Array
(
[text] =>
Trong phòng tắm ướt át, tấm gương trên tường phủ một lớp hơi nước mỏng.
Nguyễn Thanh Pháp đưa tay lau nước đi, lập tức nhìn thấy dáng vẻ của mình trong gương.
Gương mặt cậu trai trong gương rất xinh xắn, khuôn mặt bị hơi nóng hun đỏ lên, môi đỏ mọng, tóc ướt sũng, đôi mắt mèo long lanh ánh nước.
Dù nhìn ở góc độ nào cũng thấy cuốn hút.
Làm sao mà Trần Đăng Dương vẫn nhịn được nhỉ? Nguyễn Thanh Pháp nghĩ cả trăm lần cũng không ra.
Một suy đoán táo bạo lướt qua trong đầu Nguyễn Thanh Pháp, nhưng ngay sau đó đã bị cậu gạt bỏ.
Cậu có ngó trộm qua rồi, chắc chắn không phải như thế.
Nguyễn Thanh Pháp bật cười lắc đầu, rũ bỏ những thứ phế liệu màu vàng (1) trong đầu đi và cầm lấy bộ quần áo mà Trần Đăng Dương đặt ở bên cạnh.
(1) Hoàng văn – sách 18+
Một chiếc áo sơ mi, quần đùi và một chiếc quần lót mới.
Nguyễn Thanh Pháp nhìn chằm chằm chiếc quần đùi một lúc rồi đột nhiên thả tay ra, chiếc quần đùi rơi vào bồn rửa tay. Trong bồn có nước, chiếc quần đùi ngay lập tức ướt sũng.
Chàng thanh niên mỉm cười đắc thắng trước gương, mặc chiếc áo sơmi trắng vào, những ngón tay mảnh khảnh cài từng cúc một, cho đến cúc trên cùng, vừa ngoan lại vừa cấm dục.
Áo sơmi rõ ràng là của Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương cao hơn Nguyễn Thanh Pháp khoảng 10cm, vì vậy chiếc áo sơmi khi được Nguyễn Thanh Pháp mặc vào có vẻ hơi rộng, vạt áo chỉ dài qua mông cậu một chút xíu.
Nhưng Nguyễn Thanh Pháp không hài lòng lắm với tạo hình của mình, cậu vốc một ít nước vẩy lên áo sơmi.
Chiếc áo sơmi trắng trở nên trong suốt khi bị dính nước, dính sát vào người cậu trai, để lộ làn da dưới lớp áo như có như không có cậu.
Bây giờ Nguyễn Thanh Pháp mới hài lòng vuốt ve mái tóc ướt sũng của mình, đi ra khỏi phòng tắm.
–
Chắc là nghe thấy tiếng động trong phòng khách, Trần Đăng Dương bê một cốc nước mật ong từ phòng bếp đi ra.
Khi nhìn thấy người thanh niên đứng trong phòng khách, hắn ngây ngẩn cả người.
Cậu trai mặc một chiếc áo sơmi trắng, vạt áo chỉ che được phần mông của cậu, phơi bày ra một đôi chân dài trắng nõn.
Đôi chân của cậu chàng rất đẹp, vừa dài vừa thẳng, không khó để tưởng tượng ra cái cảm giác mất hồn khi đôi chân trần ấy vòng qua eo mình.
Chiếc áo sơmi trắng bị nước làm ướt một phần dính vào da thịt cậu trai, một đốm hồng như trái táo đỏ trong vườn địa đàng ẩn hiện dưới ánh sáng trắng, dụ dỗ con người ta phạm tội.
Chàng thanh niên có hơi lúng túng, hai tay buông thõng, lo lắng vân vê vạt áo.
Cậu đi chân trần, những ngón chân tròn xinh co cuộn lại.
Trần Đăng Dương chỉ cảm thấy có một luồng khí nóng bốc lên tận đỉnh đầu, hầu kết trượt lên trượt xuống.
Hắn siết chặt cốc thuỷ tinh trong tay, miệng lưỡi khô khốc, hận bản thân không thể hoá thành sói vồ lấy.
Nguyễn Thanh Pháp dường như không chú ý đến thay đổi của Trần Đăng Dương, ngượng ngùng khẩn trưởng giải thích: “Rất xin lỗi, em…… Em sơ ý làm ướt quần rồi.”
