duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] – 44. Uống say – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] - 44. Uống say

Array
(
[text] =>

Sau khi ra khỏi nhà kính, Trần Đăng Dương dẫn thẳng Nguyễn Thanh Pháp về phòng mình.

Phòng của Trần Đăng Dương ở tầng hai biệt thự, ngày thường luôn có dì giúp việc đến dọn dẹp. Hơn nữa vì biết hôm nay Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp sẽ về, Lục Tuyết Nhu lại cho người dọn dẹp thêm lần nữa, chăn đệm và ga trải giường đã được mang ra phơi, có mùi nắng.

Ánh sáng trong phòng ngủ này rất tốt, tia nắng mặt trời tràn ngập căn phòng qua cửa sổ. Trên bàn cạnh giường ngủ đặt một bó hồng mới cắt sáng nay, đang phơi sương sớm dưới ánh mặt trời, tỏa ra hương hoa thơm ngát.

Phong cách trang trí phòng ngủ hoàn toàn khác với căn hộ nơi Nguyễn Thanh Pháp và Trần Đăng Dương hiện đang sống, nếu căn hộ theo phong cách tối giản và lạnh lùng thì phòng ngủ này lại theo phong cách phức tạp và nhiệt tình như lửa.

Phần lớn sử dụng nhiều gam màu ấm, đồ đạc trong phòng cũng rất độc đáo.

Tuy nhiên, cách trang trí phòng ngủ trông không hề lộn xộn, sự kết hợp của từng màu sắc vừa phải khiến người nhìn rất thoải mái.

Nói chung, toàn bộ phòng ngủ có thể được tóm tắt bằng một tính từ — rực rỡ.

Nguyễn Thanh Pháp đi vào sau nhìn xung quanh, cậu cũng không cảm thấy ngạc nhiên chút nào nhưng rất phù hợp với tính cách thể hiện gần đây của Trần Đăng Dương.

Cậu ngồi trên giường của Trần Đăng Dương, ngẩng đầu lên nhìn hắn: “Nghe mẹ nói phòng ngủ được trang trí theo mong muốn của anh?”

Trần Đăng Dương cũng không phủ nhận, “Ừ, tất cả được trang trí dựa theo sở thích của tôi.”

“Vậy nhà của chúng ta thì sao ạ?” Nguyễn Thanh Pháp lại hỏi.

Đây là hai phong cách hoàn toàn trái ngược nhau, Nguyễn Thanh Pháp không tin sở thích của Trần Đăng Dương lại thay đổi nhanh như vậy chỉ trong thời gian ngắn.

“Ngôi nhà ấy tôi mua khi đã được hoàn thiện.” Đã đến nước này rồi thì Trần Đăng Dương cũng không cần phải giấu diếm nữa, chi bằng cứ nói thẳng ra.

Nguyễn Thanh Pháp nhất thời có chút dở khóc dở cười, nắm lấy tay Trần Đăng Dương nghịch, “Cũng chỉ bởi vì em nói em thích trưởng thành ổn trọng?”

“Ừ.”

Phong cách lạnh lùng phù hợp hơn với một người có tính cách trưởng thành và ổn trọng, là một người đàn ông trưởng thành, sao có thể thích những màu sắc sặc sỡ? Nhưng để cải tạo lại thì đã quá muộn, Trần Đăng Dương dứt khoát mua đứt một căn hộ đã hoàn thiện mang phong cách lạnh lùng.

Nguyễn Thanh Pháp nhất thời không biết nên nói gì, cuối cùng hôn lên mu bàn tay của Trần Đăng Dương, sau đó khẽ cọ cọ mặt mình lên đó.

Trong phòng ngủ có một tủ quần áo lớn, Nguyễn Thanh Pháp chỉ vào đó hỏi Trần Đăng Dương: “Bộ vest hoạ tiết hoa hồng sẫm của anh có trong tủ không ạ?”

Trần Đăng Dương im lặng một lúc rồi mới trả lời: “…..Có.”

Nguyễn Thanh Pháp vốn không định mở tủ ra xem quần áo đâu nhưng chính Trần Đăng Dương đã khơi lên sự tò mò trong cậu: “Em có thể mở ra xem được không?”

Trần Đăng Dương: “Mở ra đi.”

