[HOÀN-HVAN] HÒN ĐẢO NGỦ SAY – Chương 94 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[HOÀN-HVAN] HÒN ĐẢO NGỦ SAY - Chương 94

Array
(
[text] =>

Trần Miên không biết nên trả lời Thẩm Vực như thế nào, cũng may Thẩm Vực cũng không ép buộc cô, nói xong là coi như thôi, còn tiện tay mở nhạc, tâm trạng rất tốt ngâm nga vài câu theo bài hát.

Chỉ là lúc xe dừng ở cửa trường học, lấy thuốc tránh thai từ trong túi cô ra rồi ném nó lên ghế sau xe.

Sau đó anh hất cằm lên, ra hiệu cô có thể đi được rồi.

Vẫn là bộ dạng công tử muốn đánh kia, không khác gì bình thường.

Sau khi về nhà, hai người đều không liên lạc với nhau một thời gian.

Đặng Mạt Mạt cùng Tô Vọng Thu ban đầu còn có thể hỏi vài câu về tình hình giữa cô cùng với chàng hot boy kia, nhưng theo tuần thi dần dần tới gần, bọn họ cũng bị việc học quấn lấy không có quá nhiều nghị lực để quan tâm vấn đề tình cảm của Trần Miên nữa.

Trong khoảng thời gian này, mẹ Dao Dao đã liên lạc với Trần Miên vài lần, hỏi cô khi nào có thời gian, nói rằng Dao Dao rất nhớ cô.

Lúc ấy Trần Miên đang viết đề ôn tập, bút cũng không ngừng nói với đầu bên kia chờ sau khi thi xong sẽ có thời gian, bên kia im lặng một lát rồi cuối cùng thở dài nói được, chúc cô thi tốt, sau đó cũng không gọi nữa.

Những ngày thắp đèn chiến đấu đến bình minh, không phải Trần Miên không nghĩ tới Thẩm Vực, chỉ là cô vừa nghĩ tới anh thì sẽ nhớ tới cuộc đối thoại im lặng giữa hai người ở trên xe.

Cây bút trong tay cũng biến thành viên thuốc mỏng manh kia, sau đó nặng nề rơi xuống. Cho dù nói như thế nào, chuyện Thẩm Vực đi thắt ống dẫn tinh này cũng khiến cho Trần Miên bị sốc không nhẹ.

Thậm chí cô có chút không biết phải đối mặt như thế nào, theo bản năng lựa chọn trốn tránh.

Có lẽ Thẩm Vực cũng hiểu được, cho nên anh không hỏi tới cũng không lựa chọn cách khác để tránh né chuyện này, khiến chuyện này giữa hai người cứ như vậy trôi qua nhẹ nhàng.

Làm sao có thể trôi qua được chứ? Cô hoàn toàn không thể phớt lờ nó được.

Sở dĩ cô đi mua thuốc tránh thai, là bởi vì chiếc áo bóng rổ số 61 của Thẩm Vực. Trong khoảng thời gian hai người mất liên lạc, anh nói với mọi người rằng mình đã có bạn gái và từ chối những khả năng khác, mặc con số sinh nhật của cô và tỏa sáng rực rỡ trên sân bóng.

Nếu như đổi lại là cô gái khác, có lẽ sẽ dùng cái ôm hoặc là hôn để bày tỏ tất cả sự cảm động, hoặc tâm sự vài lời với nhau để thay đổi mối quan hệ từ bạn bè cuối cùng trở thành bạn trai bạn gái.

Nhưng Trần Miên thì không.

Rất nhiều lúc, Thẩm Vực càng đối xử tốt với cô, thì cô lại càng không biết phải làm thế nào, không biết nên đáp lại như thế nào, càng không biết nên thản nhiên đón nhận như thế nào.

Không có ai dạy cô nên làm gì. Thời thơ ấu, khi cô muốn có món đồ chơi yêu thích của mình, Nguyễn Diễm Mai nói với cô phải dùng thành tích xuất sắc để trao đổi, lúc đó cô mơ hồ hình thành quan điểm là: Trước khi có được thứ gì đó thì phải trả giá trước.

