Array
(
[text] =>
Sau khi đến khu trung tâm, cả ba người quyết định Hoa Vịnh ở lại chỗ mua kẹo phòng khi Lạc Lạc quay lại còn Cao Đồ và Thẩm Văn Lang sẽ chạy đi tìm.
Hai người chia nhau đi khắp nơi mà vẫn không thấy thằng bé đâu, chạy đến phòng tìm trẻ lạc cũng chẳng có. Loa trong khu trung tâm cứ 20 phút lại thông báo một lần. Hoa Vịnh cũng cho người đi tìm kiếm hỗ trợ nhưng đều không có kết quả.
Đã một tiếng rưỡi trôi qua mà mãi không thấy người, Cao Đồ suy sụp, không ngừng lo lắng cho con. Cậu sợ đến mức bắt đầu nghĩ lung tung.
” Phải làm sao đây? Lạc Lạc rốt cuộc đã đi đâu? Không lẽ… không lẽ thằng bé…”
Thẩm Văn Lang lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ tiêu cực của cậu.
” Cậu bình tĩnh lại đã. Không được nghĩ bậy. Hoa Vịnh đã cho người đi tìm rồi, chắc chắn sẽ thấy.”
” Là tại tôi không để ý thằng bé. Lỡ mà có mệnh hệ gì… tôi sống không nổi mất.”
Cậu hoảng loạn, hai tay bấu chặt vào với nhau, móng tay không ngừng cào lên da tạo thành những vết đỏ ửng. Đây là hành động vô thức của Cao Đồ mỗi khi rơi vào tình huống sợ hãi cực độ. Thẩm Văn Lang thấy vậy thì giữ chặt lấy cổ tay cậu, không để cậu làm mình bị thương.
” Đừng kích động. Việc bây giờ là tìm Lạc Lạc, tôi hứa với cậu là thằng bé sẽ không sao hết. Tin tôi.” – hắn trấn an.
Cao Đồ ngước đôi mắt đang ngân ngấn lên nhìn hắn. Thẩm Văn Lang thấy cậu như vậy thì tim quặn thắt.
” Đừng lo nữa, được không?” – hắn dịu giọng – ” Tí nữa Lạc Lạc thấy sẽ buồn đấy.”
Nhìn thấy sự chân thành và đáng tin ở hắn khiến cậu dần lấy lại bình tĩnh.
Hai người lại tiếp tục đi tìm. Thẩm Văn Lang liên tục gọi tên Lạc Lạc nhưng thứ hắn nhận lại chỉ là sự chú ý của những gia đình xung quanh. Tìm khắp nơi không thấy, hắn chợt nhớ đến các khu vệ sinh chưa tìm kiếm. Dựa theo phán đoán, hắn chạy đến những nhà vệ sinh ở đó.
Đến nhà vệ sinh thứ ba, hắn cuối cùng cũng tìm thấy thằng bé. Thẩm Văn Lang gọi lớn tên Lạc Lạc, giọng nói non nớt của bé con vang lên.
” Chú Thẩm?”
” Lạc Lạc, cháu ở buồng nào?”
” Chú có phải chú Thẩm thật không?” – thằng bé hơi cảnh giác.
Hắn men theo tiếng nói mà bước lại gần.
” Là chú, chú tới tìm cháu.”
” Chú tên đầy đủ là gì?” – Lạc Lạc bắt đầu thăm dò.
” Thẩm Văn Lang.”
” Nếu là chú, vậy hôm nay có những ai đi chơi?”
” Có cháu, có ba Cao Đồ, gia đình Đậu Phộng Nhỏ và chú.”
Lạc Lạc cứ như vậy hỏi hết câu này đến câu khác để xác nhận theo đúng những gì được học từ các buổi luyện kĩ năng sống. Hắn cũng từ tốn, kiên nhẫn trả lời hết những câu hỏi của thằng bé. Hai người cứ vậy mà hỏi qua đáp lại qua cánh cửa buồng vệ sinh.