Trong giọng nói cất chứa nỗi cam chịu.

Điều này càng khiến Nguyễn Thanh Pháp thêm tò mò, cậu lập tức đứng dậy đi đến chỗ tủ quần áo mở nó ra.

Ngay giây tiếp theo, Nguyễn Thanh Pháp bị kinh ngạc bởi màu sắc sặc sỡ trong tủ quần áo.

Đỏ cam vang lục lam tràm tím, chỉ cần một cái liếc mắt thôi đã có thể nhìn thấy đủ loại màu sắc của cầu vồng.

Không chỉ vậy, có mấy bộ tây trang còn bling bling sáng rực rỡ.

Nguyễn Thanh Pháp: “……”

Bộ đồ hoạ tiết hoa hồng kia chưa là cái vẹo! Một tủ quần áo trong này mới thật sự là ngầu!

Chưa kể đến cà vạt đủ loại màu sắc và nhiều phụ kiện sáng lấp lánh khác.

Trần Đăng Dương đỡ trán thở dài, “Nếu em không thể chấp nhận, vậy sau này tôi không mặc nữa.” Dù sao gần đây hắn đã quen với việc mặc vest đen.

“Không!” Nguyễn Thanh Pháp vội vàng từ chối, cậu bước tới ôm lấy vòng eo Trần Đăng Dương: “Em rất muốn nhìn anh mặc mấy bộ đồ này, nhất định sẽ rất đẹp trai.”

Trần Đăng Dương: “Nghe theo em hết. Em thích tôi mặc cái gì tôi sẽ mặc cái đó.”

Giờ phút này trong lòng Nguyễn Thanh Pháp cảm thấy rất thoả mãn, lại ngọt ngào như mật.

“Chồng ơi*, anh muốn mặc gì cũng được hết.” Nguyễn Thanh Pháp kiễng chân cọ mặt với Trần Đăng Dương, giọng nói chất chứa ý cười: “Em không thích trưởng thành ổn trọng, em vẫn chỉ thích mỗi anh thôi.”

(*Trong truyện gốc vẫn xưng hô là tiên sinh, nhưng mà cả hai đã hiện nguyên hình =))))))) nên từ đây tui xin phép thay xưng hô tiên sinh bằng chồng cho nó gần gũi hơn nho, vì tiên sinh cũng có nghĩa là chồng)

Một đôi mắt mèo quyến rũ như đang tỏa sáng, in rõ nét dáng vẻ của Trần Đăng Dương, “Em thích anh, bất kể anh là người như thế nào.”

Trần Đăng Dương mỉm cười tươi, đầu cúi xuống trán kề trán với Nguyễn Thanh Pháp: “Tôi biết.”

Nguyễn Thanh Pháp vòng tay ôm lấy eo Trần Đăng Dương, tựa như bảo bọc cả thế giới.

Hai người lặng lẽ ôm nhau dưới ánh nắng, khung cảnh yên tĩnh và đẹp đẽ.

Đến tối, Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp dự định sẽ ở lại biệt thự một đêm.

Trần Đạo Lan và Lục Tuyết Nhu tất nhiên là rất vui, Trần Đạo Lan còn lôi rượu vang đỏ ra.

Màu sắc của rượu vang đỏ rất hấp dẫn, Nguyễn Thanh Pháp láo liếc mấy lần, cậu thật sự rất muốn nếm thử xem mùi vị thế nào.

Trần Đạo Lan thấy được, rót cho Nguyễn Thanh Pháp một ly: “Rượu này là do ông nội Đăng Dương tự ủ, con thử xem.” Khẩu lượng không nhiều lắm, chỉ hai ba hớp.

Bàn tay tội ác của Nguyễn Thanh Pháp thò ra nhưng đã bị Trần Đăng Dương đi trước một bước cầm lấy, nhìn Nguyễn Thanh Pháp: “Em thật sự muốn uống?”

Trần Đăng Dương biết tửu lượng của Nguyễn Thanh Pháp kém, rượu này là rượu tự ủ, tác dụng chậm nhưng rất mạnh, bằng với sức uống của Nguyễn Thanh Pháp, chắc chắn sẽ say.

“Em chỉ uống một hớp thôi.” Nguyễn Thanh Pháp làm động tác nhỏ với Trần Đăng Dương: “Chỉ chút xúi thui mò.”

