Array
(
[text] =>
Sau khi hôn lễ của Triệu Lị Lị kết thúc, bên cạnh càng ngày càng nhiều người trêu ghẹo hỏi Trần Miên và Thẩm Vực khi nào có kế hoạch kết hôn.
Thật ra về đề tài kết hôn này, Trần Miên đã nói chuyện với Thẩm Vực không chỉ một lần.
Địa điểm đều không giống nhau, trên giường, trên sô pha, trên bàn ăn…
Giống như là tán gẫu, có đôi khi một giây trước hai người còn đang nói buổi tối ăn cái gì, một giây sau đã bỗng nhiên vòng đến hai chữ kết hôn này.
Thẩm Vực tương đối thẳng thắn, trực tiếp nói với Trần Miên: “Tất cả nhiệt tình của anh đối với chuyện kết hôn đều bắt nguồn từ đối tượng là em.”
Trong thời gian yêu đương với Thẩm Vực, Trần Miên cũng nhiều lần nghĩ tới, rằng có lẽ một ngày nào đó sẽ xuất hiện hình ảnh hai người bước vào cục dân chính.
Cho tới nay đối với Trần Miên mà nói hai chữ hôn nhân này đều mang đến nhiều ý nghĩa tiêu cực.
Cô không nhìn thấy hai chữ này đại diện cho sự bảo đảm ở chỗ nào, mà nó giống như bình thường hóa cho hành vi bạo lực hơn.
Rõ ràng là hành vi phạm pháp lại bị tô điểm thành tranh chấp gia đình, chỉ cần không đầu rơi máu chảy thì không dẫn tới sự quan tâm của bất kỳ ai.
Có lẽ cũng có liên quan đến môi trường trưởng thành, cho dù là tính cách nhiệt tình thiện lương của thím Trương cũng khó tránh khỏi có chút tư tưởng mục nát.
Bà ấy không chỉ một lần nói với Trần Miên, rằng chờ khi cô lớn lên thành lập gia đình của mình là tốt rồi.
Giống như từ hộ khẩu này chuyển dời đến hộ khẩu khác là có thể thoát khỏi tất cả những điều đen tối. Mà ở trong hành lang kia, tranh chấp mỗi ngày truyền đến trong giờ cơm lại càng nhiều không đếm xuể.
Trần Miên ngồi trên bậc thang chờ đợi âm thanh trong nhà trở nên yên tĩnh, lại nghe được rất nhiều tiếng ồn ào của nhà khác.
Như là chồng chỉ trích cơm nước vợ nấu không hợp khẩu vị, tiền tiêu quá nhanh vân vân… Tất cả trách nhiệm trong gia đình đều bị áp đặt lên trên người phụ nữ.
Những người đàn ông không được coi là quân tử lại áp dụng việc quân tử không nhiễm khói bếp vào trong cuộc sống. Vừa muốn cơm nước của vợ ngon miệng lại muốn vợ răm rắp nghe theo, bản thân mình cũng không nhất định hoàn mỹ mà lại yêu cầu bạn đời phải lúc nào cũng vừa mắt.
Tất cả những gì nhìn thấy nghe thấy trong quá trình trưởng thành khiến Trần Miên vẫn không thể nghĩ tới hôn nhân có gì tốt đẹp. Cô thậm chí từng cho rằng hôn nhân không hề liên quan gì đến mình.
Cho đến sau khi yêu đương với Thẩm Vực, Trần Miên mới hiểu được nguyên nhân thực sự hướng tới hôn nhân là khát vọng cùng đối phương nắm tay sống đến già. Đồng nghĩa với việc hợp pháp hợp lý hóa tham gia vào tất cả mọi chuyện trong cuộc sống của đối phương.
Trong tình yêu với Thẩm Vực, thay đổi lớn nhất mang đến cho Trần Miên chính là học được cách biểu đạt cảm xúc trong lòng mình.
Thích hay không thích, muốn hay không muốn đều không còn là ngậm miệng không đề cập tới. Đây không còn là một chuyện khó có thể mở miệng hay không thể được tôn trọng và thỏa mãn.
