duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] – 45. Lộ tẩy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] - 45. Lộ tẩy

Array
(
[text] =>

Nắng sớm mờ mờ.

Nguyễn Thanh Pháp tỉnh lại chỉ thấy toàn thân đau nhức.

Sau khi mở mắt ra, cậu vẫn nằm trên giường mê man rất lâu, đầu óc nhất thời vẫn chưa thể hoạt động bình thường.

Điều xấu hổ nhất sau khi say rượu là gì? Không phải phát điên sau cơn say mà là ngày hôm sau tỉnh lại chẳng nhớ rõ mình đã làm gì sau khi say rượu.

Ký ức đêm qua như thủy triều ùa về, Nguyễn Thanh Pháp nhớ rõ ràng từng chi tiết.

Cậu đẩy Trần Đăng Dương lên giường như thế nào, tự mình ngồi lên chuyển động ra làm sao.

Gạt bỏ mọi lo lắng trong quá khứ và buông thả bản thân.

Tư thế nào cũng dám thử rồi gọi loạn hết cả lên nào là chồng, anh trai, chú, thầy……

Nguyễn Thanh Pháp che mặt gào thét trong lòng.

A a a lộ rồi lộ mất rồi a a a!!!

Nhưng phải thừa nhận rằng sau khi buông bỏ hoàn toàn, cậu cảm thấy rất dễ chịu, da đầu như muốn nổ tung.

Động tác của Nguyễn Thanh Pháp đánh thức Trần Đăng Dương, hắn vươn tay kéo cậu vào lòng, lười biếng nói: “Sao em dậy sớm thế?”

Ác nhơn Nguyễn Thanh Pháp tố cáo trước: “Trần Đăng Dương, anh giả bộ!”

Trần Đăng Dương đêm qua rất phối hợp, hắn có thể khống chế bất kỳ tư thế nào, vừa dữ vừa mạnh. So với nhưng lần trước thì ràng buộc và lo lắng đã vơi đi rất nhiều.

Có lẽ vì tính cách thật của hắn đã bị vạch trần nên hắn không muốn giữ bí mật nữa.

Hậu quả trực tiếp nhất là Nguyễn Thanh Pháp bây giờ không chỉ đau lưng mà ngay cả khi cử động nhẹ cũng cảm thấy toàn thân đau nhức không tả xiết.

Một chuỗi tiếng cười khúc khích phát ra từ cổ họng Trần Đăng Dương: “Vậy còn bé Pháp thì sao? Em đang giả vờ ngoan ngoãn hửm?”

Hắn tưởng rằng Nguyễn Thanh Pháp đơn thuần, đối với việc này thậm chí còn có chút dè dặt. Dù sao lúc trước hắn làm như vậy, mặc dù cậu rất phối hợp nhưng vẫn luôn cắn môi để kìm nén tiếng rên rỉ. Không giống như đêm qua, cậu rất bạo dạn và dám nói ra bất cứ điều gì.

Chưa bao giờ cảm thấy phù hợp và cũng chưa bao giờ có cảm giác nồng nhiệt như vậy.

Nguyễn Thanh Pháp dứt khoát bất chấp tất cả, ngẩng đầu cắn lên cằm Trần Đăng Dương, giọng nói trầm thấp đầy cám dỗ: “Anh có muốn làm thêm lần nữa không?”

Trần Đăng Dương đặt tay lên eo Nguyễn Thanh Pháp, chỉ cần ấn nhẹ đã khiến Nguyễn Thanh Pháp run rẩy, phát ra một tiếng “hít” nhẹ nhàng.

“Còn muốn nữa không?” Trần Đăng Dương cười nói.

Nguyễn Thanh Pháp không nói nên lời, ngã vào trong ngực Trần Đăng Dương, giả vờ câm lặng.

Lòng tràn đầy phấn khích và ham vui nhưng sức lực lại không đủ.

Để tránh cho Nguyễn Thanh Pháp thẹn quá hoá giận, Trần Đăng Dương nhịn cười, nhỏ giọng bên tai cậu nói: “Sướng không?”

Tay hắn đặt lên eo Nguyễn Thanh Pháp dùng lực vừa phải xoa bóp cho cậu.

Không biết liệu hắn đang hỏi về lực mát xa hay hỏi về “trận” tối qua.

Nếu chuyện đã bại lộ, Nguyễn Thanh Pháp không còn giả vờ nữa mà thẳng thừng nói: “Sướng, đêm qua chồng em rất nóng bỏng.”