Giọng nói cậu trai nghẹn ngào đã kéo lại lý trí của Trần Đăng Dương, hắn buộc mình phải tránh đi những chỗ không nên nhìn, chỉ nhìn chằm chằm mặt cậu trai.
Vẻ mặt hơi căng thẳng của cậu khiến Trần Đăng Dương bình tĩnh lại một chút.
“Không sao.” Trần Đăng Dương nói: “Chút nữa tôi sẽ lấy cái khác cho em, giờ thì uống nước mật ong trước đã.”
“Dạ.” Cậu ngoan ngoan trả lời, nhận lấy cốc nước mật ong từ tay Trần Đăng Dương. Chàng thanh niên có vẻ quá ngại ngùng khi nhìn hắn, thật ra mí mắt cụp xuống là để che đậy cho hành vi của cậu, ánh mắt cậu lén lút ngó xuống phần bụng dưới của Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương vẫn đang mặc quần tây, lúc này đã trở nên căng chật.
Tận mắt chứng kiến sự thay đổi này, Nguyễn Thanh Pháp thở phào nhẹ nhõm.
Có thể “lên” là được rồi.
Tất nhiên, nếu là Trần Đăng Dương nói, cậu cũng sẽ không ngại Plato (2), nhưng có còn hơn không.
(2) Tình yêu Plato là tình yêu thuần khiết, không có nhu cầu tình dục giữa hai người.
Trần Đăng Dương biết rõ phản ứng của mình, hắn hơi khom lưng, sau khi làm chút che đậy, hắn đưa nước cho Nguyễn Thanh Pháp, sau đó chỉ vào vị trí mấy sấy tóc cho cậu: “Đi sấy khô tóc đi, nếu không ngày mai em sẽ bị đau đầu.”
Nguyễn Thanh Pháp: “Dạ.”
Trần Đăng Dương: “Em tự đi được chứ? Tôi đi tắm trước.”
Giọng hắn khàn khàn vì phải nhẫn nhịn, nghe càng gợi cảm hơn.
Nguyễn Thanh Pháp hận không thể gào lên với Trần Đăng Dương: Anh tắm nước lạnh làm gì chứ? Một người sống sờ sờ như em đang ở trước mặt đây, chẳng lẽ hiệu quả còn không bằng nước lạnh?
Ngoài mặt thì ngoan ngoãn cầm máy sấy tóc, nghe lời bật máy lên sấy khô tóc.
Đúng như những gì Nguyễn Thanh Pháp nghĩ, Trần Đăng Dương quay về phòng tắm trong phòng ngủ để tắm nước lạnh.
Cuối cùng vẫn là phải dựa vào năm anh em ngón tay để giải quyết.
Trần Đăng Dương quấn khăn tắm đi vào phòng thay quần áo, vừa mở tủ quần áo ra, thứ đầu tiên nhìn thấy là nhưng bộ âu phục chỉnh tề, tất cả đều là sẫm màu.
Quần áo trong một cái tủ khác lại rất thời trang, đây là đồ mà Trần Đăng Dương đã chuẩn bị từ khi bắt đầu hẹn hò với Nguyễn Thanh Pháp.
Hiện tại những bộ quần áo này đang lặng lẽ treo trong tủ quần áo của Trần Đăng Dương, chỉ chờ chủ nhân của những bộ quần áo này đến ở.
Về phần vì sao vừa rồi hắn không thay quần áo cho Nguyễn Thanh Pháp?
Người chín chắn và thận trọng đương nhiên không cho phép mình có hoặc tỏ ra háo hức.
Tất nhiên, Trần Đăng Dương cũng có tư tâm.
Hắn muốn nhìn Thanh Pháp mặc áo sơmi của hắn.
Chiếc áo hắn từng mặc bây giờ đang dính lên da thịt Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp mặc áo sơmi trắng, có vẻ quyến rũ chết người đúng như hắn tưởng tượng.
Chỉ nghĩ đến đây thôi mà hô hấp của Trần Đăng Dương có hơi nặng nề, cứ tưởng tưởng mãi thế thì dù có tắm nước lạnh cũng không có tác dụng.
