Seulgi trở về nhà khi trời đã nhá nhem tối. Vừa bước vào phòng, nàng ngã mình xuống giường, ánh mắt thất thần nhìn trần nhà. Hương trà dịu nhẹ của Jaeyi dường như vẫn còn vương vấn trên quần áo nàng, len lỏi vào từng suy nghĩ, khiến nàng không tài nào gạt bỏ hình ảnh của cô ấy ra khỏi đầu. Nàng đưa tay che mặt, khẽ thở dài.
Mình bị sao vậy chứ? Chỉ là một nụ hôn trán thôi mà, có cần phải phản ứng thái quá như thế không…
Nhưng trái tim nàng không chịu nghe lời lý trí. Nó vẫn đập rộn ràng mỗi khi nhớ đến khoảnh khắc ấy, ánh mắt dịu dàng của Jaeyi, giọng nói trầm ấm, và cái cách cô ấy trêu chọc mình với vẻ mặt đầy cưng chiều. Hơn nữa, còn cả tin tức tố nữa…
Seulgi cắn môi, nhớ lại khoảnh khắc cả hai ở gần nhau đến mức nàng có thể cảm nhận rõ ràng hương trà từ Jaeyi bao trùm lấy mình. Nàng biết rõ bản thân không dễ dàng bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của người khác, nhưng tại sao khi đối diện với Jaeyi, nàng lại không thể kiểm soát bản thân?
\”Mình thật sự… đang dần tin tưởng cậu ấy sao?\” Seulgi thì thầm, có chút hoang mang.
Bấy lâu nay, Seulgi luôn tự nhủ rằng mình không cần ai bảo vệ. Nàng đã quen với việc phải tự đứng lên sau những tổn thương, tự gồng mình mạnh mẽ giữa thế giới khắc nghiệt này. Nhưng Jaeyi…
Cậu ấy thật sự muốn bảo vệ nàng sao?
Seulgi bật cười khẽ, có chút tự giễu. \”Mình đang mong chờ điều gì vậy chứ?\”
Nhưng dù có cố phủ nhận, nàng vẫn không thể ngăn bản thân nghĩ về cô ấy, về nụ cười dịu dàng, về ánh mắt kiên định khi nói rằng sẽ bảo vệ nàng đến cùng. Và lần đầu tiên sau rất lâu, Seulgi để mặc trái tim mình dao động, không cố gắng phủ nhận nữa.
Những ngày sau đó, Seulgi cứ vô thức nghĩ về Jaeyi nhiều hơn mức nàng muốn thừa nhận. Dù cố gắng tập trung vào việc học hay những chuyện khác, hình ảnh của cậu ấy vẫn len lỏi vào suy nghĩ nàng như một thói quen khó bỏ.
Mọi chuyện có lẽ sẽ chẳng có gì đặc biệt… nếu như Jaeyi không liên tục xuất hiện xung quanh nàng.
Từ những lần tình cờ gặp nhau ở hành lang trường, những tin nhắn nhắc nhở nàng uống thuốc đúng giờ, cho đến việc Jaeyi thản nhiên tựa vào vai nàng trong giờ nghỉ chỉ để hỏi một câu đầy trêu chọc:
\”Hôm nay tâm trạng cô mèo nhỏ của mình thế nào rồi?\”
Seulgi trừng mắt nhìn Jaeyi, nhưng chẳng thể giấu nổi đôi tai hơi đỏ lên vì ngượng. \”Cậu phiền quá đấy\”
Nhưng Jaeyi chỉ cười, lại còn tỏ ra thích thú trước phản ứng của nàng. \”Mình phiền với mỗi mình cậu thôi, đặc quyền đấy, biết không?\” Seulgi không hiểu sao tim lại lỗi nhịp vì một câu nói đùa như vậy.
Buổi chiều hôm đó, khi Seulgi vừa rời khỏi thư viện, nàng bất chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Một nhóm Alpha đứng gần cổng trường đang nhìn chằm chằm về phía nàng, ánh mắt khó chịu xen lẫn chút đe dọa. Seulgi khẽ cắn môi, định quay người rẽ sang lối khác thì một trong số họ bước lên chắn đường:
\”Này em gái , đang định đi đâu sao ? Muốn đi đâu khuây khỏa chút không?\”
Nàng cảm nhận được luồng tin tức tố nặng nề áp chế mình, nhưng vẫn cố đứng vững. Seulgi không dễ bị dọa nạt, nhưng nàng cũng hiểu rõ rằng nếu để mọi chuyện đi quá xa, nàng sẽ không dễ dàng thoát khỏi rắc rối này.Đúng lúc đó, một mùi hương quen thuộc bất ngờ tràn ngập không khí. Mùi trà thanh mát, sắc nét nhưng cũng vô cùng dễ chịu