Sau đó Nguyễn Diễm Mai lựa chọn bỏ rơi cô, nói với cô rằng mẹ cũng không có cách nào. Trần Miên cố gắng lấy từng bài thi được giáo viên khen ngợi trong cặp sách: Mẹ ơi, mẹ đừng đi. Mẹ nhìn con đi, con lấy được rất nhiều điểm tối đa. Con không cần đồ chơi, con muốn mẹ ở bên cạnh con.

Nhưng vô dụng, sự ra đi của Nguyễn Diễm Mai đã dạy cho Trần Miên rằng phải đưa ra thứ đối phương hài lòng thì mới có thể có được điều mình muốn. Tựa như cô đưa tiền cho Trần Tống, đổi lấy sự bình yên không về nhà của Trần Tống, thì loại quan hệ này mới có thể kéo dài.

Nếu chỉ dựa vào tình cảm thì cũng giống như một tòa nhà nguy hiểm lung lay sắp đổ, đến một lúc nào đó nó sẽ đột ngột sụp đổ, rồi lại trở thành không còn lựa chọn nào khác ngoài bỏ cô lại phía sau.

Cho nên Trần Miên theo bản năng cảm thấy, phải cho Thẩm Vực thứ gì đó, Thẩm Vực mới có thể luôn ở bên cạnh cô.

Cô cẩn thận từng chút một duy trì sự cân bằng giữa hai người, sau đó bỗng nhiên phát hiện, ngay từ đầu cán cân đã không tồn tại.

Cô không biết bây giờ mình phải làm gì nữa.

Những lời này không ai có thể tưởng tượng được, vì nó cực kỳ không giống Trần Miên.

Cây bút trong tay cô ngừng viết, cô lật sang trang tiếp theo của cuốn sách, ngòi bút lần nữa dừng lên trên giấy, lúc cô chuẩn bị viết thêm thì mới phát hiện tên của Thẩm Vực đã được viết đầy một tờ giấy.

Cô xé nó ra, vò thành cục chuẩn bị ném vào thùng rác rồi lại mở ra, nghiêm túc cẩn thận khóa vào trong ngăn kéo, sau đó từ từ ghé vào trên bàn.

Vì thân phận của Trần Miên nên cô không có cách nào bộc lộ ra tất cả tâm sự, chúng chồng chất ở trong lòng đến nỗi gần như không thở nổi.

Đôi mắt hết nhắm rồi lại mở ra, cuối cùng cô vẫn cầm lấy điện thoại, mở ra vòng bạn bè của Thẩm Vực.

Đây là lần đầu tiên Trần Miên xem.

Cho tới nay ghi chú của cô cho Thẩm Vực đều là tên của anh, cũng chính lúc này, khi cô nhấn vào thông tin của anh thì mới phát hiện tên Wechat của anh là Insomnia.

Mất ngủ.

Ảnh đại diện và hình nền của vòng bạn bè đều là màu đen, như thể một cơn ác mộng không thể tỉnh lại.

Vòng bạn bè duy nhất bài đăng là từ đầu tháng chín.

Chỉ có ba chữ: Tạo giấc mơ.

Người bạn chung duy nhất giữa của cô và Thẩm Vực chính là cậu bạn cùng lớp có quan hệ không tệ với anh thời trung học, anh ta bình luận: Cuối cùng cũng học được cách đăng lên vòng bạn bè rồi à? Anh Thẩm?

Thẩm Vực không trả lời anh ta.

Trần Miên rời khỏi vòng bạn bè của anh, dừng lại ở hộp thoại của hai người, xóa đi xóa lại nội dung nhưng cuối cùng vẫn không đăng gì.

Đặng Mạt Mạt đang học thuộc các khái niệm thuật ngữ nhạy bén liếc nhìn cô, ánh mắt có chút mơ màng, giống như thần côn, dài giọng nói với cô: “Thật sự không được nữa thì gọi điện thoại đi.”

