Array
(
[text] =>
” Anh và em, làm không rõ, cái gì là tình yêu. Nhưng anh biết, anh và em, như này cũng rất tốt.”
Kim Tuấn Miên bất đắc dĩ nhìn Ngô Thế Huân và Lộc Hàm ngồi một bên, ” Bác sĩ nói không có chuyện gì nghỉ ngơi một tuần là được, nếu không thì em quay về công ty nghỉ ngơi cũng được, không cần nằm viện.”
” Vạn nhất lần sau tái phát phải làm sao bây giờ. Hơn nữa ở công ty nghỉ ngơi còn không bằng nằm ở bệnh viện, thứ nhất có thể bác sĩ sẽ giúp em vận động lại, thứ hai có thể xem tình xét tình huống để cho lần sau phát sinh sẽ không bị thương nghiêm trọng như này.” Lộc Hàm chân thật nói.
Kim Tuấn Miên khóe miệng run rẩy. Chỉ là vết thương ở chân tái phát thôi cũng không phải là học sinh tiểu học làm gì mà vận động lại…
Kim Tuấn Miên thở dài một hơi, thừa nhận rằng, nghỉ ngơi một trận cũng tốt. Bất đắc dĩ nhìn chân của mình, lần trước bởi chân bị thương bóng ma vẫn còn không thể nói ra, lần này nếu tiếp tục bị thương… hay là, tiếp tục kiên trì thêm một năm, lâu như vậy nhừ hết cả rồi.
Lộc Hàm nhìn bộ dạng Kim Tuấn Miên, đại khái lại nghĩ tới chuyện lần đó bị thương không thể debut đi. Nói thật chính mình rất khâm phục Kim Tuấn Miên, không chỉ bởi vì cậu ấy thời gian luyện tập dài, mà bởi vì sự duy trì của cậu ấy. Chính mình từng hiểu được chờ đợi thật sự rất dài, sau khi đến công ty quen được Kim Tuấn Miên, mới phát giác mình cũng không tính là gì, cho nên cậu ấy cũng là một trong những động lực chống đỡ cho mình trong thời gian dài.
” Tất cả sẽ tốt hơn thôi.” Ngô Thế Huân nói, ” Dù sao, về sau chúng ta chính là phải được debut a, anh.”
Kim Tuấn Miên quay đầu nhìn Ngô Thế huân.
” Em mười bốn tuổi đã quen anh, trước kia chỉ có anh Xán Liệt cùng em luyện tập, nhưng là dù sao phương hướng luyện tập của bọn em không giống nhau. Ban rap và ban vũ đạo, bọn em cũng chỉ cùng nhau đến công ty rồi cùng nhau đi về thôi, nhưng mà, may mắn gặp được anh Tuấn Miên.” Ngô Thế Huân nhìn thoáng qua Kim Tuấn Miên, ” Thật sự rất cảm ơn anh. Cho nên a, về sau nhất định phải ra mắt.”
Lời nói phát ra từ nội tâm, cái này cũng là lần đầu tiên nói với anh ấy. Dù sao trước kia đại đa số thời gian đều hay nói đùa, tuy rằng trong lòng đều hiểu tất cả, nhưng cho tới giờ cũng chưa nói ra.
Kim Tuấn Miên cười tươi, ” Na, Thế Huân của chúng ta trưởng thành rồi.” Nhẹ nhàng xoa đầu Ngô Thế Huân.
Lộc Hàm cười cười, lập tức phát hiện ra gì đó.
Nói này, Ngô Thế Huân hiện tại, giống như lớn Kim Tuấn Miên.
Dường như ở bệnh viện cũng rất nhàm chán…
Lộc Hàm nhìn thoáng qua Kim Tuấn Miên. Rõ ràng… đang ngủ. Cũng có thể gần đây quá mệt mỏi đi. Bất đắc dĩ xoa xoa thái dương.
” Lộc Hàm, chúng ta thật sự phải nhìn chằm chằm anh Tuấn Miên ngủ sao.” Ngô Thế Huân tỏ vẻ thực nhàm chán.