Đến khi chắc chắn rằng đó là Thẩm Văn Lang, Lạc Lạc mới từ từ mở cửa. Thằng bé chỉ hơi hé ra nhìn, hắn ngồi xổm xuống cho bé xác nhận. Lúc này Lạc Lạc mới chạy ra ôm chầm lấy cổ hắn.
Hành động của Lạc Lạc khiến Thẩm Văn Lang có chút bồi hồi, xúc động. Hắn cũng không rõ tại sao hắn lại có thứ cảm giác vừa an tâm lại vừa ấm áp thế này.
” Hôm nay cháu đã đi đâu vậy? Có biết mọi người lo lắm không?” – hắn nhẹ nhàng nói với Lạc Lạc.
” Cháu nhìn nhầm một bạn khác thành Đậu Phộng Nhỏ nên đuổi theo.” – thằng bé từ từ kể lại – ” Cháu không nhớ đường về nên định tìm đến phòng trẻ. Có mấy chú đuổi theo cháu. Cháu sợ lắm.”
Đôi tay nhỏ của Lạc Lạc ôm chặt lấy cổ hắn. Thẩm Văn Lang vuốt vuốt lưng trấn an.
” Không sao rồi, ba Cao Đồ lo cho cháu lắm đấy. Mình về nhé.”
Nói rồi hắn bế Lạc Lạc lên, lấy điện thoại thông báo cho Cao Đồ và Hoa Vịnh.
Lúc đưa Lạc Lạc về đến chỗ hẹn thì cả nhà Đậu Phộng Nhỏ và Cao Đồ đã đứng đợi ở đó. Cậu thấy Thẩm Văn Lang bế Lạc Lạc về thì chạy nhanh đến chỗ hắn, ôm Lạc Lạc.
” Con đã đi đâu vậy? Sao lại bỏ đi như thế? Con làm ba lo lắm đấy.” – cậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
” Con xin lỗi ba, con sẽ không thế nữa đâu.” – Lạc Lạc hối lỗi.
” Về là được rồi, sau đừng đi như thế nhé.”
Thiếu sót lần này có lẽ sẽ khiến Cao Đồ không bao giờ quên. Lạc Lạc biến mất đã đủ khiến cậu kinh hồn bạt vía mà tự dặn lòng sẽ càng chú ý con hơn. Cậu chỉ có một lần duy nhất để làm ba Lạc Lạc nên cậu càng trân trọng cơ hội trời ban này.
…
Tại bàn ăn, Lạc Lạc kể lại toàn bộ sự việc ngày hôm nay. Nghe thằng bé kể mà Cao Đồ xót con không thôi. Biết Lạc Lạc hoảng vì có người lạ tiếp cận, Hoa Vịnh và Thịnh Thiếu Du cũng có bài học xử lý tình huống khi con đi lạc.
” Tớ rõ ràng đẹp trai thế này mà Lạc Lạc lại nhầm được.” – Đậu Phộng Nhỏ nắm bắt sai trọng điểm.
Lạc Lạc nghe vậy thì cũng cười hì hì gãi đầu.
” Có khi bạn nhỏ kia đẹp trai hơn con nên Lạc Lạc mới đi theo đấy.” – Thẩm Văn Lang châm chọc.
” Không dám đâu, ba Thịnh bảo con xinh đẹp giống Hoa Vịnh mà. Độc nhất vô nhị đấy.”
Thịnh Thiếu Du nghe vậy thì có hơi ngượng, Hoa Vịnh thì long lanh mắt nhìn anh.
” Hôm nay cảm ơn mọi người nhiều lắm. Do tôi bất cẩn làm ảnh hưởng đến mọi người rồi.” – Cao Đồ ái ngại nhìn mọi người.
” Thư ký Cao đừng nói vậy, hôm nay cậu cũng vất vả rồi. Tôi còn phải cảm ơn cậu vì đã để mắt đến Đậu Phộng Nhỏ giúp chúng tôi mà.” – Hoa Vịnh lên tiếng.
Thịnh Thiếu Du cũng gật đầu đồng tình. Bữa cơm trưa sau đó cũng diễn ra trong vui vẻ.