Trần Miên lắc đầu: “Bỏ đi.”

Cô vẫn chưa nghĩ ra nên nói như thế nào với Thẩm Vực.

Vào ngày kết thúc thi cuối kỳ Tống Ngải gọi điện thoại tới cho cô, lúc kết hôn người nói với cô đừng trở về bây giờ lại bảo cô khi nào rảnh quay về thăm một chút.

Lúc này Trần Miên đang ôm sách đi trên đường trở về ký túc xá, giẫm lên từng phiến lá khô chưa kịp quét dọn, hỏi Tống Ngải có điều gì quan trọng để cô trở lại đây.

Bên kia có tiếng thở ra, Tống Ngải đang hút thuốc, sau đó nói với cô: “Trở về một hai ngày đi, đến thăm Tuy Bắc một chút, có lẽ có thứ cô cho là đáng giá.”

Thời gian đôi khi chính là kỳ diệu như vậy.

Nếu đổi lại là trước đây, khi Tống Ngải nói với cô như vậy, chắc chắn là cô sẽ không về, chỉ trả lời một câu – Sẽ không.

Nhưng lúc này tựa như ma xui quỷ khiến cô thật sự nảy ra một suy nghĩ hay là trở về xem sao, thậm chí chưa kịp suy nghĩ kỹ hơn, thì cô đã mua vé tàu khứ hồi vào ba ngày sau, đi và về cùng một ngày.

Trước khi trở về Tuy Bắc, Trần Miên đến nhà Dao Dao một chuyến, trước khi tới cô gọi điện thoại cho mẹ Dao Dao, đầu bên kia nhận rất nhanh, bảo cô cứ tới là được, bà ấy đang ở nhà.

Sau khi đến đó Trần Miên mới phát hiện vì sao mẹ Dao Dao vẫn luôn hỏi cô khi nào thì có thể đến thăm Dao Dao.

Tình huống của Dao Dao không ổn lắm, cô bé phản ứng chậm chạp, đắm chìm trong thế giới của mình, ánh mắt khi nhìn người khác luôn đờ đẫn. Bạn phải gọi tên cô bé hoặc là lắc lắc cánh tay cô bé, thì tầm mắt của cô bé mới có thể tập trung vào trên người bạn.

Mẹ Diêu Diêu cho Trần Miên xem bức tranh Dao Dao vẽ, từng bức một từ sau trở về trước, từ những đường nét màu đen gần như vô hình cho đến bóng dáng của hai người.

“Cô đề nghị tôi đưa Dao Dao đi khám bác sĩ, lúc đầu bác sĩ kiểm tra cho Dao Dao nói con bé có một số triệu chứng của bệnh tự kỷ tôi còn không tin. Cho rằng chẳng qua con bé giống như trước đây muốn tôi ở bên cạnh nó nhiều hơn nên mới cố tình giở trò khôn vặt trước bác sĩ. Nó vẫn luôn như vậy, từ nhỏ đã biết làm thế nào để cho tôi đau lòng. Cũng chính bởi vì nó quá thông minh cho nên tôi mới hoàn toàn không để trong lòng, chỉ là dành ra nhiều thời gian ở bên nó hơn trước đây. Cho đến khi tôi phát hiện, Dao Dao không nói lời nào. Tôi mới nhận ra có gì đó không ổn.”

Người phụ nữ trước đây luôn trang điểm tỉ mỉ đang ngồi trên ghế sô pha, mái tóc màu đen xen lẫn vài sợi màu trắng, giống như những bông tuyết rơi vào đống lửa than, dập tắt ngọn lửa từng chút một.

“Con bé từ chỗ muốn tôi dành nhiều thời gian hơn cho nó, rồi đến không muốn nói chuyện với tôi nữa. Tôi luôn cho rằng cố gắng làm việc để cho con bé điều kiện vật chất tốt nhất, không lo cơm ăn áo mặc, để nó có thể làm những chuyện mình muốn mới cách tốt nhất cho con bé. Nhưng tôi nhận ra, tôi sai rồi. Dao Dao không cần những thứ đó, con bé chỉ muốn tôi ở bên cạnh nó. Nó chỉ là, muốn mẹ mà thôi.”

