[ Fanfiction ] Chỉ riêng em – Thẩm Văn Lang – Cao Đồ – Chuong 18 – Tỏ tình – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Fanfiction ] Chỉ riêng em – Thẩm Văn Lang – Cao Đồ - Chuong 18 - Tỏ tình

Array
(
[text] =>

Ở phía ngoài rộ lên những tiếng ồn ào trái ngược với sự bình yên trong phòng ăn lúc này. Một đoàn người mở tung cửa tiến vào, dẫn đầu là thân hình cao lớn, đầy khí chất và mang theo cả những áp bức mạnh mẽ của Thẩm Ngọc. Ông ta hùng hổ tiến tới bao vây toàn bộ nhà hàng và cả phòng ăn nơi mà Thẩm Văn Lang và Ứng Dực đang ở đó.

Ứng Dực thấy Thẩm Ngọc thì không khỏi bàng hoàng. Hắn thấy sự xuất hiện của Thẩm Ngọc thì vô thức che giấu Ứng Dực ra sau lưng mà bảo vệ. Ánh mắt giao chiến của hai con mãnh thú đầy hung dữ cứ thế mà hướng về đối phương như đang cảnh giác. Khí thế của Thẩm Văn Lang lúc này như muốn liều mạng với Thẩm Ngọc. Hắn không cho phép ông ta động đến ba của mình.

Người ba Omega có vẻ yếu đuối của hắn lúc này lao vút về phía Thẩm Ngọc như một con báo săn hung hãn. Thẩm Ngọc thấy Ứng Dực thì sững sờ. Dáng vẻ uy nghiêm, quyền lực của ông ta lúc này đã không còn như lúc đánh Thẩm Văn Lang.

Thẩm Ngọc đứng yên tại chỗ, Ứng Dực tung một cú đấm trời giáng vào mặt ông ta.

Thẩm Văn Lang thấy vậy thì không khỏi kinh ngạc. Cú đấm của Ứng Dực thực sự rất uy lực. Thẩm Ngọc thậm chí còn lệch mặt sang một bên, khóe miệng chảy máu. Nơi bị đánh trúng cũng sưng lên.

Điều đáng ngạc nhiên hơn là ông ta không hề phản ứng lại trước cú đấm của Ứng Dực mà còn đứng yên ra hiệu cho đám người phía sau không được xông lên.

Hốc mắt Thẩm Ngọc đỏ hoe nhìn Ứng Dực khiến Thẩm Văn Lang nghi ngờ rằng ông ta sắp khóc. Hắn nghĩ mình hiểu quá rõ ông già nhà mình nên đã gạt phăng suy nghĩ đó đi.

Nhưng sự thật đã vả hắn một cú khá đau. Thẩm Ngọc không chỉ rơi nước mắt mà còn ngoan như một con cún cụp đuôi mặc cho Ứng Dực mắng chửi té tát. Hắn nhìn người cha Alpha bạo chúa của mình bị một người nhỏ người hơn nạt đến cúi gằm mặt như học sinh tiểu học.

Thẩm Văn Lang từ nghi ngờ nhân sinh sang hiếu kỳ xem phản ứng của Thẩm Ngọc.

Chửi đã cơn giận một hồi, cuối cùng Ứng Dực cũng hỏi rõ ngọn ngành.

” Rốt cuộc buổi xem mắt này là sao? Hoa Vịnh nói với em thuyết phục Văn Lang mở lòng hơn để yêu thương, thành gia lập thất. Kết quả là sao? Em bắt con đi lấy một Omega khác?”

” Cũng có khác gì nhau đâu. Tên oắt con ghê tởm Omega này thì còn có thể lấy ai? Em chỉ thực hiện đúng theo những gì di nguyện của anh mong muốn thôi.” – Thẩm Ngọc có chút bất mãn – ” Cứ có vợ có con là được.”

” Được, chính mồm em nói.” – Ứng Dực tức đến bật cười. – ” Vậy thì anh cũng chỉ cần tìm một Alpha khác biết lên giường là được đúng chứ?”

” Không được, em không đồng ý. Anh là Omega của em, có con với em rồi. Bất kì một tên Alpha nào dám lại gần anh à không kể cả Omega hay Beta, em đều sẽ giết chết chúng.” – Thẩm Ngọc nói lạnh băng.

