Jaeyi bước nhẹ vào phòng bệnh của Seulgi. Ánh sáng mờ từ ô cửa sổ rọi lên gương mặt vẫn còn tái nhợt của cô gái đang nằm bất động trên giường. Bên cạnh là một Omega, một cô nàng sói tên Ha Yeon đang cẩn thận lau mồ hôi cho Seulgi, từng động tác chu đáo, dịu dàng đến mức khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Ha Yeon là người mà bố Jaeyi chọn để Seulgi tạm thời đánh dấu. Dù biết rõ điều đó chẳng mang ý nghĩa gì sâu sắc, Jaeyi vẫn không thể phủ nhận một cảm giác lạ lùng len lỏi trong lòng, một chút chạnh lòng, một chút không cam tâm.
Chỉ là tạm thời.
Jaeyi nhắc mình như thế. Khi con cún đó tỉnh dậy… cậu ấy sẽ nổi điên lên vì đột nhiên có một Omega bên cạnh mà chẳng hề biết lý do. Trong đầu Jaeyi thoáng hiện ra một cảnh tượng quen thuộc – Seulgi siết cổ cô trong tức giận, hoặc không thì cho cô một cú đấm đau điếng.
Ừ, chắc chắn là thế.
Khi thấy Jaeyi bước vào, Ha Yeon cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên. Ai ở đây mà chẳng biết đến mối quan hệ giữa của hai người này.
\” Cậu đến thăm Seulgi sao?\” Ha Yeon hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.
Âm thanh vang lên qua chiếc máy trợ thính, được lọc qua lớp sóng nhiễu khiến nó trở nên rõ ràng, không dư âm, không hỗn tạp. Jaeyi chỉ gật nhẹ, không đáp lời. Cô lặng lẽ ngồi xuống một góc trong phòng, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ nhỏ của Ha Yeon. Mỗi lần nàng ấy chạm vào Seulgi lòng Jaeyi lại rung lên một tiếng rất khẽ.
Cánh cửa bật mở.
Yoo Taejoon bước vào. Không khí trong phòng lạnh thêm một bậc.
Ha Yeon chỉ liếc nhìn một lần, rồi lập tức hiểu ý. Cô nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại không gian riêng cho hai người.
Yoo Jaeyi nhìn thẳng vào người đàn ông đó. Cái nhìn không chào đón, không sợ hãi, chỉ là một tấm gương phẳng phản chiếu sự mệt mỏi và lãnh đạm.
\” Có chuyện gì?\” Cô hỏi, giọng không chút biểu cảm.
\” Ta chỉ muốn kiểm tra tình trạng của con trước khi rời đi.\” ông nói, giọng như thể đó là điều đương nhiên một người bố nên làm.
\” Không cần đâu, con ổn.\” Jaeyi đáp khẽ.
Trong lòng cô không có sự biết ơn hay ấm áp nào cả. Chỉ có một sự ghét bỏ sâu sắc. Ghét cái cách ông ta luôn xuất hiện với tư cách một người bố, nhưng thật ra lại xem cô như công cụ. Một thứ tài sản biết đi, biết chiến đấu, và biết phục tùng.
Cô quay đầu nhìn ra cửa sổ, không muốn nói thêm lời nào.
___
Đêm hôm trước__
Không khí trong phòng như đông lại giữa hai người.
\” Rõ ràng là bố biết bọn chúng nhắm vào nên mới cố tình đẩy con vào đây, đúng không?\”
Jaeyi nghiến răng, giọng cô vang lên sắc lạnh. \” Bố đẩy con vào nguy hiểm chỉ để tìm kiếm dấu vết của mấy tên khốn kia thôi sao?\”
\” Jaeyi à, con lớn tiếng với ai vậy?\” Giọng Yoo Taejoon trầm thấp, uy quyền không cần cất cao.
\” Không phải là như thế sao?\” Con cáo nhỏ gào lên, nỗi uất nghẹn dâng trào như nước lũ.