Trần Đăng Dương cố gắng kiềm chế suy nghĩ lung tung của mình, tìm trong tủ một bộ quần áo ở nhà để thay.
Sau khi hắn quay lại phòng khách, Nguyễn Thanh Pháp đang ngồi khoanh chân trên ghế sô pha, cùi đầu nhắn tin trò chuyện với ai đó trên WeChat.
Cậu mải mê tán gẫu đến mức không để ý đến Trần Đăng Dương đang đi về phía mình.
Trần Đăng Dương nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Thanh Pháp, vờ như không có gì hỏi: “Đã muộn thế rồi, còn tán gẫu với ai vậy?”
“Là thầy Tống.” Nguyễn Thanh Pháp không ngẩng đầu lên trả lời, cậu sợ Trần Đăng Dương không biết thầy Tống là ai nên giải thích: “Ngồi bên cạnh em tối nay chính là thầy Tống Phong.”
Giọng của Trần Đăng Dương không khỏi trầm xuống: “Tôi biết anh ta.”
Nguyễn Thanh Pháp lại im lặng, tiếp tục trò chuyện với Tống Phong.
Trần Đăng Dương dịch người đến cạnh Nguyễn Thanh Pháp, nhưng vì được tiếp nhận giáo dục tốt cho nên hắn không có ý định đọc trộm tin nhắn của người khác.
Còn Nguyễn Thanh Pháp vẫn đang bấm điện thoại.
Trần Đăng Dương giả ho “khụ khụ”, lại hỏi tiếp: “Em rất thích Tống Phong sao?”
“Dạ.” Giọng cậu cao lên vì nỗi phấn khích, tựa như một fan cứng khi nhắc đến thần tượng của mình: “Em là fan của anh ấy, kỹ năng diễn xuất của anh ấy rất tốt, em ước mình có thể trở thành một diễn viên như anh ấy.”
Đôi mắt chàng thanh niên sáng ngời.
Nhưng trong lòng Trần Đăng Dương lại thấy buồn đến hoảng.
Hắn bắt đầu nhớ lại dáng vẻ của Tống Phong lúc tối nay ra sao: anh khoảng 40 tuổi, trông rất điềm đạm, chỗ nào cũng phù hợp với bốn chữ trưởng thành và ổn trọng. Nghe nói đến giờ Tống Phong vẫn còn độc thân, hắn lại nghĩ đến cảnh Tống Phong coi trọng và bảo vệ Nguyễn Thanh Pháp trước đó….
Trần Đăng Dương giật mình, hắn tự doạ mình luôn rồi.
Cố tình Nguyễn Thanh Pháp vẫn không biết Trần Đăng Dương đang nghĩ gì, thêm dầu vào lửa: “Em cảm thấy mình thật may mắn, lần đầu tiên đóng phim đã có thể hợp tác với thần tượng.”
“Em muốn hợp tác với anh ta?” Giọng điệu của Trần Đăng Dương thay đổi bất thường, nhưng cũng may hắn đã kìm chế lại.
“Vâng ạ.” Cậu trai hưng phấn gật đầu, vừa nhắc đến thần tượng thì lập tức mở kho nhạc ra, từng lời từng câu nói về Tống Phong nhảy ra bên ngoài.
Trần Đăng Dương biến thành dấm chua.
Đồng thời hắn cũng ý thức được một vấn đề: Thanh Pháp là một người ưu tú, mà người ưu tú chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều ánh nhìn từ mọi người xung quanh, trong những ánh nhìn này nhất định sẽ có kẻ giống hắn. Mà hắn không dám đảm bảo rằng sau này Thanh Pháp sẽ dừng chân vì ánh nhìn của ai đó.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Trần Đăng Dương trầm xuống.
Hắn cho rằng có thể để Nguyễn Thanh Pháp từ từ thích ứng với mình, sau đó hắn và Nguyễn Thanh Pháp sẽ cùng nhau nắm tay tiến tới giai đoạn tiếp theo của cuộc đời.
Nhưng giờ thì hắn thấy mình không thể làm được.
Hắn cần phải để lại một dấu ấn trên người Nguyễn Thanh Pháp, cậu chỉ có thể thuộc về Trần Đăng Dương hắn.
Trần Đăng Dương không chờ được nữa.