Bọn trẻ chơi đến chiều thì cũng mệt. Hai gia đình tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy. Lần này Cao Đồ không từ chối nữa mà lên xe để Thẩm Văn Lang đưa về.
Về đến nơi, Lạc Lạc đã ngủ thiếp đi vì mệt, Cao Đồ gọi thế nào cũng không tỉnh. Thẩm Văn Lang đành bế thằng bé đi lên nhà. Lạc Lạc ngủ trong lòng hắn rất ngon, mùi Hoa Diên Vĩ trên người hắn dễ chịu làm bé dính chặt lấy.
Gỡ mãi một lúc thằng bé mới qua tay Cao Đồ. Dù thằng bé đã đến tay nhưng có vẻ Thẩm Văn Lang chưa định rời đi. Cao Đồ cũng đứng đó nhìn hắn mà không vào nhà. Hai người cứ đứng đó nhìn nhau có chút muốn nói lại chẳng thốt lên lời nào.
” Văn Lang, hôm nay cảm ơn anh.” – cậu lên tiếng trước.
” Ừm.” – Hắn cũng gật đầu đáp lại.
Hai người họ vẫn đứng đó. Thẩm Văn Lang nhìn khuôn mặt của cậu thì chợt nhận ra, tên nhóc xấu xí này không xấu xí như hắn tưởng. Đôi mắt cậu sáng, sống mũi thẳng, đôi môi tuy hơi khô nhưng cũng khá đầy đặn, hồng nhẹ. Thẩm Văn Lang chợt bừng tỉnh. Hắn không hiểu mình đang nghĩ cái gì trong đầu.
” Tôi đi đây. Cậu đưa Lạc Lạc vào nhà đi. Chắc thằng bé mệt rồi đấy.” – Hắn hơi ngượng.
” Ừm. Anh về cẩn thận nhé.”
Thẩm Văn Lang xoa đầu Lạc Lạc một cái rồi cũng rời đi.
Những ngày sau đó, Thẩm Văn Lang chú ý đến cậu nhiều hơn. Khác với những lần nhìn cậu với cái nhìn thương cảm, hắn bắt đầu để ý cậu với nhiều những hành động nhỏ. Đôi lúc hắn sẽ nhìn cậu rất lâu mà trong lòng dâng lên chút hồi hộp khó tả. Thậm chí, những tiếp xúc bình thường cũng khiến hắn cảm thấy xao xuyến, tim đập vội. Ngửi mùi Xô Thơm của Cao Đồ hắn cũng không còn cảm thấy bài xích mà còn có chút dễ chịu.
…
Tại buổi tiệc tại Hoàng Gia Thiên Địa Hội, Thường Tự và Thẩm Văn Lang đang trao đổi với nhau. Bên cạnh việc bàn về các dự án mới, hắn và y còn nói một vài chuyện phiếm.
” Thư ký Cao không đi với anh hả?” – Thượng Tự hỏi.
” Quanh đây toàn Alpha, cậu ta đi nhỡ bị ảnh hưởng thì làm sao?” – hắn nhíu mày.
” Trong này cũng đâu thiếu gì Omega?” – y hỏi.
” Sao mà giống nhau được?” – hắn khinh khỉnh.
Thường Tự nghe vậy thì cũng lờ mờ hiểu ra.
” Xem chừng bệnh ghê tởm Omega kinh niên của anh có vẻ hết rồi nhỉ?”
Thẩm Văn Lang nghĩ ngợi một lúc rồi cũng gật đầu đồng tình.
” Thư ký Cao cao tay thật. Lợi hại.” – Thường Tự thấy vậy thì cười.
” Liên quan gì đến cậu ta? Không phải do tôi tự tốt lên à?”
Thường Tự lắc đầu bất lực. Xem ra đường theo đuổi vợ của hắn còn gian truân lắm. Nói chuyện thêm được vài câu thì có người đi đến. Có vẻ là một Alpha trẻ tuổi, theo sau là một Omega đi cùng. Vừa ngửi thấy mùi Omega thoang thoảng, Thẩm Văn Lang đã nhíu chặt mày, ngồi nhích người nhẹ ra xa.