” Vậy mà em còn dám dùng vũ lực ép con đồng ý hôn nhân sắp đặt. Em muốn làm anh tức chết à?”

” Anh Dực, anh bớt giận. Dù em không biết em sai ở đâu nhưng em vẫn nguyện ý để anh đánh em. Anh cứ đánh em nếu anh giận.”

Thẩm Văn Lang nghe đến đây thì kinh ngạc đến không ngậm nổi mồm. Ứng Dực nghe không nổi nữa liền quay sang Thẩm Văn Lang, mặc kệ Thẩm Ngọc.

Hai ba con rất lâu không gặp nên có nhiều điều muốn nói. Hắn giãi bày hết những khúc mắc bao lâu nay, những nghi ngờ thiếu tính chắc chắn và cả những hiểu lầm trước đây cho ba nghe. Ứng Dực nghe vậy thì bật cười rồi từ tốn giải thích cho hắn về mọi chuyện. Thẩm Văn Lang nghe đến đâu thì nghệch mặt ra đến đó.

Hóa ra mối quan hệ của Ứng Dực và Thẩm Ngọc còn bạo hơn hắn tưởng. Tình thú đến cả chục năm thì cũng không phải đơn giản. Hắn đưa mắt nhìn Thẩm Ngọc, người được mệnh danh là vua chúa trong lĩnh vực buôn vũ khí, đang đứng im như tôi tớ chờ lệnh chủ. Ông ta tuy vẫn mang vẻ cao lãnh, khí thế bức người nhưng đứng mãi như vậy trông có hơi… hèn.

Đang đánh giá ông già nhà mình một lượt thì Ứng Dực lên tiếng.

” Sói Con giờ cũng 30 rồi đấy nhỉ? Con tính như nào về chuyện sau này?”

” Dạ, con nghĩ mình vẫn tiếp tục ở Giang Hỗ ạ.” – hắn không chần chừ mà đáp gọn.

” Lần này ba về rồi, con không ở lại nước P sao?”

Hắn nghe vậy thì chợt hơi do dự. Trước đây hắn luôn tránh việc về lại nước P vì nơi đây chứa đựng quá nhiều áp lực và nỗi đau, nhưng việc Ứng Dực trở về cũng đã vơi đi phần nào ác cảm của hắn về nơi này.

” Chắc sau này con sẽ thường xuyên về thăm ba. Con còn công việc và cuộc sống ở bên kia, không thể bỏ lại được.”

” Chẳng phải ở đây vẫn tốt hơn sao? Nếu con lo cho HS thì có thể chuyển trụ sở chính về bên này mà. Ba có thể thuận tiện hỗ trợ con phát triển hơn nhờ nguồn lực ở nước P.”

Thẩm Văn Lang bắt đầu xao động. Hắn chần chừ không biết trả lời ba như nào bởi hắn vừa muốn ở lại nhưng vừa cảm thấy nuối tiếc điều gì. Chợt hình ảnh Cao Đồ và Lạc Lạc hiện lên trong đầu. Thẩm Văn Lang nhớ đến họ thì trong lòng cảm thấy có chút mềm mại, ấm áp.

Có vẻ ở Giang Hỗ vẫn còn điều hắn không muốn bỏ lại.

” Con… con nghĩ là mình còn có những người rất quan trọng ở Giang Hỗ.”

Ứng Dực như đã đạt được mục đích, mỉm cười dịu dàng nhìn hắn. Sói Con của ông ngày nào đã biết yêu thương người khác rồi.

” Vậy sao? Người con thương à?”

” Vâng!” – hắn không do dự. – ” Cậu ấy rất tốt và… cũng rất xinh đẹp.”

Thẩm Văn Lang vừa nói vừa nhớ đến Cao Đồ. Cậu và những kí ức giữa hai người giống như ánh mặt trời sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của hắn. Cuộc đời hắn đã thêm phần rạng rỡ hơn khi được biết đến cậu, làm bạn với cậu và giờ đây là cảm giác đơn phương.

Họ đã cùng nhau trải qua những cái mới, những điều đầu tiên và những khoảnh khắc chỉ có một trong đời.

Nhưng rồi hắn lại chợt có chút buồn.

” Nhưng con nghĩ mình với cậu ấy chỉ nên dừng ở bước này thôi ba ạ. Con… đã làm cậu ấy tổn thương. Con không muốn Cao Đồ phải đau hay buồn thêm nữa.” – hắn cười khổ.

