duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] – 15. Cùng nhau ngủ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] - 15. Cùng nhau ngủ

Array
(
[text] =>

Hai người đồng thời im lặng.

Trần Đăng Dương nhìn cậu, cậu cúi đầu nhìn chân mình.

Trong lòng Trần Đăng Dương bỗng dâng lên một loại xúc động gọi là bốc đồng, từ lời cầu hôn đến chung sống, Nguyễn Thanh Pháp đều không từ chối. Vậy nếu hắn muốn tiến xa hơn, có phải Nguyễn Thanh Pháp cũng sẽ đồng ý hay không? Loại ý niệm này một khi đã sinh ra, nó sẽ âm thầm lớn dần lên trong lòng Trần Đăng Dương, vĩnh viễn sẽ không bao giờ biến mất.

Cậu rất nghe lời, đề nghị bây giờ ngủ cùng với nhau trong phòng ngủ, chắc hẳn cậu sẽ đồng ý.

Trần Đăng Dương biết suy nghĩ của mình thật đê tiện, nhưng đôi khi có một số thứ đã ngóc đầu lên rồi thì khó mà kiềm chế được.

Hắn vươn tay kéo Nguyễn Thanh Pháp ôm vào lòng, nhẹ giọng nhất có thể nói: “Nếu không thì chúng ta cùng ngủ trong phòng ngủ chính nhé?”

Giọng điệu có chút dò hỏi, rất cẩn thận, hắn sợ chạm phải dây thần kinh mẫn cảm nào đó của cậu.

Cuối cùng cũng chờ được điều mình muốn nghe, Nguyễn Thanh Pháp không nhịn được mà bật cười trong lòng Trần Đăng Dương. Còn may cậu vẫn nhớ thiết lập tính cách ngoan ngoãn của mình, kịp thời xích lại kẻ xấu điên cuồng trong lòng. Sau đó cậu đỏ mặt, khẽ gật đầu.

Động tác của cậu nhẹ nhàng, nhưng Trần Đăng Dương, người luôn chú ý đến Nguyễn Thanh Pháp, vẫn nhìn ra được.

Trần Đăng Dương không khỏi ôm cậu trai trong ngực chặt hơn, tay hơi run rẩy, ngay cả giọng nói cũng ấp úng. Nhưng thái độ của hắn lại rất trịnh trọng: “Em…… có biết ý nghĩa của sự đồng ý là gì không?”

Nguyễn Thanh Pháp ngẩng đầu khuôn mặt đẹp trai của Trần Đăng Dương, giọng hơi run nhưng rất nghiêm túc: “Biết ạ.”

— Em còn ước gì anh lập tức vồ lấy em đấy.

Mặt cậu đỏ bừng, nhưng trong mắt lại sáng ngời, lúc nhìn Trần Đăng Dương ngập tràn sự tin tưởng và dựa dẫm.

Cậu nhón chân hôn lên môi Trần Đăng Dương một cái: “Chỉ cần là Trần tiên sinh, em bằng lòng.”

Mấy lời này giống như một quả bom nguyên tử chôn trong lòng Trần Đăng Dương, hắn hận không thể bế Nguyễn Thanh Pháp ném lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ.

Nhưng vì phía trên dục vọng ** còn trôi nổi một tầng cảm xúc không thể giải thích được, cần phải xác nhận gấp.

Hắn cúi đầu, phả hơi ấm vào tai Nguyễn Thanh Pháp: “Em thích tôi đến thế sao? Hửm?”

Trần Đăng Dương trông cực kỳ bình tĩnh, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn, nhưng lòng bàn tay hắn đã ướt đẫm mồ hôi, hai mắt nhìn chằm chằm Nguyễn Thanh Pháp không chớp lấy một cái, tựa như đang bốc cháy.

Dưới cái nhìn chăm chú của Trần Đăng Dương, Nguyễn Thanh Pháp cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng nóng, trong lòng như có lửa thiêu đốt.

“Vậy còn Trần tiên sinh thì sao ạ?” Nguyễn Thanh Pháp đè nén cảm xúc sắp trào dâng, đón nhận ánh mắt rực lửa của Trần Đăng Dương, cậu lấy hết cản đảm để hỏi: “Trần tiên sinh có thích em không?”

Dựa theo thiết lập tính cách ngoan ngoãn, lúc này Nguyễn Thanh Pháp nên thành thật bày tỏ tình cảm của mình với Trần Đăng Dương. Nhưng giờ cậu muốn làm theo ý mình nên đã lựa chọn “nổi loạn” một lần.

