Array
(
[text] =>
Đêm trước đám cưới của Triệu Lị Lị, theo phong tục Tuy Bắc thì cần phải cúng bái tổ tiên.
Mẹ Triệu Lị Lị lấy ô đỏ đưa cho Trần Miên: “Cháu gái ơi, một lát nữa cháu phải che chắn cho Lị Lị, chủ yếu là che mặt, không thể để con bé gặp phải ánh mặt trời, chỉ cần đến cửa nhà thờ tổ là được.”
Chiếc ô tô gần bằng ô giấy, nom giống như một đạo cụ chụp ảnh cho studio, nhưng vàng và ngọc khảm trên đó rất chắc chắn, từ hành lang nhà Triệu Lị Lị đến xe hơi, nhà thờ tổ tiên cách mấy con hẻm.
Sau khi xuống xe lại che thêm đoạn đường đến cửa, Triệu Lị Lị mặc sườn xám màu đỏ dẫm lên đối dép Crocs, cô ấy mệt mỏi vẫy tay với Trần Miên: “Bạn yêu, cậu ở ngoài đợi tớ nhé, tớ sẽ ra ngay.”
Trần Miên mỉm cười gật đầu, cầm ô nhìn xung quanh một cách chán nản.
Trên nhà thờ tổ viết bốn chữ ‘Triệu Thị Từ Đường’, theo lời Lị Lị, hầu hết những người sống gần đó đều họ Triệu, mọi người đều là người Tuy Bắc.
Tính ra cũng có chút quan hệ họ hàng, lụa đỏ trên hai con sư tử đá ở cửa cũng đều do những người họ Triệu sống trên con phố này treo giúp.
Trong lúc cô đang đợi ở đây, người dì bên cạnh mở cửa phơi quần áo thấy chiếc ô trong tay cô, cười hỏi cô có phải là bạn của Triệu Lị Lị không.
Trần Miên vừa gật đầu trả lời đã nhận được cuộc gọi của Thẩm Vực gọi đến.
Lúc này anh vẫn còn ở Bắc Kinh, theo lịch là chiều mai sẽ bay về Tuy Bắc, có thể nói là nhặt nhạnh từng chút thời gian rảnh để tham gia hôn lễ lần này.
Triệu Lị Lị nghe xong, còn nói đùa với Trần Miên rằng chắc là Thẩm Vực đang lo lắng cô mặc váy phù dâu quá xinh đẹp sẽ bị người khác bắt mất.
Lúc nghe đoạn voice được gửi tới, Trần Miên đang xem phim với Thẩm Vực trong căn hộ. Thẩm Vực vừa nghe thấy đã bật cười, cả đêm đó anh đều học theo giọng điệu của Triệu Lị Lị nói với Trần Miên nếu người khác dụ dỗ mất em thì phải làm sao bây giờ?
Dư âm còn văng vẳng bên tai, lúc nhấc điện thoại lên, tại Trần Miên vẫn tràn ngập giọng nói của Thẩm Vực lúc anh nói câu đó. Nhưng mà, người ở đầu bên kia điện thoại lại rất nghiêm túc hỏi cô đã ăn gì chưa.
Gần đây Trần Miên sống ở nhà Triệu Lị Lị, đi cùng cô ấy tập dượt tại hội trường đám cưới, giúp các chú các dì thổi bóng bay trang trí nhà cửa.
Mấy ngày nay cô đã hoàn toàn được coi như người trong nhà, mọi người không còn khách sáo với cô như lúc mới đến, liên tục hỏi cô đói bụng hay mệt mỏi không. Bây giờ đã đến giờ cơm nhưng tất cả đều đợi Triệu Lị Lị ra khỏi nhà thờ tổ về ăn cùng.
Cô cầm ô dụi mắt: “Vẫn chưa, em chỉ cảm thấy kết hôn thật là phiền phức.”
Thẩm Vực lập tức mỉm cười: “Đó là bởi vì có nhiều quy tắc phong tục, nếu bọn họ lựa chọn làm ở Thượng Hải thì sẽ đơn giản hơn nhiều.”
Thật vậy, Triệu Lị Lị và Lưu Tuấn Kiệt cũng nhiều lần nói với gia đình làm đám cưới luôn ở Thượng Hải, nhưng kết quả ai cũng phản đối.
Lý do là rời Tuy Bắc thì quên luôn nguồn gốc của mình rồi đúng không? Bố mẹ hai bên đều ở Tuy Bắc chạy tới Thượng Hải làm cái gì, trở về Tuy Bắc làm cho tôi!
