Độc Chiếm – Chap 19 Thay đổi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Độc Chiếm - Chap 19 Thay đổi

Tối hôm ấy, cả lớp tụ tập quanh bếp lửa đã dựng ở khu cắm trại giữa rừng. Ánh lửa bập bùng hắt lên những gương mặt mệt mỏi nhưng rạng rỡ sau một ngày leo núi. Có tiếng guitar ai đó nghêu ngao khẽ vang, mùi khoai nướng và nước lẩu thơm ấm phảng phất giữa không khí se lạnh về đêm.

Jaeyi ngồi một bên, giữ vẻ trầm mặc như thường lệ, áo khoác trùm hờ vai, mắt hướng vào đốm lửa như đang suy nghĩ điều gì đó. Bên cạnh cô, Seulgi ngồi khoanh chân, tay chống cằm, mắt khẽ nhíu lại, từ sáng tới giờ chỗ cổ chân ấy bắt đầu hơi sưng to hơn, cơn đau nhức làm nàng vô cũng khó chịu….

Jaeyi để ý thấy ngay.

Không nói gì, cô đứng dậy đi ra khu lều, lúc trở lại thì mang theo một túi đá nhỏ bọc trong khăn, cùng một tuýp thuốc bôi. Cả nhóm vẫn mải trò chuyện, chẳng ai chú ý… ngoại trừ Yeri và Kyung.

Cô quỳ xuống trước mặt Seulgi, cẩn thận nâng cổ chân nàng lên một cách nhẹ nhàng. Seulgi giật mình, tính rút lại, nhưng Jaeyi khẽ nói:

\”Đừng, để mình xem qua nào, ngoan\”

Giọng cô dịu hẳn, chẳng giống thường ngày. Bàn tay lạnh lạnh của Jaeyi chạm lên da chân nàng, cẩn thận chuồm đá cho nàng ấy rồi chậm rãi xoa thuốc rồi quấn khăn lại, từng động tác rất cẩn trọng, gần như nâng niu nàng ấy….

Kyung ở đối diện suýt làm rớt cả xiên xúc xích. \”Ủa gì vậy trời…?\”
Yeri thì cười khẽ, chỉ liếc sang lén thì thầm: \”Có ai đó đang quay về mode Alpha săn sóc nè… mùi \”quay xe\” nồng nặc…\”

Seulgi đỏ tai nhưng không rút chân ra nữa, ánh mắt nàng nhìn Jaeyi thấp thoáng điều gì đó vừa mềm lại, vừa đề phòng. Còn Jaeyi thì vẫn im lặng, chỉ cúi đầu lo chăm sóc nàng như đang chuộc lỗi bằng chính tay mình.

Lửa tí tách, mọi người cười nói xung quanh, chỉ có khoảng không gian nhỏ giữa hai người là dịu lại, như một thế giới riêng không ai chen vào được.

Xong xuôi, Jaeyi ngồi lại cạnh nàng, vẫn không nói gì. Nhưng cô lặng lẽ lấy áo khoác của mình phủ nhẹ lên vai Seulgi khi thấy nàng khẽ rùng mình vì gió.

Seulgi liếc sang.

\”…Cậu lúc nào cũng làm mấy chuyện như vậy.\”

Jaeyi nghiêng đầu, ánh mắt thành thật: \”Chỉ với cậu thôi.\”

Seulgi mím môi. Không đáp. Nhưng lần đầu tiên sau hai tháng qua, nàng không gạt áo khoác của cô ra nữa. Ở phía Yeri  cô huých Kyung: \”Seulgi gục rồi đấy.\”
Kyung gật gù: \”Ừ. Không tha thì cũng gần tha rồi. Cho Jaeyi ăn hành vậy là đủ rồi.\”

Lửa đã tàn bớt, chỉ còn lại ánh hồng âm ỉ cùng vài tiếng tí tách khi gỗ khô nứt ra. Mọi người dần dọn dẹp, bắt đầu lui về lều nghỉ ngơi, nhóm bạn thân thì vẫn ngồi quây quần ăn khuya. Jaeyi chẳng nói gì nhiều, chỉ quan sát một cách lặng lẽ.

Hôm nay Seulgi không thể đứng dậy lấy đồ ăn như mọi ngày được, nàng chỉ ngồi im và khẽ co chân lại cơn đau nhức ở chân khiến nàng ấy nhíu mày, Jaeyi lẳng lặng đứng lên, đi ra phía nồi lẩu.

\”Lấy cho Seulgi à?\” Kyung nhướng mày hỏi nhỏ, không giấu được vẻ mỉm cười.
Jaeyi không trả lời, chỉ cầm bát, múc vào đó phần thịt mềm nhất, rau củ nấu vừa lửa, rồi lấy thêm một chén nước chấm nàng hay dùng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.