Đối với lời nói của Thẩm Vực, Trần Miên đáp lại vô cùng ngắn gọn: “Em cũng vậy.”
Vì vậy, Trần Miên cũng cho rằng sinh nhật Thẩm Vực cũng là ngày hai người sẽ đăng ký kết hôn.
Trong khoảng thời gian đó, tủ đầu giường của nhà luôn Thẩm Vực đặt sẵn hộ khẩu của hai ngườ, có thể cầm lên đi thẳng đến cục dân chính bất cứ khi nào mà không cần trưng cầu ý kiến của bất kỳ ai.
Đêm trước sinh nhật Thẩm Vực, ngày 19 tháng 5, Trần Miên đã sớm làm xong mọi chuyện, mang theo hành lý lên xe Thẩm Vực.
Là Thẩm Vực đã nói trước, anh không cần quà sinh nhật, chỉ cần vào ngày sinh nhật Trần Miên hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của anh, việc đầu tiên chính là mang theo hành lý cùng anh chạy trốn.
Trần Miên cũng không hỏi gì, chỉ thắt dây an toàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn mặt trời lặn như lòng đỏ trứng.
Thẩm Vực cố ý hù dọa cô: “Không sợ anh kéo em đi bán luôn à?”
Trần Miên ngáp một cái: “Bán đi.”
“Nghe giọng điệu này của em giống như là ăn chắc rồi, anh không nỡ đâu, cô bạn.”
“Không.” Cô học cả ngày, buồn ngủ đến không mở mắt ra được, giọng nói hơi miễn cưỡng: “Là xuất phát từ sự tin tưởng đối với anh, cho dù là bán, cũng có thể bán cho người tốt một chút, à, em muốn loại gia đình trí thức cao có thể giúp em viết luận văn.”
Thẩm Vực đang lái xe không nhịn được cười. Lúc đèn đỏ sáng lên, anh từ từ dừng xe, thuận tay xoa mặt của cô: “Sao còn chưa tới buổi tối mà đã bắt đầu nằm mơ rồi?”
Nội dung trò chuyện luôn không giới hạn.
Mới đầu Trần Miên còn có thể cố gắng giữ vững tinh thần trò chuyện cùng anh vài câu, nhưng theo âm nhạc trong xe trở nên càng ngày càng trữ tình, sắc trời càng ngày càng tối, Trần Miên đã không nhịn được ngã vào mộng đẹp.
Cô mơ thấy một giấc mơ rất kì lạ, mơ thấy mình và Thẩm Vực đều biến thành chó con, bị nuôi ở trong tiệm pet, đều bị nhốt ở trong lồng sắt, mỗi ngày chỉ có thể mặt đối mặt.
Thẩm Vực là Samoyed rất uy phong xinh đẹp, còn cô là chủng loại gì thì không rõ lắm, nhưng từ góc độ mà nói, đại khái là một chú cún nhỏ.
Trong mơ Thẩm Vực càng không ngừng kêu to với cô, nhân viên cửa hàng mở lồng sắt ra, anh liền đến gần mình, thè lưỡi liếm mặt mình, nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, có khách hàng khác nhau mua bọn họ đi.
Ngày tách ra Thẩm Vực kêu đến tê tâm liệt phế, trông giống như uyên ương trong phim truyền hình cẩu huyết bị chia rẽ.
Giấc mơ hoang đường như vậy, Trần Miên lại khó chịu đến mức muốn rơi lệ, trái tim cũng co rút.
Lúc gặp lại là ở trong bệnh viện thú cưng, cô bị ôm đến tiêm vắc-xin phòng bệnh, nhìn thấy Thẩm Vực đến để triệt sản.
Trần Miên: !!!
Lúc tỉnh lại thì đầu đã chảy đầy mồ hôi, theo bản năng buông tay ra, ngay sau đó lại thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Vực bên cạnh nhìn phản ứng này của cô, rất tò mò: “Em mơ thấy cái gì à?”
Hơi thở Trần Miên còn chưa bình phục, nhìn chằm chằm vào mặt anh nói: “Mơ thấy anh biến thành chó bị kéo đi triệt sản.”
Thẩm Vực: “… Đệt.”
