Array
(
[text] =>
Ánh nắng sớm mai xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu vào, một tia vừa vặn rơi xuống “ngọn đồi nhỏ” trên giường.
“Ngọn đồi nhỏ” nhúc nhích trong chăn, duỗi ra một cánh tay trắng nõn.
Bàn tay lần mò cạnh gối, sờ vào chiếc điện thoại nhét bên dưới, bật màn hình lên, thời gian hiển thị là 8:32 sáng.
Người nằm trên giường mơ mơ tỉnh tỉnh ngồi dậy. Nằm trên giường một lúc, cậu mới nhớ ra bây giờ mình đang ở nhà của Trần Đăng Dương, ngủ trong phòng cho khách của Trần Đăng Dương.
Bất kể Trần Đăng Dương có ngủ trong phòng dành cho khách hay không, Nguyễn Thanh Pháp cầm lấy máy điều hoà hít hít, như thể cậu sẽ ngửi được mùi của Trần Đăng Dương bằng cách.
Rồi sau đó, Nguyễn Thanh Pháp duỗi cái eo lười, lê dép rời khỏi phòng ngủ.
Vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thơm toả ra từ trong bếp, bụng sôi lên sùng sục, hát “Không thành kế” (1).
Nguyễn Thanh Pháp lần theo mùi thơm đi vào bếp, cậu nhìn thấy Trần Đăng Dương đeo tạp dề bên ngoài bộ quần áo trong nhà, đang rán trứng rất thành thục.
Không còn bộ vest gò bó, Trần Đăng Dương mặc đồ ở nhà đeo tạp dề càng có vẻ khói lửa nhân gian, hấp dẫn tầm mắt của Nguyễn Thanh Pháp, cậu không khỏi ngơ ngác nhìn.
Trần Đăng Dương nghe thấy động quay đầu lại, nhìn cậu trai đầu tóc rối bù đang ngẩn ngơ nhìn mình, không khỏi bật cười: “Sao vậy? Tôi đeo tạp dề có gì kỳ lạ hả?”
Nguyễn Thanh Pháp hoàn hồn, vội vàng lắc đầu: “Không có, vẫn rất là đẹp trai.”
Trần Đăng Dương lật quả trứng chiên: “Bàn chải đánh răng và khăn mặt đều mới, rửa mặt xong là có thể ăn sáng.”
Nguyễn Thanh Pháp: “Em đi ngay.”
Nói rồi cậu lại lê dép đi vào phòng tắm.
Đúng như Trần Đăng Dương đã nói, bàn chải đánh răng và khăn mặt được chuẩn bị sẵn cho Nguyễn Thanh Pháp. Cậu liếc nhìn bàn chải đánh răng và khăn mặt trên bồn rửa, rồi lại nhìn đồ của Trần Đăng Dương để bên cạnh, ngoại trừ màu sắc khác nhau ra còn lại giống hệt với của Trần Đăng Dương.
Điều này khiến Nguyễn Thanh Pháp cảm thấy phấn khích khi dùng đồ đôi với Trần Đăng Dương, lúc đánh răng rửa mặt cậu không nhịn được công khoé môi cười.
Bữa sáng là một phần sandwich trứng gà giăm bông và thêm một ly sữa bò, trứng gà chiên vừa chín tới, vỏ ngoài giòn còn bên trong lòng đào sền sệt, cùng với giăm bông và bánh mì nướng, thơm thơm trong miệng, vị giác được khơi lên hoàn toàn.
Hương vị ngon đến bất ngờ.
Nguyễn Thanh Pháp ăn rất ngon, dù cho cậu ăn nhanh cũng không khiến người ta nghĩ rằng cậu đang ngấu nghiến.
Trần Đăng Dương không vội ăn bữa sáng của mình, vậy nên hắn ngồi nhìn Nguyễn Thanh Pháp ăn. Mỗi động tác của cậu ở trong mắt hắn đều rất đáng yêu, nhìn cậu ăn đến là hưởng thụ, trong lòng Trần Đăng Dương tràn ngập cảm giác thoả mãn.
Đợi Nguyễn Thanh Pháp uống sữa xong, Trần Đăng Dương cuối cùng cũng nói ra lời đề nghị đã ấp ủ suốt đêm, do dự hỏi: “Bé Pháp, chuyển đến đây sống với tôi nhé?”
