[Edit] Xuyên Thư Ông Đây Tán Đổ Alpha Phản Diện – Chương 64: Ngọc Lan – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Xuyên Thư Ông Đây Tán Đổ Alpha Phản Diện - Chương 64: Ngọc Lan

Thời tiết Tháng Mười thay đổi thất thường. Ban ngày nắng ấm, nhưng về đêm trời lại se lạnh. Ở phía Bắc thành phố, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm khá lớn. Dì Vương ngồi thẫn thờ trên hiên nhà, ánh nắng chiếu rọi lên người. Trong phòng khách, TV phát chương trình ca nhạc với âm lượng lớn, âm thanh vang vọng khắp không gian tĩnh lặng.

Tô Dật Thuần còn trẻ, cậu yêu thích những thứ lãng mạn, rực rỡ. Những bụi hoa hồng nở bung thành từng mảng đỏ thắm. Đỗ Hàn Sương chiều theo sở thích của cậu, trong vườn trồng toàn những loài hoa căng tràn sức sống.

Hoa Ngọc Lan trong vườn đang nở rộ, dì Vương vừa ngâm nga bài tình ca cũ vừa tưới hoa. Loài hoa lan này nho nhỏ xinh xắn. Khi còn bé, dì thường thấy các bà cụ bán hoa trên phố, rao mời bằng giọng trầm ấm. Hai đồng là mua được một cặp, cài hoa lên áo, hương thơm theo suốt cả ngày.

Từ nhỏ dì đã phải thay bố mẹ chăm sóc các em trai em gái, lớn lên thì làm việc cho nhà họ Đỗ, đặc biệt có tình cảm với Đỗ Hàn Sương, người dì chăm từ nhỏ đến lớn như con để. Những lần gọi \”nhóc con\” đều xuất phát từ sự yêu thương thật lòng.

Nhưng trẻ con rồi cũng lớn lên, người dì này cũng dần cảm thấy có chút cô đơn.

Cánh cửa lớn bị đẩy ra, dì Vương cầm trên tay một bông Ngọc Lan mới nở. Đỗ Hàn Sương bước vào đầu tiên, Tô Dật Thuần chắp tay sau lưng, cười ngốc nghếch:

\”Cháu chào dì.\”

\”Lại đi đâu chơi rồi hả?\” Dì Vương khẽ vuốt cánh hoa, định dặn lần sau ra ngoài nhớ mang nước, nhưng chưa kịp nói thì một bóng trắng phóng ra từ sau lưng Tô Dật Thuần.

Một chú chó lông trắng muốt lao đến, vẫy đuôi kêu lên một tiếng.

Bông hoa trong tay bà bị cún con ngoạm đi. Bà Vương sững người nhìn con Samoyed bé nhỏ, thấy nó ngửi hoa rồi hắt hơi, lắc đầu khiến đôi tai cụp cũng rung rung.

\”Dì, dì đặt tên cho nó đi…\” Tô Dật Thuần vừa xoa tai chú chó vừa nói, nhưng vừa dứt lời cậu đã hối hận. Vì cái tên \”Đại Hồng\” năm xưa vẫn còn nguyên nỗi ám ảnh.

\”Nếu không thì gọi là Ngọc Lan đi.\”

Chú Samoyed vẫn ngậm bông hoa trong miệng, nhưng hương thơm làm nó hắt hơi thêm mấy cái. Dì Vương ngồi xuống, xoa đầu nó. Đôi mắt đen tròn của nó nhìn chằm chằm dì.

\”Từ này vào nhà dì rồi, dì sẽ chăm sóc cho con nha.\”

Nuôi chó có cái lợi, cũng có cái phiền.

Từ ngày có Ngọc Lan, bà Vương không còn cô đơn nữa. Mỗi ngày, bà dắt nó đi dạo, nấu cơm cho gia đình và không quên chuẩn bị cả đồ ăn vặt cho cún.

Ngọc Lan mới sáu tháng, đôi tai vẫn còn cụp. Ngày nào Tô Dật Thuần cũng về nhà kiểm tra xem tai nó đã dựng lên chưa, rồi ôm nó xoa nắn. Đến cả lúc ngủ cũng muốn ôm theo.

Kết quả là Đỗ Hàn Sương bị thất sủng. Cậu ôm gối ngồi trước ổ chó, nhìn Ngọc Lan mà suy nghĩ cả buổi vẫn không hiểu vì sao mình lại thua một con cún. Sau cùng, cậu chỉ có thể rút ra một kết luận:

Đàn ông đều dối trá, đặc biệt là Tô Dật Thuần. Hôm qua còn ôm cậu gọi \”bảo bối\”, hôm nay đã trở mặt.

Thật quá đáng!

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.