Seulgi tỉnh dậy, mơ hồ nhận ra mình đang ở trong một căn phòng xa lạ. Nàng không rõ mình đã bất tỉnh bao lâu, nhưng cơn đau rát trên cơ thể nhanh chóng kéo trở về thực tại. Những vết thương đã được chăm sóc cẩn thận, Seulgi khẽ đảo mắt nhìn quanh, trong không khí phảng phất hương tin tức tố quen thuộc của Jaeyi. Là cậu ấy đã băng bó cho cô sao. Nàng ấy định bước xuống giường để tìm Jaeyi, nhưng đúng lúc đó, cánh cửa bật mở. Jaeyi bước vào, trên tay cầm một ly sữa cùng vài viên thuốc, có lẽ là thuốc giảm đau.
\”Cậu tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào rồi, còn khó chịu không?\”
Jaeyi đặt ly sữa và thuốc lên bàn, nhanh chóng đến bên cạnh Seulgi. Cô đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt vẫn còn hơi ửng đỏ của người trước mặt, ánh mắt đầy áy náy.
\”Chắc cậu đau lắm đúng không…? Mình xin lỗi, Seulgi, thật sự xin lỗi cậu…\”
\” Tại sao cậu lại xin lỗi mình , bây giờ mình ổn rồi dù sao cũng cảm ơn cậu đã xử lý vết thương cho mình\” Seulgi mỉm cười nhạt, nhưng trong đáy mắt lại phảng phất chút gì đó xa xăm.
Bị đối xử tệ bạc vì là một Omega, chuyện này với nàng đâu còn lạ lẫm gì nữa. Ở trường cũ, mọi thứ cũng chẳng khá hơn là bao… nhưng ít nhất, nàng vẫn luôn cố gắng bảo vệ bản thân khỏi những con người tàn nhẫn đó.
\”Xin lỗi… vì tất cả là do mình mà cậu phải chịu đựng chuyện này. Mình đã không kịp đến để bảo vệ cậu, Seulgi à…\” Jaeyi nhìn nàng, ánh mắt vừa chua xót vừa tràn đầy dịu dàng. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt xinh đẹp kia, nâng niu như thể Seulgi là báu vật quý giá nhất đời mình.
\”Không sao. Đây là phòng của cậu à? Hừm… đơn giản hơn mình tưởng đấy\” Seulgi vội chuyển hướng câu chuyện, không muốn nhắc lại những gì đã qua. Dù sao thì, mọi thứ cũng đã kết thúc rồi…
\”Seulgi, nhìn mình đi\” Jaeyi gọi nàng, giọng nói vừa dịu dàng vừa kiên định. \”Cậu thực sự rất quan trọng với mình. Mình nhất định sẽ bảo vệ cậu, mình hứa! Seulgi à, có thể dựa vào mình được không? Mình không muốn nhìn thấy cậu bị thương như thế này nữa\”
Khuôn mặt xinh đẹp của Jaeyi bất giác tiến lại gần, quá gần đến mức Seulgi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp phả nhẹ lên làn da mình. Nàng vội quay mặt sang hướng khác, tránh đi ánh mắt cháy bỏng của Jaeyi, nhưng đôi gò má lại bất giác ửng đỏ. Cậu ta có biết bản thân trông đẹp đến mức nào không vậy? Đúng là hại tim mà… Nhưng may mắn là khuôn mặt nàng vốn đã sưng đỏ vì vết thương, chắc Jaeyi sẽ không nhận ra đâu.
\”Cậu quan tâm đến mình làm gì chứ?\” Seulgi khẽ cười, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa chút buồn bã. \”Mình chỉ là một con nhóc quê mùa thôi, đâu đáng để cậu phải bảo vệ? Cậu có biết không, càng dính vào cậu, mình sẽ càng gặp rắc rối đấy\”
Jaeyi im lặng trong thoáng chốc, rồi bất ngờ siết chặt tay nàng, ánh mắt sáng lên đầy kiên định.
\”Mình mặc kệ. Mình không quan tâm. Dù có thế nào, mình nhất định sẽ bảo vệ cậu thật tốt\”
\”Cậu phiền thật đấy, Jaeyi à. Đúng là mấy Alpha như cậu lúc nào cũng phiền phức…\”
Seulgi lườm nhẹ nhưng rồi thở dài, không muốn đôi co thêm nữa. Nếu cứ cãi nhau với Jaeyi, nàng ấy biết chắc người thua vẫn là mình. Mà sao nàng không thử đặt niềm tin vào cậu ấy một lần nhỉ? Biết đâu, cậu ấy thực sự đáng để dựa vào thì sao?