Trần Miên ngồi bên cạnh bà ấy, nhìn Dao Dao ngồi cách đó không xa đang cố chấp cầm một khối màu sắc không hợp lý trên chiếc ghế nhỏ, động tác của cô bé bướng bỉnh, móng tay cô bé ở trên đó phát ra từng tiếng từng tiếng chói tai.

Dường như cô bé ý thức được ánh mắt chăm chú của Trần Miên, ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô.

Ánh mắt mờ mịt, thậm chí có chút trống rỗng rơi vào vị trí bên cạnh cô.

Mẹ của Dao Dao lúc này chợt bật khóc.

Sụp đổ mà khóc to, cả người đều đang run rẩy, tựa như có một trận động đất ngoài không khí, khiến cho toàn bộ ngôi biệt thự xa hoa này đè ở trên lưng bà ấy, làm cho bà ấy không thể đứng thẳng nổi.

Trên đường sắt cao tốc từ Bắc Kinh về Tuy Bắc, trong đầu Trần Miên đều là ánh mắt đó của Dao Dao.

Đàn chị giới thiệu cho cô cũng nghe nói về chuyện của Dao Dao mà gửi Wechat cho cô.

Họ rất ít khi liên lạc với nhau kể từ sau khi Lâm Úc Thanh tỏ tình trên tường, đột nhiên nhận được Wechat của cô ta, Trần Miên còn thấy hơi bất ngờ.

Lại thấy đối phương nói với cô.

[Chuyện của Dao Dao chị nghe nói rồi. Em có nhớ trước đây chị từng nói với em là cảm thấy em rất giống với cô bé không? Trước đây chị rất khó có thể hình dung được loại cảm giác này, nhưng bây giờ có lẽ chị có thể miêu tả một chút. Loại cảm giác giống nhau này, có lẽ là do em cho chị cảm giác là nếu như quỹ đạo cuộc đời hơi lệch đi một chút thì sẽ trở thành một Dao Dao khác.]

[ý của chị là, Trần Miên, em cũng cho chị cảm giác em rất dễ đi đến cực đoan.]

[Chuyện của Dao Dao chị rất tiếc, cho nên chị hy vọng nếu như có thể, thì tốt nhất em cũng nên đi điều trị liệu tâm lý xem sao. Chị không có ý chỉ là ý kiến của một người bạn. Nếu em không nghĩ tới thì cứ coi như chị chưa nói gì, chỉ là chị có hơi lo lắng cho em.]

Mãi cho đến khi đoàn tàu đến trạm, Trần Miên mới trả lời cảm ơn, sau đó xóa đi nội dung hộp thoại, giống như chưa có cuộc trò chuyện nào xảy ra.

Sau nửa năm, Tuy Bắc vẫn không có gì thay đổi.

Trần Miên vẫn ở khách sạn nơi cô từng ở trước khi rời khỏi Tuy Bắc, sau khi nhận phòng và đặt đồ đạc xuống, Tống Ngải lập tức gọi điện thoại cho cô, gọi cô ra ngoài ăn cơm cùng nhau. Địa điểm ở gần nơi ở trước đây, nói xong không đợi Trần Miên trả lời đã trực tiếp cúp điện thoại.

Mùa đông buông xuống, Bắc Kinh đã thay lông vũ, thời tiết ở Tuy Bắc vẫn ấm áp không khác gì mùa xuân.

Tống Ngải mặc chiếc váy len màu đỏ ngồi chỗ đó chơi cờ tỷ phú trong điện thoại di động, âm thanh mở rất to, không hề quan tâm tới những người ngồi xung quanh, âm thanh máy móc kêu địa chủ, cướp địa chủ.

Đôi vợ chồng ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng cau mày trừng mắt nhìn bà ta vài lần, bà ta chỉ coi như không nhìn thấy, cực kỳ thản nhiên.