” Chắc… con hết cơ hội rồi.”

Trước đây dù còn mang thân phận Beta đồng hành với Thẩm Văn Lang, Cao Đồ lại không hề có ý với hắn. Vậy thì hiện tại và tương lai chắc chắn sẽ không thể khác được.

Ứng Dực nghe vậy thì hiểu ý con. Sói Con của ông trông thì rất gan dạ, lý trí giống Thẩm Ngọc nhưng thực chất lại là một người dễ lo dễ nghĩ, thiếu phần quyết đoán về mặt cảm xúc.

Ông nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói.

” Cơ hội sẽ luôn ở bên con và chờ con để ý đến. Cậu Omega đó phải tin tưởng con đến mức nào mới đồng ý đi bên cạnh con, cho phép con được can thiệp vào một phần cuộc sống của chính mình. Nếu như cậu ấy chưa bên ai, ba nghĩ con vẫn sẽ còn cơ hội. Cơ hội dù ít hay nhiều nhưng nếu như con dám làm, dám thử đều mang đến kết quả xứng đáng.”

Nói rồi Ứng Dực vỗ vai hắn.

” Phấn chấn lên. Sói Con của ba luôn rất mạnh, không phải sao?”

Được sự ủng hộ từ ba mình, Thẩm Văn Lang mang theo quyết tâm và niềm tin trở về lại Giang Hỗ ngay trong ngày hôm đó. Lúc hắn đi đến nhà Cao Đồ thì đã là 11h đêm.

Cao Đồ lúc này cũng chưa ngủ. Dỗ Lạc Lạc ngủ xong cậu lại ngồi bần thần ở sô pha. Thẩm Văn Lang đã nhiều ngày không liên lạc, đến công ty cũng không thấy. Cậu chỉ biết hắn về lại nước P qua lời Hoa Vịnh.

Cao Đồ cứ bồn chồn không sao ngủ được, không biết gì thì lại càng thấy lo.

Chuông cửa nhà vang lên. Cao Đồ nhìn qua mắt thần cửa thì là bóng dáng quen thuộc của Thẩm Văn Lang. Hắn thở hổn hển như vừa vận động mạnh. Cậu vội vàng mở cửa thì trước mắt là gương mặt này bầm tím của hắn, tay thì bó bột, dáng đứng có phần khó khăn.

Tim cậu chững lại. Rốt cuộc Thẩm Văn Lang đã trải qua những gì?

” Tôi… vào được chứ?” – hắn lên tiếng.

” Anh vào đi.”

Ngồi ở sô pha, Cao Đồ cẩn thận sát trùng vết thương cho hắn. Vết thương tuy đã đỡ nhưng trông vẫn khá rõ. Hắn ngồi im nhìn cậu chăm sóc mình mà không rời mắt.

” Còn bị thương chỗ nào nữa không?” – cậu lo lắng hỏi.

” Còn ở bắp tay với bả vai nữa.” – hắn không giấu.

Thẩm Văn Lang vừa cởi áo ra thì trên người hắn xuất hiện một vết bầm lớn bên mạng sườn, ở vai và bắp tay thì có cả vết thương do súng bắn. Cao Đồ nhìn thấy thì giật mình, tim nhói lên mà xót xa không thôi.

” Anh lại bị cha đánh nữa à?”

” Ừm.”

Cao Đồ nghe vậy thì chép miệng bất lực. Hàng lông mày của cậu hơi nhíu lại vì thương hắn. Vừa xé gạc cậu vừa trách.

” Anh biết cha anh nóng tính rồi thì phải cố nhịn một chút chứ. Lỡ ông ấy đánh chết anh thì sao?”

Thẩm Văn Lang thấy cậu lo cho mình thì mỉm cười.

” Ông ta già rồi, không đánh tôi chết được đâu.” – giọng hắn đùa cợt, ra vẻ bất cần.

” Anh còn cười được à?” – cậu trừng mắt nhìn hắn.

Nhìn cậu xót thay phần mình, hắn biết đây chính là cơ hội tốt để bày tỏ. Thẩm Văn Lang dùng tay giữ chặt lấy tay cậu.

” Cao Đồ.”

” Tôi thích cậu.”

[text_hash] => 160ff10a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.