[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 40: Dẫn về – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 40: Dẫn về

Array
(
[text] =>

Khi Toru về tới tiệm bánh, nhóm người Manjirou đã đứng ngoài cửa và đang cãi cọ. Người đi đường đều ghé mắt nhìn họ đầy hóng chuyện. Takemichi thì không thấy đâu, đoán chừng đã được đưa vào bệnh viện còn Peyan thì vẻ mặt bàng hoàng đứng sững người dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc.

“Manjirou!”

Draken và Manjirou đồng thời quay lại, cuộc cãi vã vì Toru mà tạm ngưng. Bầu không khí ngột ngạt, thậm chí Toru cảm thấy như thể có ai đang bóp cổ mình tới nghẹt thở. Manjirou chạy thẳng tới chỗ Toru, hai tay đưa lên vòng thẳng lên cổ cô kéo xuống. Toru kinh ngạc, rít lên một tiếng bị Manjirou đeo lên người mà lảo đảo đổ người về phía trước.

QAQ đồng chí Manjirou xin đừng vọng động, có chuyện gì từ từ nói! Cậu cứ như vậy bộ xương già của tôi không trụ được bao lâu nữa đâu!!!

“C-chờ chút đã nào, có chuyện gì vậy? Pachin đâu?” Toru nuốt khan, khó khăn hỏi.

Manjirou đu trên người Toru như con gấu kola, hai tay vòng trên cổ, hai chân quắp ngang hông nếu không phải vì Toru cao hơn thì sớm đã bị nó làm ngã sấp mặt. Draken tặc lưỡi, nét mặt không tốt, đôi lông mày nhăn lại ẩn ẩn tức giận. Peyan lúc này dường như chẳng kìm nổi cơn tức giận nữa, một cú đá mạnh lên tấm cửa cuốn bằng nhôm cửa hàng của Toru.

(」゜ロ゜)」 từ từ bạn ơi! Chuyện gì cũng có thể giải quyết, tiệm bánh nhà tôi có tội tình gì đâu?! Bà cô già Toru tiếc tiền nhìn tấm cửa nhôm sau vài cú đá của Peyan mà xuất hiện vết lõm đáng thương. Ba hồn bảy vía tôi lạy cậu,Cái cửa cuốn đó giá 19500yên, tính cả phí lắp đặt tổng cộng 22300yên đấy!!!!

“CHÓ CHẾT!! CHẾT TIỆT! CHẾT TIỆT!!”

Tiếng va chạm nối tiếp nhau như đóng từng hồi khắc lên trái tim mỏng manh của Toru. Draken giữ lấy Peyan, ngăn cậu ta tiếp tục phá cái cửa cuốn tiệm bánh đáng thương. Peyan nghiến răng, xung động khiến cậu ta chỉ muốn phá hết tất cả mọi thứ. Nhìn cánh cửa nhôm bị mình đấm đá tới biến dạng, lửa giận trong lòng cậu thiếu niên vẫn chẳng giảm xuống nhưng cuối cùng vẫn ngừng tay.

QAQ, giá sửa chữa sẽ là bao nhiêu đây? Mình có phiếu giảm giá nào không nhỉ?

Peyan không nói nhiều, hoặc chẳng đủ kiên nhẫn để nói thêm gì. Cứ thế xoay lưng, người đội phó Tam phiên gánh vác phiên đội thiếu đi đội trưởng trên vai, bỏ đi với những cảm xúc tiếc nuối, giận dữ nặng trĩu trong lòng.

Mà Draken và Manjirou, kể cả có bản mặt già Toru đứng giữa thì vẫn cãi nhau. Manjirou còn không thèm ngoảnh cái mặt nó ra, cứ cắm đầu vào hõm cổ của Toru mà đấu khẩu với Draken. Cãi vã càng to, hai bên lời qua tiếng lại thu hút cả đống ánh mắt quần chúng vây xem. Mà cũng phải, Draken thì đúng chất một tay bất lương, cao lớn trên thái dương hình xăm rồng mạnh mẽ mà bên còn lại Manjirou đu trên người Toru cũng đủ nổi bật.

(╯°□°)╯︵ ┻━┻ cãi thì cãi, việc gì phải kiếm chuyện trước cửa hàng của tôi vậy?! Còn có, Sano Manjirou cậu định đu trên người bà đây tới khi nào?

“Dừng lại đi, cả hai!” Cuối cùng, Toru – người không thể chịu nổi ánh mắt bàn dân thiên hạ ngó nghiêng phải gắt lên thì mới tạm ngưng được cuộc đấu khẩu giữa tổng trưởng và phó tổng Touman.

Ít nhất, Toru may mắn hơn Takemichi. Manjirou nghe lời cô và Draken thì không ra tay với con gái. Thế nên không có cảnh phá làng phá xóm nào, chỉ có cái thắt lưng của Toru oanh oanh liệt liệt đi chào ông bà thôi. Kết thúc sự tình bằng việc Draken gầm lên một tiếng, chắc hẳn còn nói nữa chút lí trí mỏng manh của hắn sẽ đứt toạc.

“Mẹ mày! Muốn làm gì thì làm, tao về!”