Hiếm khi anh nói chuyện thô tục, tức giận nhìn về phía bạn gái mình: “Không thể mơ về anh tốt một chút sao? Sinh nhật anh, em nói với anh những thứ này, em không cảm thấy kỳ cục sao?”
Trần Miên đuối lý nên không nói gì, lúc này mới nghe thấy tiếng thủy triều phập phồng.
Sắc trời đã hoàn toàn tối, điện thoại di động hiển thị thời gian tám giờ tối, Trần Miên nhìn ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện đây là ở bờ biển.
Thẩm Vực mở cửa xe đưa cô xuống xe, dắt cô đi dọc theo bờ biển không có mục tiêu.
Trong tiếng thủy triều, Thẩm Vực vẫn đang so đo.
“Em có thù gì với chó à?”
Trần Miên giải thích: “Đó chỉ là một giấc mơ thôi mà.”
Thẩm Vực cười lạnh một tiếng: “Em đã từng nghe câu mộng là hiện thực chân thật phóng chiếu chưa?”
“Giấc mơ và hiện thực đều trái ngược nhau, em mơ thấy anh biến thành chó, chứng tỏ trong hiện thực anh đúng là người.”
Nói xong, Trần Miên phát hiện môi người đối diện còn mím chặt hơn.
Đang là mùa hè, Thẩm Vực mặc quần đùi ngắn tay màu đen, mũ lưỡi trai lấy từ trên xe tiện tay cài lên đầu, vành mũ đều lệch. Trên cổ đeo dây chuyền Trần Miên tặng anh vào sinh nhật năm ngoái, là một chiếc vòng Mobius do chính cô làm, trên đó khắc tên viết tắt của hai người.
Vòng tròn theo động tác đưa tay của anh lúc ẩn lúc hiện, Thẩm Vực cũng không nhiều lời, trực tiếp ôm cổ Trần Miên, một tay anh ôm người vào trong giam cầm hai tay cô, tay kia trực tiếp hướng về phía thắt lưng cô, ngửa đến mức khiến Trần Miên cười cầu xin tha thứ.
Thẩm Vực vẫn tiếp tục không ngừng, hơi kiêu ngạo hỏi Trần Miên: “Đúng là người? Cứ nói chuyện với bạn trai sắp đón sinh nhật của em như vậy đó à? Nếu em không nằm mơ, còn không phát hiện ra anh là người đúng không? Trần Miên, em không ngoan rồi.”
Trần Miên né tránh trái phải, lại bị Thẩm Vực kiềm chế, trực tiếp làm cho hai người di chuyển thành hình rắn trên bờ cát.
Làn sóng bao phủ mắt cá chân lại nhanh chóng rút đi, mu bàn chân mang giày xăng đan của cô trở nên ngứa ngáy, như là bị người khác dùng lông vũ nhẹ nhàng gãi một cái.
Sức cô không thể địch lại Thẩm Vực, lại thuần thục nắm giữ phương thức chế ngự Thẩm Vực, tiến vào trong lòng anh, cười làm nũng, miệng hô Thẩm Vực, A Vực rất ngọt.
Thẩm Vực không chịu buông tha, thậm chí không khác gì công kích lắm: “A Vực gì, nghe như tên chó.”
Trần Miên: “… Em muốn mách với chú dì.”
Thẩm Vực: “Nói cho bọn họ biết em mơ thấy anh là chó à?”
Trần Miên lắc đầu: “Nói cho họ biết, anh nói họ đặt tên chó cho anh.”
“Em đi tố cáo, mẹ anh chỉ biết nói với em một câu.”
“Cái gì?”
“… Nói vậy là coi trọng nó rồi. Mẹ anh sẽ với em như vậy, ở chỗ bọn họ em nói tên anh là tên chó cũng coi như là nể tình rồi, em biết bố anh tên gì không?”
Thật không biết, Trần Miên hỏi: “Cái gì?”
“Thẩm Chính Nghĩa, ông nội anh đặt, lúc trước bố anh uy hiếp bỏ nhà ra đi cũng không thể đổi lấy quyền đổi tên.”