“Em cũng vậy.” Trần Đăng Dương nói: “Nhưng bất kể em là người như thế nào, anh vẫn sẽ thích em.”

Câu cuối cùng Trần Đăng Dương nói rất nghiêm túc và trang trọng.

Hắn chợt nhớ đến lần trước Nguyễn Thanh Pháp thảo luận với hắn vấn đề sản phẩm không đúng, khi ấy hắn cũng rất chột dạ, cho nên không để ý tới cảm xúc của Nguyễn Thanh Pháp, giờ xem ra Nguyễn Thanh Pháp lúc đó đang thăm dò thái độ của hắn.

Nghĩ đến đây, Trần Đăng Dương nhấn mạnh: “Anh thích em, dù cho em là người thế nào.”

Đêm qua Nguyễn Thanh Pháp đã nói với hắn như vậy và bây giờ hắn cũng nói với Nguyễn Thanh Pháp như thế.

Thật ra rất đơn giản, người bọn họ thích chính là đối phương. Dù có tính cách thế nào thì người này vẫn luôn là điểm sáng.

Nguyễn Thanh Pháp không khỏi nhoẻn môi cười nhưng vẫn giả vờ nghiêm túc nói: “Cho dù em có hút thuốc đánh nhau đua xe, không phải bé ngoan, anh cũng thích sao?”

Trần Đăng Dương trầm ngâm một lúc rồi mới trả lời: “Không được hút thuốc. Hút thuốc có hại cho sức khoẻ, nhất định phải bỏ thuốc.”

Bởi vì Trần Đăng Dương cứ mãi im lặng nên tim Nguyễn Thanh Pháp nhảy vọt lên, nghe thấy hắn nói vậy lại dịu xuống, lẩm bẩm nói: “Hiện giờ em đã ngừng hút thuốc rồi.”

“Ngoan lắm!” Trần Đăng Dương hôn lên trán Nguyễn Thanh Pháp, nhiệt liệt khen ngợi cậu.

Nguyễn Thanh Pháp: “……”

Không, em không ngoan.

“Vẫn còn sớm, em có muốn ngủ thêm chút nữa không?” Trần Đăng Dương ôm chặt lấy cậu.

Nói xong Nguyễn Thanh Pháp cũng cảm thấy hơi buồn ngủ, nằm trong lòng Trần Đăng Dương ngáp một cái, không bao lâu sau chìm vào giấc mộng.

Lần này cậu ngủ rất say, gánh nặng giả tạo trong lòng như được trút bỏ, toàn thân khoan khoái nhẹ nhàng.

Khi tỉnh lại lần nữa thì đã là giữa trưa.

Nguyễn Thanh Pháp rời giường, đi vào nhà tắm rồi chợt nhận ra đang không ở nhà mình, mà là ở nhà bố mẹ Trần Đăng Dương.

Lần đầu tiên đến nhà bố mẹ của bạn đời và ngủ đến tận trưa thì nên làm gì đây?

Nguyễn Thanh Pháp nhanh chóng vệ sinh cá nhân, đến khi ra khỏi nhà tắm thì thấy Trần Đăng Dương đã quay lại đang ngồi bấm điện thoại cạnh giường.

Trần Đăng Dương nghe có tiếng động thì ngẩng đầu nhìn Nguyễn Thanh Pháp mỉm cười: “Tỉnh rồi thì xuống ăn cơm thôi nào.”

“Em như này có phải không ổn lắm không?” Nguyễn Thanh Pháp rối rắm hỏi. Cậu vốn dĩ không biết cách hoà hợp với người lớn tuổi mà giờ còn ngủ đến tận giữa trưa mới dậy, nhìn kiểu gì cũng thấy không phải phép.

Trần Đăng Dương: “Không sao, bọn họ không phải người cổ hủ, cũng biết hôm qua em say rượu.”

Vấn đề là cậu biết không phải vì mình uống rượu mà do quá buông thả.

Trần Đăng Dương xoa đầu vuốt tóc Nguyễn Thanh Pháp: “Bé à.”

Nguyễn Thanh Pháp nhìn Trần Đăng Dương, thấy vẻ mặt hắn đột nhiên nghiêm túc nên không khỏi trở nên nghiêm túc theo: “Sao vậy ạ?”