Manjirou không thèm ứ hử gì, nó chỉ vòng tay, ôm Toru chặt cứng. Sống chết đeo lên người cô y chang gấu kola, còn vô ý dùng sức làm Toru muốn nghẹt thở. Cảm giác trước mắt như mở ra một cánh cổng xinh đẹp nào đó. Ồ, này có phải cổng thiên đường không nhỉ? Bà cô già Toru quên béng mình là người bất tử.

QAQ đúng là trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết. Toru cay đắng nhìn cái cửa cuốn đáng thương, lại nhìn cái cục thịt hình người nặng 56kg đu trên người mình mà khóc không ra nước mắt.

“Manjirou, xuống đi. Draken đi rồi.”

Manjirou ôm Toru, đầu dụi vào hõm cổ cô. Nó ngửi được cái mùi phấn hoa nhàn nhạt trên vai áo, thoáng cả mùi thuốc lá là lạ. Không phải loại mà Toru thường hút, là của người khác.

“Manjirou… “

“Không.”

“…” (╯°□°)╯︵ ┻━┻ không là không cái gì?! Xuống ngay! Mi có biết bộ xương già này yếu đuối tới mức nào không?

Toru thở dài, ngẩng đầu nhìn lên trời đầy bất lực. Nắng hôm nay hơi nhạt màu, cả tảng mây lững lờ trôi kia cũng như nhạt hơn. Gió thoáng qua đưa theo cái mùi khói bụi mỏng của đất Tokyo chật chội. Nó ôm cô, hơi ấm từ thân nhiệt người thiếu niên truyền qua, hơi thở âm ẩm phả lên hõm ngưa ngứa. Ánh mắt sau lớp kính cận lát mỏng, bóng lên dưới cái nắng nhàn nhạt của ngày cuối hạ, một vệt đen dài chấm mực trắng xóa nho nhỏ. Toru đưa tay, cùng ôm lấy nó vỗ nhẹ tấm lưng gầy.

“Ổn thôi, Manjirou.”

Ừ, chẳng ổn chút nào đâu. Nhưng ta vẫn luôn phải học cách vượt qua nó, đúng chứ? 

Manjirou vẫn chẳng nói gì, nó lặng thinh như cái cách áng mây trắng trên nền trời không dừng trôi. Hai cánh tay quàng qua cổ Toru như víu lấy cọc gỗ trôi sông, cố leo lên, cố không chìm. Toru thở dài, lồng ngực hơi xẹp xuống đầy ảo não.

“Có muốn qua nhà chị không, Manjirou?”

Toru cảm nhận, dường như hơi thở nó khựng lại trong một chốc. Rồi đầu hơi gật nhẹ, cuối cùng cũng chịu leo xuống khỏi người cô. Trong lúc Toru rên rỉ xuýt xoa cho cái thắt lưng ê ẩm, Manjirou đứng nhìn cô chằm chằm. Đôi mắt đen chớp nhẹ, hơi trời âm ấm áp lên da tách biệt. Nó vươn tay, kéo lấy vạt áo cô. Toru nhìn nó, đáy mắt rung rung như mảng hồ sau mưa, không có sáng, không có nắng nhưng phản chiếu hình ảnh nó không xót một phân.

“Được rồi, thích tempura chứ?”

Manjirou nhìn Toru, nó khịt mũi, gật đầu nhè nhẹ. Ngày chiều thoáng gió, bóng dài đổ trên nền đất gồ ghề, trên vụn sỏi lăn lóc ngổn ngang. Bóng tay níu lấy vạt áo, lặng lẽ đi sau.

Cũng như cái ngày tang hôm ấy, người đi trước ngẩn ngơ nhìn lên sắc trời đổi thay, kẻ phía sau lặng lẽ nắm lấy góc áo theo bước. Không nhanh không chậm đi trên con đường lát gạch xám đi vì bụi bặm. Người đằng trước thì cứ đi, kẻ đằng sau thì cứ cúi mặt, góc áo bị nắm cũng không thả ra. Nhưng đến cuối cùng, vẫn là người đi trước và kẻ theo sau, níu kéo nhau mỏng manh là góc áo nhỏ. Đất đổi sao dời, chẳng biết bao giờ thì cái góc áo ấy sẽ rách. Như đi trên chiếc cầu gỗ cũ, từng bước chân đi bên dưới rung lắc nguy hiểm, bất cẩn là rơi xuống cái vực sâu không rõ. Nhưng vẫn cứ cố chấp tiến bước, dẫu biết lung lay, dẫu biết mong manh, đấy là cố chấp, không thể đổi cũng không muốn đổi.

Để có một lúc, hai bóng đen ấy đổ lên mặt đường không phải một trước một sau, mà là song song cùng bước. Còn có, níu kéo cả hai không phải vạt áo nhỏ mỏng manh mà sẽ là đôi tay đan chặt.

“Tempura ăn với canh rong biển hợp không nhỉ?”

“Tôi muốn tiramisu sau cơm tối, Toru.”

Đúng là thằng nhãi con được voi đòi hai bà trưng.

_

Tôi sửa với tốc độ cao quá :]]] nhưng tương tác thì buồn muốn nẫu cả ruột

Nếu chap 30 Shinichirou không chết mà được cứu chữa kịp thời. 🙁 ta sẽ có cảnh này

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 40: Dẫn về

[text_hash] => 967a608b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.