[Gl] Lạc Trong Mắt Cáo – 20. strange cave – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Gl] Lạc Trong Mắt Cáo - 20. strange cave

Trời dần tối. Bầu trời chuyển sang một màu tím thẫm, ánh sáng cuối cùng cũng bị bóng đêm nuốt chửng. Gió lạnh len lỏi qua những tán lá xào xạc.

Jaeyi đứng trước cửa ký túc xá, ánh mắt bình thản như mọi khi, nhưng mày hơi cau lại, chi tiết nhỏ ấy là thứ duy nhất phản bội sự lo lắng ẩn sau gương mặt lạnh tanh kia.

Kyung là người đầu tiên lên tiếng: \” Tớ không thấy Seulgi ở đâu cả. Từ trưa đến giờ, chẳng ai gặp cậu ấy.\”
Yeri khẽ liếc sang Jaeyi. \”Hay chúng ta chia nhau ra tìm?\”
\”Không được đánh động đến các huấn luyện viên.\” Ha Yeon nhắc, giọng chắc nịch. \”Nếu họ biết Seulgi bỏ đi thì mọi chuyện sẽ tệ hơn.\”

Mọi người cũng gật đầu, đồng thuận. Cả nhóm liền chuẩn bị lặng lẽ tản ra vào rừng, lần theo những dấu vết mong manh Seulgi có thể để lại.

Khi cả nhóm đang sắp rời đi, một bóng người từ xa bước đến là Do Gonwoo. Cậu ta đang muốn tìm Seulgi.

Kyung giật mình. \”Gonwoo? Cậu khỏe lại rồi sao?\”

\”Ừ. Tôi muốn đi tìm Seulgi. Tôi đã hứa sẽ đấu với cậu ấy một trận đàng hoàng.\”

Jaeyi không nói gì, chỉ liếc nhẹ qua Gonwoo, rồi quay đi. Ánh mắt cô như xuyên qua màn đêm, hướng về rừng sâu hun hút phía xa.

Gonwoo thoáng khựng lại, rồi cúi đầu. \”Xin lỗi… cũng cảm ơn cậu, Jaeyi. Thuốc của cậu thật sự rất tốt.\”

Jaeyi vẫn im lặng. Dường như lời cảm ơn chẳng mảy may chạm tới được cô. Ánh mắt con cáo vẫn dõi về phía xa như bị hút vào một nỗi lo lắng vô hình. Từng bước chân cô chậm rãi tiến về phía rừng, không cần ai ra lệnh.

Cả nhóm lặng lẽ theo sau.

Đêm nay, rừng sâu không chỉ có nguy hiểm, mà còn có một con sói đang bị tổn thương… và một con cáo chẳng hiểu nổi chính mình.
___

Tiếng hú ghê rợn vọng lên từ sâu trong rừng, vang vọng giữa những tán cây rậm rạp như tiếng gọi ma quái từ một nơi xa xăm. Mỗi lần âm thanh ấy vang lên, cả nhóm đều khẽ rùng mình.

Jaeyi đi đầu, chiếc đèn pin trên tay quét từng khoảng tối đặc quánh. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ rọi rõ vài bước trước mặt, còn lại đều chìm trong bóng đêm nuốt trọn. Sau những gì đã trải qua, nỗi sợ vẫn bám víu vào từng bước chân họ, một thứ cảm giác âm ỉ mà không ai dám thừa nhận.

Yeri đi sát bên Jaeyi, gương mặt cau có. Gonwoo lặng lẽ đi cuối, đôi mắt cảnh giác nhìn quanh. Ha Yeon run rẩy, cánh tay níu lấy tay áo Kyung như thể đó là thứ duy nhất giúp cô ta đứng vững. Nhỏ ngố lúng túng, nhưng vẫn siết tay lại an ủi.

Jaeyi không nói gì, nhưng ánh mắt cô quét qua từng cử chỉ của Yeri, từ lúc rời khỏi ký túc xá đến tận bây giờ, cô mèo này luôn khó chịu một cách rõ ràng. Ánh mắt con cáo thỉnh thoảng liếc nhìn qua như để đảm bảo rằng người bạn mèo ấy vẫn ổn.

\” Này, có chắc là Seulgi chạy vào rừng không vậy?\” Yeri bỗng lên tiếng, phá tan không khí u ám.

\” Chắc mà.\” Ha Yeon đáp, giọng đầy sự kiên quyết. \” Tớ lo cho Seulgi lắm, chúng ta không thể bỏ cuộc giữa chừng được.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.