Bàn tay Jaeyi chạm dọc theo sống lưng Seulgi, nhẹ đến mức khiến nàng rùng mình. Không khí trở nên nặng nề, quấn lấy họ bằng mùi pheromone ngọt ngào, nồng nàn, thứ mùi khiến cả hai như mất phương hướng.
Seulgi khẽ cắn môi, ngẩng đầu nhìn Jaeyi, ánh mắt long lanh nhưng không còn giận nữa, mà là thứ gì đó khác… ấm nóng, mời gọi.
\”Vậy thì chứng minh đi,\” nàng nói.
Và Jaeyi, Alpha đang điên cuồng vì yêu, vì nhung nhớ, không ngần ngại gì nữa, đêm nay là của họ, từng hơi thở, từng nhịp đập, từng rung động bị kìm nén suốt hai tháng… giờ sẽ bung tràn không chừa lại gì.
Jaeyi lật người, đè nhẹ Seulgi xuống nệm, ánh mắt như thiêu đốt. Cô không vội, chỉ cúi đầu, hôn lên trán nàng, rồi xuống gò má, chóp mũi, và cuối cùng là đôi môi đã ám ảnh cô suốt bao đêm không ngủ.
Seulgi run lên một chút, nhưng không tránh. Trái lại, nàng vòng tay qua cổ Jaeyi, kéo sát hơn nữa, như đang đòi hỏi, như đang trừng phạt vì đã để nàng chờ quá lâu.
Nụ hôn đầu tiên sau 2 tháng, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt. Không phải kiểu vội vã, mà là từng chút một, như muốn khắc ghi cảm giác này sâu vào da thịt. Pheromone trong không khí đặc quánh lại, quyện lấy nhau không thể tách rời.
\”Seulgi…\” Jaeyi thì thầm khi môi tách ra chỉ vài phân, \”Mình nhớ cậu đến phát điên lên ấy.\”
\”Vậy thì đừng nói nữa,\” nàng đáp, mắt long lanh, \” Nếu cậu nhớ mình thì cho mình thấy đi… chứ không phải chỉ nói không thôi…\”
Không cần nói thêm lời nào, Jaeyi cúi xuống lần nữa, lần này là cổ, là bờ vai mà cô từng mơ thấy không biết bao nhiêu lần trong hai tháng dài. Mỗi điểm chạm là một lời xin lỗi, là một lần khẳng định \”cậu là của mình\”, là một lời hứa sẽ không bao giờ rời xa nữa. Tay cô trượt vào dưới lớp áo ngủ mỏng, từng ngón lần theo đường cong mềm mại mà cô đã thuộc lòng, nhưng vẫn khao khát như lần đầu.
Seulgi thở gấp, cơ thể nóng rực dưới ánh mắt cháy bỏng của Jaeyi. Nàng muốn phản kháng, muốn giữ một chút kiêu hãnh, nhưng đôi mắt đó, ánh nhìn đó, Alpha của nàng đang nhìn nàng như thể nàng là tất cả, là thứ duy nhất tồn tại trên đời.
\”Để mình cho cậu xem\” Jaeyi khàn giọng nói, môi lướt nhẹ qua vành tai Seulgi, \”xem hai tháng qua mình đã nhớ cậu tới mức nào…\”
Một cú liếm quanh vùng tuyến thể nhạy cảm, một cú cắn nhẹ ngay cổ, đúng tuyến pheromone, khiến Seulgi không kìm được mà rên khẽ, ngón tay nàng siết lấy lưng Jaeyi, run rẩy.
\”Cậu điên thật rồi…\” nàng thở gấp, \”đồ Alpha bệnh quá trời bệnh…\”
\”Ừ, mình bệnh. Mà thuốc của Jaeyi mình là cậu đó, Omega bé bỏng của mình….,\” Jaeyi thì thầm, tay đã luồn qua làn da trần, \”Mình không chịu nổi nữa rồi…\”
Mỗi nụ hôn, mỗi cú chạm, đều mang theo cơn đói khát bị dồn nén suốt hai tháng không chỉ là dục vọng, mà còn là tình yêu mãnh liệt, là sự độc chiếm. Khẳng định rằng Seulgi không chỉ là người cô yêu, mà là của Jaeyi, là \”phải được giữ chặt, phải bị yêu đến phát khóc\”
Jaeyi cắn mạnh lên vai nàng, đánh dấu như bản năng Alpha trỗi dậy. Mùi pheromone của nàng lan ra dữ dội, nóng bỏng, khiến Seulgi như chìm vào ảo giác. Nàng bật khóc nhỏ, không phải vì đau mà vì cảm xúc tràn ra không kịp, bị vây hãm bởi pheromone quen thuộc, nàng ấy không còn khả năng khống chế với các mùi này nữa….