Cậu thích Trần Đăng Dương, điều đó không còn gì để nghi ngờ nữa.

Nhưng Trần Đăng Dương có thích cậu không? Nguyễn Thanh Pháp không chắc lắm.

Cho nên trước khi xác định Trần Đăng Dương có tình cảm với mình không, Nguyễn Thanh Pháp không muốn bộc lộ hết tình cảm của mình với Trần Đăng Dương.

Cậu dường như không hề do dự, nhưng trong tiềm thức cậu vẫn dành sẵn một con đường lui cho bản thân.

Trần Đăng Dương nghe vậy thì ngớ người, hắn không ngờ Nguyễn Thanh Pháp sẽ hỏi lại hắn. Nhất thời hắn như thấy được một tia xảo trá loé lên trong mắt Nguyễn Thanh Pháp, nhưng ngay sau đó đã biến mất, chỉ còn lại nỗi đợi chờ.

Tỏ tình không phải chuyện khó đối với Trần Đăng Dương, vốn hắn có thể thổ lộ tình cảm của mình với Nguyễn Thanh Pháp sớm hơn. Nhưng là một người đàn ông trưởng thành và chín chắn, loại tình cảm yêu từ cái nhìn đầu tiên này rất dễ bị OOC (1).

(1) Trong trò chơi vai trò (Roleplaying game), OOC là viết tắt của cụm từ “Out of Character”, có nghĩa là những hành động, cuộc trò chuyện hoặc suy nghĩ ngoài nhân vật mà người chơi thực hiện. Hiểu nôm na là phá vỡ thiết lập tính cách.

Nhưng bây giờ, vì cậu đã hỏi nên hắn không cần phải giữ bí mật nữa.

Dùng trái tim tôi để nhìn trái tim em.

Hắn hy vọng Nguyễn Thanh Pháp sẽ thích hắn và chắc chắn Nguyễn Thanh Pháp cũng mong đợi như vậy.

Trần Đăng Dương ngẫm nghĩ một lúc, đang định nhân cơ hội này tỏ tình, lời nói lên đến tận họng rồi mà tự dựng điện thoại của Nguyễn Thanh Pháp đột nhiên vang lên.

Chuyện tỏ tình cần phải chủ ý đến thiên thời địa lợi nhân hoà, ba thứ này không được thiếu cái nào. Khi bầu không khí phù hợp và đúng người rồi thì lời yêu mới có thể thốt ra một cách tự nhiên.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá vỡ bầu không khí đã ấp ủ bấy lâu nay.

Những gì Trần Đăng Dương muốn nói, như mắc nghẹn ở cổ họng.

Vẻ mặt Nguyễn Thanh Pháp cứng đờ, cậu lôi điện thoại ra vội vàng nói: “Em đi nghe điện thoại.”

Cậu ra ngoài ban công để nghe điện thoại.

“Giả Vân Gia nếu mày gọi không phải việc quan trọng thì lát nữa mang đầu đến gặp tao!” Giọng nói của Nguyễn Thanh Pháp như phun ra từ kẽ răng, từng từ mang theo sự chết chóc.

Giả Vân Gia cười nói: “Mày có phải Nguyễn Thanh Pháp không đấy? Mới sáng ra mà mày với Trần Đăng Dương chơi cái gì đây?”

Nguyễn Thanh Pháp: “Có chuyện mau nói có rắm mau thả!”

Giả Vân Gia không đùa với Nguyễn Thanh Pháp nữa, nghiêm túc nói: “Chú nghe nói mày sắp đến nhà tao, nên bảo tao chuyển lời cho mày để mày về nhà trước.”

Nguyễn Thanh Pháp cười khẩy, mỉa mai nói: “Hiếm khi nào ông ấy có thời gian.”

Nhưng cậu không từ chối: “Vậy nhá, giờ tao về ngay đây.”

Nếu Nguyễn Trường Hùng đã tìm tới Giả Vân Gia, để tránh cho Giả Vân Gia bị kẹp ở giữa khó xử, cậu cần phải về nhà một chuyến.

“Nếu mày không muốn về cũng không sao.” Giả Vân Gia biết Nguyễn Thanh Pháp rất kháng cự đối với cái nhà kia, cũng không muốn ép buộc cậu.