Trần Miên nhớ tới gương mặt của bố Thẩm Vực, cảm thấy tên này đúng là có chút kết hợp giữa thành thị và nông thôn.
“Vậy sao không đặt tên anh là Thẩm Hòa Bình chứ?”
“Em có suy nghĩ giống ông nội anh à? Lúc trước lúc mẹ anh mang thai anh, ông nội anh đúng là nói con trai nên tên là Hòa Bình, con gái tên là Phương Phương. Mẹ anh sống chết không đồng ý, nói điều này sẽ làm cho đứa bé trong bụng cả đời không ngóc đầu lên được. Lúc ấy tiện tay lật từ điển, nói với ông nội anh rằng con trai tên là Thẩm Vực, con gái tên là Thẩm Ngọc, ông nội anh mới thôi đấy.”
Trần Miên im lặng một hồi, mới kiễng chân xoa xoa tóc anh, học cách an ủi anh: “So với Thẩm Hòa Bình, Thẩm Vực đã rất dễ nghe rồi.”
Thẩm Vực: “…”
Cũng không thấy được an ủi lắm, cảm ơn.
Đùa giỡn với nhau suốt cả đoạn đường, Trần Miên cũng quên hỏi anh rốt cuộc tới bờ biển làm gì.
Trên chân cô dính đầy cát, đi vài bước lòng bàn chân mài đến phát hoảng, giày xăng đan xách trong tay lại bị Thẩm Vực cầm lên.
“Có muốn uống nước dừa không?” Thẩm Vực hỏi cô.
Trần Miên lắc lắc đầu lại khó hiểu nói tiếp: “Thủy tú sơn minh.”
Thẩm Vực: “… Biết rõ cố phạm*.”
Hán việt là minh tri cổ phạm.
“Phạm… Phạm thượng làm loạn?”
“Loạn thất bát tao.”
Trần Miên nhanh chóng nhận được tín hiệu: “Tào khang chán*”
Hán việt: Tao khang bất yêm.
Hoàn toàn không biết trò nối đuôi thành ngữ này bắt đầu từ đâu, thân là sinh viên khoa học tự nhiên, Thẩm Vực bị làm khó, trầm mặc nửa ngày không tiếp lời được.
Trần Miên lắc lắc cánh tay anh: “… yêm.”
“Thành ngữ có chữ yêm mà anh cũng không biết sao?”
“Ừm… Anh có thể nói, yêm nan chiết trùng”.”
có thể khắc phục mọi khó khăn.
Thẩm Vực lại không nói: “Sao em không nói người vợ tào khang*?”
Tao khang chi thê.
Trần Miên rất dễ nói: “Người vợ tào khang anh có thể nối tiếp sao? Vậy thì người vợ tào khang.”
“Thê vinh phu quý.”
Tay Thẩm Vực lắc lắc mũ lưỡi trai, tóc trên trán bị gió thổi loạn, giữ chặt Trần Miên đi về phía trước, chỉ một cuộc đối thoại lộn xộn này cũng có thể khiến anh nói ra lời đường mật: “Với trạng thái hiện tại của anh, hình tượng chân thật của anh, phiền em in thành ngữ ra dán lên mặt anh.”
Trần Miên cười đến khom lưng, lại thấy người nọ đột nhiên đưa tay che mắt cô.
Nụ cười của cô dừng lại, bỗng nhiên ý thức được điều gì đó.
Thẩm Vực lấy điện thoại di động kêu vù vù từ trong túi quần ra, Trần Miên không ngoan ngoãn nhắm mắt, lông mi quét qua khiến lòng bàn tay anh ngứa ngáy, lại dùng mũ lưỡi trai làm công cụ che mắt, trực tiếp úp người vào trong ngực, phòng ngừa cô nhìn lén.
Lúc này anh mới nhận điện thoại, giọng nói lười biếng nói ừ với bên kia.
Gió biển mặn thổi qua, tiếng tim Trần Miên đập mạnh đến nỗi gần như che giấu tiếng sóng triều.
Bên người rất nhiều người ám chỉ hỏi gần đây Thẩm Vực có chỗ nào hơi lạ lạ hay không, lại vô cùng chắc chắn nói với cô, loại người ưa hình thức như Thẩm Vực thì tuyệt đối anh sẽ cầu hôn.
