Không một hồi âm nào được thốt lên. Chỉ có bầu không khí tĩnh lặng đến đánh sợ. Seulgi hít sâu, khó khăn điều chỉnh lại từng nhịp thở. Trước mặt cô là Jaeyi là người luôn bày trò trêu chọc cô, người mà cô nghĩ… ít nhiều cũng có cảm xúc với mình. Vậy mà giờ đây, chính con cáo ấy là người đã đẩy Seulgi vào một mối ràng buộc không thể quay đầu.
\” Đồ khốn Jaeyi.\”
Jaeyi không nói gì. Vẫn là gương mặt lạnh lùng đến vô cảm, như thể những gì Seulgi vừa gào lên không hề đủ lớn để chạm đến con cáo ấy.
\” Tôi đâu cần cậu cứu tôi theo cách này.\”
Jaeyi vẫn không nói gì. Cô chỉ đứng đó, dáng vẻ điềm tĩnh như mọi khi, đôi đồng tử ghim chặt lấy Seulgi không né tránh. Không một lời xin lỗi, không một lời giải thích dài dòng.
\” Cậu biết chuyện đó có ý nghĩa gì với một Alpha không? Với tôi không phải là một \’quy trình cứu chữa\’, jaeyi. Đó là ràng buộc. Là cam kết.\”
Seulgi cười khẩy, nụ cười vừa chua vừa đắng.
Cô bước lùi một bước như muốn thoát khỏi ánh mắt của Jaeyi, như thể chính sự bình thản của người đối diện mới là thứ khiến cô phát điên hơn cả.
Seulgi bước ngang qua Jaeyi, vai cô khẽ chạm vào người con cáo ấy – một cú chạm vô tình nhưng nặng nề như dội thẳng vào lòng ngực. Con cáo vẫn đứng yên, như một pho tượng đá, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía cửa vừa khép lại sau lưng Seulgi.
Không ai nói gì trong vài giây căng thẳng.
Chính Yeri là người đầu tiên động đậy. Cô bước đến, nắm lấy cổ áo Jaeyi, kéo con cáo kia cúi xuống đối diện với ánh nhìn nghiêm túc của mình.
\” Nghe này.Yoo Jaeyi.\”
Yeri lạnh giọng, ép Jaeyi ngồi xuống chiếc giường bệnh trống không. Kyung hiểu ý ngây lập tức kéo Ha Yeon ra ngoài, để lại không gian cho hai người.
\” Cậu đang nghĩ cái quái gì vậy hả?\”
Giọng Yeri không gay gắt, nhưng từng từ như rạch một đường sâu vào bầu không khí đặc quánh, nặng nề.
\” Tớ đã nói với cậu rồi, đừng trêu đùa tình cảm người khác như thế. Cậu có biết việc đánh dấu đối với một Alpha – đặc biệt là một người như Seulgi quan trọng đến mức nào không?\”
Yeri siết chặt ngón tay, rồi nhìn sang chiếc máy trợ thính gắn trên tai Jaeyi. Ánh mắt cô mèo bỗng mềm lại, dù giọng vẫn nghiêm.
\” Nghe rõ không, Jaeyi?\”
Nàng ta ngập ngừng, thở dài. Rốt cuộc thì vẫn mềm lòng trước cái thân xác trầy trật, loang lổ từng vết thương chưa lành này.
\” Cậu vừa làm tổn thương không chỉ một người… mà là cả Seulgi và Yeon. Cậu có biết điều đó không?\”
Không có câu trả lời. Chỉ là đôi mắt nâu nhạt của Jaeyi chớp khẽ, như thể vừa bị một trận mưa lặng lẽ trút vào tim.
\” Cậu vẫn như vậy, Jaeyi à.\”
Yeri thở dài, bước đến gần hơn, giọng cô mèo thấp xuống, như đang nói với một đứa trẻ cố chấp.