Trần Miên ngồi xuống đối diện với bà ta, bà ta mới cất điện thoại, nhìn lướt qua Trần Miên, sau đó ấy một tiếng.

“Đẹp lên không ít đấy, Trần Miên.”

Lúc học trung học Trần Miên đã xinh đẹp rồi, bộ đồng phục đơn điệu trên người cũng nổi bật hơn những người khác.

Gương mặt trái xoan, đôi mắt hạnh nhân, diện mạo thanh thuần vô hại tiêu chuẩn nhất. Thế nhưng sau nửa năm không gặp, Trần Miên đã vào đại học, thay bộ đồng phục học sinh đó đi, mặc một chiếc áo len và quần dài màu đen, khí chất sạch sẽ lãnh đạm, mặt mày cởi bỏ đi vẻ ngây ngô và tăng thêm vài phần xinh đẹp.

Tống Ngải chống má cười: “Sinh viên đại học sống rất thoải mái đúng không?”

Trong lúc bà ta quan sát Trần Miên, Trần Miên cũng nhìn bà ta. Tống Ngải đẫy đà, khuôn mặt đầy đặn, sơn móng tay màu sáng, trên lỗ tai đeo khuyên tai vòng vàng lớn trên tai, son môi nhẹ, có một lớp hồng nhạt như vừa thoa.

“Cũng được.”

Giữa hai người cũng vẫn không nói chuyện nhiều như cũ, cả hai đều biết ăn cơm chẳng qua chỉ là một phần của cuộc gặp gỡ, chẳng qua là vì vượt qua sự lúng túng sau “Lâu ngày không gặp” mà thôi.

Tùy tiện gọi vài món, ăn xong Tống Ngải cầm điện thoại hỏi Trần Miên có quay lại chỗ cũ xem thử không.

Trần Miên sửng sốt: “Đã bán rồi thì có gì đáng xem?”

Tống Ngải cười ý tứ không rõ: “Về thì cũng về rồi, tới đó xem cũng không mất bao nhiêu thời gian.”

Những lời này nói như thể là NPC phụ trách dẫn đường trong phim.

Mỗi một câu thoại đều là để dẫn dắt nữ chính đi về phía nam chính.

Đến lúc này, thật ra trong lòng Trần Miên đã có chút tính toán. Trước đây căn nhà được bán dễ dàng như vậy, ngay cả thím Trương đi ký hợp đồng chung với cô cũng cảm thán cô may mắn, nói tuy rằng người mua không xuất hiện nhưng thật sự là một người tốt.

Khi đó Trần Miên mơ hồ cảm giác được gì đó, đã hỏi người luật sư được ủy thác đến giao dịch là có thể gọi điện thoại cho người mua hay không, thế nhưng khi gọi điện cho người đó lại là một người đàn ông trung niên.

Mà hiện tại, loại cảm giác này lại kéo tới lần thứ hai.

Từ nhà hàng đi ra, vòng qua mấy ngõ nhỏ, đi đến lối vào của một khu dân cư hỗn loạn quá quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Trần Miên đi vào, vòng qua hàng xe đạp ngổn ngang, cuối cùng dừng lại trước hàng lang.

Đang là buổi chiều, ánh mặt trời ấm áp rơi xuống, hành lang tối tăm cũng có chút ánh sáng, con số một viết lên tường trên mấy bậc thang đã phai mờ.

Mọi thứ đều không khác gì trong trí nhớ.

Cô đứng dưới gốc cây Thẩm Vực vẫn thường đợi cô, ngẩng đầu lên, nhìn thấy cửa sổ mà cô đã phàn nàn không biết bao nhiêu lần.

Nó đối diện với thùng rác, vô số lần đẩy cửa sổ ra có thể ngửi thấy đều là mùi hôi thối, cùng với hơi thở khiến người ta buồn nôn của Trần Tống trong phòng tạo thành tất cả ký ức đen tối mà cô không muốn nhớ lại.

