Tờ rơi với những lời đe dọa được đặt trên bàn. 706 ôm đầu gối, thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. Mãi đến khi một ly nước ấm được đặt vào tay, cậu mới hoàn hồn.
Tô Dật Thuần xoa đầu cậu, dịu giọng hỏi:
\”Cậu ổn không?\”
Khuôn mặt 706 vẫn còn nét trẻ con, dù đã lên đại học nhưng so với một học sinh cấp 3 như Tô Dật Thuần, trông cậu ta vẫn non nớt hơn nhiều. Giờ phút này, dáng vẻ vừa ngơ ngác vừa lo lắng của cậu ta càng khiến người khác mềm lòng.
706 theo phản xạ túm lấy tay áo Tô Dật Thuần. Nhưng khi thấy sắc mặt không vui của Đỗ Hàn Sương đứng bên cạnh, cậu ta bèn do dự, rồi miễn cưỡng buông tay.
\”Tôi sợ lắm.\”
Hệ thống trong hình dạng con người cúi đầu, vò rối tóc mình, trông vừa yếu đuối vừa bất lực, như một chú gà con ngơ ngác lần đầu ra đời.
Đỗ Hàn Sương nhìn mà cảm thấy không ổn. Tô Dật Thuần trước nay luôn mềm lòng trước những điều như thế này. Quả nhiên, giây tiếp theo, hắn biết ngay nỗi lo của mình là có lý.
\”Đừng sợ, tôi ở đây.\”
Omega kéo hệ thống vào lòng, vỗ nhẹ lưng cậu ta. Hình ảnh đó khiến Đỗ Hàn Sương bỗng nhớ đến câu nói: Ai làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ.
Hắn khẽ hắng giọng. 706 hiểu ý, nhìn hắn với ánh mắt hiền từ, cứ như đang nhìn đứa con trai ruột của mình.
Đỗ Hàn Sương: ???
\”Khụ.\” Tô Dật Thuần nhận ra ánh mắt khó hiểu của hắn, liền giải thích: \”Anh ấy luôn thấy hai người chúng ta nên cũng biết đến sự tồn tại của cậu.\”
Nghe vậy, Cẩu Đông Tây gật đầu với Đỗ Hàn Sương, dáng vẻ như một cô con dâu ngoan hiền, vừa hiểu chuyện, vừa lễ phép, lại mang theo một gia tài kếch xù làm của hồi môn. Thế nhưng, ngay sau đó, cậu ta lại buông một câu làm người ta đứng hình:
\”Nhân duyên của hai người là nhờ tôi tác thành đấy.\”
Cả người Đỗ Hàn Sương cứng đờ, chết lặng nghe Cẩu Đông Tây thao thao bất tuyệt. Lúc này, Tô Dật Thuần mới nhận ra mình đã đánh giá thấp khả năng nói nhảm của cậu ta. Cậu vội vươn tay bịt miệng cậu ta lại:
\”Anh đừng nghe cậu ta nói bậy.\”
\”Ai dà, chuyện này có gì to tát đâu? Hoàn thành nhiệm vụ vốn là trách nhiệm của tôi mà.\”
Câu nói vô tâm ấy lại khiến Đỗ Hàn Sương chú ý đến bốn chữ: Hoàn thành nhiệm vụ.
Tô Dật Thuần giật mình. Hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc, rồi chính Đỗ Hàn Sương là người rời mắt trước. Hắn mấp máy môi, nói:
\”Tôi xuống lầu lấy… trà chiều cho cậu ta.\”
Tô Dật Thuần nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, rồi quay sang đánh Cẩu Đông Tây mấy cái:
\”Cậu đúng là chẳng làm được gì, chỉ giỏi gây chuyện!\”
…
Trong bếp, nước sôi lăn tăn trong nồi. Đỗ Hàn Sương tắt bếp, lấy hộp hồng trà và một chiếc bánh mousse chocolate từ tủ lạnh ra.