Array
(
[text] =>
” Tôi ở trong mắt người, luôn luôn nhìn người mỉm cười.”
Theo thói quen tiêu sái đến quán trà sữa gần công ty, như trước một cốc khoai môn và một cốc chocolate.
” Cảm giác đã lâu không cùng nhau uống trà sữa.” Ngô Thế Huân mỉm cười nhìn Lộc Hàm ở đối diện, từ ánh mắt ngập nước của Lộc Hàm còn có thể nhìn thấy bản thân đang cười.
” Mấy ngày hôm trước mới cùng nhau uống a.” Lộc Hàm không cho là đúng.
” Không giống với cái đó.” Ngô Thế Huân liếm liếm khóe miệng, ” Sau khi anh rời khỏi nhóm, em rất ít khi đi uống trà sữa. Cho dù đi uống, cũng luôn .. theo thói quen gọi hai cốc.”
” Rất nhớ anh sao.” Lộc Hàm cười cười, trong lòng không nói ra là tư vị gì.
” Đúng vậy. Nhớ anh muốn chết. Thật sự, nhớ anh muốn … phát điên rồi.”
” Thế Huân à.” Lộc Hàm trong lòng một trận chua xót.
” Em thấy rằng bây giờ còn có thể ở cạnh nhau thật là tốt. Cảm giác về sau cũng sẽ không gặp lại, nhưng mà hiện tại, anh ngồi chỗ đối diện em. Loại cảm giác này có chút không phải sự thật, có đôi khi anh cảm thấy giống như là đang mơ vậy.”
Lộc Hàm vò vò tóc Ngô Thế Huân, ” Ngay từ đầu anh cũng cảm giác như đang nằm mơ, chính là , dù thế nào chăng nữa đều có Thế Huân ở đây, cho nên mới cảm thấy an tâm.” Lộc Hàm uống một ngụm trà sữa tiếp tục nói, ” Thời điểm vừa mới bắt đầu, anh cảm thấy ông trời đang cho anh một trò đùa rất lớn, trở về tuổi hai mươi của mình, cũng gặp em mười sáu tuổi. Anh nghĩ rằng dựa theo trí nhớ đã xảy ra chuyện gì thì từng bước mà tiến, sẽ không xảy ra chuyện gì sai, chỉ là …”
Lộc Hàm lại dừng lại.
” Thế nhưng mà.”
” Chỉ là chuyện về quan hệ của em, càng cẩn thận lại càng xảy ra nhiều lỗi sai, cho nên trước kia đã xảy ra rất nhiều chuyện.”
Ngô Thế Huân cười cười, ” Em cũng cùng anh quay về hiện tại, cho nên, cái đó cũng không quan trọng.”
” uhm, đi thôi, sắp đến giờ luyện tập rồi.” Lộc Hàm nhìn thoáng qua đồng hồ.
” Thời gian trước anh không phải tranh thủ lúc rảnh rỗi ước không phải đi luyện tập hay sao.”
” Đó là bởi vì đã tập qua một lần a.”
” Vậy còn hiện tại.”
” Đột nhiên nghĩ thông suốt một chuyện mà thôi.”
” Chuyện gì?”
” Cái đó cũng không quan trọng, ai nha, nhanh lên nha, nếu không đi thật sự muộn rồi.”
Cái này là chuyện mình từng thực sự để ý, tựa hồ sau khi gặp được em bắt đầu trở nên bình thản.
Quan trọng là …, có em ở đây.
Vừa đến phòng luyện tập nhìn thấy cảnh tượng mới lạ, trong trí nhớ cho tới giờ chưa từng xảy ra.
Trương Nghệ Hưng cùng Kim Tuấn Miên cư nhiên lại cùng nhau thi nhảy? Còn giống như là vừa mới bắt đầu.
” Anh Tuấn Miên với anh Nghệ Hưng sáng nay ăn thừa năng lượng sao …” Ngô Thế Huân nhịn không được phun ra mấy câu xem thường.
Trong phòng tập có không ít thực tập sinh, đều tự luyện nhảy.
Lộc Hàm bất đắc dĩ nhìn hai người thi nhảy ở không xa, ” Thực lực của Tuấn Miên sau khi debut không được làm lead-dancer thật sự rất phí.”
” Hiện tại anh Tuấn Miên đã luyện tập sáu năm rồi.” Ngô Thế Huân như nhớ tới chuyện gì, nhíu nhíu mày.
Lập tức cách đó không xa truyền đến một tiếng vang.
” Anh Tuấn Miên!” Ngô Thế Huân vội vàng chạy qua.
Lộc Hàm cũng chạy theo.
” Na, chỉ là không cẩn thận không chỉnh được độ mạnh yếu thôi, không có việc gì.”
Trương Nghệ Hưng cau mày giúp Kim Tuấn Miên, ” Đều do tớ không nên tìm cậu luyện vũ đạo, hay là … đi bệnh viện xem sao.”
” Không cần phiền toái như vậy.”
” Anh!” Ngô Thế Huân nói một câu,” Bệnh viện cách công ty không xa, em cõng anh đi!/”
” Thế Huân …”
” Anh đứng còn không được nữa!”