Chỉ là thời gian bị kéo dài vô hạn, một số chuyện biết sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra nhưng không biết khi nào thì vẫn treo ở trong lòng, như là trong lòng buộc một cái đồng hồ báo thức bất cứ lúc nào cũng có thể vang lên.
Lúc đến bờ biển, trong lòng Trần Miên cũng nghĩ tới đoán chừng chính là hiện tại, nhưng Thẩm Vực lại không biểu hiện ra bất kỳ sự bất thường nào, thậm chí còn đùa giỡn với cô.
Vì thế cô lại nghĩ, ồ, xem ra không phải.
Nhưng bây giờ, đôi mắt đã bị che khuất, bị kéo vào trong lòng anh, cách chiếc mũ nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, đồng hồ báo thức cuối cùng cũng vang lên.
Cũng không phải là tiếng leng keng, mà là tiếng hỏa tuyến bị đốt phát ra.
Duy trì không đến một giây, lại biến thành đinh tai nhức óc.
Đùng đùng đùng.
Lúc này Thẩm Vực mới buông mắt của cô ra.
Phía sau vô số pháo hoa nở rộ trên mặt biển, đốt cháy bầu trời tối tăm.
Bờ biển của giờ này khắc này và bờ biển lúc thi đại học xong chậm rãi hợp lại với nhau.
Chỉ có điều khi đó, ngoài bọn họ ra còn có đám Du Hoài.
Mà hiện tại, ngoại trừ không nhìn thấy đường bờ biển cuối cùng, vô số pháo hoa, sóng triều lăn lộn. Người có thể nhìn thấy, cũng chỉ có Thẩm Vực.
Trần Miên đoán, tay Thẩm Vực nắm chặt cổ tay mình tuyệt đối có thể cảm nhận được nhịp tim mất trật tự của mình.
Cô như không thở nổi, màu sắc sặc sỡ của pháo hoa phản chiếu lên trên mặt Thẩm Vực, trong cặp mắt xinh đẹp hoa đào như chợt hiện lên cầu vồng.
“Trần Miên.”
Anh gọi tên cô.
Trần Miên ừ một tiếng.
Sau đó chợt nghe Thẩm Vực cười nói với cô: “Còn hai tiếng rưỡi nữa là đến khoảnh khắc anh tròn 23 tuổi. Trong hai tiếng rưỡi này, pháo hoa đang bắn, đi tiếp về phía trước sẽ có ban nhạc biểu diễn, nghe xong ban nhạc biểu diễn là 10 giờ rưỡi, sau đó anh sẽ đưa em về khách sạn. Phòng khách sạn đối diện với bờ biển, trong lúc đó anh nói chuyện phiếm với em hoặc là trực tiếp làm tình với em, nhưng đến 11 giờ rưỡi anh sẽ dừng lại. Bởi vì lúc này, màn biểu diễn máy bay không người lái của anh sẽ bắt đầu, anh sẽ dùng nó cầu hôn em, hỏi em có muốn lấy anh không.”
“Tất cả sự sắp xếp anh đều nói cho em biết, bởi vì anh phát hiện tất cả sự lãng mạn đều có chút dư thừa. Anh muốn em đồng ý với anh không phải vì cảm động, mà thuần túy là vì muốn đồng ý với anh.”
“Cho nên anh hỏi em trước hai tiếng rưỡi, cho em hai tiếng rưỡi suy nghĩ, là muốn nói với anh Sinh nhật vui vẻ, hay là Được.”
Lúc anh nói xong, pháo hoa cũng tắt, tất cả ánh sáng đều biến mất, tất cả khôi phục lại trong bóng tối.
Trần Miên lặng lẽ nhếch môi, hỏi anh: “Lúc anh cầu hôn, chỉ hỏi em có đồng ý không thôi sao?”
Thẩm Vực mím môi, một lát sau mới nói: “Còn muốn cái gì nữa?”
Trần Miên giữ chặt tay anh, chạm đến độ ẩm trong lòng bàn tay anh: “Anh sẽ không hỏi em trước, hôm nay có vui không sao?”
