Chờ mãi không thấy bóng dáng Seulgi đâu, linh cảm của Jaeyi dần trở nên bất an, cô đang có cảm giác rằng đã có chuyện chẳng lành xảy ra. Nhìn dáng vẻ bồn chồn, không yên của bạn mình, Yeri và Kyung cũng thấy lạ, bình thường cậu ta đâu có như vậy.
\” Bị sao thế, cậu cứ ngó nghiêng mãi vậy ?\” Yeri cau mày hỏi.
Kyung khoang tay , chậm rãi lên tiếng giọng đầy ẩn ý
\” Thấy người ấy không ở đây là lòng lo lắng liền ấy mà , chỉ có ai kia mới làm cho cậu ta có dáng vẻ như này thôi\” Kyung cười khẽ \”Bây giờ Seulgi cứ như thuốc an thần của cậu ta vậy đấy, xa là nhớ ngay\”
Yeri liếc mắt nhìn Jaeyi, rồi bất chợt hỏi: \”Nhưng lúc đầu hai người đi chung mà? Sao bây giờ chỉ còn mỗi mình cậu vậy?\”
\” Cậu ấy nói là đi vệ sinh rồi sẽ quay lại ngay , nhưng nãy giờ cũng khá lâu rồi không thấy cậu ấy trở lại, sắp hết giờ ăn trưa mất rồi\” Jaeyi, giọng trầm xuống, đầy lo lắng.
Kyung và Yeri nhìn nhau, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc:
\” Cũng đúng, hay đi xem cậu ta như thế nào, không chừng có chuyện xảy ra thật\”
Cả ba vội vã tiến về phía nhà vệ sinh, nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.
Seulgi gục xuống sàn, bất tỉnh.
Yeri phản ứng nhanh nhất, lao tới đỡ lấy Seulgi trong tích tắc. Cô nhanh chóng kiểm tra tình trạng của người bạn mình, nhưng ngay khi nhìn thấy những dấu vết trên người của Seulgi, đôi mắt cô lập tức trầm xuống.
\”Mấy người đang làm cái gì vậy? Cậu ấy là một Omega đấy!\”Yeri quát lên, giọng căng thẳng tột độ.
Kyung đứng cạnh Jaeyi, chậm rãi đẩy gọng kính, ánh mắt sắc lạnh quét lên người đám người đối diện. Jaeyi đứng lặng, nhưng không khí xung quanh cô dường như đóng băng. Một cơn bão thầm lặng đang cuộn trào trong đáy mắt sâu thẳm, tối đen như vực thẳm không đáy. Ngón tay cô siết chặt đến mức khớp trắng bệch, từng hơi thở trở nên nặng nề, như thể đang cố kìm nén một thứ gì đó sắp bùng nổ.
Hương trà tin tức tố thanh dịu quen thuộc của cô lặng lẽ lan tỏa trong không khí, nhưng hôm nay nó không còn mang đến sự bình yên nữa. Nó trở nên đắng hơn, đậm đặc hơn và trở nên ngột ngạt, tựa như giông bão sắp kéo đến vậy. Đôi môi Jaeyi mím chặt, ánh mắt cô lạnh lẽo lướt qua đám người trước mặt, sắc bén đến mức có thể cắt qua không khí. Khi cất giọng, từng chữ một như thể được khắc ra từ băng, lạnh lẽo đến tê tái:
\”Ai. Đã. Sai. Khiến. Chúng. Mày. Làm. Chuyện. Này?\”
Sự giận dữ của Jaeyi không bộc phát ồn ào, không có tiếng quát tháo hay những hành động mất kiểm soát. Nhưng chính sự im lặng đó lại khiến người ta run rẩy. Đó là sự giận dữ của một kẻ sẵn sàng nghiền nát đối phương chỉ bằng một cái nhìn, một cơn cuồng phong chực chờ quét sạch tất cả những gì nó lướt qua.
Jaeyi bước lên một bước, đôi giày cộp xuống nền, âm thanh vang vọng đầy áp lực. Đám người trước mặt cô bất giác lùi lại, mồ hôi chảy dọc sống lưng.