Trần Đạo Lan nói đỡ: “Dù sao đêm nay hai đứa đều ở lại, cứ để Thanh Pháp uống đi, con không cần quá lo lắng.”

“Vậy uống một chút thôi nhé.” Trần Đăng Dương đành phải đồng ý.

Nguyễn Thanh Pháp ngoan ngoãn gật đầu, “Dạ.”

Dứt lời, Nguyễn Thanh Pháp lập tức cầm ly rượu lên, đầu tiên là nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Vị nho rất đậm đà, ngọt ngào, thoang thoảng chút rượu trắng.

Thành thật mà nói, nó có vị khá ngon.

Ly rượu rất nhanh đã chạm đáy.

Trần Đạo Lan hỏi cậu: “Muốn uống nữa không?”

Nguyễn Thanh Pháp lắc đầu, “Dạ thôi, con cảm ơn.”

Nói một chút là chỉ một chút thôi, cậu rất nghe lời đó.

Sau đó, mặc kệ người khác trên bàn ăn có nói gì, Nguyễn Thanh Pháp vẫn ngoan ngoãn ngồi đấy, trả lời “vâng” hoặc “con cảm ơn”, giống như một đứa trẻ mẫu giáo.

Giờ thì dù là người có chậm hiểu đến mấy thì cũng biết Nguyễn Thanh Pháp thật sự say mất rồi.

Trần Đạo Lan đặt ly rượu xuống, có chút ngạc nhiên, “Say thật hả?”

Trần Đăng Dương xoa bóp tay Nguyễn Thanh Pháp, Nguyễn Thanh Pháp quay đầu nhìn hắn, nở nụ cười hồn nhiên, nhẹ giọng gọi: “Chồng”

“Con đã nói là tửu lượng của em ấy rất kém mà.” Trần Đăng Dương có chút bất đắc dĩ, “Con dìu em ấy lên lầu nghỉ ngơi trước.”

Lục Tuyết Nhu đứng dậy nói: “Để mẹ đi pha một cốc nước mật ong.”

“Làm phiền mẹ rồi.” Trần Đăng Dương nói xong thì nắm lấy tay Nguyễn Thanh Pháp, giọng điệu dỗ dành nói với cậu: “Bé Pháp, chúng ta về phòng nhé.”

Nguyễn Thanh Pháp dừng một lúc, như đáp lại lời của Trần Đăng Dương, hai ba giây sau mới chậm rãi gật đầu: “Dạ.”

Cậu chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, nhưng không bước đi mà dang hai tay ra nói với Trần Đăng Dương: “Chồng, anh bế em đi.”

Trần Đăng Dương không hề do dự mà bế Nguyễn Thanh Pháp lên, khoé môi mỉm cười. Không biết ngày mai sau khi tỉnh táo lại Nguyễn Thanh pháp có còn nhớ được mấy hành động hiện giờ của mình không.

Nguyễn Thanh Pháp vừa được Trần Đăng Dương bế lên là ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn ngay.

“Bố, con đưa bé Pháp lên nghỉ ngơi trước.” Trần Đăng Dương nói với Trần Đạo Lan xong liền bế Nguyễn Thanh Pháp lên lầu.

Đúng lúc này, Lục Tuyết Nhu bê cốc nước mật ong ra, Trần Đạo Lan cảm thán với bà một câu: “Tình cảm thật sự rất tốt.”

Có thể thấy Nguyễn Thanh Pháp hết lòng tin tưởng Trần Đăng Dương. Mà Trần Đăng Dương cũng thật sự rất cưng chiều Nguyễn Thanh Pháp.

Lục Tuyết Nhu cười dịu dàng: “Mất ba mươi năm mới có thể chọn được một người như vậy, tình cảm sao có thể không tốt cho được?”

“Chẳng phải Đăng Dương giống anh sao?” Trần Đạo Lan tự dát vàng lên mặt mình không chút gánh nặng: “Giống anh, cũng yêu chiều vợ mình!”

Lục Tuyết Nhu bực bội lườm ông, “Nhìn lại bản thân anh đi.”

Sau đó bà nói: “Em đi đưa nước mật ong cho bé Pháp trước đã.”

