À ..tôi… à không, em.., thấy bình luận… bình thường… hợp lý, hehe…” Cậu lí nhí, mắt đảo đi chỗ khác, không muốn đối mặt với hắn.
Nói xong chính cậu cũng muốn tự đập đầu vào tường.
An Kiến Hạo nhìn cậu, ánh mắt vừa nghiêng nghiêng vừa mềm mại, rồi bật cười, khiến Thành Huyền càng đỏ mặt hơn: “Thế à… vậy thì cứ để tự nhiên thôi nhỉ?”
Cậu chỉ biết gật gật, không muốn nói gì nữa, quá xấu hổ rồi.
An Kiến Hạo đưa tay gỡ balo trên vai cậu xuống, treo lên cánh tay mình, rồi vô cùng thuần thục luồn tay nắm lấy tay cậu.
Trước khi kéo người đi, hắn còn bồi thêm một câu:
“Điện thoại tôi cài mật khẩu là số giờ số phút em thổ lộ với tôi.”
Còn định nói thêm là, em không nhớ có thể lướt lại tin nhắn để xem, hoặc có thể trực tiếp hỏi hắn, nhưng hắn sẽ tính phí một lần hỏi là một nụ hôn.
Nhưng lại nhìn thấy người đối diện đang ngơ ra một chỗ.
Nghiêm Thành Huyền đứng hình, trong lòng liên tục gào thét.
Ủaaa. Nói với cậu chi dạ? Cậu đâu có tò mò mấy cái này đâu ta?
An Kiến Hạo thấy cậu đứng ngây người, liền siết chặt lấy tay cậu hơn, lắc lắc: “Làm sao vậy? Em không thích mật khẩu này?” Giọng điệu còn có chút hờn dỗi.
“Không không không!” Nghiêm Thành Huyền lắc đầu nguầy nguậy. “Thích lắm! Cực kỳ hợp lý luôn! Đi thôi đi thôi!”
Mục số 5 ơi, anh tới đây!!
Nghiêm Thành Huyền và An Kiến Hạo tới rạp phim khi trời đã nhá nhem. An Kiến Hạo mua bỏng ngô và nước uống, rồi chọn hàng ghế cuối cùng trong phòng chiếu bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao.
Ngay khi tiếng súng laser đầu tiên vang lên, An Kiến Hạo đã theo giáo trình, kéo tay Nghiêm Thành Huyền qua đặt lên đùi mình, rồi nhẹ nhàng xoa lấy.
Cậu chợt thấy rất buồn cười. Đúng là đã nắm tay, nhưng cách người nọ làm cũng có chút cứng nhắc, giống như là đang làm theo lý thuyết.
Cậu len lén liếc sang, đúng lúc bắt gặp An Kiến Hạo cũng đang nhìn mình.
Ánh sáng từ màn hình chớp tắt hắt lên khuôn mặt hắn, vẽ ra sống mũi cao, đường quai hàm sắc nét, đẹp đến vô thực.
Nghiêm Thành Huyền nuốt khan.
Xong rồi… Lại bị nhan sắc bạn trai tập kích bất ngờ nữa rồi.
“Tay anh lạnh quá,” Nghiêm Thành Huyền lí nhí, giả vờ là đang than phiền, nhưng thật ra là ấm áp đến mức muốn ngất xỉu.
An Kiến Hạo nhìn cậu, ánh mắt đen sâu thẳm, ghé vào tai cậu, trầm giọng nói:
“Huyền Huyền sưởi ấm cho anh đi.”
Nghiêm Thành Huyền: “…”
Thấy bạn nhỏ lại ngẩn người, hắn nhẹ nhàng nói thêm: “Có thể hay không?”
Nghiêm Thành Huyền nghe thấy tiếng nổ trong đầu mình.
Nam nhân ngày thường băng lãnh, mạnh mẽ, giờ ngồi đây như cún con, nức nở đòi cậu sưởi ấm cho hắn, còn gọi bằng cái biệt danh thân mật thế kia. Rõ ràng là muốn ép cậu vào đường cùng, không cho phép chối từ.
Cậu khẽ cắn môi, rồi nghiêng người, đặt bàn tay còn lại của mình lên tay An Kiến Hạo, rồi ấp lại, vừa ủ vừa xoa nhẹ.