Nguyễn Thanh Pháp hơi bất ngờ, không ngờ rằng sau lời cầu hôn hôm qua, đến sáng nay Trần Đăng Dương lại tung ra một quả bom hạng nặng khác, muốn cùng nhau sống chung.
Cậu có sẵn lòng không? Tất nhiên là cậu sẵn lòng rồi!
Trần Đăng Dương không biết tinh thần Nguyễn Thanh Pháp đang xao động, thấy cậu tròn mắt nhìn mình, hắn tưởng Nguyễn Thanh Pháp không thể chấp nhận chuyện sống chung.
Ngọn lửa trong lòng Trần Đăng Dương nháy mắt bị dập tắt, xem ra là do hắn quá vội vàng.
Đang định rút lại lời nói thì nghe thấy giọng nói trong trẻo của cậu: “Được ạ.”
Đây chính là giọng nói của tự nhiên, Trần Đăng Dương đè nén sự hưng phấn, hỏi xác nhận lại lần nữa: “Em thật sự đồng ý chuyển đến sống cùng tôi?”
Nguyễn Thanh Pháp đỏ mặt gật đầu, “Em đồng ý.”
Bùm!
Trần Đăng Dương nghe thấy tiếng pháo nổ trong lòng.
Vốn hắn nên cảm thấy hài lòng, nhưng bộ dạng ngoan ngoãn của cậu trai, hắn không khỏi đẩy cao thêm giới hạn: “Đi đăng ký vào hôm nay thì gấp quá, ngày mai và ngày mốt là cuối tuần, thứ hai chúng ta đi đăng ký kết hôn, được không em?”
Hắn nhìn cậu không chớp mắt.
Lúc ký hợp đồng tỷ đô hắn không hề lo lắng, nhưng giờ phút này hắn lại cảm thấy trái tim mình như bị bóp chắt, hơi thở trở nên nặng nề.
Trần Đăng Dương biết hiện giờ mình có hơi nóng vội, không nên cầu hôn sớm như thế, nhưng vì chút cảm xúc và ham muốn luôn khó để lý trí kiềm chế được.
Cho nên hắn mới hỏi.
Bây giờ chẳng khác nào tù nhân chờ ngày xét xử.
Mà thẩm phán của hắn là Nguyễn Thanh Pháp, cậu đã tuyên bố trắng án và trả tự do cho hắn, nó đã làm dịu đi trái tim đang treo ngược của hắn.
Nguyễn Thanh Pháp nhìn Trần Đăng Dương, khẽ gật đầu, “Tất cả đều nghe theo Trần tiên sinh.”
Ăn sáng xong, Trần Đăng Dương đưa Nguyễn Thanh Pháp trở lại trường học.
Nguyễn Thanh Pháp tháo dây an toàn, đang định xuống xe thì bị Trần Đăng Dương gọi lại: “Ngày mai là cuối tuần, tôi đến giúp em chuyển đồ về nhà nhé?”
Tuy giọng điệu có vẻ dò hỏi nhưng thái độ của Trần Đăng Dương lại rất kiên quyết.
Nguyễn Thanh Pháp không chậm trễ, gật đầu nói: “Dạ.”
Trần Đăng Dương nghiêng người, dịu dàng hôn Nguyễn Thanh Pháp: “Vậy ngày mai tôi quay lại.”
Nguyễn Thanh Pháp đáp dạ: “Em chờ anh.”
Nhìn Trần Đăng Dương rời đi, Nguyễn Thanh Pháp bước chân nhanh về ký túc xá.
Nguyễn Thanh Pháp kết hôn với Trần Đăng Dương sớm như vậy hoàn toàn không nằm trong kế hoạch, hôm qua cậu làm thế chỉ vì muốn kích thích Trần Đăng Dương, khiến cho hắn không nhịn được nữa mà “Vượt rào” thôi, dù chỉ một chút. Kết quả không ngờ tới đó là Trần Đăng Dương tung chiêu lớn, cầu hôn cậu.
Hôn nhân là kết quả mà Nguyễn Thanh Pháp mong muốn, bây giờ có thể hoàn thành trước thời hạn, vậy thì sao cậu lại không làm?
Nguyễn Thanh Pháp vui thì có vui, nhưng mà hiện tại cậu vấp phải một vấn đề — cậu không giữ sổ hộ khẩu mà nó nằm trong nhà.
Và cậu thì vẫn chưa về nhà kể từ khi có kết quả kỳ thi tuyển sinh đại học.