“Hết cách rồi, hôm nay Lị Lị cũng đã cãi nhau với mẹ vài lần vì quá nhiều quy trình, ngày mai anh đi thẳng đến địa điểm tổ chức đám cưới à?”
“Ừm, em tới cửa đón anh không?”
“Có thể sẽ không có thời gian.”
Đang nói, có vài người chú cầm pháo đi từ phòng bên cạnh ra, pháo dây màu đỏ chăng cả con đường, ông chú chuẩn bị bật lửa thì thấy Trần Miên đứng đó, nhắc nhở đứng ra xa hơn.
Trần Miên kề sát loa vào tai, chỉ lo bịt lỗ tai, quên nhắc nhở Thẩm Vực ở bên kia điện thoại là sắp đốt pháo, âm thanh đùng đoàng chói tai vang lên.
Thẩm Vực đeo tai nghe gọi cho Trần Miên, bởi vì bình thường Trần Miên đều nói nhỏ, thế là anh mở điện thoại khá lớn, bị tiếng pháo làm điếc cả tai, cả người giật thót, lỗ tai đau nhói.
“… Trần Miên.”
Trần Miên không nghe thấy giọng nói của Thẩm Vực, cả người co rúm lại sau sư tử đá, vỏ giấy pháo đỏ nổ khắp nơi, rất nhiều trẻ con đi ra xem chuyện vui đều nhặt giấy ném vào người đám bạn: “Thiên nữ rải hoa rơi!”
Triệu Lị Lị đi ra thì tiếng pháo ngừng lại, khi cô ấy bước qua ngưỡng cửa, Trần Miên vội vàng chào tạm biệt Thẩm Vực, giơ chiếc ô đỏ che mặt Triệu Li Lị.
Bố mẹ Triệu vẫn còn ở nhà thờ tổ, Triệu Lị mệt đến chỉ hơi tàn: “Đi thôi Miên Miên, bố mẹ bảo chúng ta về ăn trước, lát bọn họ mới về.”
Suốt cả đoạn đường về Trần Miên đều cầm ô che mặt cho Triệu Lị Lị, cô tò mò hỏi: “Tại sao cậu không thể gặp ánh mặt trời?”
Triệu Lị Lị cũng bối rối: “Ai mà biết được, mẹ tớ nói tớ về thì phải quấn một chiếc thắt lưng màu đỏ đầy đồng một trăm tệ. Lúc tớ còn đi học chưa bao giờ thấy bà ấy hào phóng như vậy.”
Trần Miên khịt mũi: “Vất vả quá.”
“Tớ cùng hết cách rồi, người cần bố mẹ tài trợ mua nhà không có quyền lên tiếng. Tớ không thể chọn một việc đơn giản là màu khăn trải bàn ở nơi tổ chức hôn lễ nên tớ chỉ có thể gửi gắm muôn vàn ý tưởng trong đầu này vào đám cưới của cậu thôi.”
“Chuyện còn xa lắm.”
Chủ đề cứ như vậy bị tùy tiện gạt bỏ, lúc trở lại nhà Triệu Lị Lị cũng không thể nhàn rỗi được. Sau khi ăn xong, cô lại cùng cô ấy gửi wechat cho từng vị khách một để xác nhận xem họ có thể đến không.
Bận xong thì chuyên gia trang điểm cũng vừa hay tới nơi, ba phù dâu khác cũng xuống máy bay đến nhà Triệu Lị Lị.
Cô thay một chiếc váy phù dâu màu hồng nhạt rồi cùng nhau thảo luận lúc ấy sẽ thiết kế trò chơi gì đó.. Làm thế nào để lấy phong bì màu đỏ của nhà trai rồi cả làm thế nào để gây thử thách cho chú rể.
Xung quanh phòng đều dán chữ hỷ đỏ thắm, nơi nào cũng tràn ngập không khí hân hoan vui mừng.
Họ hàng của Triệu Lị Lị ôm con nhỏ liên tục qua lại giữa phòng khách và phòng cô ấy. Đám trẻ vỗ tay và nói cô dâu xinh đẹp quá, còn gây ra một trận cười lớn.
Trần Miên không có nhiều họ hàng, ông bà nội ngoại đều mất sớm. Từ khi Trần Tống làm ăn lụn bại thì những người thân đó đều không lui tới với ông ta nữa.