Rơi vào đường cùng, Ngô Thế Huân phụ Kim Tuấn Miên đến bệnh viện. Trương Nghệ Hưng và Lộc Hàm cũng mượn cớ đi theo.
Lộc Hàm nhớ tới Ngô Thế Huân nhắc đến Kim Tuấn Miên đã làm thực tập sinh sáu năm. Trong ấn tượng, giống như vết thương của chân Kim Tuấn Miên tát phát hơn một lần, cũng là vừa mới thi vũ đạo. Chẳng qua lần đó không phải cùng Trương Nghệ Hưng.
” Tớ cảm thấy nếu Kim Tuấn Miên có chuyện gì thì sẽ có thể hủy hoại cả đời cậu ấy … Đều do tớ thi vũ đạo vớ vẩn.” Trương Nghệ Hưng dùng tiếng Trung nói với Lộc Hàm.
” Do cậu cái rắm a, cũng không phải lỗi của cậu, cậu cũng không nghĩ tới cậu ta sẽ bị thương. Hơn nữa, vết thương của Kim Tuấn Miên là vết thương cũ, cũng có thể tính là tái phát.”
Đang lúc Lộc Hàm cho rằng, Trương Nghệ Hưng chính là người thật quá tốt, tốt đến mức làm cho mình không nhìn được cái cảnh này. Chuyện không phải lỗi của mình mà luôn tự trách, liên quan đến bản thân mình thì cậu ấy luôn nghĩ cho người khác. Làm thế nào lại có người tốt như vậy chứ. Lộc Hàm nhìn thoáng qua Trương Nghệ Hưng, cái này cũng là chỗ mà mình ngưỡng mộ cậu ấy. Kiên trì, cố gắng, vì cậu ấy là người có tính cách suy nghĩ cho người khác rất tốt, năng lượng tràn đầy.
Trương Nghệ Hưng cũng cau mày, đồng thời lo lắng cho Kim Tuấn Miên, lại nhìn Lộc Hàm.
Vết thương chân của Kim Tuấn Miên, là chuyện phát sinh trước khi Ngô Thế Huân vào một tháng, cũng bởi vậy bỏ lõ cơ hội debut. Người biết chuyện này cũng không nhiều lắm, ngay cả Ngô Thế Huân cũng không biết, lúc trước công ty cũng giữ bí mật không công khai chuyện này ra ngoài, bịa một lí do vớ vẩn nói Kim Tuấn Miên tạm thời nghỉ ngơi. Dù sao lúc làm thực tập sinh Kim Tuấn Miên cũng là tiền bối, lời nói và việc làm cũng có tác dụng nhất định. Chỉ là Lộc Hàm, thế nào lại biết được.
Trước kia đương nhiên Lộc Hàm không biết, là sau khi debut Kim Tuấn Miên nói cho mình, dù sao thời gian luyện tập là bảy năm, cũng khích lệ không ít hậu bối.
Kim tiên sinh hiện tại không có chuyện gì, nhưng mà phải chú ý không thể làm động tác quá mạnh. Khung xương trước đã từng bị tổn thương, hiện tại đề nghỉ nghỉ ngơi trước một tuần.” Bác sĩ nói xong liền rời khỏi phòng bệnh.
Kim Tuấn Miên nhìn tinh thần bức bách của ba người cười cười, ” Đã nói không có chuyện gì mà.”
Cười thoải mái, nhưng chua xót trong tim cũng chỉ có mình hắn hiểu được. Con người còn sống được bao nhiêu cái bảy năm, đủ để cho người cười bỏ qua.
” Hai người trước về luyện tập đi, anh trông cậu ấy là được rồi.” Lộc Hàm nói.
” Tớ/Em ở lại đi.” Trương Nghệ Hưng và Ngô Thế Huân trăm miệng một lời.
Lộc Hàm lắc đầu, ” Nhiều người cũng không cần gì đến a.”
” Vậy em ở lại đi, anh Nghệ Hưng trước về giúp anh Tuấn Miên xin phép.”
” Ai nha không có việc gì đâu.” Lộc Hàm ôm vai Trương Nghệ Hưng, ” Bọn tớ chút nữa sẽ về.”
Trương Nghệ Hưng liếc mắt nhìn Kim Tuấn Miên, ” Vậy … tớ đi trước.”
Kim Tuấn Miên cười cười, ” Không cần tự trách đâu Nghệ Hưng, vết thương của chân tớ trước kia còn có chuyện cậu cũng không biết, cho nên chỉ là tái phát mà thôi, bác sĩ cũng nói không có chuyện gì.”
Trương Nghệ Hưng lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ, sau đó đi khỏi phòng bệnh, tâm tình phức tạp.
Kỳ thực tớ cũng biết không phải lỗi của tớ, chỉ là cảm giác, nhiều năm như vậy cậu kiên trì ở đây, nhất định rất không dễ dàng gì.
Thở dài một hơi, hy vọng sức khỏe của cậu có thể mau chóng khôi phục, sau đó debut nhanh một chút.
—-
Độ này mấy chương có khả năng bị kéo ngắn đi =)))))) mà lười quá cũng không có time nữa T_T
[text_hash] => 3af1e587
)