Trần Đăng Dương đột nhiên cúi người hôn lên đôi môi đang lải nhải của Nguyễn Thanh Pháp.
Thay vì để cái miệng này nhắc đến tên thằng khác, vậy còn không bằng dùng để hôn môi.
Nụ hôn đến quá bất ngờ, Nguyễn Thanh Pháp đầu tiên là trợn tròn hai mắt, sau đó nhắm lại, trúc trắc đáp lại cái hôn của Trần Đăng Dương.
Nụ hôn kết thúc, Trần Đăng Dương thở dốc bên tai Nguyễn Thanh Pháp, hơi thở nóng tực phả lên tai cậu khiến cho Nguyễn Thanh Pháp không tự chủ được co ngón chân lại.
Nguyễn Thanh Pháp: “Trần tiên sinh?”
Trần Đăng Dương: “Bé Pháp thấy tôi thế nào?”
Đây là lần đầu tiên Trần Đăng Dương gọi Nguyễn Thanh Pháp thân mật như vậy, trái tim cậu đập nhanh hơn.
Giọng cậu nghẹn ngào: “Trần tiên sinh đương nhiên là tốt rồi ạ.”
Cuối cùng cậu còn nhận mạnh một lần nữa: “Rất rất tốt luôn á.”
Trần Đăng Dương đứng dậy nhìn chăm chú vào mắt Nguyễn Thanh Pháp, nghiêm túc nói: “Vậy bây giờ tôi cầu hôn em, em có đồng ý không?”
Nguyễn Thanh Pháp sốc luôn, cậu không ngờ Trần Đăng Dương sẽ đột nhiên cầu hôn mình.
Trần Đăng Dương tưởng Nguyễn Thanh Pháp bị mình doạ sợ rồi, hắn nhẹ giọng giải thích: “Lúc trước tôi đã nói, tôi vì một vài lý do nào đó bắt buộc phải kết hôn. Tôi nghĩ bây giờ chúng ta đã hiểu nhau, vậy thì sao lại không thực hiện tiền đề là kết hôn luôn nhỉ?”
Sự mừng rỡ trong lòng Nguyễn Thanh Pháp vì lời nói của Trần Đăng Dương mà phai nhạt đi.
Nếu như là mấy ngày trước Trần Đăng Dương nói như vậy, Nguyễn Thanh Pháp chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức, bởi vì khi ấy cậu cũng không muốn nhiều.
Nhưng còn giờ……
“Dạ.” Nguyễn Thanh Pháp gật đầu, “Chúng ta kết hôn đi.”
Giờ cậu vẫn sẽ đồng ý, đây là cơ hội để cậu phấn đấu nhiều hơn nữa.
Khoé môi Trần Đăng Dương giật điên cuồng vì để che đậy sự thất thố của mình, hắn giả vờ ho bình tĩnh lấy lại giọng nói: “Vậy trước tiên chúng ta chọn thời gian đi đăng ký kết hôn nhé?”
Hắn lại lo Nguyễn Thanh Pháp sẽ cảm thấy cậu bị đối xử lạnh lùng nên lập tức bổ sung thêm: “Tất nhiên dù là cầu hôn hay kết hôn, tôi cũng sẽ bù đắp cho em.”
Cần rất nhiều thời gian để chuẩn bị cho đám cưới nhưng Trần Đăng Dương lại nóng lòng muốn kết hôn với Nguyễn Thanh Pháp.
Nếu có thể, Trần Đăng Dương hy vọng xác lập mối quan hệ bạn đời với Nguyễn Thanh Pháp trước khi cậu tham gia vào đoàn làm phim.
Nguyễn Thanh Pháp: “Em nghe theo Trần tiên sinh hết.”
Trần Đăng Dương không chịu nổi sự phấn khích nữa, vươn tay ôm Nguyễn Thanh Pháp vào lòng.
Hai tay Nguyễn Thanh Pháp vòng qua ôm eo Trần Đăng Dương, im lặng mỉm cười ở một góc độ mà hắn không thể nhìn thấy.
Điện thoại của Nguyễn Thanh Pháp rung lên, có người gửi tin nhắn.
Tống Phong: Cậu về đến nhà chưa?
Ngoài câu này ra, không còn gì khác trong toàn bộ giao diện trò chuyện.
[text_hash] => 6e061e76
)