Đặc biệt là khi biết ông ta còn nghiện cờ bạc, nhìn thấy ông ta đều hận không thể đi đường vòng.
Người nhà Nguyễn Diễm Mai cũng không qua lại nhiều, lúc chưa ly hôn bà ta cũng không đưa Trần Miên đến nhà họ hàng bao giờ, chứ đừng nói đến sau khi ly hôn.
Loại sôi nổi này đối với Trần Miên mà nói là vô cùng kỳ lạ và thú vị, cô đứng đó như một vị khách quan sát.
Ba phù dâu còn lại là bạn học đại học của Triệu Lị Lị, đều được Triệu Lị Lị căn dặn quan tâm đến Trần Miên hơn chút.
Khi thấy cô đứng đó một mình, họ lập tức kéo cô đi chụp ảnh cùng, sự nhàn rỗi này chấm dứt sau khi chú rể Lưu Tuấn Kiệt đến.
Tiếp đó cảnh tượng ầm ĩ như nổ bỏng bên đường, tiếng đập cửa và tiếng ruy băng, pháo giấy bắn ra hoàn toàn làm cho toàn bộ không gian nhấn chìm trong âm thanh vòm 4D ầm ầm.
Trần Miên không thể nhúc nhích được, trong tay được nhét rất nhiều bao lì xì màu đỏ.
Loại trạng thái thất thần này kéo dài cho đến khi Lưu Tuấn Kiệt hoàn thành một loạt trò chơi lắt léo nhét vô số lì xì đỏ, cuối cùng tìm thấy đôi giày cưới được giấu trong tủ quần áo.
Anh ta ngồi xổm trước mặt Triệu Lị Lị xỏ vào vào cho cô ấy. Giữa tiếng ồn ào xung quanh, Lưu Tuấn Kiệt cười nhìn về phía cô ấy, nhịn đỏ cả mặt mới gọi tiếng ‘bà xã’ trong tiếng trêu trọc xung quanh: “Bà xã, anh xin thề, những ngày tháng sau này nhất định sẽ đối xử tốt với em!”
Nam sinh ngày đó nói năng ngô nghê ngồi ở bàn trước và cô bạn thân hoạt bát hay cười cuối cùng cũng trở thành một cặp.
Trong phút chốc Trần Miên lại đỏ cả vành mắt.
Trước khi đến dự đám cưới, Thẩm Vực từng lướt tới một đoạn video ngắn ghi lại cảnh khóc lóc cảm động trong đám cưới bạn thân.
Anh còn nói với Trần Miên là có lẽ cô cũng sẽ như vậy.
Lúc đó, Trần Miên hỏi Thẩm Vực với vẻ mặt khó hiểu: “Lúc cô ấy hạnh phúc nhất, có gì mà phải khóc.”
Nhưng tới giây phút này, cô mới hiểu được sự cảm động là bởi vì bạn thân nhất của cô đang trong giây phút hạnh phúc nhất, ý nghĩa nhất của cuộc đời.
Cô gái từng đứng trên bục lớp và cầm micro và nói hy vọng mình sẽ luôn làm bạn với cô, hiện đang mặc bộ sườn xám đẹp nhất, trang điểm xinh nhất, trở thành cô dâu lộng lẫy nhất và gả cho người yêu thương nhất.
Thời gian dường như bị cắt thành nhiều mảnh, mỗi mảnh là một mảnh ký ức đầy màu sắc, trong những đoạn đó đều có khoảnh khắc Triệu Lị Lị bầu bạn cùng cô.
Từ năm lớp 10 tới lớp 12, khoảng thời gian u ám và bất lực nhất này, sự ấm áp mà Trần Miên cảm nhận được không nhiều.
Sáng sớm, Trần Miên đến khách sạn, Triệu Lị Lị sợ cô ngại nên đã đặc biệt đặt một phòng đơn cho cô.
Cô trằn trọc trở mình làm sao cũng không ngủ được, cuối cùng đành gọi video cho Thẩm Vực.
Bên kia bắt máy rất nhanh, anh đeo kính gọng vàng ánh xanh đang xử lý công việc.
Liếc nhìn thấy biểu cảm không vui của bạn gái trên màn hình, bèn bỏ chuột xuống, cầm điện thoại di động lên đối diện với mình, giọng nói dịu dàng: “Sao nhìn em lại không vui thế? Có chuyện gì à?”
