trần đăng dương cảm thấy muốn điên lên mất.
suốt cả ngày hôm nay, từ lúc pháp kiều bước chân vào trường quay, anh đã nhận ra sự khác thường. ánh mắt mơ màng, gương mặt tái nhợt, cả dáng điệu của nhỏ đều toát lên vẻ mệt mỏi rã rời. anh để ý thấy anh em cùng team cứ liên tục hỏi han nhỏ, còn kiều thì chỉ cười trừ, gắng gượng như chẳng muốn ai phải lo lắng.
dương lo lắng lắm chứ đùa, muốn tiến đến hỏi nhỏ cho ra nhẽ, nhưng anh lại chùn bước. một phần là do tất bật chuẩn bị cho tiết mục của đội mình, lại vừa sợ rằng sự quan tâm của mình lại làm nhỏ thêm khó xử nên anh đã lựa chọn giữ khoảng cách.
nhưng giờ dương hối hận rồi.
khi em vừa hoàn thành xong màn biểu diễn của mình, dương chỉ muốn đến chạy đến hỏi han nhưng ngặt nỗi đội anh trình diễn ngay sau đó.
ngay khi vừa trình diễn xong, anh chẳng buồn đứng lại trả lời phỏng vấn mà nhanh chóng rời khỏi sân khấu.
thế mà, cái anh nghe được là pháp kiều đã vào phòng thay đồ hơn 30 phút mà chưa quay lại.
thay đồ cái khỉ gì chứ.
hối hả chạy đến phòng thay đồ, trái tim dương như muốn rớt ra khỏi lồng ngực.
linh cảm của anh không ổn chút nào.
…
\”kiều, kiều! em có trong đó không?!\”
dương gõ mạnh cửa, giọng nói đầy lo lắng vang vọng cả hành lang. nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng đến đáng sợ. chẳng có tiếng động cũng như không một lời hồi đáp nào vang từ bên trong.
ghé sát tai vào cánh cửa, dương cố lắng nghe, nhưng bên trong cũng không có động tĩnh gì. nỗi lo lắng dâng lên cao, anh nắm chặt tay nắm cửa mà mở ra.
\”anh xin phép nhé.\”
vừa mở cửa ra, một mùi hương phả ngay vào mặt đăng dương. alpha chết trân ngắm nhìn căn phòng được bao phủ bằng mùi hương ngọt lịm.
là mùi đào, và không khó để dương nhận ra đây là pheromone của omega.
dè dặt đứng trước căn phòng, não dương bắt đầu xoay vần trong hỗn độn.
nhưng ở trong chương trình làm gì có omega nào đâu?
một cảm giác lạ lùng chạy dọc sống lưng dương. anh dè dặt bước vào, cẩn trọng đóng khóa cửa lại sau lưng. anh biết rõ, với số lượng alpha đông đảo trong đoàn quay, nếu để mùi hương này lan ra, hậu quả sẽ rất khó lường.
mùi hương phảng phất như một làn sóng mê hoặc, vừa ngọt vừa đậm đà, khiến đầu óc anh thoáng ngưng trệ. dương cố gắng hít một hơi sâu để trấn tĩnh bản thân, nhưng điều đó chỉ càng làm cảm giác cồn cào trong cơ thể thêm mãnh liệt.
nhíu chặt mi mắt, dương cố gắng tiến sâu hơn vào bên trong.
\”kiều ơi! em có ở đó không?\”
ánh mắt anh quét qua căn phòng nhỏ, lướt qua từng góc một, cho đến khi dừng lại ở bóng dáng mỏng manh nằm dưới sàn. cả người dương như bị kéo căng đến cực hạn.