Cảm giác bàn tay hắn vừa ấm dần lên, vừa cảm nhận được từng khớp xương chuyển động trong lòng bàn tay, truyền đến một cảm giác ngại ngùng khó tả.
Nghiêm Thành Huyền cảm thấy tim mình đập dồn dập, nhưng không phải vì bộ phim đang gay cấn. Cậu chỉ muốn giữ tay An Kiến Hạo thật lâu, để cảm nhận sự ấm áp đó lan vào trong tim.
An Kiến Hạo hơi nghiêng người về phía cậu: “Cảm ơn bạn học Nghiêm, anh thấy ấm lắm.”
Nghiêm Thành Huyền ngất xỉu.
Phim trên màn hình vẫn đánh nhau đùng đùng, còn bên dưới hàng ghế cuối, có một bạn nhỏ đang bận đánh nhau với trái tim mình.
Được một lúc, Nghiêm Thành Huyền lén hít sâu, rồi rất tự nhiên, nghiêng đầu tựa vào vai hắn.
Trong đầu cậu lập tức bật một cái like siêu to cho vị tiền bối đã để lại bình luận: “Mọi thứ để tự nhiên thôi.”
Quả nhiên là cao nhân trong giang hồ yêu đương!
Cậu chỉ đơn giản, là đang dựa dẫm vào bạn trai cậu.
Mùi hương sạch sẽ, nam tính trên người An Kiến Hạo bao bọc lấy cậu, mang lại một cảm giác an toàn tuyệt đối. Mọi sự lúng túng, ngại ngùng bỗng chốc hóa thành một dải lụa mềm mại quấn quýt lấy trái tim.
An Kiến Hạo hạ giọng, trêu nhẹ, hơi thở ấm áp phà lên trán cậu: “Thích không?”
Nghiêm Thành Huyền mím môi, nở nụ cười không giấu nổi, giọng như làm nũng: “…Rất thích.”
Bỗng nhiên, giữa cảnh chiến đấu gay cấn trên màn hình, An Kiến Hạo cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên thái dương cậu, vừa nhanh, vừa tinh tế như không ai được phép biết, ý như muốn nói, “Anh rất thích em.”
Cậu lặng thinh một giây, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, rồi lại trầm lặng trong hạnh phúc dịu dàng, khẽ dụi dụi đầu, tóc mềm mại cọ vào hõm cổ hắn, như một cách đáp lại.
“Em cũng cực kì, cực kì thích anh.”
.
Sau khi bước ra khỏi rạp phim, phố xá đã lên đèn từ lâu. Ánh đèn đường vàng vọt rải rác trên vỉa hè, kéo dài bóng lưng của hai người đổ dài trên mặt đất.
Cậu cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, trong lòng nở hoa tung tóe.
Cả tuần trước toàn là tập đàn đến muốn liệt tay, ai mà ngờ được tối nay lại ngọt như vậy chứ!
Lát nữa về nhất định phải khoe với Kim Chủ Huấn, cho cậu ta nghẹn chết vì cơm chó luôn!
Hai người đi đến cửa phòng ký túc xá, bóng tối vây quanh, chỉ còn ánh đèn mờ từ hành lang. An Kiến Hạo dừng lại, nhìn thẳng vào người đối diện, ánh mắt vừa trầm vừa tĩnh lặng.
“Ngủ ngon.” Hắn mỉm cười, ngón tay vuốt lên mu bàn tay cậu.
Hai chữ ngắn gọn, nhưng qua tai của bạn học Nghiêm đang chìm đắm trong biển tình, liền tự động phiên dịch thành: Anh yêu em, em là ánh trăng của đời anh, là định mệnh không thể chối từ.
Cậu cười đến mức sắp ngốc luôn.
Tối nay vui quá đi mất! Lát nữa nhất định phải về phòng kể cho Kim Chủ Huấn nghe!
Gọi là chia ngọt sẻ bùi, thuận tiện khoe khoang một chút, tiện tay đâm thêm vài nhát vào trái tim độc thân của cậu ấy nữa!
Nghiêm Thành Huyền đỏ mặt: “Anh ngủ ngon nhé.”