Trần Miên dựa vào đầu giường, giọng nói hơi khàn: “Em chỉ cảm thấy rất mờ mịt, không nghĩ thời gian trôi nhanh như vậy. Vẫn nghĩ ngày đi học cấp 3 mới chỉ là ngày hôm qua thôi… Thế mà hôm nay Lị Lị sắp kết hôn rồi.”
“Đợi tới tháng 5 này anh tròn 23 tuổi, chúng ta có thể lập tức kết hôn như họ thôi.”
Trần Miên nhớ rõ ban ngày Triệu Lị Lị đã nói không ai có thể qua mặt quyết định mọi việc thay Thẩm Vực được, thế là cô hỏi anh: “Vậy đám cưới của chúng ta sẽ diễn ra ở đâu?”
Thẩm Vực hỏi lại: “Em muốn ở đâu?”
“Ừm, ngoại trừ Tuy Bắc thì chỗ nào cũng được.”
“Được, vậy thì sẽ làm đám cưới khắp cả nước trừ Tuy Bắc, mỗi nơi một lần, thế nào?”
Trần Miên bị Thẩm Vực chọc cười, hai người tán gẫu một lúc, cuối cùng cũng không cúp điện thoại.
Sau khi cắm cáp sạc, cô đặt điện thoại ở đầu giường đối diện với mặt mình, chăn kéo đến tận cằm. Trần Miên để lại đèn phòng tắm, chúc Thẩm Vực ngủ ngon trong ánh sáng mờ ảo.
Đèn bên cạnh Thẩm Vực vẫn sáng, cũng không tháo kính ra, anh khẽ mỉm cười nhẹ nhàng ‘Ừ’ với Trần Miên đang dần nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau vẫn còn rất nhiều việc phải làm, Trần Miên tặng nhẫn cho Triệu Lị Lị và Lưu Quân Kiệt, ngoài ra còn thay mặt bạn bè của cô dâu phát biểu vài lời.
Hai phù rể của Lưu Tuấn Kiệt là người trong lớp 3 Ban xã hội ngày trước. Hôm qua khi đến nhà Triệu Lị Lị, anh ta còn trêu ghẹo Trần Miên vài câu là khi nào cô sẽ kết hôn với Thẩm Vực.
Lúc ấy phù rể và phù dâu đều ở bên ngoài đón khách, chân cũng đã tê dại sau khi đứng trên giày cao gót nửa ngày trời. Người MC dẫn đám cưới được mời tới không tìm được bố mẹ Triệu Lị Lị, Trần Miên lại giúp truyền lời khắp hội trường.
Nghiễm nhiên cô trở thành người bận rộn nhất.
Thẩm Vực khoan thái đến muộn không tìm được bóng dáng bạn gái, cũng không ai nghe điện thoại, bạn của Lưu Tuấn Kiệt chỉ vào bên trong hội trường: “Đang bận rộn ở trong đó, anh đi vào là có thể tìm được người.”
Vị trí của Thẩm Vực được sắp xếp bên cạnh Trần Miên, cả bàn ăn đều là các bạn cũ ở Tùy Trung.
Thẩm Vực quen biết gần hết, hàn huyên chút tình trạng gần đây lại nói về một số chuyện thời cấp ba. Anh thỉnh thoảng kéo môi xuống để phụ họa theo, mọi người lười biếng dựa vào lưng ghế.
Các bậc phụ huynh xung quanh, không biết là bà con bên nhà trai hay nhà gái đều đến hỏi anh đã có bạn gái chưa làm cho mấy người bạn cùng bàn mỉm cười chỉ vào Trần Miên đang bận mặc váy phù dâu: “Bạn gái cậu ấy đó, dì à.”
Trước khi buổi tiệc bắt đầu, Trần Miên cuối cùng cũng có thời gian ngồi xuống bên cạnh Thẩm Vực uống hớp nước.
Thẩm Vực liếc nhìn đôi giày cao gót của cô, vô thức cúi xuống giúp cô xoa xoa mắt cá chân. Trần Miên co chân lại không kịp, nắm cổ tay ngăn cản hành động của anh: “Anh đừng thế.”
Váy cô màu hồng có dây đeo, eo được bao quanh bởi những bông hoa lụa màu trắng, độ dài đến bên trên mắt cá chân một chút. Để phù hợp với chiếc váy này, mái tóc của cô được nhà tạo mẫu cuộn một nửa, hai bên được kẹp bằng những bông hoa màu hồng, trang điểm tinh tế nhưng không quá đậm. Lối trang điểm và quần áo đều giống với ba phù dâu còn lại, nhưng nhìn vào lại khiến người ta càng không thể rời mắt.