Nguyễn Thanh Pháp trực tiếp gửi cho Giả Vân Gia một dãy địa chỉ: “Mày đến đón tao, dù sao hôm nay tao cũng muốn về nhà.”

Giả Vân Gia: “Được, tao đến ngay đây.”.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Giả Vân Gia xong, Nguyễn Thanh Pháp đứng ở ban công hứng gió một lúc, sau khi điều chỉnh tốt tâm trạng mới quay về phòng.

Trần Đăng Dương không còn ở trong phòng khách, vali Nguyễn Thanh Pháp vác từ trường về cũng không còn.

Nguyễn Thanh Pháp đi đến phòng ngủ chính, nhìn thấy Trần Đăng Dương đang thu dọn đồ đạc cho cậu ở phòng thay đồ cạnh phòng ngủ chính.

“Nghe điện thoại xong rồi?” Trần Đăng Dương treo áo hoodie vào tủ, thấy Nguyễn Thanh Pháp đang đứng ở cửa phòng thay đồ, lập tức mỉm cười với cậu.

Nguyễn Thanh Pháp bị nụ cười này làm cho hoa mắt, sững sờ một lúc rồi mới bước đến bên cạnh Trần Đăng Dương, cậu muốn tự sắp xếp lại quần áo của mình.

Vừa cầm một bộ quần áo lên, đang định treo vào tủ thì thấy trong tủ chứa đầy những bộ quần áo đúng lứa tuổi của mình.

Khỏi cần phải nói, tất cả đều đã được Trần Đăng Dương chuẩn bị.

Nguyễn Thanh Pháp kinh ngạc nhìn về phía Trần Đăng Dương, “Cái này……”

Trần Đăng Dương vươn tay xoa đầu Nguyễn Thanh Pháp, ra vẻ bình tĩnh nói: “Những thứ này là chuẩn bị cho em, không biết em có thích hay không.”

Những bộ quần áo này đều do đích thân Trần Đăng Dương lựa chọn.

Nhãn hiệu, chất liệu vải, kiểu dáng…… Trần Đăng Dương đã chọn từng cái một trong lúc rảnh rỗi.

Tất nhiên là hắn không có ý định nói kỹ càng mấy chuyện này cho Nguyễn Thanh Pháp biết.

Cảm giác lạnh lẽo do cuộc điện thoại gọi đến vừa rồi đã bị đống quần áo trong tủ cuốn trôi. Không phải vì giá trị của những bộ quần áo này, mà bởi vì thông qua chúng Nguyễn Thanh Pháp có thể nhìn ra được có người rất quan tâm đến mình.

Hoá ra cảm giác được người khác nhớ thương tuyệt vời đến vậy.

Nguyễn Thanh Pháp nhìn quần áo trong tủ, trong ánh mắt có thứ gì đó đang dâng trào, nhưng đã được cậu trân trọng cất giữ ở nơi sâu nhất đáy lòng.

Đồ đạc của Nguyễn Thanh Pháp cũng không nhiều, mười phút sau đã sắp xếp xong.

Lúc đi ra khỏi phòng thay đồ, Nguyễn Thanh Pháp mới nói với Trần Đăng Dương rằng cậu chuẩn bị đi dự tiệc sinh nhật của Giả Vân Gia, nhưng cậu lại không nhắc đến chuyện sẽ về nhà.

Nguyễn Thanh Pháp không nói, Trần Đăng Dương cũng không hỏi.

Thật ra Trần Đăng Dương cảm nhận rõ ràng tâm trạng của Nguyễn Thanh Pháp so với trước đó thấp hơn rất nhiều, nhưng hắn tôn trọng Nguyễn Thanh Pháp cho nên không hỏi. Hắn cũng tin tưởng, chờ đến khi Nguyễn Thanh Pháp muốn nói, cậu chắc chắn sẽ nói với mình.

Nhưng không thể tránh khỏi có hơi mất mát, điều đó có nghĩa là quan hệ giữa hắn và Nguyễn Thanh Pháp vẫn chưa đến mức thân mật gắn bó, ít nhất ở trong lòng Nguyễn Thanh Pháp là vậy.

Trần Đăng Dương nhắm mắt lại, che giấu cảm xúc phức tạp trong mắt, hắn nhẹ nhàng hỏi: “Có cần tôi đưa em đến đó không?”

Nguyễn Thanh Pháp lắc đầu, “Vân Gia sẽ đến đón em.”