Tên Alpha này chắc là một công tử bột không rõ phép tắc. Anh ta cứ liên tục nói về những kiến thức kinh tế sáo rỗng, thậm chí còn đẩy Omega đến mời rượu hắn để lấy lòng. Dù Omega này có mùi hương thảo dược khá dễ chịu nhưng Thẩm Văn Lang lại thấy kinh chết đi được, còn không bằng một nửa mùi Xô Thơm của Cao Đồ. Thường Tự thấy vẻ chán ghét của hắn thì liền giúp hắn giải vây.
Sau khi họ rời đi, Thẩm Văn Lang kéo nhẹ cà vạt cho dễ thở.
” Khiếp, tắt thở mà chết quá.” – hắn thở hắt ra.
” Xem ra bệnh của cậu chỉ không phản ứng với một mình thư ký Cao thôi thì phải.” – Thường Tự nửa đùa nửa thật. – ” Không phải cậu có ý gì đấy chứ?”
” Đi với Hoa Vịnh nhiều bị lây bệnh thần kinh à? Có ý với bạn mình nghe không thấy bệnh hoạn à?” – hắn bực bội.
” Bệnh hoạn?” – Thường Tự bật cười thành tiếng. – ” Cậu có nói quá không vậy. Nhưng thôi, nghĩ vậy cũng tốt. Sau này Thư ký Cao có người khác bên cạnh rồi thì cậu cũng đỡ phải lo dùm.”
” Cái tên họ Mã kia á? Xứng à?” – hắn tức cười. – ” Cao Đồ có con rồi lại còn kí thỏa thuận với tôi. Tên nhóc đó mà biết thì lại chẳng chạy trối chết như tên Alpha kia?”
” Cậu nhầm à? Thư ký Cao chỉ kí thỏa thuận với cậu về chuyện Lạc Lạc sẽ sống dưới sự nuôi dưỡng, trợ cấp từ cậu và không có thêm người bố nào khác chứ đâu có nói rằng cậu ấy sẽ không được yêu thêm ai.”
Thẩm Văn Lang nghe vậy thì ngớ người. Ba năm nay, Cao Đồ luôn theo hắn khiến hắn quên mất rằng cậu cũng có thể tìm cho mình một người để yêu. Cơn ghen tuông trong đầu hắn bùng lên, sắc mặt hắn đen kịt. Thường Tự thấy hắn đã lung lay thì bắt đầu giở trò, tiếp tục đả kích.
” Tên Mã Hành mà cậu nhắc đến còn chả bận tâm việc Cao Đồ có Lạc Lạc, liên tục bày tỏ tình ý. Thậm chí còn thân thiết với Lạc Lạc chẳng kém gì cậu. Anh ta là Alpha vừa hiền lành, vừa chân thành. Cậu nghĩ sao Cao Đồ lại không thể xao động?”
Thẩm Văn Lang không nói nhưng ánh mắt hắn lại như sắp giết người đến nơi.
” Cậu lo cho Lạc Lạc từ A đến Z, anh ta lại chả mừng vội à? Vừa có người yêu, vừa không phải lo chuyện con riêng. Trên đời chắc chỉ có mình cậu tận tâm lo cho con người khác mà không ý kiến gì.”
Hắn lúc này đã không còn giữ nổi tâm trạng ổn định. Trong lòng hắn lẫn lộn nhiều những cảm xúc khó tả, vừa có tức giận lại vừa có tâm tư riêng. Định đứng lên đi về, Thường Tự không kiêng dè gì mà nói thẳng.
” Cậu cứ tự hỏi lòng mình sẽ rõ đáp án. Hận thù cũng đã qua hơn chục năm, đừng biến nó trở thành vỏ bọc cho sự hèn nhát của chính mình mà bỏ lỡ điều tốt. Hối hận không kịp đâu.”
[text_hash] => 9cdfa8ed
)