Cậu thấy mình mãn nguyện đến mức sắp bay lên trời đến nơi. Hôm nay hắn biểu hiện tốt như vậy, tiểu thiếu gia quyết định rộng rãi ban thưởng cho hắn một nụ hôn vậy!
Cậu khẽ nhón chân, đôi mắt nhắm tịt, cánh môi hơi chu ra đầy vẻ mời gọi.
Thế nhưng, ngay giây phút then chốt, một bàn tay ấm áp, to bản bỗng nhiên bịt chặt lấy miệng cậu.
Nghiêm Thành Huyền: “???”
“Ì ậy???” (Gì vậy???)
An Kiến Hạo buồn cười nhìn cậu, cảm thấy bạn nhỏ trước mặt rất đáng yêu, muốn trêu chọc tiếp.
Cậu tức giận dậm chân: “Uông em aa, anh ông ương em!!” (Buông em ra!! Anh không thương em!!)
Người này làm gì vậy?! Sao lại… sao lại không cho mình hôn?
Cậu đỏ bừng mặt, muốn khóc luôn mà vẫn cố nín. Bớ người ta, bạn trai cậu không muốn hôn cậu, cậu sẽ khóc rất lớn đó QAQ!!
An Kiến Hạo nhíu mày, nheo mắt nhìn cậu, rồi cúi xuống sát mặt cậu: “Em muốn giành thế chủ động nữa sao?”
Nói xong mới chậm rãi buông tay.
Không đợi Nghiêm Thành Huyền kịp phản ứng, An Kiến Hạo đã tiến một bước, rút ngắn toàn bộ khoảng cách. Nghiêm Thành Huyền chưa kịp định thần thì một luồng nhiệt lượng mãnh liệt hơn đã áp tới.
An Kiến Hạo cúi xuống, chậm rãi, từng bước một, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào cậu, mang đầy dịu dàng. Rồi, cuối cùng, môi hắn chạm nhẹ vào môi cậu, khẽ thôi, ấm áp và thật mềm mại, như một lời hứa mà chỉ hai người mới hiểu.
Nghiêm Thành Huyền khẽ nhắm mắt, cảm giác như cả thế giới tan biến, chỉ còn lại hơi thở cả hai, nhịp tim, và nụ hôn nhẹ nhàng. Cậu muốn hét lên, muốn nhảy cẫng lên vì hạnh phúc, nhưng chỉ có thể đứng im, hai tay bám chặt vào vạt áo của hắn để giữ cho đôi chân khỏi nhũn ra.
Thế nhưng…
Ngay khi khoảnh khắc ngọt ngào kéo dài, một luồng cảm giác lạ bỗng ùa về, như một cú búng tay phá tan mọi yên bình.
Trong chớp mắt, trước mắt cậu hiện ra một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Đỏ rực.
Máu loang lổ.
Tiếng gầm rú vang lên, khàn đặc, như từ sâu trong bóng tối, như trực tiếp bóp nghẹt phổi. Không khí đặc quánh, nặng nề, khiến tim cậu như bị siết chặt.
Rồi lại nữa, ánh trăng đó. Ánh trăng tròn xoe, sáng đến chói mắt, lạnh lẽo như lưỡi dao.
Nhiều đêm cậu đã tỉnh dậy giữa đêm vì ác mộng. Trong mơ, ánh trăng cứ đi theo cậu, dù cậu chạy đến đâu, trốn kỹ đến đâu, nó cũng lóe lên ở đó, không bao giờ buông tha.
Cậu sững sờ, toàn thân bỗng lạnh buốt. Một phần trong cậu muốn hét lên, một phần muốn trốn chạy… nhưng tay vẫn đang nắm chặt tay An Kiến Hạo.
Cậu mở mắt nhìn An Kiến Hạo, nhưng ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, bình yên như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Nhưng trong lòng cậu biết rõ, thứ vừa xuất hiện kia không phải mơ. Cảm giác chân thật đến rợn người. Nó vẫn còn đâu đây, rình rập, theo dõi. Nhưng cậu thật sự không biết được đó là gì.
Nghiêm Thành Huyền chỉ biết…
Cái gì đó đang đến. Và nó sẽ không tha thứ cho cậu.
[text_hash] => b073c612
)