Cô rất ít khi mặc váy, đặc biệt là màu hồng còn hiếm thấy hơn.
Thẩm Vực không thể rời mắt dù chỉ một chút, ngắm nhìn cô một lúc lâu rồi mới lên tiếng khen ngợi: “Hôm nay em rất xinh đẹp.”
Anh show tình cảm cũng không bao giờ tránh né người khác, người xung quanh ồn ào cũng không sao cả.
Lúc ở Bắc Kinh, Trần Miên đã hoàn toàn quen rồi, nhưng trong tiệc cưới của Triệu Lị Lị, Trần Miên lại khôi phục lớp da mặt mỏng trước đây.
Tai cô hơi đỏ, mắt chớp chớp, đang định nói gì đó thì thấy bạn của Triệu Lị Lị ở cửa vẫy tay với cô bảo cô nhanh chóng ra ngoài.
Trần Miên nhét túi xách vào tay Thẩm Vực: “Em đi trước đây, lát nữa sẽ đến chỗ anh, cầm túi cho em.”
Bước vào sảnh hội trường đã tập luyện trước vô số lần, nhưng khi cô đứng ở cửa nghe người dẫn chương trình đứng trên sân khấu, dưới ánh đèn mờ đi, bộ phim tài liệu về đám cưới do Triệu Lị Lị và Lưu Tuấn Kiệt quay trước đó được phát trên màn hình.
Bài hát tất yếu phải có trong đám cưới “Chầm chậm thích em” theo đó bắt đầu vang lên, không khí lên đến đỉnh điểm, Trần Miên không khỏi rơi nước mắt.
Cô nhìn cánh cửa từ từ mở ra, Triệu Lị Lị, người đang mặc một chiếc váy cưới màu trắng, được bố mình dẫn từng bước đến các bậc thang dẫn về sân khấu.
Hành động tiếp theo hoàn toàn máy móc, cô chủ yếu vô thức đi theo phù dâu và phù rể khác phía sau Triệu Lị Lị.
Sau đó, lại ngơ ngác bị kéo ra khỏi hiện trường.
Mãi đến khi ngồi bên cạnh Thẩm Vực, được anh nắm chặt tay, dùng khăn giấy mềm mại nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô.
Âm nhạc đã được thay thế bằng một vài câu pha trò hài hước tạo không khí vui vẻ hơn, người dẫn chương trình cười rồi giới thiệu quá trình chú rể và cô dâu làm quen với nhau, nói về những ngày cấp ba và đại học họ bầu bạn với nhau.
Mọi người đều nhìn chú rể và cô dâu, nhưng Thẩm Vực chỉ nhìn Trần Miên.
Khi Trần Miên lên sân khấu phát biểu, giọng nói cũng run rẩy.
Người thân và bạn bè của cô dâu chú rể ngồi dưới sân khấu như đã biến thành những bạn học đang cố gắng trong lớp học thời cấp ba.
Còn micro trong tay cô là micro mà ngày ấy cô đã không nhấc lên để nói với Triệu Lị Lị.
Cô hít sâu một hơi, sau đó nhìn Triệu Lị Lị đang đứng bên cạnh, ánh mắt cô ấy cũng ươn ướt. Cô chậm rãi nuốt xuống.
“Chúng tôi biết nhau từ thời cấp ba, chúng tôi là bạn thân nhất trong ba năm trung học. Tôi trầm mặc ít nói, nhưng cô ấy đã xuất hiện và chiếu sáng vào tôi như một mặt trời nhỏ. Tôi luôn tin rằng cô ấy có thể hạnh phúc, cũng chắc chắn sẽ hạnh phúc. Lị Lị, tân hôn vui vẻ, cậu là cô dâu xinh đẹp nhất cũng sẽ là cô dâu hạnh phúc nhất.
Lúc còn học cấp ba cậu nói với tớ muốn làm bạn với tớ cả đời. Khi ấy tớ đã không nói với cậu, cậu sẽ luôn là người bạn quan trọng nhất của tớ. Tớ hy vọng rằng tất cả may mắn sẽ nghiêng về phía cậu, tớ hy vọng kể cả khi Lị Lị đã nhận giấy đăng ký kết hôn, vẫn sẽ luôn là Lị Lị hạnh phúc nhất.”
“Tân hôn vui vẻ, bạn thân nhất của tớ.”
[text_hash] => 16f99e6f
)