Có vẻ như cậu phải chọn thời điểm để về nhà lấy sổ hộ khẩu thôi.
Nghĩ đến đây, khoé miệng Nguyễn Thanh Pháp nhếch lên. Cứ nghĩ đến việc về nhà là trong lòng cậu có chút chống cự.
Đúng lúc vào lúc này, điện thoại của Nguyễn Thanh Pháp vang lên, cậu lấy điện thoại ra thì thấy người gọi đến là Giả Vân Gia.
Nguyễn Thanh Pháp bấm nghe, trong điện thoại reo lên giọng nói của Giả Vân Gia.
Giả Vân Gia: “Pháp, ngày mai đến nhà tao đi, chị gái tao tổ chức sinh nhật, bả đã ra lệnh, nhất định phải mời mày đến đây.”
Nhà của Giả Vân Gia và nhà của Nguyễn Thanh Pháp ở cùng một khu. Muốn đến nhà cậu ta, nhất định sẽ đi ngang qua nhà cậu, có thể sẽ gặp được người trong nhà.
Nếu là trước đây Nguyễn Thanh Pháp sẽ không đồng ý quay về, cậu luôn muốn rời xa cái nhà đó.
Nhưng nghĩ đến ngay mai về nhà lấy sổ hộ khẩu, Nguyễn Thanh Pháp lại đồng ý: “Được, ngày mai tao sẽ tới.”
“Đừng có mà từ chối, mày biết đấy, bà chị tao chính là……” Giả Vân Gia nói đến đây mới ý thức được Nguyễn Thanh Pháp vừa đồng ý, cậu ta sốc, nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề: “Mày vừa mới nói gì?”
Nguyễn Thanh Pháp lặp lại: “Ngày mai tao nhất định sẽ đến đúng giờ.”
“Tao không tin vào tai mình luôn á.” Giả Vân Gia tưởng rằng phải tốn nhiều nước bọt lắm mới thuyết phục được Nguyễn Thanh Pháp, không ngờ cậu lập tức đồng ý: “Điều gì đã khiến cho mày thay đổi suy nghĩ, đồng ý trở về?”
Giả Vân Gia rất tò mò về chuyện này.
Nguyễn Thanh Pháp: “Tao về lấy ít đồ.”
Giả Vân Gia nghe ra Nguyễn Thanh Pháp không muốn nói nhiều về chuyện này nên cũng không hỏi nữa, đổi chủ đề: “Vậy thì ngon. Lúc nào đi thì bảo tao, tao đến rước mày.”
Nguyễn Thanh Pháp cũng không biết ngày mai chuyển đồ đến nhà Trần Đăng Dương phải mất bao lâu, nên cậu từ chối lời đề nghị của Giả Vân Gia: “Đến lúc đó tao sẽ tự bắt taxi tới.”
Giả Vân Gia cười nói: “Được thôi, khi ấy tôi đây đợi ngài tới.”
Ngày hôm sau, Trần Đăng Dương đúng hẹn đến trường giúp Nguyễn Thanh Pháp chuyển nhà.
Nguyễn Thanh Pháp không có nhiều đồ lắm, thu dọn xong cũng vừa đủ một cái vali. Nguyễn Thanh Pháp không mang theo chăn bông và những vật dụng sinh hoạt linh tinh khác, sau này khi nào tan học xong thì giữa trưa cậu có thể quay về kí túc xá nghỉ ngơi.
Chu Duy Hòa biết Nguyễn Thanh Pháp sắp chuyển ra khỏi kí túc xá, cậu ta ôm đùi Nguyễn Thanh Pháp gào khóc, khóc đến cảm động trời đất: “Anh Pháp, sao mày lại bỏ đi? Sao nỡ lòng nào bỏ tao ở lại một mình để theo tiểu yêu tinh kia? Sau này trong phòng chỉ còn mình tao, cớ sao lại để tao cô đơn lẻ bóng?”
Chu Duy Hòa: “Ngày hôm nay tiểu yêu tinh đó có đến không? Tao muốn nhìn xem tiểu yêu tinh đó có ba đầu sáu tay không mà dám cướp anh Pháp của tao đi.”
Nguyễn Thanh Pháp: “……” Mắt thẩm mỹ anh Pháp của mày không có dị dạng như vậy.