” Em vừa rồi không phải bộ dạng giác ngộ cùng anh Tuấn Miên nói nhiều như vậy sao.”
” Em chỉ là ăn ngay nói thằng mà thôi.” Ngô Thế Huân nhìn Lộc Hàm, ” Cái này là phòng bệnh tư nhân, trừ bỏ bác sĩ chắc sẽ không có ai đi vào chứ.”
” Nói không chừng chút nữa Trương Nghệ Hưng sẽ vào … em tin không.”
“…” Bực bội vô cớ.
Một phen đem Lộc Hàm kéo vào trong ngực, sau đó mười ngón tay đan vào nhau.
” Rất ấu trĩ a, Thế Huân.” Lộc Hàm ngoài miệng nói, xong cũng không tự giác nắm chặt tay.
Có lẽ, lần sau, sẽ không thể nhìn giống như này được đi.
Kim Tuấn Miên mở mắt ra, vẻ mặt đồng thời mê man, lại nhìn nhìn Ngô Thế Huân và Lộc Hàm.
Tựa vào trên giường ngủ còn chưa tính, cư nhiên còn nắm tay. Bình thường có buồn nôn không?! Cũ rích hay không đây?!
Đương nhiên hành động với Huân Lộc văn bình thường không như nhau, tiếp tục buồn nôn cũng sẽ không buồn nôn đến dạng này chứ.
Kim Tuấn Miên mở mắt ra, nhìn thoáng qua Ngô Thế Huân, đang ngồi trên ghế đọc sách.
” Luhan-ssi đâu.” Hỏi một câu.
” Anh ấy đi mua đồ ăn.” Ngô Thế Huân thản nhiên nói,” Anh, anh rõ ràng ban ngày mà cũng gặp ác mộng sao, nét mặt của anh không được bình thường a…”
Vẫn là điều khiển nét mặt không tốt sao…
” Không có chuyện gì. Rõ ràng trời sáng mà mơ tưởng hão huyền, chính là ngủ dậy lơ mơ mà thôi.”
A a a a a a đúng thật là ” Ác mộng “. Cư nhiên sẽ mơ thấy Thế Huân và Lộc Hàm tựa đầu vào giường nắm tay nhau ngủ… Thật là mơ tưởng hão huyền a. Bất đắc dĩ đỡ trán, rốt cuộc tại sao lại mơ đến cái giấc mơ kỳ quái này chứ. Áp lực quá sao?
Nhưng mà trong thực tế, nắm tay là thật, chuyện tựa vào đầu giường ngủ này… tạm thời còn không thể xảy ra ở chỗ kì diệu như bệnh viện này được.
Lộc Hàm là cùng Trương Nghệ Hưng Ngô Diệc Phàm cùng nhau đi vào, đụng nhau ở cửa bệnh viện.
Vào cửa trong nháy mắt, Ngô Diệc Phàm vẫn không nhịn được cười cười.
” Tuấn Miên, vết thương ở chân nghiêm trọng không.”
Kim Tuấn Miên nhìn Ngô Diệc Phàm, cái tươi cười kia cùng lời muốn hỏi không quá tương xứng a.
” Cảm ơn đã quan tâm, em không sao cả.”
” Anh cười cái gì mà cười a!” Trương Nghệ Hưng nói một câu. Bởi vì chuyện này xác định không có gì hay ho mà cười, ngay cả Lộc Hàm là người hay cười như vậy cũng không cười được không.
” Thì cảm giác… như là phục hồi sau sinh vậy ha ha ha ha ha ha.”
“…”
Kim Tuấn Miên bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Ngô Diệc Phàm, nói tiếng Trung nói tiếng Hàn ở trước mặt mình không có gì khác nhau được không.
” Đêm nay có người ở bệnh viện trông anh Tuấn Miên đó.” Ngô Thế Huân thản nhiên nói.
” Chỉ là vết thương ở chân tái phát mà thôi… anh vẫn đi được tốt. Bác sĩ nói chỉ là để anh nghỉ ngơi một tuần chứ không phải nằm trên giường bất động một tuần.”