“Em đấy nhé.” Trần Đăng Dương thở dài: “Nơi đây cũng là nhà của em, ở nhà ngủ nướng thì có gì sai đâu? Bố mẹ anh cũng là bố mẹ em, nếu em vẫn cứ tiếp tục lo lắng dè dặt như vậy, anh thà không đưa em đến gặp bọn họ.”

Nguyễn Thanh Pháp im lặng một lúc, hiểu được ý của Trần Đăng Dương là gì.

Cậu ngoan ngoãn gật đầu, “Là do em quá cẩn thận, em sẽ thả lỏng.”

Bố mẹ Trần Đăng Dương đã nói rõ rằng họ chấp nhận cậu và luôn tỏ ra thiện chí với cậu, nếu cậu cứ mãi dè dặt như vậy thì không chỉ càng làm ra vẻ mà còn khiến người khác buồn lòng.

Mặc dù cậu không biết cách để hoà hợp với người lớn, nhưng cậu có thể học nó thay vì che đậy con người thật của mình và khoác lên mình một túi da giả tạo để làm hài lòng người khác.

Như Trần Đăng Dương đã nói, họ là bố mẹ của Trần Đăng Dương và cũng là bố mẹ cậu.

Từ trước đến nay Nguyễn Thanh Pháp chưa bao giờ để tâm đến những chuyện vụn vặt, sau khi đã nghĩ thông suốt cả người cậu dần được thả lỏng.

Cậu chủ động nắm tay Trần Đăng Dương: “Đói bụng quá đi.”

Trần Đăng Dương mỉm cười đi xuống lầu với Nguyễn Thanh Pháp.

Quả nhiên, mối quan hệ sau đó giữa Nguyễn Thanh Pháp và bố mẹ Trần Đăng Dương trở nên tự nhiên hơn rất nhiều, gọi bố mẹ rất thân thiết, không còn cảm giác xa cách như ngày hôm qua nữa.

Trần Đạo Lan và Lục Tuyết Nhu đương nhiên là rất vui mừng vì chuyện này.

Nguyễn Thanh Pháp và Trần Đăng Dương ở cùng bố mẹ hai ngày, trong hai ngày này, Trần Đạo Lan và Lục Tuyết Nhu đều không hỏi thăm gì về bố mẹ Nguyễn Thanh Pháp.

Nguyễn Thanh Pháp đại khái có thể đoán ra được nguyên nhân, có lẽ là Trần Đăng Dương đã nói trước với họ quan hệ của cậu với bố mẹ không được tốt.

Bố mẹ Trần Đăng Dương không chỉ dành cho Nguyễn Thanh Pháp sự tôn trọng lớn nhất mà ông bà còn dành cho cậu tình yêu thương của người lớn.

Có thể nói mà không chút do dự, đây là lần đầu tiên Nguyễn Thanh Pháp cảm nhận được tình yêu của bố mẹ là như thế nào.

Trái tim cậu cũng mềm mại theo.

Sau khi Nguyễn Thanh Pháp quay xong《 Dư Sinh 》(1), Hàn Kỳ cho cậu nghỉ ngơi nửa tháng.

(1) Để phần còn lại của cuộc đời tôi được hạnh phúc.

Nhưng cũng không hoàn toàn để cậu nghỉ ngơi mà đồng thời đưa cho Nguyễn Thanh Pháp một kịch bản.

Kịch bản này là web drama do Giải Trí Tinh Quang đầu tư, Nguyễn Thanh Pháp hiện là nghệ sĩ dưới trướng Giải Trí Tinh Quang nên công ty đã sắp xếp cho cậu một nhiệm vụ như vậy.

Dù rằng Nguyễn Thanh Pháp chưa chính thức ra mắt nhưng đã có được độ nổi tiếng nhất định nhờ 《Sinh ra để diễn xuất》, nên công ty dự định để Nguyễn Thanh Pháp tham gia bộ web drama này nhằm mang lại sự nổi tiếng cho bộ phim.

Bộ web drama này là sự hợp tác giữa Giải Trí Tinh Quang và Truyền Thông Đông Hoàng, cả hai bên đều có kế hoạch bồi dưỡng người mới mà những người mới này đều có lai lịch và đã được quyết định trước khi có kịch bản.

Vì Truyền Thông Đông Hoàng là một trong những nhà đầu tư nên đội ngũ sản xuất web drama này khá tốt.