Không phải Nguyễn Thanh Pháp không muốn nói chuyện gia đình mình với Trần Đăng Dương, chỉ là một khi Trần Đăng Dương biết chuyện của cậu và gia đình cậu, hắn nhất định sẽ biết quá khứ của cậu, thiết lập tính cách ngoan ngoãn sẽ sụp đổ.

Vì mối quan hệ giữa cậu và Trần Đăng Dương chưa đủ vững chắc, Nguyễn Thanh Pháp không muốn cho hắn biết thực chất cậu là người như thế nào.

Hiện giờ cậu không đủ khả năng để đánh cược.

Khoảng 20 phút sau, Giả Vân Gia gọi lại, báo cậu ta đã đến cổng khu.

Nguyễn Thanh Pháp thay một bộ quần áo, tạm biệt Trần Đăng Dương xong xuống tầng rời khỏi khu tập thể, cậu nhìn thấy chiếc xe màu xanh huỳnh quang rực rỡ của Giả Vân Gia ở phía đối diện.

Giả Vân Gia đẩy chiếc kính râm trên đầu, vẫy vẫy tay với Nguyễn Thanh Pháp.

Lúc Nguyễn Thanh Pháp đến gần, cậu ta huých bả vai vào cậu, mập mờ nháy mắt: “Đã ở chung rồi hở? Được đấy, tốc độ đủ nhanh.”

Nguyễn Thanh Pháp không thèm phản ứng lại với cậu ta, đi vòng qua ngồi vào ghế phụ.

Sau đó Giả Vân Gia ngồi vào ghế lái, tiếp tục trêu đùa: “Với cái tốc độ tên lửa này của mày với Trần Đăng Dương, nếu lần sau gặp lại mày mà có nói rằng mày với Trần Đăng Dương kết hôn rồi tao sẽ cũng không ngạc nhiên.”

Bấy giờ Nguyễn Thanh Pháp mới cười nói, “Mày nói đúng rồi đấy, tao và anh ấy dự định thứ hai sẽ đi đăng ký.”

Giả Vân Gia đã khởi động xe, nghe thấy cậu này không tự chủ được mà đạp phanh, cả người chúi về phía trước nhưng cậu ta không quan tâm, ngược lại nghiêm túc nhìn Nguyễn Thanh Pháp hỏi: “Mày nghiêm túc đấy?”

Không đợi Nguyễn Thanh Pháp trả lời, Giả Vân Gia tự nói luôn: “Cho nên mày nói muốn về nhà là để lấy sổ hộ khẩu đúng không?”

“Cũng không ngốc.” Nguyễn Thanh Pháp khẳng định câu trả lời của Giả Vân Gia.

Giả Vân Gia còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt của Nguyễn Thanh Pháp không giống như đang nói đùa, những gì muốn nói đều không nói ra được thành lời.

Cậu ta và Nguyễn Thanh Pháp cùng nhau lớn lên, đối với Nguyễn Thanh Pháp không hiểu nhiều thì cũng phải biết đến tám phần, một khi cậu đã quyết định thì rất khó thay đổi.

Chuyện bất ngờ “sa đoạ” thời cấp hai, kiên quyết nộp đơn vào Học viện Điện Ảnh ở cấp 3, kể cả việc gia nhập giới giải trí, những điều này không gì có thể thay đổi được quyết định của Nguyễn Thanh Pháp. Lần này cậu muốn kết hôn với Trần Đăng Dương, ước chừng không ai có thể khiến Nguyễn Thanh Pháp thay đổi, trừ khi Trần Đăng Dương hối hận về cuộc hôn nhân này.

Giả Vân Gia thở dài: “Mày cứ tự nghĩ kỹ đi là được, dù mày đưa ra quyết định như thế nào thì tao cũng sẽ ủng hộ.”

Nguyễn Thanh Pháp lấy ra từ ngăn bên trong ghế một cây kẹo mút, bóc lớp vỏ ra, nâng lên như chúc mừng với Giả Vân Gia: “Cảm ơn.”

Dứt lời, cậu bỏ cây kẹo mút vào miệng, cơn thèm thuốc lá cũng giảm bớt

Nửa giờ sau, chiếc xe màu xanh huỳnh quang rực rỡ dừng lại trước một biệt thự.

Nguyễn Thanh Pháp xuống xe, ngẩng đầu nhìn căn biệt thự mình đã sống hơn mười năm, cười mỉa mai.

[text_hash] => aefdda7f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.