[Hoàn – Abo] Từ Bỏ – Trần Ai Ký Khách – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn – Abo] Từ Bỏ – Trần Ai Ký Khách - Chương 5

Từ bỏ – Chương 5: Không giữ được.

Vốn dĩ đã mệt mỏi sau một ngày làm việc, nhưng lại gặp phải chuyện này càng khiến tôi càng thêm kiệt quệ. Ăn tối qua loa xong tôi leo lên giường nằm, mà đầu óc vẫn còn suy nghĩ về những tin nhắn kia.

Mấy lá thư đó… rốt cuộc thì vẫn quên lấy đi.

Giật mình tỉnh hẳn, tôi bật dậy khỏi giường, sự mệt mỏi thoáng chốc bị quét sạch. Tôi đã quên mất thói quen kỳ lạ của mình.

Những năm đó, vì quá rảnh rỗi nên tôi mua không ít sách về đọc. Từ nhỏ đến lớn, tôi có thói quen kẹp đủ thứ linh tinh vào sách thay cho đánh dấu trang. Khi còn là sinh viên, với tình cảm dạt dào không nơi trút bỏ, tôi cầm bút viết lại từng chút tâm tư của mình lên giấy, gom góp lại chắc cũng được mười mấy trang. Mấy năm đầu sau khi kết hôn, thỉnh thoảng tôi còn lật ra đọc, đọc xong lại tiện tay nhét vào cuốn sách nào đó vừa đọc dở.

Thói quen đó hình thành từ khi tôi còn bé, đó là việc thích kẹp đủ thứ vào sách.

Những lá thư hắn nhắc đến chắc chính là những gì tôi từng tiện tay kẹp bừa. Nhưng là quyển sách nào thì tôi không nhớ, những gì nên quên tôi gần như đã quên sạch.

Khi người ta chạm vào đồ cũ sẽ gợi nhớ đến những chuyện xưa. Nhưng những bức thư ấy thì không có gì đáng lưu luyến cả. Đốt đi cũng được, chôn xuống cũng chẳng sao. Bây giờ mà bắt tôi đọc lại mấy dòng sến sẩm đó, tôi chỉ cảm thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ.

Trái đất quay quanh mặt trời, một năm có 365 ngày, mỗi ngày đều khác nhau. Làm gì có chuyện muốn dừng là dừng, mà còn dừng đúng vào ngày mình muốn? Tình cảm của tôi dành cho hắn cũng vậy, tất cả đã bị thời gian bào mòn đến nhẵn nhụi. Không giữ được, trơn tuột như cát rơi khỏi tay.

Căn nhà từng ở suốt mười năm, dù có dọn sạch đến đâu cũng chẳng thể nào xóa sạch hoàn toàn dấu vết tôi từng tồn tại.

Sáng hôm sau, tôi dậy từ sớm, hiếm hoi lắm mới được thấy mặt trời mọc trên biển. Tôi bước ra ban công, để ánh sáng sớm mai rửa trôi chút u ám trong lòng cho tôi một khoảnh khắc được thở phào.

Như thường lệ, tôi đến tiệm ảnh làm việc. Vừa vào đã bị chị chủ tiệm kéo lại, thần thần bí bí bảo tôi: “Cậu Thần, vừa nãy có người đến tìm cậu, còn nói là chồng cậu á, cứ hỏi mãi cậu ở đâu. Anh ta đẹp trai lắm, nhưng tôi sợ anh ta có ý đồ xấu nên không tiết lộ địa chỉ nhà cậu.”

“Hắn có nốt ruồi ngay dưới đuôi mắt phải không?”

“Để tôi nhớ lại… đúng rồi, có một nốt ruồi.”

Nghe chị chủ miêu tả sơ sơ, tôi đoán chắc là hắn. 

“Sau này nếu gặp lại hắn, chị đừng nói gì về em, cũng đừng tiết lộ bất cứ thông tin gì. Làm phiền chị rồi.”

“Hắn ta… là người chồng trước mà cậu từng nhắc đến phải không?” Chị chủ lo lắng nhìn tôi.

“Ừm, nhưng bây giờ em với hắn chẳng liên quan gì nữa.” Tôi bình thản đáp.

“Nhớ giúp em giữ bí mật nhé. Cảm ơn chị.” Tôi cười hì hì rồi rời đi.

Tôi biết hắn sẽ tìm mình. Với năng lực của chồng cũ chỉ cần muốn, hắn sẽ dễ dàng điều tra ra tôi đang ở đâu. Hôm nay ra ngoài, tôi còn thầm cảm thấy may mắn vì hắn không chặn trước cửa nhà. Việc chồng cũ phải vòng vèo hỏi thăm thế này, thật không giống con người trước kia của hắn chút nào. Tôi đoán chắc có phần nào đó trong đầu óc hắn đang lú lẫn. Nếu hắn thực sự quên đi một số chuyện, vậy thì khi gặp lại tôi sẽ giả vờ như không quen biết hắn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.