Lục Tuyết Nhu lên tầng, đặt cốc nước mật ong lên bàn đầu giường rồi rời đi, bà còn rất chu đáo mà đóng cửa lại cho hai người.

Lúc này đây, Nguyễn Thanh Pháp đang ngồi trên đùi Trần Đăng Dương, đôi mắt mèo mơ màng, đầu tóc bù xù dụi vào cổ hắn.

Một tay Trần Đăng Dương đỡ Nguyễn Thanh Pháp, một tay cầm lấy cốc nước mật ong, dỗ dành Nguyễn Thanh Pháp uống.

Nguyễn Thanh Pháp uống xong còn chẹp chẹp miệng: “Ngọt quá đi.”

Nói rồi, cậu lại nhìn Trần Đăng Dương với ánh mắt ngây thơ, “Chồng có muốn nếm thử hong?”

Trần Đăng Dương cho cậu nhìn đáy cốc: “Hết mất rồi.”

“Chính là thế.” Hai tay cậu vòng ôm lấy cổ hắn, vừa cười vừa hôn lên môi Trần Đăng Dương, còn thè lưỡi ra liếm.

Trần Đăng Dương đang định đáp lại thì Nguyễn Thanh Pháp đột nhiên lùi về sau, nhỏ giọng hỏi: “Chồng, có ngọt không?”

Ánh mắt Trần Đăng Dương tối sấm, cố ý nói: “Chưa nếm được.”

Nguyễn Thanh Pháp nghiêng đầu khó hiểu, như đang suy nghĩ điều gì, giây tiếp theo lại cúi xuống hôn hắn, lần này hôn lâu hơn một chút.

Đang lúc cậu muốn rút lui, Trần Đăng Dương đã giữ gáy cậu và trao cho cậu một nụ hôn ướt át thật sự.

Đến khi lùi lại, cả hai người đều thở dốc.

Nguyễn Thanh Pháp lại hỏi: “Ngọt không ạ?”

Trần Đăng Dương khàn giọng trả lời: “Ngọt.”

Nguyễn Thanh Pháp vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm lên môi Trần Đăng Dương, “Vậy……”

Cậu hơi nheo mắt lại, vì đang ngồi trên đùi Trần Đăng Dương nên cậu cao hơn hắn, cậu rũ xuống mắt nhìn hắn, trong rất gợi cảm.

Ngón tay cậu còn hơi nâng cằm Trần Đăng Dương lên, hạ giọng hỏi: “Vậy xin hỏi chồng, là mật ngọt hay là em ngọt?”

Trần Đăng Dương chống hai tay xuống giường, ngẩng đầu lên nhìn Nguyễn Thanh Pháp.

Ánh đèn rực rỡ chiếu sáng khuôn mặt Nguyễn Thanh Pháp, khoé miệng cậu hơi nhếch lên ánh mắt liếc nhìn, mang theo một nét gợi cảm mà Trần Đăng Dương chưa từng thấy qua.

Không đợi Trần Đăng Dương trả lời, Nguyễn Thanh Pháp đẩy mạnh hắn ngã xuống giường, cũng tự điều chỉnh tư thế ngồi lên eo bụng Trần Đăng Dương.

Từ trên cao nhìn xuống Trần Đăng Dương, tay cậu vừa chậm rãi cởi cúc áo sơ mi hắn vừa hỏi: “Sao chồng không trả lời? Là mật ngọt hay em ngọt.”

“Em ngọt.” Giọng hắn khàn khàn nhưng mắt lại nhìn chằm chằm Nguyễn Thanh Pháp.

Nguyễn Thanh Pháp cười, ngón tay vuốt ve trên mặt Trần Đăng Dương: “Có thứ còn ngọt hơn, chồng có muốn thử không?”

Trần Đăng Dương nhướng mày: “Ví dụ như?”

Nguyễn Thanh Pháp nhíu mày suy nghĩ, bàn tay hư hỏng đã cởi bỏ hoàn toàn cúc áo của Trần Đăng Dương.

Một lúc sau cậu mới đưa ra câu trả lời: “Ví dụ như……để em ngồi lên tự mình động?”

Trần Đăng Dương nào đâu chịu đựng nổi nữa?

Vậy hắn chỉ có thể hóa thân thành sói.

[text_hash] => b4e4f9a6
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.