Độc Chiếm – Chap 21 Khẳng Định – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Độc Chiếm - Chap 21 Khẳng Định

Ánh sáng đầu ngày rón rén len qua lều, rải lên tấm ga nệm nhàu nhĩ những dấu vết đêm qua lờ mờ. Trong căn lều im ắng, không còn tiếng rên rỉ hay hơi thở gấp gáp nữa, chỉ còn lại tiếng gió khe khẽ thổi bên ngoài và nhịp tim đập chậm rãi của hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau.

Seulgi nằm nghiêng, lưng áp sát vào lòng Jaeyi. Nàng không còn chút sức lực nào. Mí mắt nặng trĩu, cơ thể ê ẩm như vừa trải qua cơn bão không lối thoát. Mồ hôi đã khô từ lâu, nhưng trên cổ, dấu răng cắn sâu vẫn còn rát bỏng, nhói lên mỗi khi da chạm vào… Nó không chỉ là dấu vết… nó là lời tuyên bố, là sợi xích không hình, trói buộc cô lại trong vòng tay của người Alpha phía sau.

Jaeyi đã tỉnh ngủ. Cánh tay cô vắt qua eo Seulgi, siết nhẹ, như thể chỉ cần buông lơi một giây thôi… người con gái này sẽ tan biến khỏi cô mãi mãi.

\”Cậu còn đau không?\” Jaeyi thì thầm, môi khẽ chạm sau gáy nàng đầy sự cưng chiều.

Seulgi không trả lời. Một tiếng \”ừm\” rất nhỏ bật ra từ cổ họng, chẳng rõ là câu trả lời hay chỉ là hơi thở lạc giữa mớ cảm xúc rối loạn.

\”Mình xin lỗi…\” Jaeyi nói, nhưng âm điệu lại chẳng giống một lời hối lỗi xíu nào. Nó dịu dàng, nhưng đầy chiếm hữu. \”Nhưng mình không thể để cậu rời xa mình nữa đâu. Dù có phải giữ em bằng mọi cách.\”

Seulgi nhắm mắt, không phản kháng, không gật đầu. Chỉ yên lặng nằm đó, như một bông hoa bị hái xuống, bị giữ lại quá lâu trong tay kẻ yêu đến mức không biết buông.

Một lúc lâu sau, Jaeyi khẽ xoay người Seulgi lại, áp mặt nàng vào lồng ngực mình. Bàn tay chậm rãi xoa nhẹ vùng thắt lưng đã mỏi nhừ vì bị dày vò suốt đêm. Động tác dịu dàng đến mức khiến Seulgi không nhịn được mà khẽ rên lên, vừa ngại ngùng, vừa đau, vừa… yếu mềm.

\”Đau ở đây đúng không?\” Jaeyi khẽ hỏi, giọng nhỏ như gió. \”Xin lỗi bé yêu… là do mình tham lam quá…\”

Seulgi vẫn không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, mái tóc rối bời cọ nhẹ vào ngực cô. Hơi thở nàng vẫn còn mỏng manh, như thể chỉ cần Jaeyi mạnh tay một chút nữa thôi là vỡ tan.

Jaeyi cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán nàng. Rồi lại đặt thêm một cái nữa lên mắt, lên má, lên bờ vai đã lấm tấm vết bầm đỏ mờ.

\”Seulgi à…\” cô thì thầm, giọng run nhẹ như đang dỗ một đứa trẻ, \”Mình yêu cậu đến phát điên lun ấy… cậu không biết đâu, lúc mà cậu không nhìn mình, lúc tránh mặt mình,….mình như phát rồ lên ấy.\”

Bàn tay Jaeyi tiếp tục xoa dọc sống lưng nàng, vòng về eo rồi ôm chặt lấy. Sự dịu dàng này không phải là lời xin lỗi, mà là phần thưởng, là sự dỗ dành sau một đêm hoàn toàn bị chiếm hữu. Như một cách để khiến Seulgi cam tâm tình nguyện ở lại bên mình mãi mãi.

\”Cậu là của mình\” Jaeyi thì thầm, môi lướt trên vành tai mỏng manh của nàng. \”Từ giờ không được trốn đi nữa đâu đấy. Mình sẽ yêu cậu thật ngoan, thật ngọt… nhưng chỉ khi Seulgi ở yên trong vòng tay mình thôi. Hiểu không?\”

Seulgi khẽ \”ừm\” một tiếng, rất nhỏ, như thừa nhận, như chấp nhận. Nàng biết, kể từ đêm qua, mọi thứ đã thay đổi. Jaeyi không còn đơn thuần là người cô yêu… mà đã là xiềng xích, là cơn nghiện, là người có thể khiến nàng tan ra từng chút một… chỉ bằng một cái chạm, một ánh mắt, một câu dỗ ngọt thì thầm vào sáng sớm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.