Đây là một bộ phim tình cảm đô thị tổng tài bá đạo cưng chiều, kịch bản mà Hàn Kỳ giao cho Nguyễn Thanh Pháp là vai diễn em trai của nữ chính trong phim, suất diễn không nhiều lắm và có thể quay xong trong khoảng một tuần.

Thật ra lúc đầu công ty muốn cho Nguyễn Thanh Pháp đóng vai phản diện nhưng sau khi đọc kịch bản, Hàn Kỳ cảm thấy nhân vật phản diện quá hời hợt, chỉ số thông minh còn bị giảm liên tục nên cô đã từ chối vai diễn này và thay vào đó chọn một vai diễn khác, cậu em trai dễ thương của học sinh cấp 3.

Đúng lúc tô điểm thêm cho thiết lập ngoan ngoãn của Nguyễn Thanh Pháp.

Nguyễn Thanh Pháp nhận được kịch bản, thấy mình phải vào vai một học sinh cấp ba, không khỏi nhéo mặt bẹo má, trông cậu non nớt đến vậy hả?

Vừa hay Trần Đăng Dương đang ở bên cạnh cậu vì vậy Nguyễn Thanh Pháp quay đầu lại hỏi hắn: “Em non nớt lắm hở?”

Trần Đăng Dương ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu, vẻ mặt khó hiểu, “Sao đột nhiên hỏi chuyện này?”

“Bởi vì em nhận được vai diễn học sinh cấp ba ó.” Nguyễn Thanh Pháp trả lời, “Sang năm là em 21 tuổi rồi.”

Trần Đăng Dương gật đầu như thật: “Em nói vậy đột nhiên khiến anh có cảm giác tội lỗi là sao nhỉ?”

Mồm thì nói tội lỗi nhưng tay vẫn không quên sờ mặt Nguyễn Thanh Pháp.

Mịn màng và tinh tế, ngay cả lỗ chân lông cũng không nhìn ra, quả thật rất non nớt.

Nguyễn Thanh Pháp: “……”

Cảm giác tội lỗi là anh sờ soạng em không kiêng nể gì ấy hả?

Trần Đăng Dương: “Thật ra sau khi quay xong “Để phần còn lại của cuộc đời tôi được hạnh phúc”, anh đã bảo Vương Nhất Thanh giúp anh mang trang phục trong phim của em về.”

Nguyễn Thanh Pháp liếc nhìn hắn.

“Để phần còn lại của cuộc đời tôi được hạnh phúc” là một bộ phim vườn trường mà trong phim Nguyễn Thanh Pháp mặc nhiều nhất là đồng phục.

Dựa theo tính cách của Trần Đăng Dương đồ mang về chắc chắn là đồng phục học sinh.

Quả nhiên giây tiếp theo Nguyễn Thanh Pháp liền nghe thấy Trần Đăng Dương nói: “Bé Pháp, lát nữa em mặc cho anh xem được không?”

Nguyễn Thanh Pháp: “……”

Đây là cảm giác tội lỗi mà anh nói đấy hở?

Đang mắng chửi trong lòng, Nguyễn Thanh Pháp bỗng nhiên ngồi xuống, tôn kính nhìn Trần Đăng Dương như một học sinh ngoan: “Thầy Trần ơi, cho em hỏi chút nữa thầy định dạy gì ạ?”

(tình thú quá đi =))))))

Nguyễn Thanh Pháp là một diễn viên rất giỏi và nhập vai rất nhanh.

Lúc này cậu đang dùng đôi mắt mèo ngây thơ nhìn Trần Đăng Dương, ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ và tôn kính đối với thầy giáo của mình.

Trần Đăng Dương: “……”

Ối giồi ôi, thật là tội lỗi.

Nhưng Nguyễn Thanh Pháp lại cố tình ra vẻ nói, “Sao thầy Trần không nói gì? Em đã làm gì sai rồi ạ?”

“Tại sao hôm nay em không mặc đồng phục?” Trần Đăng Dương trầm giọng nói: “Em có nghĩ mình nên chịu phạt không?”

Nguyễn Thanh Pháp lập tức nói: “Giờ em đi thay đồng phục ngay ạ.” Rồi lại đáng thương nhìn Trần Đăng Dương: “Xin thầy Trần hãy phạt em nhẹ một chút ạ?”

Trần Đăng Dương: “Để xem biểu hiện của em thế nào đã.”

Hai nhóc này biết chơi quá =))))

[text_hash] => d130acc3
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.