Rõ ràng đem người này thành phục hồi sau sinh… Ta phi!
Buổi tối Kim Tuấn Miên cùng bọn họ đi xe mình về nhà. Nghỉ nơi thì nên ở nhà, ở cái bệnh viện này, đợi đến đêm phỏng chừng phát điên.
Bốn thanh niên tiêu sái đi bộ.
” Chúng ta… sớm như này đã phải quay lại KTX?” Lộc Hàm hỏi một câu.
” Không phải vậy thì sao. muốn đến công ty luyện tập à?” Ngô Diệc Phàm ngáp một cái, tỏ vẻ bản thân hiện tại muốn đi ngủ.
” Kỳ thực em còn muốn quay về công ty luyện tập một chút, hôm nay cả ngày cũng chưa tập được gì, hiện tại mới bảy giờ…”
” Em đừng có liều mạng như vậy.” Trương Nghệ Hưng chưa nói xong đã bị Ngô Diệc Phàm chặn lại, ” Đều gầy thành cái dạng gì rồi.” Nói xong còn không quên chọc chọc má lúm đồng tiền nhỏ.
” Muốn đi uống cà phê không.” Ngô Thế Huân nhỏ giọng hỏi Lộc Hàm.
Lộc Hàm có chút khó hiểu nhìn. Tiểu tử này, không phải thích uống trà sữa sao.
” Nếu không anh Nghệ Hưng hai người về trước đi, em cùng Lộc ca đi mua mấy đồ linh tinh.”
” Oh, được thôi.” Trương Nghệ Hưng bĩu môi. Sớm như vậy trở về cảm giác không đầy đủ lắm.
Như vậy hai hai chia đôi ngã.
Lộc Hàm vẻ mặt mê man,” Em muốn đi uống cà phê?”
” Là chúng ta cùng đi.” Ngô Thế Huân kéo tay Lộc Hàm qua, ” Sau khi anh quay về Trung Quốc em cũng uống qua mấy lần, cảm giác uống cũng rất ngon.”
” Em trước kia không phải nói rất đắng sao.”
Ngô Thế Huân cười cười, không nói gì. Là rất đắng a, nhất là, những ngày anh không ở cạnh em.
Đi vào một quán cà phê, Lộc Hàm liếm liếm khóe miệng. Nói thật, bản thân lần nữa trở lại tuổi hai mươi lúc sau còn chưa uống cà phê. Không biết mình vì sao lại thích cà phê, cái cảm giác chua xót này chắc hẳn là đại đa số mọi người không thích đi. Giống như Ngô Thế Huân thích uống trà sữa, ngọt ngọt ngấy ngấy, cái đó mới hẳn là đại đa số khẩu vị mà mọi người thích.
Chọn một vị trí có dựa ngồi xuống, trong mắt Lộc Hàm như trước mang theo khó hiểu.
” Lộc Hàm à, trước kia đều là anh cùng em uống trà sữa, hiện tại em cùng anh cùng nhau uống cà phê, thế này không phải là rất tốt sao.” Ngô Thế Huân cười nói.
” Chính là cà phê rất đắng.”
” Trà sữa rất ngọt uống nhiều cũng sẽ ngấy a.”
Ngẫu nhiên pha trộn một chút cũng rất được. Trà sữa rất ngọt, cà phê lại rất đắng, nhưng mà đối phương thích, cho nên mình cùng đối phương làm chuyện yêu thích, dần dần biến thành thói quen.
Đại khái, đây là thích sao. Loại tuổi này, đã sớm nói qua chuyện yêu đương, tựa hồ bạn cùng tuổi tất cả đã bận kết hôn. Chỉ là chúng ta vẫn như cũ không hiểu rốt cuộc như nào mới là tình yêu, nhưng anh biết, anh và em, như này thì cũng rất tốt.
Chỉ cần Ngô Thế Huân ở cùng Lộc Hàm, như này cũng rất tốt.
[text_hash] => 6802e3ff
)