Thế nhưng lúc này, nơi đó lại nở đầy hoa.

Vô số bông hoa chen chúc hết chậu đến chậu khác, thậm chí có cây còn trèo qua hàng rào sắt.

Ông cụ từ hành lang đi xuống thấy là Trần Miên thì có chút ngạc nhiên, lại gần hàn huyên với cô hỏi cuộc sống đại học của cô thế nào, rồi hỏi cô quay về khi nào.

Trần Miên không trả lời, mà chỉ vào cửa sổ đầy hoa hỏi ai sống ở đó.

Ông cụ nheo mắt nhìn chằm chằm vào chỗ đó suy nghĩ một lát, mới vỗ gáy nói với Trần Miên: Không có ai ở. Mọi người đều biết là cháu bán nhà có người mua, nhưng không thấy ai đến ở. Hình như là cuối tháng tám hoặc tháng chín? Một công ty dọn phòng đã đến dọn dẹp và không ngừng chuyển hoa vào bên trong, tràn đầy cả phòng, mọi người đều thấy kỳ lạ. Vài ngày sau, ông nhìn thấy một cậu thanh niên tới đó, ông hỏi có phải cậu ấy sống ở đó không.”

Viền mắt Trần Miên có hơi cay cay, giọng nói vô thức run lên: “Anh ấy nói thế nào ạ?”

“Cậu ấy nói không phải, sau đó còn nói gì đó mà ông không nhớ rõ. Ông già lẩm cẩm rồi nên không nhớ, chỉ nhớ cậu thanh niên đó rất đẹp trai, tuổi có vẻ trạc tuổi với cháu…”

Câu tiếp theo Trần Miên đã không còn nghe nữa.

Cô cắn môi dưới nhìn cánh cửa sổ kia, đã không biết nên nói cái gì.

Ai mua nhà vào lúc này đã rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn, trừ Thẩm Vực ra thì không thể là người khác, chỉ có anh và cũng chỉ có thể là anh, mua nhà nhưng không ở, dọn dẹp sạch sẽ và trồng vô số hoa trong đó.

Cô lấy điện thoại di động ra, lúc muốn gọi cho anh, ngón tay bỗng nhiên dừng lại, từ nút gọi chuyển tới Wechat.

Ma xui quỷ khiến lần nữa mở ra vòng bạn bè của Thẩm Vực.

Đầu tháng chín.

[Tạo giấc mơ.]

Đó là một buổi chiều cách đây rất lâu.

Trong phòng khách của Thịnh Thế Hào Đình, cô đẩy cửa sổ ra nhìn thấy mưa nhỏ tí tách bên ngoài, Thẩm Vực ngừng trò chơi trong tay đi tới bên cạnh cô, hỏi cô đang nhìn gì.

Cô thuận miệng nói với Thẩm Vực: “Ngắm mưa.”

Thẩm Vực có chút không hiểu: “Mưa có gì đẹp đâu?”

Giọng cô thản nhiên: “Đẹp hơn nhà tôi, mưa ở nhà tôi không thể mở cửa sổ, bởi vì nó đối diện với thùng rác.”

Nam sinh im lặng vài giây, mới khẽ kéo tóc cô một chút.

“Trần Miên…”

Giọng nói lười biếng mang theo chút ý cười, giọng điệu gần như đùa giỡn nói với cô.

“Buồn bực gì chứ, cùng lắm thì sau này tôi sẽ làm cho bệ cửa sổ của cậu nở đầy hoa.”

Khi đó Trần Miên không để ý, hai chữ sau này quá mờ mịt, ngay cả chuyện này cũng trở thành một buổi chiều bình thường bé nhỏ không được coi trọng.

Cho tới bây giờ, quá khứ xâu chuỗi với hiện tại, lại lặp đi lặp lại trong vòng bạn bè của nam sinh.

[Tạo giấc mơ.]

Thùng rác vẫn còn đó.

Nhưng anh đã làm cho bệ cửa sổ của cô, nở đầy hoa.

[text_hash] => ab7ce96f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.