Giống như đang dạy anh.
Thẩm Vực cũng học theo, dựa theo lời cô nói mà hỏi: “Hôm nay có vui không?”
“Vậy em sẽ trả lời anh, mỗi ngày ở bên anh đều rất vui vẻ.”
Giọng cô gái dịu dàng nhưng kiên định, rồi lại nói với anh: “Sau đó anh nên hỏi, vậy em có yêu anh không?”
Lúc này Thẩm Vực đã ý thức được Trần Miên muốn nói gì.
Giọng anh hơi khàn: “Em… yêu anh không?”
Trần Miên kéo tay anh, dán vào trái tim mình: “Vậy em sẽ nói với anh, yêu, chỉ yêu anh. Sau đó, anh mới nên hỏi em, câu anh muốn hỏi.”
Thịch thịch thịch.
Không phải pháo hoa, là tiếng tim đập của cô.
Tất cả sự lãng mạn anh sắp xếp đều không bằng mấy câu đơn giản của Trần Miên.
Thẩm Vực cảm thấy trong lòng như có lửa đang thiêu đốt, thiêu đốt đến cổ họng anh đều khát khô.
“Trần Miên, có muốn gả cho anh không?”
“Được, vậy thì ở bên nhau.”
Câu trả lời giống nhau như đúc.
Là lúc trước cô hỏi Thẩm Vực có muốn ở bên nhau hay không, lời Thẩm Vực nói với cô, vào lúc này bị trả lại.
Trần Miên cảm thấy mình vẫn chưa đủ dũng cảm, chưa đủ thẳng thắn, chưa đủ hoàn hảo.
Con đường tương lai vẫn còn rất dài, còn lâu mới đạt tới đỉnh điểm lúc trước mình tưởng tượng qua.
Nhưng cô lựa chọn từ từ mà đi, thời gian cùng tương lai dài như nhau, cô dường như cũng không phải vội vã trở thành người mà mình muốn trở thành như vậy.
“Bây giờ, nó có giống như kết thúc Happy Ending mà em tưởng tượng không?”
“Không giống.”
“Có thể nể mặt chút không, Trần Miên?”
“Không có chuyện xưa nào Happy Ending đen tối như vậy, Thẩm Vực.”
“Không phải đã bắn pháo hoa xong rồi sao? Nếu không lát nữa về khách sạn, anh sẽ hỏi lại.”
“Hoa nở khắp nơi.”
“… Lúc này em còn chơi nối đuôi thành ngữ*?” Thẩm Vực quả thực rất khâm phục, nhưng vẫn theo bản năng tiếp: “Hoa đoàn cảm thốc.”
“Đây là thành ngữ à? Anh là sinh viên khoa tự nhiên, em đừng gạt anh.”
“Anh cứ search Baidu sẽ biết.”
“Được, vậy chúng ta cứ như hoa rực rỡ vậy, hoa đoàn cảm thốc cứ tuần hoàn như vậy đến Happy ending mà em nói.”
Vừa dứt lời, như là cố ý đối nghịch với anh, bỗng nhiên trời đổ mưa.
Mưa to tầm tã khiến Thẩm Vực há hốc mồm.
Trần Miên đứng đó đến run rẩy cả người, mưa làm ướt tóc và quần áo của cô.
“Thẩm Vực, máy bay không người lái của anh không bay được, ban nhạc cũng không có cách nào biểu diễn.”
“Ngày mai rồi bay cũng vậy thôi, dù sao hôm nay em đã đồng ý với anh rồi, so với chuyện này, đứng trong mưa to nói với anh những thứ này có ngốc hay không, em, chạy…”
Anh kéo cổ tay cô, kéo theo cô chạy về phía khách sạn trong cơn mưa to.
Trần Miên đang chạy vội ngẩng đầu lên.
Giống như nhìn thấy đêm mưa ở trạm xe buýt năm lớp 10.
Bàn tay anh vươn về phía cô, trải qua thời gian lâu như vậy, rốt cục biến thành mười ngón tay đan vào nhau, kiên định đi về phía trước.
– Hoàn chính văn –
[text_hash] => e059826f
)