Từ bỏ – Chương 6: Lửa đã tắt thì chính là tắt.
Tôi nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, giả vờ bình tĩnh như thể không hề quen biết người đàn ông đó. Tôi đoán có lẽ mẹ con họ cũng không quen hắn nên tôi chẳng thèm để ý, tập trung trò chuyện với hai mẹ con.
“Cảnh hôm nay rất đẹp, ảnh cũng rất đẹp, cảm ơn anh.” Trước khi rời đi, mẹ cô bé cảm thán một câu.
Họ đi về bên trái, tôi thì rẽ phải. Trực giác mách bảo tôi rằng nấn ná ở đây chẳng có gì tốt đẹp cả. Y như rằng, tôi mới bước được vài bước thì bị giữ chặt lại. Trong khoảnh khắc đó, tôi thật sự hối hận vì không chạy thẳng một mạch đi mất. Tôi vốn nghĩ cùng lắm hắn cũng chỉ gọi tên tôi, nhưng cuối cùng lại không ngờ hắn sẽ lao đến, nắm chặt lấy tay tôi không buông.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải diễn tiếp. Tôi cố tình dùng ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn hắn, ra sức giãy ra rồi hỏi: “Anh là ai? Nếu nhận nhầm người thì phiền anh buông tay.”
“Em từng nói anh là cảnh đẹp nhất của em.” Giọng nam trầm thấp vang lên, mang theo từ tính ổn định.
Cảnh đẹp… “cảnh đẹp” đồng âm với tên tôi – “Lương Thần”. Tôi có tài đức gì mà có thể khiến hắn nói ra những lời như vậy? Cảnh đẹp ư? Cảnh đẹp vẫn còn đó, nhưng nó chẳng còn là cảnh đẹp trong mắt tôi nữa. Bây giờ, nó chẳng qua cũng chỉ là một sự giả tạo mà thôi, còn đâu tâm trạng để thưởng thức?
Hoàng hôn thật rực rỡ nhưng dù đẹp đến đâu cũng chỉ là dấu hiệu của một buổi chiều tàn. Tình yêu đã bước vào hoàng hôn, cái kết cũng đã hiện rõ trước mắt.
“Đúng là cảnh đẹp đấy nhưng đây là hoàng hôn, dù có đẹp đến đâu thì cũng sẽ biến mất thôi.” Tôi trả lời hắn bằng vẻ mặt vô cảm. Tôi không biết hắn xuất hiện ở đây với mục đích gì, cũng không hiểu tại sao lại nói ra những lời như thế.
Thấy chồng cũ không trả lời, tôi cười nhạt: “Anh đến đây du lịch sao? Phong cảnh nơi này đúng là đẹp, nhưng hôm nay biển có phần kém hơn mọi ngày một chút, anh đến không đúng lúc rồi.”
Tôi cảm thấy có chút khó chịu. Rõ ràng đã sắp quên được rồi, nhưng khi thực sự đối mặt với người này, những ký ức khó chịu kia lại như cơn lũ tràn về, phá hủy căn nhà tôi vừa chật vật dựng lên. Trong khoảnh khắc đó, tôi chẳng còn nơi nào để quay về.
Nhưng tôi vẫn phải giả vờ thản nhiên.
“Trời đã tối, nước biển cũng lạnh rồi, tôi phải về đây.”
Hắn vẫn nắm chặt lấy tôi, hơn thế nữa còn dùng siết chặt cổ tay tôi hơn. Tôi cố gắng giãy ra, cau mày nhìn hắn đầy khó chịu: “Anh bị thần kinh à? Tôi đâu có động chạm gì đến anh.”
Tôi dốc hết sức giằng ra, cố bước nhanh về phía trước nhưng lại bị hắn phản ứng nhanh hơn, ôm chặt tôi vào lòng.
Tôi ghét cảm giác này. Tôi ghét sự bất lực của mình, ghét bản thân yếu ớt đến mức dễ dàng bị khống chế như thế này.
Ngực chúng tôi dán chặt vào nhau, hắn vùi đầu vào vai tôi khiến tôi muốn nghẹt thở. Tôi không thể đẩy hắn ra, chỉ có thể yếu ớt đấm vào lưng đối phương.