Có tiếng gõ cửa, Trần • tiểu yêu tinh • Đăng Dương đúng lúc đi vào, không biết hắn đã nghe được bao nhiêu.
Vì thế Chu Duy Hòa chỉ biết trơ mắt nhìn một người đàn ông đẹp trai cao to đi đến bên cạnh Nguyễn Thanh Pháp, động tác vòng tay ôm eo Nguyễn Thanh Pháp một cách tự nhiên và thân mật, giọng nói dịu dàng đến chảy nước (2): “Em thu dọn xong chưa?”
(2) Ý nói là ổng điệu chảy nước ấy =))
Sau đó, cậu ta nhìn thấy Nguyễn Thanh Pháp bình thường có đủ loại điên cuồng lạnh lùng ngoan ngoãn gật đầu, giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn ngày thường: “Sắp xong rồi ạ.”
Đây là anh Pháp của cậu ta hả???
Đây là anh Pháp của cậu ta đó!!!
Chu Duy Hòa ngơ ngác không thể tin nổi, cậu ta đang nghi ngờ anh Pháp bây giờ của cậu ta bị người khác xuyên vào!
Nguyễn Thanh Pháp không dấu vết trao đổi ánh mắt với Chu Duy Hoà, ra hiệu cậu ta không được nói lung tung.
Chu Duy Hòa đối diện với ánh mắt của Nguyễn Thanh Pháp, giật mình, lén lút làm động tác kéo khoá miệng với Nguyễn Thanh Pháp.
Anh Pháp của cậu ta là một học sinh ngoan, không hút thuốc không uống rượu không đánh nhau, không bao giờ đi học muộn, ngoan ngoãn và rất nghe lời.
Dù có bị đánh chết, cậu ta vẫn sẽ nói như vậy.
Chu Duy Hòa cậu ta siêu có nguyên tắc!
Trần Đăng Dương không phát hiện ra Chu Duy Hoà khác thường, tự giới thiệu mình là bạn trai của Nguyễn Thanh Pháp với cậu ta: “Xin chào, tôi là bạn trai của Thanh Pháp.”
Đối phương trông như một vị tổng tài bá đạo, dù cho hắn đã cố ý che giấu đi khí chất của mình nhưng Chu Duy Hoà vẫn cảm thấy căng thẳng. Nghĩ đến những gì cậu ta nói trước khi Trần Đăng Dương bước vào, 囧 to đùng, cậu ta nói lắp: “Tôi……tên là Chu Duy Hòa, là thuyền……bạn cùng phòng của Thanh Pháp.”
Trần Đăng Dương khách khí gật đầu với cậu ta: “Tôi đưa Thanh Pháp về trước, hôm khác mời cậu ăn cơm.”
Hắn nhớ không lầm thì ở trong kí túc xá đại học nếu như có người thoát độc thân, bạn trai của người ấy sẽ mời bạn cùng phòng đi ăn.
Là bạn trai của Nguyễn Thanh Pháp và sắp sửa trở thành bạn đời của cậu, Trần Đăng Dương cảm thấy mình có hơi thất trách, cho đến bây giờ anh vẫn chưa mời bạn cùng phòng của Nguyễn Thanh Pháp đi ăn.
Chu Duy Hòa muốn từ chối, nếu cậu ta mà đi ăn cơm với Trần Đăng Dương, nhất định sẽ bị suy dinh dưỡng.
Mọi việc chuyển nhà sau đó đều suôn sẻ, nhưng khi đến nhà Trần Đăng Dương, hai người nhìn vào phòng ngủ chính rồi lại nhìn vào phòng ngủ dành cho khách.
Cuối cùng ánh mắt hai người chạm nhau.
Đầu Nguyễn Thanh Pháp nhảy số: Ngủ ở phòng cho khách làm gì, nếu đã ở cùng nhau thì đương nhiên phải ngủ chung trong phòng ngủ chính.
Đầu Trần Đăng Dương nghĩ: Sao lúc trước hắn lại trang trí chuẩn bị phòng cho khách nhỉ?
Nhưng lúc mở miệng, cả hai gần như là đồng điệu.
Nguyễn Thanh Pháp: “Để em ngủ phòng dành cho khách.”
Trần Đăng Dương: “Em ngủ ở phòng chính đi, tôi tạm thời ngủ ở phòng dành cho khách.”
Nguyễn Thanh Pháp & Trần Đăng Dương: “……”
[text_hash] => b6f01fd5
)